Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
ta-nau-nuong-chua-bao-gio-ha-duoc.jpg

Ta Nấu Nướng Chưa Bao Giờ Hạ Dược

Tháng 12 2, 2025
Chương 313: Đại kết cục - FULL Chương 312: Năm mới nguyện vọng, ngủ ngon
huyen-huyen-van-gioi-chi-vo-han-phan-phai.jpg

Huyền Huyễn Vạn Giới Chi Vô Hạn Phản Phái

Tháng 1 17, 2025
Chương 386. Đi đoạt quái Chương 385. Hợp tác
tu-chan-theo-xuyen-qua-ba-nam-bat-dau.jpg

Tu Chân Theo Xuyên Qua Ba Năm Bắt Đầu

Tháng mười một 24, 2025
Chương 1594: Nhất Kiếm Luân Hồi (cuối cùng) (2) (2) Chương 1594: Nhất Kiếm Luân Hồi (cuối cùng) (2) (1)
mat-the-buong-xuong-truoc-tien-giet-thanh-mau.jpg

Mạt Thế Buông Xuống, Trước Tiên Giết Thánh Mẫu

Tháng 1 18, 2025
Chương 585. Hết bản cảm nghĩ Chương 575. Hoàn thành ước định
vinh-da-tro-choi-ta-co-the-trieu-hoan-bat-tu-nguoi-choi.jpg

Vĩnh Dạ Trò Chơi: Ta Có Thể Triệu Hoán Bất Tử Người Chơi

Tháng 4 2, 2025
Chương 644. Tấn thăng chí cao trụ cột! Chương 643. Xưng bá Bỉ Ngạn!
vo-than-quat-khoi-tu-toi-cuong-thi-luyen-bat-dau

Võ Thần Quật Khởi: Từ Tối Cường Thí Luyện Bắt Đầu

Tháng mười một 9, 2025
Chương 731: Viễn phó Thiên Uyên, ngày về chưa định, đại kết cục Chương 730: Hỗn độn Chân Linh (3)
the-tu-lieu-nhu-yen-ao-ca-no-lat-troi

Thê Tử Liễu Như Yên, Ao Cá Nổ Lật Trời

Tháng 12 17, 2025
Chương 707: Hệ thống khởi nguyên cùng cuối cùng thuộc về Chương 706: Dưới tuyệt cảnh, mới sinh cơ
de276678af8f3de01815266f35e04e62

Lăng Tiêu Chi Thượng

Tháng 1 16, 2025
Chương 73. Lăng Tiêu Chi Thượng Chương 72. Tâm mát
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 308: Đồng giao mùa gặt.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 308: Đồng giao mùa gặt.

Lão Trương Đỗ thương dân như con, cảnh đồng lúa trĩu hạt, cảnh người người tận hưởng niềm vui thu hoạch mùa vụ khiến lão thích mắt. Thâm tâm lão ao ước khắp mọi ngóc ngách của Đại Việt đều được sống trong niềm hân hoan này. Tiếng cười nói hạnh phúc, tiếng hát hò vui vẻ khi gánh từng gánh lúa từ trên đồi xuống khiến lão nhòe mắt đi cười.

Trăng đã ngoi cũng không cản được người dân thu hoạch, từng đống lửa được đốt soi sáng cả thung lũng. Người cắt lúa, người khiêng, người đập tạo thành bức tranh tràn đầy sức sống. Trẻ con cũng được dịp thả cửa cho nô đùa, âm thanh, tiếng cười của chúng vong vọng khiến lòng người dịu mát. Lão Trương Đỗ ngửa cổ ngân nga:

“Trăng lên rực sáng đầu non

Suối ngân trong vắt tiếng còn ngân xa.

Lúa vàng trải khắp bản ta,

Chiêng vang dậy núi, ơi à mùa vui.

Khói bếp tỏa nhẹ đồi núi,

Cá thơm suối mát, rượu ngùi cần say.

Ơi à tiếng hát đong đầy,

Cảm ơn núi biếc, cảm ngày mưa nắng.

Trẻ í a múa nhịp trăng,

Vòng hoa tươi thắm quanh sân hội làng.

Lửa reo rực sáng mênh mang,

Ơi à hội lớn, ấm vang bản người.”

Quốc Toản bên cạnh không để ý tới thơ ca lắm, hắn ngậm cọng rơm nhìn lũ trẻ ngã nhào xuống ruộng lấm lem bùn đất, đứa thì nghịch lửa cháy xém mặt mày mà vỗ đùi cười thích thú. Trương Đỗ nhìn hắn rồi khích lệ:

– Vương gia, người làm đoạn kết đi.

Quốc Toản nhăn nhó:

– Nho quan các ngài 3 bước xuất khẩu thành thơ thì ngài làm luôn đi, ta đâu biết thơ ca gì?

Trương Đỗ tâm trạng vui vẻ khích tướng:

– Một khổ thơ đâu thể làm khó vương gia đại tài như người. Hạ quan đang rửa tai lắng nghe đây.

Nghe Quốc Toản chuẩn bị làm thơ, mấy gia binh, mấy hương dân bên cạnh chân tay bận mải cũng hơi vểnh tai lên nghe. Quốc Toản không tiện từ chối, hơi lườm Trương Đỗ một cái, chắp tay sau mông đi đi lại lại nghĩ một lúc rồi nói:

– Thôi được rồi, vậy ta làm khổ cuối, kết hợp cùng 3 khổ của ngài làm thành bài Đồng Giao Mùa Gặt nhé.

– Hạ quan xin lắng nghe.

Đợi Trương Đỗ gật đầu khẽ nhắm mắt chờ đợi, Quốc Toản ngẩng đầu nhìn trăng tạo dáng, hơi hắng giọng xong rồi cũng ngửa cổ đọc lớn:

“Trẻ í a múa cũng hay,

Ta quay một phát… ngã ngay xuống bùn!

Lửa reo nóng rát cả mông,

Ơi à! Hội lớn… bụng ông đói rồi!”

Trương Đỗ bên cạnh mặt mày sầm sì tím tái tức giận vì biết Quốc Toản đang đối đểu khổ cuối của mình. Tay lão run run chỉ Quốc Toản, môi mấp máy nói mãi không lên lời. Lão hận không thể rút lại lời khi nãy, hận không thể xóa 4 câu thơ vừa nghe ra khỏi đầu. Nhưng xung quanh nghe thế thì ôm bụng cười vui vẻ, văn thơ thô kệch dường như lại rất hợp với bình dân bọn họ, rồi cứ lan đi, cả thung lũng đồng thanh đọc lại theo giọng oang oang của Quốc Toản.

Thế là bài Đồng Giao Mùa Gặt của Trương Đỗ chính thức ra đời. Hàng năm, mỗi mùa gặt, người dân ở đây đều hát vang bài đồng giao này. Tên tuổi của lão Trương vì thế được sơn dân biết tới rộng rãi, nhắc tới Điền Giai, sơn dân sẽ nghĩ ngay tới Trương Đỗ.

Người dân háo hức hát hò gặt suốt đêm, các quan viên bị Trương Đỗ canh chừng không dám ngơi tay tính toán khối lượng lúa thu hoạch được để báo về triều đình. Tin đồn thất thiệt tràn lan thời gian vừa qua khiến triều chính căng thẳng. Hiện giờ giới nho quan đang hóng từng ngày, chỉ chờ tin tức này về sẽ bố cáo khắp thiên hạ lấy làm điềm lành để xua tan đi giao ngôn, tạo không khí cho đại lễ lên ngôi cuối năm.

Tới sáng, Quốc Toản nghe báo cáo xong thì gục đầu buồn bã:

– Bốn thạch năm. Chỉ bằng có 6 phần ruộng dưới xuôi.

Lão Trương Đỗ bộ dạng mừng rỡ gặp bộ mặt chết trôi của Quốc Toản thì trách mắng văng nước bọt:

– Bốn thạch năm mà ngài còn chê? Hạ quan còn hận không thể lập tức đi khoe với cả thiên hạ đây. Lòng tham đúng là không biết bao nhiêu cho đủ. Trước kia, trên núi muốn có lương phải chở ngược từ xuôi lên, hao tổn không biết bao nhiêu mà kể. Còn chưa tính tới số người thiệt mạng trên đường. Bây giờ dựa vào Điền Giai này, các châu quận có thể tự túc lương thực, có lương ắt mọi thứ sẽ tự tốt lên theo. Ngài còn ủ rũ là sỉ nhục những cố gắng của hương dân ở đây đấy.

Quốc Toản đối diện với lão Trương Đỗ khi đang nổi giận cũng không dám nhìn thẳng, vội khom mình tạ lỗi:

– Là ta thất lễ. Đa tạ Trương sư dạy bảo.

Kết quả đã được làm rõ, lão Trương Đỗ ký tên vào tấu chương rồi đưa cho một hồng lĩnh cấp sứ mang về. Nhìn sáu ngựa, ba vị hồng lĩnh nhận được tấu chương liền mất dạng trong đường mòn, Quốc Toản ngước nhìn lão Trương Đỗ:

– Đại nhân sao còn chưa về? Ta nghĩ ngài phải theo họ về kinh thành chứ?

Lão Trương Đỗ hai tay đút trong ống tay áo, nhìn theo bóng lưng đã khuất của Hồng Lĩnh cấp sứ bình thản trả lời:

– Điện hạ có chỉ, bảo hạ quan khi gặp được ngài thì phải theo “hộ tống” ngài về tới Thăng Long. Tránh ngài lại gây thêm chuyện.

Quốc Toản tròn mắt, tự chỉ vào mình kinh ngạc hỏi:

– Ta gây chuyện? Trần K…. à Điện hạ, bảo ngài trông chừng ta?

Lão Trương Đỗ gật đầu muốn bước đi tới chỗ hương dân đang thu hoạch lúa rồi giải thích:

– Đây là Điện hạ lo cho ngài. Nói thế chứ cũng không phải hạ quan đi kè kè theo vương gia. Vương gia muốn làm gì thì cứ làm, khi nào người rời làng Hoài thì dẫn hạ quan theo là được. Hạ quan đi tìm Chiêu Dật đây, còn rất nhiều chuyện hạ quan muốn xem, vụ này xem như đã thành công, vụ mới không thể trễ nải được.

Quốc Toản cũng không làm biếng được nữa, hắn phủi tay đứng dậy nói:

– Vậy được, ta cũng phải đi kiểm tra vài thứ. Đại nhân cứ thong thả, vài ngày nữa chúng ta về Thăng Long cũng chưa muộn.

Mấy ngọn đồi được thử nghiệm làm Điền Giai nằm ngay rìa của làng Hoài. từ đây đi vào có thể thu hết quang cảnh của làng vào tầm mắt. Kể từ khi Quốc Toản tới đây một năm trước thì làng đã hoàn toàn chuyển mình, từ một làng chỉ có hơn trăm nóc nhà thì giờ như một đại trấn thu nhỏ. Riêng những dân phu và gia đình của họ đã bổ sung cho làng Hoài hơn 200 hộ, chưa tính sơn dân xung quanh được lão Chiêu Dật mời gọi về, chưa tính gia binh, trang hộ của vương phủ kéo lên,…Cũng chưa kể cả số tù binh mà Đặng Vũ bắt được trong những cuộc truy quét sơn tặc. Không dẫn lão Chiêu Dật theo cùng nên giờ Quốc Toản cũng chẳng biết được cụ thể làng có bao nhiêu hộ. Lão Trương Đỗ nói rất đúng, làng phát triển rất nhanh, đội trị an ở đây hiện giờ đều tạm thời có danh nghĩa là gia binh của vương phủ do lão Chiêu Dật xây dựng lên. Nếu tính thêm cả đội kỵ binh mà Đặng Trung, Đặng Vũ đang nắm giữ ở mục trường thì đúng là con số khá đáng lo với triều đình. Miệng Quốc Toản lẩm nhẩm:

– Kể ra Trần Kính đại ca cũng thoáng phết.

Đang mải nhìn ngó làng Hoài, Quốc Toản bắt gặp gương mặt cũ để thân trần đang ra sức đập lúa, hắn mới “a” lên một tiếng thì đối phương cùng đám xung quanh trố mắt kinh ngạc rồi quỳ rụp xuống đất run rẩy:

– Tiên nhân! à không…..bái kiến vương gia.

Quốc Toản khẽ cau mày chắp tay sau lưng nghiêm giọng hỏi:

– Chiếp Chiếp, ta bảo các ngươi ở mục trường hầu hạ những phụ nữ bị các ngươi trà đạp cơ mà? Cớ sao giờ các ngươi lại ở đây?

Thất Ưng lại càng thêm vã mồ hôi vội vàng thanh minh:

– Bẩm vương gia….Bọn tiểu nhân không dám lười biếng. Việc này là do lão Chiêu Dật sắp xếp, đám tiểu nhân chỉ làm theo.

Quốc Toản nhìn ngó thấy xung quanh có tới vài trăm nô lệ đang làm đủ thứ việc, người ngợm nhem nhuốc nhễ nhại mồ hôi nhưng được cái to khỏe, không thấy bị gầy quắt quéo như bị bỏ đói. Xung quanh còn có vài chục gia binh tay cầm nỏ canh chừng. Hắn vời một gia binh bên cạnh lại chỉ vào Thất Ưng dưới đất hỏi:

– Lời hắn nói có đúng không?

Gia binh trẻ liền chắp tay gật đầu đáp:

– Bẩm vương gia, hắn nói đúng ạ. Trưởng làng lo để bọn chúng ở gần sẽ làm ảnh hưởng tới tâm lý của những nạn nhân kia, bọn họ vẫn còn bị ám ảnh với quá khứ. Nên ngài ấy đã bố trí chúng ở đây lao động, tiền công, của cải chúng làm ra sẽ được chuyển tới cho những nạn nhân đang ở trong mục trường.

Quốc Toản gật gù tán thưởng phất tay cho gia binh lui xuống tiếp tục nhiệm vụ, trước kia đúng là hắn không nghĩ tới tình huống này. Chuyện này lão Chiêu Dật xử lý rồi hắn chẳng cần lo nữa. Quốc Toản nhìn đám Thất Ưng vẫn run rẩy dưới đất thăm hỏi:

– Xem ra các ngươi cũng không tới lỗi nào. Sống cũng khá tốt nhỉ? ngươi vạm vỡ lên không ít đấy.

Giọng Quốc Toản nhẹ nhàng hơn khiến Thất Ưng vững dạ, hắn ngạc nhiên ngước đầu lên cười nịnh bợ:

– Dạ, tất cả là nhờ ơn vương gia. Dù làm việc chân tay có chút vất vả nhưng được ăn no mặc ấm. Cuộc sống có phần thoải mái hơn hồi làm cướp.

Về phần này thì Lạt La Tạ Đốn hiểu rõ nhất, hắn hoàn toàn đồng tình, còn khoanh tay gật gù ra vẻ rất tâm đắc. Quốc Toản cũng thoải mái, chẳng cần để ý nữa động viên chúng một chút cho dễ quản:

– Vậy được, cứ ngoan ngoãn chịu khó vài năm. Làm tốt ta sẽ cho các ngươi cơ hội quay lại làm người.

Quốc Toản nói xong liền bước tiếp vào sâu trong làng, mặc kệ đám Thất Ưng lạy tạ. Lạt La Tạ Đốn ở phía sau nhìn đám nô lệ quỳ dưới đất, hí hửng chỉ vào mình như khoe mẽ:

– Vương gia nói thật đấy. Ta cũng là nô lệ bị vương gia bắt về này.

Đám Thất Ưng thấy thái độ chân thật của Tạ Đốn thì ánh mắt hơi sáng lên rồi vội vàng dập đầu bôm bốp hét vọng theo bóng lưng của Quốc Toản:

– Tạ ơn Vương gia, tạ ơn vương gia.

Mất hơn một canh giờ để đi xuyên được làng Hoài và đáp lại những câu chào hỏi. Vừa tới con đường mòn phía tây, tiếng trống điểm binh từ sau ngọn núi trước mặt đã dồn dập vang lên như mời chào Quốc Toản tới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-90-nam-mang-theo-vo-con-nghich-tap-nhan-sinh.jpg
Trùng Sinh 90 Năm, Mang Theo Vợ Con Nghịch Tập Nhân Sinh
Tháng mười một 26, 2025
trung-sinh-84-het-thay-dua-vao-tay
Trùng Sinh 84 Hết Thảy Dựa Vào Tay
Tháng mười một 8, 2025
ta-o-dai-duong-lam-pho-ma.jpg
Ta Ở Đại Đường Làm Phò Mã
Tháng 12 2, 2025
dai-co-viet-nhat-thong-chi.jpg
Đại Cồ Việt Nhất Thống Chí
Tháng 12 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved