Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
nhan-gian-vo-thanh-1

Nhân Gian Võ Thánh

Tháng 10 15, 2025
Chương 1027: Kết cục 【 Phía dưới 】 Chương 1026 kết cục 【 Bên trong 】
sieu-duy-dai-linh-chu.jpg

Siêu Duy Đại Lĩnh Chủ

Tháng 1 23, 2025
Chương 437. Tên của ngươi Chương 436. 1 cắt Nhân Quả
tu-chan-the-gioi-lao-ho.jpg

Tu Chân Thế Giới Lão Hổ

Tháng 12 10, 2025
Chương 1290: Viên mãn (đại kết cục) Chương 1289: Thần hồn trở về
hokage-the-thuat-thanh-than-nhuc-than-chuy-bao-vi-thu

Hokage: Thể Thuật Thành Thần, Nhục Thân Chùy Bạo Vĩ Thú

Tháng 12 5, 2025
Chương 140: Hắn tại đáy biển nhóm lửa! Chương 139: Thần cũng sẽ bị chết đuối!
gioi-ninja-mot-ngay-truong-muoi-the-ta-thanh-manh-nhat-kazekage.jpg

Giới Ninja, Một Ngày Trướng Mười Thẻ, Ta Thành Mạnh Nhất Kazekage

Tháng 2 25, 2025
Chương 189. Khôi phục quỹ đạo giới Ninja Chương 188. Giới Ninja các quốc gia đầu hàng
ca-toa-dai-son-deu-la-ta-bai-san

Cả Tòa Đại Sơn Đều Là Ta Bãi Săn

Tháng 12 23, 2025
Chương 1898: Vương Mỹ Lan: Cùng ta có liều mạng a! ( 2 ) Chương 1897: Vương Mỹ Lan: Cùng ta có liều mạng a! ( 1 )
luyen-dan-van-lan-tra-ve-luyen-luyen-lien-vo-dich.jpg

Luyện Đan Vạn Lần Trả Về, Luyện Luyện Liền Vô Địch

Tháng 2 6, 2025
Chương 230. Cái gọi là chân tướng, đại đạo quy nhất! Chương 229. Thế ngoại siêu thoát chi địa, Tiên Đế phía trên!
dau-la-chi-manh-nhat-nguoi-o-re.jpg

Đấu La Chi Mạnh Nhất Người Ở Rể

Tháng 1 21, 2025
Chương 1387. Lấy được song Thần Chủ, tiến vào Thánh Vực, chiến Vũ Trụ chi chủ, thành hôn! Chương 1386. Tĩnh, toàn trường yên tĩnh!
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 307: Vụ mùa đầu tiên.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 307: Vụ mùa đầu tiên.

– Hoài Văn vương. Tiếp chiêu.

Quốc Toản cùng người của mình tới gần địa phận làng Hoài thì bị một kỵ binh nhỏ tuổi lao ra chặn đường. Toàn thân nó mặc bộ bì giáp kín mít, đầu đội mũ phượng sí, đeo chiếc mặt nạ gỗ dữ tợn. Dứt lời, nó thành thục thúc chân vào bụng con ngựa mới lớn, tay vung kiếm gỗ rất nghiêm túc lao tới phía Quốc Toản.

Gia binh xung quanh giật mình rồi mím môi phì cười, chỉ Quốc Toản vẫn giữ bộ dạng nghiêm túc thúc ngựa phi tới:

– Được, tới đây, cho ta xem bản lĩnh của ngươi.

Hai ngựa giao nhau, kỵ binh nhỏ tuổi vung kiếm hết sức chém ngang cái “vù” Quốc Toản ngả người sát mông ngựa để né đòn lướt qua. Hắn ghì cương ngựa quay đầu lại, trước khi giao chiêu lượt hai, Quốc Toản hừ mũi bộ dạng nghiêm túc:

– Khá lắm, ra chiêu rất nhanh, tiếp nào.

“Ha” Cái giọng còn chưa vỡ của kỵ binh phấn khích hét lên rồi thúc ngựa lại lao tới, lần này nó căn chém sát yên ngựa. Quốc Toản vội vàng buông dây cương, chân rời bàn đạp, tay ấn mạnh vào yên ngựa tạo đà, cả người liền xoay trên không một vòng tránh lưỡi kiếm rồi lại đáp xuống yên ngựa rồi cười như chưa có chuyện gì.

Kỵ binh nhỏ tuổi không kìm được phấn khích, nó lột mũ trụ ra mặt mày rạng rỡ:

– Anh rể lợi hại quá….Anh dạy em chiêu này với.

Quốc Toản mỉm cười thúc ngựa đi về phía nó giọng phấn khích đầy hứa hẹn:

– Haha đương nhiên rồi, đệ lớn thêm chút nữa, ta sẽ dạy kỹ thuật chiến đấu trên lưng ngựa cho đệ. Qua đây, kể cho ta nghe chuyện trong làng, mọi người vẫn khỏe chứ.

Chiêu Minh thích thú đánh bạo nhảy từ con ngựa nhỏ của nó sang lưng ngựa của Quốc Toản. Dù đã khá lớn nhưng ở với Quốc Toản, dường như nó lại quay về đúng độ tuổi của mình. Dọc đường về nó vẫn kể chuyện không biết mệt, từ những việc nhỏ nhặt nhất, những thay đổi của làng Hoài, tới cả câu chuyện của vài người mà Quốc Toản chưa nghe tên bao giờ.

Quãng đường còn lại về làng Hoài trôi qua rất nhanh, dương như mới chớp mắt lối vào làng Hoài đã ngay phía trước rồi. Từ xa, Quốc Toản có thể nhận ra vài gương mặt quen thuộc, bao gồm cả bộ dạng gầy còm của lão Uất.

– Khấu kiến vương gia.

Mấy trăm người già trẻ lớn bé kéo nhau ra quỳ rạp hai bên đường khấu đầu lạy tạ làm Quốc Toản rất khó xử, nếu người lên ngôi không phải Trần Kính thì e rằng chuyện ở đây đủ để quan viên nhao nhao hạch tội Quốc Toản trên triều rồi. Nhưng hắn cũng chẳng trách họ được, suy cho cùng thì đây cũng là cách để họ thể hiện lòng biết ơn của mình. Quốc Toản xuống ngựa, thoải mái bước tới trước mặt lão Uất đỡ lão dậy rồi khoát tay:

– Được rồi, mọi người đứng cả lên đi. Sau này gặp ta không phải quỳ bái nữa, vái chào một chút là được, tấm lòng mọi người ta hiểu rồi. Lão Uất, lâu rồi không gặp, ta nghe nói cuộc sống ở đây cũng ổn định rồi hả.

Lão Uất là một trong những dân phu được Quốc Toản cứu khi trước trong âm mưu của Đỗ Tử Bình. Về danh nghĩa thì họ đều là người đã chết cả, người nhà của những dân phu này cũng được sắp xếp lên làng Hoài để cùng đoàn tụ và tránh bị trả thù. Lão Uất không ngờ Quốc Toản vẫn còn nhớ tên mình, lão há mồm cười tít cả mắt đầy cảm kích nói:

– Tạ ơn vương gia. Nhờ ơn vương gia mà 157 dân phu có cơ hội đoàn tụ cùng gia đình của mình. Chúng con ngu dốt, ít chữ nghĩa không biết phải nói thế nào để biểu đạt lòng biết ơn của mình, xin vương gia nhận của chúng con ba lạy.

Lão Uất cùng mấy trăm người vừa đứng lên lại quỳ xuống lạy ba lạy, mấy lạy này Quốc Toản không cản được nên cứ để họ lạy xong mới thúc giục:

– Được rồi, tình cảm của mọi người ta đã nhận. Đứng cả lên đi, ta đang rất nóng lòng muốn xem vụ mùa ở Điền Giai thu hoạch được bao nhiêu đây.

Lão Uất đứng dậy ngập ngừng đưa lên đùm lá, còn vợ mình thì dâng lên bình trà, mọi thứ trông rất bình thường không có gì đặc biệt. Người xung quanh gãi đầu gãi tai rụt rè cười ngượng ngùng nhưng Quốc Toản lại rất khoái, hắn vui vẻ cầm lấy bọc có đủ loại quả rừng bên trong, từ mơ, mận, vải,…. ăn ngon lành, uống hớp trà rồi dẫn người đi vào trong làng.

Gặp lão Chiêu Dật và Trương Đỗ đứng chờ sẵn, Quốc Toản lần lượt vái chào rồi không quên tạ Trương Đỗ một phen:

– Trương Sư, tạ ơn ngài đã giúp đỡ Vương phủ vượt qua sóng gió.

Trương Đỗ mặt vẫn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, khum tay đáp lại:

– Vương gia quá lời, hạ quan chỉ làm việc mình cho là đúng mà thôi. Ăn ở tại vương phủ mấy hôm cũng chỉ là phục vụ tra xét oan tình trong dân. Vương gia, còn vương gia thì sao? Thời gian qua người biệt tăm biệt tích, rốt cuộc người còn làm ra chuyện gì nữa?

Lão Chiêu Dật đã đi trước mở đường ra Điền Giai để lại không gian riêng cho họ, Quốc Toản cười xuề xòa bước theo sau hóm hỉnh nói:

– Hahaha, cũng không có gì quá nghiêm trọng. Thời cơ tới tiểu vương sẽ nói với ngài, bây giờ thì tiểu vương không dám nói, nói ra e rằng đại nhân sẽ bắt tiểu vương về Đình Úy tự mất. Trương Sư, ngài ăn quả rừng không? Ngọt lắm.

Lão Trương Đỗ không khách khí mà lấy một quả mơ chín cho vào miệng mình ăn ngon lành rồi tấm tắc:

– Đúng là rất ngọt. Không ngờ vương gia địa vị cao quý cũng thích những thứ dân dã này.

Quốc Toản cười khà khà khoái chí, nhìn người dân kéo theo xung quanh vô tư nói:

– Hà hà, đương nhiên là ngọt rồi. Thứ chúng ta ăn đây là tình cảm của họ, không có thứ nào có thể sánh bằng.

Trương Đỗ dù gật gù nhưng nhìn ánh mắt tôn sùng của người dân xung quanh, lão không khỏi lo lắng khéo léo nhắc nhở:

– Vương gia, làng Hoài dù mới nhưng xét về quy mô khó có trấn nào sánh bằng. Dân cư tới ngày một đông, giờ lại có thể tự cung tự cấp lương thực, địa thế hiểm yếu, có quân đội riêng của của ngài….

Quốc Toản ngắt lời lão Trương Đỗ nhìn lão mỉm cười:

– Lão lo ta sẽ dựa vào làng Hoài để tạo phản hay lo chuyện này sẽ khiến triều đình nghi kị đề phòng ta?

Lão Trương Đỗ trầm tư lắc đầu bình thản nói:

– Cả vương gia và Điện hạ đều sẽ không đời nào để việc này xảy ra. Nhưng vương gia, tương lai không thể biết được sẽ xảy ra chuyện gì. Có thể khi ngài còn sống sẽ không có vấn đề gì, nhưng 1 đời, 2 đời, hay nhiều đời sau thì sao?

Trương Đỗ hơi dừng lại nhìn vào Quốc Toản tiếp tục nói:

– Dù không rõ mục đích của vương gia là gì nhưng hạ quan có thể thấy vương gia đang muốn phát triển làng Hoài thành một đại trấn cỡ lớn với nguồn hậu cần dồi dào. Khi đó, nếu chủ nhân của làng Hoài quy phục triều đình thì sẽ là một tấm khiên vững chắc khác che chắn cho Thăng Long. Còn nếu ngược lại, dựa vào địa thế ở đây, lui có thể thủ, tiến có thể dễ dàng đánh xuống đồng bằng phía dưới, con đường tới Thăng Long sẽ chẳng còn mấy cản trở. Khi đấy muốn thì có thể dễ dàng tự lập hoặc hơn nữa sẽ thành đại họa của triều đình.

Quốc Toản vẻ mặt không còn vui vẻ được nữa mà đầy ưu tư hỏi lại:

– Trương sư, ngài quả thật nhìn xa trông rộng. Đã nghĩ tới đây hẳn ngài đã tính tới biện pháp rồi, tiểu vương xin được lắng nghe.

Trương Đỗ nhìn vẻ đau đáu của Quốc Toản mà yên tâm, lão khẽ mỉm cười, điều mà rất hiếm khi lão làm. Trương Đỗ lắc đầu đáp lại:

– Vương gia, người bày ra thế trận này hẳn cũng đã nghĩ tới biện pháp. Người cần rửa tai lắng nghe nhẽ ra là hạ quan mới đúng. Nhưng chuyện này chúng ta để nói sau đi, giờ chúng ta cứ tập trung vào vụ mùa trước mắt đã.

Trương Đỗ hơi nghiêng người chìa tay về phía ngọn đồi không quá lớn với từng bậc thang đang có những bông lúa vàng trĩu nặng xào xạc trong gió. Các quan viên của Khuyến Nông, Hộ Bộ bị lão Trương Đỗ kéo tới đã căng dây đo riêng ra một mẫu chờ thu hoạch để tính sản lượng.

Người dân đã tay liềm, quang gánh đứng xung quanh chân đồi chờ thu hoạch. Quốc Toản lần đầu được chứng kiến Điền Giai cho thu hoạch không khỏi phấn khích, ngực khẽ phập phù vì háo hức. Lão Chiêu Dật cầm tới một cái liềm buộc lụa đỏ ở chuôi, dùng hai tay nâng lên, ánh mắt đầy hạnh phúc quỳ xuống nói:

– Vương gia, mời người cắt lúa đầu cho mùa gặt.

Quốc Toản hơi bất ngờ xua tay:

– Không không, ta chỉ đơn giản là tới đây xem kết quả của Điền Giai, còn người bỏ công sức ở đây là cha và hương dân. Cha, người nên làm chuyện này mới đúng.

Lão Chiêu Dật còn muốn nói, lão Trương Đỗ đã bước tới vỗ vai Quốc Toản khích lệ:

– Vương gia, Chiêu Dật nói đúng, mọi người ở đây đều chịu ơn của ngài. Nếu ngài làm lễ này, họ sẽ rất tự hào.

Quốc Toản thực ra cũng thích, hắn không khách khí nữa mà cầm lấy cái liềm bước lên bậc thang bên trên, túm một nắm chặt gốc lúa đưa liềm cắt ngọt xớt. Hắn háo hức đưa nắm lúa lên gần mặt nhìn cho thật kỹ từng hạt thóc. Hắn nhìn hương dân tay năm năm nông cụ đứng vây kín chân đồi như đang nín thở chờ hắn hạ lệnh, cảm giác hồi hộp xen lẫn phấn khích như trước khi đại quân xông trận.

Quốc Toản dơ nắm lúa lên cao, miệng hô lớn như muốn đẩy một bụng đầy nhiệt huyết ra ngoài:

– Cầu cho thêm một mùa màng tươi tốt, cầu cho thóc lúa đầy đồng, cầu cho người người ấm no.

Lão Trương Đỗ lồng ngực nóng rực, lão cảm nhận rõ hơi thở nặng nề phấn khích xung quanh mình, nhưng tất cả vẫn cố kìm nén, vẫn im lặng chờ đợi hiệu lệnh chính thức từ Quốc Toản.

Quốc Toản đưa mắt nhìn một lượt rồi gân cổ hô lớn:

– Thu hoạch!

– Hoan hô! Hoan hô!

Xung quanh như bùng nổ, cả thung lũng cũng bùng nổ. Lão Trương Đỗ bất giác cũng hò hét hòa vào không khí náo nhiệt. Từ bốn phía, hương dân bắt đầu tiến lên đồi, gặt từng bậc thang một, dù mồ hôi đổ ra cay xè mắt miệng vẫn không khép nổi nụ cười.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trom-mo-chi-phat-khau-tuong-quan.jpg
Trộm Mộ Chi Phát Khâu Tướng Quân
Tháng 2 1, 2025
cam-ky-dang-sau
Cấm Kỵ Đằng Sau
Tháng 10 26, 2025
de-quoc-bai-gia-tu.jpg
Đế Quốc Bại Gia Tử
Tháng 1 22, 2025
nguoi-nguyen-thuy-den-hon-don-hai-ta-sang-lap-vo-so-ky-nguyen.jpg
Người Nguyên Thủy Đến Hỗn Độn Hải, Ta Sáng Lập Vô Số Kỷ Nguyên
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved