Chương 306: Hòa giải.
“Rầm, rầm, rầm” Tiểu Miêu bị quăng ngược ra sau lăn vài vòng dưới đất. Nó còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Trịnh Tẩu thấy Tiểu Miêu bị quăng trên đất cũng không lấy làm tức giận mà lại bần thần.
Phạm Tráng đang đối đầu với lão Què cũng sẵn sàng nhận một cú đá vào eo để dứt khỏi chiến đấu, hắn không kịp kêu đau, chỉ bò lồm cồm dưới đất để vùng lên lao về phía trước rồi hét lớn:
– Trần Hiếu đại ca, Trần Hiếu đại ca.
Tiếng hét của Phạm Tráng khiến Cô Nhi bang sững người rồi lao như bay về phái mái hiên cháy xém khi nãy giờ chỉ còn lại đống đổ nát chôn vùi hẳn Trần Hiếu bên dưới. Người của Cô Nhi bang không đợi bụi tan đi đều lao vào điên cuồng cào bới gạch ngói, vừa luôn mồm thét lên tên Trần Hiếu.
Khất Cái bang cũng không đánh nổi nữa, chúng không muốn nhân lúc người gặp nạn mà chiếm lợi, họ cứ đứng trời trồng nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt. Trịnh Tẩu thoáng bần thần rồi vội vàng hét lớn:
– Còn đứng đó làm gì, mau cứu người. Nhanh!
Gần 50 con người ùa vào đống đổ nát cào bới tranh thủ từng chút thời gian, chẳng ai còn nghĩ tới chuyện đối phương là địch hay ta nữa. Trịnh Tẩu cũng tự mình bới móc. Phạm Tráng cào bới tới lật móng cũng chẳng hề gì. Từng cây xà gồ nhanh chóng được khiên ra, từng viên gạch được ném ngược về sau chẳng cứ rơi vào đâu.
– Đây rồi, Trần Hiếu ở đây.
Phạm Tráng nghe tiếng gọi thất thanh vội lao tới, khuôn mặt Trần Hiếu lộ ra dưới lớp gạch, bụi bặm phủ kín, còn có máu loang ra. Phạm Tráng run run đầu óc trống rỗng không biết nên làm gì liền bị Trịnh Tẩu đá ngã sang một bên, nàng cho tay vào mồm để nhúng ướt nước bọt rồi thuần thục đăt trước mũi Trần Hiếu. Tới khi cảm nhận được chút gió man mát mới giãn cơ mặt quát:
– Hắn còn sống, tiếp tục bới. Nhanh lên!
Nghê tiếng hắn còn sống, Phạm Tráng cùng ối người trong Cô Nhi bang lập tức mếu mào òa khóc, vừa khóc vừa tiếp tục bới gạch ngói. Kéo được Trần Hiếu ra ngoài, Phạm Tráng liền xung phong:
– Để ta, để ta cõng huynh ấy về miếu. Ở đó chúng ta có thuốc, có giường.
Trịnh Tẩu bực tức lại đá cho Phạm Tráng cái nữa quát:
– Ngươi muốn giết hắn à? Đem cánh cửa kia làm cáng, khiêng hắn về. Nhanh.
Cánh cổng khi nãy bị đạp bung liền được tháo xuống, lót thêm vài miếng vải rách, Trần Hiếu liền được khiêng như bay về phía miếu hoang.
Nhìn Cô Nhi bang rời cả đi, lão Què bần thần hỏi:
– Trịnh Tẩu, tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?
Trịnh Tẩu nhăn mày nghĩ ngợi, gương mặt như đang đấu tranh, đắn đo suy nghĩ rồi thở ra nói:
– Chúng ta cũng tới miếu hoang. Cho người tới chỗ Thiết Bát, bảo hắn ngừng chiến rồi cùng đám Cô Nhi bang ở đó cùng kéo về cả miếu hoang. Đi đi.
——————
Cuộc chiến ở ngõ số 7 cũng tới hồi tàn cuộc. Số người còn đứng được chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đại Lực chống 1 tay dựa tường để mình không đổ vẫn cố đối mặt với Thiết Bát đang hai tay chống gối run run.
Cửu Tứ tàn tạ quệt máu ở miệng, cố giấu cảm giác run run ở chân nhìn Tiểu Vũ khiêu khích:
– Mệt rồi đúng không? Mệt thì cứ ngồi xuống đi. Thằng khuôn vác nhà ngươi có thể đánh tới mức này là khá lắm rồi. Coi như cũng có chút mặt mũi.
Đại Cẩu định giương nỏ lên bắn yểm trợ thì bị Thẩm Du Liêu đưa tay ra ngăn cản:
– Giờ là cuộc chiến của cá nhân bọn hắn. Đệ đừng xen vào.
Tiểu Vũ phải dùng hai khủy tay chống lên đầu gối để mông mình không chạm đất, hắn vẫn cố cười gằn khiêu khích:
– Ông đây còn đủ sức đánh với ngươi tới sáng mai còn được. Ta mà lại phải chịu thua cái loại sức dài vai rộng mà vẫn lê là đầu đường xó chợ ăn xin à?
Cửu Tứ trán nổi gần xanh cố rướn người lại lao lên:
– Con mẹ nhà ngươi, vậy thì đánh tiếp.
Cả hai tên đều hết hơi nhưng không tên nào chịu ngã, bước tới tên nào cũng có chút lảo đảo. Cước khi không đủ sức tung ra nổi, chỉ còn trông đợi vào nắm đấm. Cú đấm đã nhẹ đi, cũng chậm đi rất nhiều lại còn không mấy chính xác nhưng cũng đủ khiến đối phương phải vật lộn chống đỡ. Thẩm Du Liêu mặc kệ mấy tên cứng đầu, hắn nhướng mày nhìn về phía Tây nơi có vài tiếng động huyên láo, dặn dò Đại Cẩu ở lại canh chừng rồi hắn lại lao vút đi vào bóng tối.
Thiết Bát nhe hàm răng đầy máu của mình ra hất hàm hỏi Đại Lực:
– Thế nào, nghỉ xong chưa? Chúng ta tiếp tục chứ?
Đại Lực đẩy bản thân ra khỏi bức tường, lại bước chắn trước ngõ như nhất định không để ai vượt qua gằn giọng:
– Luôn sẵn sàng. Nào, tới đây.
Thiết Bát cười gằn thích thú định nhúc nhích người thì có tiếng hét từ phía sau ngăn bọn hắn lại:
– Thiết Bát, dừng lại. Trịnh Tẩu có lệnh dừng chiến, tất cả cùng tới miếu hoang.
Thiết Bát còn cau mày không hiểu chuyện gì, bản thân hắn đang bị cản đường tới miếu hoang chưa bước qua nổi một bước thì giờ làm sao có thể thoát mái đi được. Đại Lực liền tỏ ra nóng vội:
– Tới miếu hoang? Bước qua xác ta đã.
– Đại Lực, dừng tay. Trần Hiếu có chuyện rồi, về miếu hoang đã.
Thẩm Du Liêu chạy không kịp thở, chỉ kịp nói một câu thế rồi lại vọt đi mất. Đại Cẩu nghe tin Trần Hiếu có chuyện thì cũng mặc kệ hết, nó nhảy luôn xuống dưới ngõ rồi chạy vù đi.
————————
Uyên Nương một thân một mình lưu lạc, trốn chạy nên xảy ra chuyện gì cũng chỉ có thể tự dựa vào bản thân. Ốm đau cũng không thể tìm tới lang trung nên với y thuật, Uyên Nương cũng biết chút ít. Ít nhất nàng có thể chữa được những bệnh thông thường. Trong miếu cũng được Trần Hiếu chuẩn bị sẵn thuốc phòng khi dùng đến.
Giao Trần Hiếu lại cho Uyên Nương, dù Khất Cái bang không còn ác ý nữa nhưng đám Phạm Tráng vẫn ở ngoài sân nhất quyết chặn họ lại. Đám trẻ con lần này cũng không chịu ngồi yên, bọn chúng tay năm năm ná cao su đợi sẵn.
Trịnh Tẩu có thể dễ dàng nhận ra ánh mắt trong veo nhưng đầy ác ý của đám trẻ con, điều mà rất hiếm khi nàng được thấy, thông thường ánh mắt chúng u tối chỉ còn vẻ sợ hãi. Trịnh Tẩu mặc kệ vẫn cứ một mình bước vào. Phạm Tráng muốn ngăn cản nhưng hắn hiểu rõ tình thế, hiện giờ bọn hắn đang thua thiệt, không thể chọi cứng được nữa, nên lưỡng lự một hồi cũng cho mình Trịnh Tẩu vào trong.
Bên trong miếu, Uyên Nương gần như lột sạch đồ của Trần Hiếu chỉ trừ mỗi cái quần, tay nàng thoăn thoắt lau chùi vết thương, rắc thuốc, quấn băng. Trịnh Tẩu hơi bất ngờ với quang cảnh sạch sẽ trong miếu hoang, giường thì chỉ có vài cái nhưng chăn chiếu thì đầy đủ, khác xa với tưởng tượng của nàng.
Trịnh Tẩu nhất thời bần thần chưa biết phải nói gì, còn đang đắn đo suy nghĩ thì Uyên Nương vừa làm, vừa nói:
– Yên tâm, hắn mệnh lớn, không chết được đâu. Vài hôm là lại chạy nhảy bình thường được thôi.
Nghe Uyên Nương nói vậy thì Trịnh Tẩu thở phào yên tâm hơn nhiều. Nàng ngồi xuống bên cạnh nhìn vẻ mặt có chút khôi ngô của Trần Hiếu hỏi chuyện chẳng liên quan:
– Các ngươi ở đây có vẻ rất tốt, đám trẻ cũng rất tốt. Xem ra hắn …. không tới nỗi nào.
Uyên nương tự nhiên đưa cho nàng chiếc khăn dính đầy máu và bụi đất, hơi hất hàm về phía chậu nước ra hiệu giặt hộ, rồi tiếp tục việc của mình nhẩn nha nói:
– Cô nghĩ tự nhiên mà hắn giành được nửa Tây thành trong nửa năm sao? Hắn mà không tử tế thì đám giang hồ cũ đã quay lại xâu xé hắn từ lâu rồi. Hắn vốn muốn thỏa thuận với cô, chẳng hiểu sao lại thành đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Các người thật là,….cứ thần thần bí bí, hở tý là dùng tới nắm đấm. Sao không thể ngồi xuống mà nói chuyện rõ ràng với nhau trước?
Uyên nương nói xong còn bực tức quật cái khăn lên người Trần Hiếu làm Trịnh Tẩu giật bắn mình, vẻ mặt đầy ngạc nhiên, vội đưa tay ra muốn che chắn như đầy lo lắng cho cơ thể của Trần Hiếu. Rồi Trịnh Tẩu ngượng ngùng rụt tay về khẽ thở dài:
– Xem ra là do lòng ta đã có định kiến không tốt với hắn.
Trong cơn mê man, Trần Hiếu chợt tỉnh lại, túm chặt lấy cổ tay của Trịnh Tẩu, cố gồng cổ mình ngóc lên hổn hển nói ngắt quãng:
– Trịnh Tẩu….chúng ta tự tàn sát lẫn nhau….cả hai đều nguyên khí đại thương…. đám giang hồ ở thành Đông, Nam, Bắc sẽ thừa cơ….
Trịnh Tẩu theo phản xạ, tự nhiên vỗ tay hắn trấn an:
– Ta hiểu, ta dẫn người của Khất Cái bang tới đây rồi. Thấy chúng ta ở chung một chỗ, chúng sẽ không dám ra tay đâu.
Nghe vậy, nét căng thẳng trên mặt Trần Hiếu tạm dịu đi, hắn gắng nở nụ cười:
– Vậy …. đành nhờ cô, ta hiện giờ….không ổn cho lắm.
Uyên Nương nghe tiếng ồn ào bên ngoài, bèn dùng ngón trỏ ấn lên trán Trần Hiếu ép hắn nằm xuống rồi dúi cái khăn tay cho Trịnh Tẩu dặn dò:
– Ngươi cứ nằm đấy nghỉ ngơi đi. Trịnh Tẩu, việc còn lại nhờ cô. Ta ra bên ngoài xem có chuyện gì.
Trịnh Tẩu còn đang ngẩn tò te chưa hiểu chuyện gì, Trần Hiếu lại lịm đi, còn Uyên Nương thì đã sải bước ra ngoài, rồi giọng vang dội dẹp ồn ào bên ngoài. Không còn chút yểu điệu hàng ngày của kỹ nữ:
– Trần Hiếu không sao, hắn ngủ rồi. Hắn giao phó, cho Khất Cái bang vào miếu ở vài ngày. Các ngươi cho họ vào đi, ai bị thương thì ngồi riêng ra một chỗ chờ trị thương…..
Nói xong nàng tiếp tục to tiếng dẹp loạn, gặp Đại Cẩu thì lập tức chỉ đạo:
– Đại Cẩu, yên đi. Đừng để bọn trẻ làm loạn nữa. Giúp ta chuẩn bị ít cháo nóng cho mỗi tên một bát, kẻo bị nhiễm phong hàn cả lũ bây giờ.
Gặp Đại Lực tàn tạ, máu me đầy mình, giọng Uyên Nương liền trở lại mềm mại, nhẹ nhàng ân cần:
– Đại Lực, ai đánh ngươi thảm tới mức này? Trời ạ, mau mau vào trong đi, ta sẽ lo liệu cho.
Thấy vậy, kẻ khác cũng gọi to:
– Uyên Nương, ta cũng bị thương?
Uyên Nương quắc mắt, chỉ lạnh lùng đáp:
– Bên trong có sẵn thuốc men, tự dùng lấy!