Chương 305: Định kiến
Thẩm Du Liêu kiệm lời từ đầu thốt lên chửi thề khi cảm nhận được cổ chân mình bị bàn tay khác bám lấy, rồi cứ như chân hắn bị buộc tạ, không sao thoát ra được. Hắn cố hết sức gồng hai tay để kéo mình lên nhưng đều vô ích, nếu để rơi xuống dưới, e rằng hắn sẽ thành cái mềm rách. Tiếng hò hét ở dưới càng làm hắn thêm hoảng loạn:
– Đem gậy tới, đập gãy chân hắn, ta xem hắn còn chạy kiểu gì.
Thẩm Du Liêu bỗng trở lên hốt hoảng hét lớn:
– Đừng, buông ra, buông ra lũ khốn kiếp. Buông ta ra.
Tiểu Vũ mặt mày tím bầm nhìn thấy tình cảnh nguy cấp thì hét lớn cố gắng dứt ra khỏi Cửu Tứ:
– Thẩm Du Liêu cẩn thận…..
Cửu Tứ bị Tiểu Vũ gạt ngang sang một bên nhưng hắn vẫn kịp vặn người tung cước đá ngang ngực Tiểu Vũ, khiến Tiểu Vũ phải đưa hai tay ra đỡ rồi bị hất ngược trở lại. Cửu Tứ quệt vết máu trên miệng nhìn Tiểu Vũ đầy khiêu khích:
– Muốn cứu đồng bọn của ngươi? Đừng hòng.
Tiểu Vũ mắt đỏ hoe, điên tiết hét về phía trước:
– Cửu Tứ, cút ra!
“Viu, bộp” khất cái vác theo cây gậy bất ngờ bị viên đá nhỏ như viên bi bắn thẳng vào trán khiến hắn ngã ngửa ra đau đớn, khi chưa ai biết đạn từ đâu bắn tới thì lại tiếng rít khác lại vang lên làm tên đang giữ chân Thẩm Du Liêu phải ôm cổ tay đau đớn.
Thẩm Du Liêu thoát nạn tranh thủ một hơi đu người ngồi xổm lên bờ tường thì thấy Đại Cẩu đang cầm ná cao su dẫn theo 2-3 đứa trẻ 9-10 tuổi khác ngồi trên mái bắt đầu bắn xuống loạn xạ khiến đám khất cái bên dưới vừa ôm người đau đớn vừa bực tức chửi bới. Hắn trấn tĩnh lại hét lớn vọng lại:
– Đại Cẩu, sao các đệ lại tới đây, nơi này nguy hiểm lắm, người của chúng có thể kéo thêm tới bất cứ lúc nào, đệ ở đây thì ai trông coi đám tiểu đệ ở miếu hoang?
Đại Cẩu giương lá bắn nốt phát đạn rồi cười nhăn nhở nói:
– Du Liêu đại ca, Trần Hiếu đại ca quay về rồi, tiếp viện của chúng ta cũng tới. Trần Hiếu bảo đệ tới đây trước hỗ trợ các huynh, còn huynh ấy tìm Trịnh Tẩu tính sổ.
Câu nói của Đại Cẩu làm khất cái bên dưới trở lên hoảng loạn, Thiết Bát cũng phải lãnh mấy cú từ Đại Lực, mặt mày sưng đỏ còn đang bán tín bán nghi thì sau lưng Đại Lực kéo tới thêm vài người khác, hắn liền hóa điên gào thét:
– Dám động vào Trịnh Tẩu, lão tử liều mạng với các ngươi. Các huynh đệ, Trịnh Tẩu đang chờ chúng ta quay về tiếp viện. Giết!
Đại Lực đối diện máu mới máu cũ xen lẫn, vài người cùng hắn còn đứng được là may, nhờ có tiếp viện tới giúp hắn có thể gắng gượng. Đại Lực gào thét:
– Các huynh đệ cố gắng gượng, dốc sức đừng để chúng vượt qua. Giết!
………………………
Ở dãy nhà cháy xém, Trịnh Tẩu cuối cùng cũng tập hợp được nốt số người của mình nhưng còn chưa kịp đi tăng viện cho đám Thiết Bát, cánh cửa mỏng manh phía sau họ đã bị đạp tung.
Trần Hiếu dẫn theo Phạm Tráng và 15 người khác bước vào dàn thành hàng chắn trước cổng, hởi thở vẫn còn chưa hết nặng nề vì hành trình chạy vội vàng tới đây. Không khí bên trong khoảng sân nhỏ bỗng trở lên ngột ngạt. Trần Hiếu bước lên trước cất tiếng hỏi lởn:
– Trịnh Tẩu, chuyện tối hôm nay là thế nào? Nước sông không phạm nước giếng, cớ vì sao lại cho đám Thiết Bát đêm hôm lần mò tới chỗ Cô Nhi bọn ta?
Khất cái phía đối diện vung tay chỉ chỏ chửi bới luôn mồm, Trịnh Tẩu cau mày nét mặt đầy khinh bỉ cất tiếng mới khiến chúng dừng lại:
– Nước sông không phạm nước giếng? Còn dám vác mặt tới đây chất vấn, ngươi đúng là loại tiểu nhân hèn hạ vô sỉ. Chiều nay ngươi đã âm mưu gì với lão Phùng ở bến cảng?
Trần Hiếu còn đang càu mày chưa hiểu chuyện gì thì một lão què chống nạng bên cạnh Trịnh Tẩu đã bước ra cướp lời:
– Trịnh Tẩu, phí lời với lũ tiểu nhân vô sỉ này làm gì? Chúng đã tự dẫn xác tới đây thì cứ đánh mềm người chúng ra khắc chúng phải ngoan. Người cứ ở đây, để lão xử lý bọn chúng. Các huynh đệ, lên.
– Giết!
Những Khất Cái xung quanh Trịnh Tẩu không ngần ngại mà lao ùa về phía Trần Hiếu, chỉ để nhóc Tiểu Miêu bị giữ lại ở phía sau. Phạm Tráng không đợi Trần Hiếu ra lệnh, cũng không thể chần chừ thêm được, hắn lườm lườm về phía trước gằn giọng:
– Trần Hiếu đại ca, không cần nhiều lời nữa. Cứ đánh đã rồi tính. Các huynh đệ, Lên.
Phạm Tráng nói xong liền dẫn người ùa lên trước, hắn chạy lên trước nhất để mở đường. Hắn xoay người không nể nang đối phương dù là què, mù, đui chột cũng tung một cú đá không thương tiếc, đá bay đối phương ngược về sau cả chục bước, kéo theo cả một hàng khất cái ngã nháo nhào. Những thành viên trong cô nhi bang tận dụng mà bổ nhào vào hỗn chiến. Trần Hiếu cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa, bèn sắn tay lao lên đánh trước cái đã.
Không bị hạn chế hoạt động bởi những bức tường lớn như ở ngõ số 7, cả hai bên lập tức đan cài đánh nhau hỗn loạn chẳng ra hình dạng gì. Cứ đấm được kẻ này một cái không cẩn thận lại bị kẻ khác đạp bay.
Phạm Tráng ăn tập với Trần Hiếu từ nhỏ võ nghệ của hắn không tồi, mình hắn tả xung hữu đột, dường như hắn càng đánh càng phấn khích, đánh lại càng hăng.
– Nhóc con, chớ vênh váo.
Lão Què to mồm khi nãy hét lớn rồi hướng thẳng tới Phạm Tráng. Đừng thấy lão thiếu một chân mà coi thường, cái nạng trong tay lão kết hợp cũng cái chân phải còn lại phối hợp linh hoạt vô cùng. Trên đường chạy tới chỗ Phạm Tráng lão còn tiện tay cho một người khác ăn nạng, một người khác ăn cước vào cổ.
Phạm Tráng thấy lão tàn phế còn có chút lừng khừng, buộc Trần Hiếu đang túm cổ một khất cái khác phải quay sang hét lên cảnh báo:
– Phạm Tráng, cẩn thận. Đánh cho tử tế, lão ấy không đơn giản đâu.
Trần Hiếu vừa dứt lời, lão què không hiểu bằng cách nào có thể bật người lên cao, cả người như tức thời bay về phía trước. Cái nạng trong tay vung ra đập cái đét xuống đất khiến bụi đất bay lên mịt mù. Phạm Tráng nuốt nước bọt hú hồn, hắn né được cái nạng trong tích tắc, lông da còn cảm nhận rõ làn gió do cái nạng vừa sượt qua. Còn chưa kịp hoàn hồn, lão què chống tay xuống đất, cái chân duy nhất của lão quét một vòng gạt bay chân Phạm Tráng khiến hắn ngã ngửa ra sau.
Phạm Tráng đau điếng còn chưa kịp kêu thì cái chân của lão què đã từ trên nhắm ngực hắn bổ xuống. Phạm Tráng buộc phải dơ hai tay lên đỡ, cú đá của lão què rất nặng khiến hắn phải nghiến răng chịu đựng, cánh tay như tê rần. Hắn cố cười gằn rặn ra một câu:
– Lão giả, tiểu bối xin lỗi vì vừa rồi coi thường lão. Giờ thì đến lượt tiểu bối.
Phạm Tráng vặn hông, dùng đầu gối cố tung chiêu thúc vào sườn lão què, buộc lão phải buông 1 tay chống đất ra chặn đầu gối của mình. Lão Què cả người bỗng như nhẹ bẫng mượn lực từ cú thúc của Phạm Tráng mà bật lên.
Phạm Tráng cũng bật dậy, cúi thấp né cú đá của một khất cái phía sau, cánh tay chống đất đẩy mạnh rồi cả người xoay một vòng từ sau đá vào lưng khất cái một cú khiến hắn ngã dúi dụi rồi dễ dàng đáp đất. Lão Què cũng khẽ vỗ tay khen ngợi:
– Nhóc con, ngươi cũng khá lắm. Tiếp nào!
Cả lão Què lẫn Phạm Tráng từ kẻ thù giờ vừa đánh vừa nhoẻn miệng cười như đang tận hưởng trận đấu.
Nhóc Tiểu Miêu rất muốn lao lên giúp những khất cái khác, nhưng chỉ cần Trình Tẩu trừng mắt là nó liền rụt vòi, chỉ đành đứng yên dưới mái hiên cháy sém. Nó không cam tâm nên nhặt đủ thứ dưới đất, căn căn rồi ném về phía người trong cô nhi bang, nhiều người ăn đòn đau từ nó, dù rất tức nhưng không thể làm gì được.
Trần Hiếu cố gắng mở đường tới phía Trịnh Tẩu, khi đã thấy đối phương ngay trước mặt, hắn gạt khất cái trước mặt ra khỏi tầm nhìn rồi hét lớn:
– Trịnh Tẩu, đây không phải điều ta muốn. Dừng lại đi.
Trịnh Tẩu ở phía trên quát sát toàn bộ cuộc chiến bên dưới, nàng nhìn thẳng vào Trần Hiếu giận giữ đáp:
– Đã đánh tới nước này còn xảo biện. Muốn nói gì, đánh được ta hẵng nói.
Trịnh Tẩu nói xong liền cầm đoản côn lao về phía Trần Hiếu. Đoản côn của Trịnh Tẩu vút qua không khí, mang theo uy thế không kém bất cứ cánh mày râu nào. Trần Hiếu vội nghiêng người liên tục né tránh rất vất vả. Những đòn thế của Trịnh Tẩu vừa nhanh vừa mạnh, khi thì nhắm vào cổ, eo, chân, ngực,… cứ liên tiếp, liên tiếp không ngừng. Trần Hiếu không dám lơ là dù là một chút, hắn thực sự đã hiểu vì sao khất cái bang lại tin phục Trịnh Tẩu như thế, cũng hiểu tại sao Thẩm Sứt xưa nay không dám phạm vào địa bàn của Trịnh Tẩu.
Trần Hiếu né đòn vút ngang mặt, cả người cố tình lùi lại hai bước, gằn giọng:
– Ngươi không hiểu! Ta không muốn chúng ta tàn sát lẫn nhau, cái ta muốn là hợp tác.
Trịnh Tẩu chỉ hừ nhẹ đáp:
– Vẫn còn lắm mồm.
Trịnh Tẩu đã nghe chuyện giang hồ đồn thổi đám Thẩm Sứt chết thảm thế nào, nên nàng đã có sẵn định kiến với Trần Hiếu là kẻ máu lạnh. Ánh mắt Trịnh Tẩu càng thêm lạnh lẽo, chiêu thức liên hoàn không hề giảm bớt. Mỗi cú bổ xuống đều như muốn dồn Trần Hiếu vào đường cùng.
Tiểu Miêu nhìn Trịnh Tẩu kịch chiến, nó moi móc gạch ngói cứ có cơ hội là ném cho Trần Hiếu một cái khiến hắn phải chật vật chống đỡ, đôi khi buộc phải chịu đòn không né nổi. Mỗi lần như thế, Trịnh Tẩu lại chiếm được thế thượng phong, đoản côn ra đòn nhanh và mạnh lại càng thêm khiếp người. Tiểu Miêu thấy thế lại càng hăng, nó kiếm hết gạch dưới đất lại moi cả gạch trong bức tường nghiêng ngả ra để ném.
Viên gạch bay vèo vèo hướng vào mặt, Trần Hiếu trợn mắt lên kinh ngạc không kịp thốt lên lời cũng không kịp né, ăn thẳng viên gạch vào trán. May mà gạch quá lửa cháy mục, có hơi choáng nhưng không quá nghiêm trọng. Có điều chỉ một một tích tắc khựng lại đó, đoản côn của Trịnh Tẩu lại vụt ngang áp sát mặt hắn. Trong gang tấc, Trần Hiếu ngả người, cả người lướt ngược ra phía sau Trịnh Tẩu.
Trịnh Tẩu hoảng hồn vì mình đang bị hở sườn, nàng thuần thục quay đoản côn một vòng rồi đảo tay, người cúi xuống định tránh cú đá của Trần Hiếu, đồng thời đâm ngược về sau như chiêu hồi mã thương.
Nhưng không có gì xảy ra cả, đoản côn không chạm vào ai, cú đá phản đòn của Trần Hiếu cũng không thấy. Trịnh Tẩu quay đầu rồi hoảng hốt thấy Trần Hiếu đang lao một mạch tới chỗ Tiểu Miêu. Nàng bất giác đưa tay ra hét lớn, đoản côn trong tay cũng theo phản xạ bay ra:
– Tiểu Miêu, cẩn thận.
Tiểu Miêu nhìn Trần Hiếu lao một mạch về phía mình, dù bị ăn một gậy vào lưng, cả người dúi về phía trước cũng không làm hắn dừng lại. Tiểu Miêu dù rất sợ nhưng nó quyết không chạy, nó cố cắn răng giữ bản thân bình tĩnh đối diện với Trần Hiếu rồi vung nắm đấm nhỏ của mình vào mặt đối phương.
“Bốp” Trần Hiếu bị đấm vào mặt vẫn như chẳng biết đau, hắn túm cổ của Tiểu Miêu nghiến răng ném thật mạnh ngược ra phía sau.
“Rầm”