Chương 304: Cuộc chiến trong ngõ số 7
Mục đích của Trần Hiếu vốn không phải tiền tài, nên từ khi chiếm được Tây thị, hắn giảm bớt phí cho các tiểu thương, các gánh hàng rong. Cấm các hành vi bạo lực, trộm cắp, cướp giật,… đội của Trần Hiếu gần như thành đội trị an cho Tây thị. Hắn cũng giảm luôn mức “cắt phế” thù lao dành cho người của mình. Nhờ thế mà trừ vài vụ quay lại gây rối của đám người cũ, địa bàn của Trần Hiếu dần trở lên yên bình. Bản thân hắn cũng dần nhận được sự phối hợp và thừa nhận của những người từng là đối thủ của hắn.
Còn Trịnh Tẩu rất ghét đám tham lam và kẻ bắt nạt người nghèo khổ. Khất cái bang của Trịnh Tẩu có một “luật ngầm” là ăn xin thì phải giữ lễ, không được trộm cướp dân lành. Trịnh Tẩu là người quyết đoán, dám trừng phạt kẻ phản bội song không lạm sát. Nàng cũng là người hào sảng, sẵn sàng nhường cơm sẻ áo với người nghèo khổ, nên dù trải qua nhiều khó khăn, loạn lạc, kể cả thời kỳ đói kém cũng chưa từng có chuyện người trong bang phải chết đói. Vì thế, từ khởi đầu chỉ có vài huynh đệ mong tìm khu vực sống, Trịnh Tẩu dần thành chị đại đứng đầu khất cái bang lớn nhất Tây Thành. Điều đặc biệt là gần trăm gã khất cái đều cam tâm tình nguyện nghe nàng chỉ huy, bọn họ kính nể Trịnh Tẩu hơn là e sợ.
Dưới làn mưa nặng hạt cùng ánh chớp loang loáng trên đầu, nhóm của Thiết Bát dừng lại khi thấy phía trước có người cản đường. Đại Lực đứng trước mặt 6 người khác, con ngõ nhỏ bị bọn họ dàn 2 hàng che kín, hắn cất giọng ồm ồm hét tới:
– Khất cái bang, đêm hôm mưa gió các ngươi còn muốn đi đâu?
Thiết Bát rẽ người của mình bước lên trước, cái bát sắt xoay tròn trên tay hắn như để chứng minh cho thân phận của mình, hắn hếch hàm giọng lạnh lùng:
– Đại Lực! Khất cái bang ta đi đâu cần phải báo cáo với ngươi? Ngươi ở đây là muốn cản đường bọn ta?
Đại Lực vạm vỡ vẫn sừng sững như tảng đá chắn giữa con ngõ số 7 gằn giọng:
– Phía trước đã là miếu hoang nơi cô nhi nương náu. Các ngươi tới đây có mục đích gì. Các ngươi không nói rõ đừng hòng bước qua một bước.
Giọng nói ầm ầm bên ngoài dường như át cả tiếng sấm, tiếng mưa rào rào. Các hộ dân hai bên đường như thành thói quen mỗi khi các băng nhóm giải quyết nhau, cả dãy nhà dài hai bên ngõ đều tự động cài then chặn cửa, thổi nến tắt đèn, đến nhìn cũng không dám nhìn. Tất cả đểu giả câm giả điếc mặc chuyện gì xảy ra bên ngoài.
Thiết Bát liếc nhìn xung quanh đã chỉ còn lại một màn đêm tĩnh lặng, như tất cả đều nhường lại không gian này cho chúng thoải mái giải quyết nhau. Hắn nhếch môi hừ nhẹ:
– Khỏi cần giả vờ giả vịt. Tính toán hèn hạ của các ngươi bọn ta biết cả rồi. Ta không đánh ngươi thì ngươi đánh ta. Muốn gì cứ đem bản lĩnh ra rồi nói chuyện. Huynh đệ! lên, đập chúng nó.
“Giết, giết” Khất Cái bang theo lệnh của Thiết Bát liền ùa lên lao về phía trước, con ngõ hẹp khiến chúng bị kéo thành hàng dài. Đại Lực vẫn bình tĩnh, nhờ ánh chớp lóe lên hắn biết đối phương không dùng vũ khí, hắn thở phào vì không muốn phải giết người. Đinh Lực hơi ngoái lại nói với người của mình vẫn đang trấn tĩnh ở phía sau không chút hoảng hốt:
– Các huynh đệ, chúng không dùng vũ khí thì ta cũng không dùng. Giữ vững, đừng để kẻ nào vượt qua.
Đinh Lực nói xong, hắn tiện tay bám vào cái chum nước, vặn mình rồi xoay người quăng đi như không. Chum nước quay vù vù rồi đáp thẳng vào phía những khất cái đang hùng hục chạy tới chỉ cách hơn chục bước. Tiếng chum vỡ vang lên giòn tan, trong tầm nhìn lờ mờ vì mưa và trời tối, chỉ thấy vài bóng đen bị hất ngửa về sau.
“Bốp! Rầm!” hàng đầu của Khất Cái bang khựng lại trong chớp mắt. Đại Lực dù vạm vỡ nhưng lao tới rất nhanh, nắm đấm như búa tạ quật thẳng vào mặt gã đi trước, hất cả thân hình hắn bay văng vào góc tường. Phía sau Đại Lực cũng ào lên, hai bên xô đẩy, chen chúc, biến con ngõ nhỏ hẹp thành một ổ loạn chiến.
Kẻ bị đấm ngã liền gượng dậy, kẻ bị đá bật ra lại cắn răng lao vào. Giữa cơn mưa và máu loang khóe miệng, bùn đất vấy đầy, chẳng ai còn phân biệt nổi bạn hay thù. Tất cả chỉ cố gắng giữ chỗ, không để đối phương vượt ra sau lưng mình. Tiếng quyền cước, tiếng la hét dội khắp con ngõ, hỗn loạn như một bầy thú tranh mồi.
Khất Cái bang người đông, nhưng trong ngõ hẹp lại không thể tận dụng lợi thế của mình, phía trước vướng víu, phía sau ùn tắc không tiến lên được. Đúng lúc này, một gã khất cái cụt tay phải bất ngờ bứt lên. Chân hắn nhanh nhẹn đến khó tin, hắn đạp tường, thân người nghiêng đi, rồi như chạy thẳng trên vách đứng. Ba bước, bốn bước, hắn vượt qua đám người dồn cục trước mặt, lộn người một vòng mượn lực cả thân tung cước bổ xuống, miệng hét lớn:
– Đại Lực, xem cước đây!
“Bốp! Hự!” Đại Lực kịp đưa tay trái lên gạt, nhưng thân người vẫn oằn xuống trước sức nặng của cú đá. Hắn nghiến răng, tay phải chụp lấy cổ chân đối phương, xoay người gầm lên:
– Cút!
Cả người đối phương suýt bị hắn ném bay, nhưng một bóng khác từ đối diện đã lao tới, tung cước nhắm vào ngực hắn chặn lại:
– Buông hắn ra!
Đại Lực buộc phải khẽ nhón chân để thân mình rời mặt đất, thả đối thủ ra rồi dùng hai tay đỡ đòn, cả người hắn như nhẹ đi rồi bay lùi về hai bước trước khi bật chân lao tới không cho đối phương thừa cơ tiến vào.
Ngõ hẹp chật người, Khất Cái bang tiến lên không được, mà đám Cô Nhi bang phía Đại Lực cũng rơi vào cảnh bế tắc.
Thiết Bát bất đắc dĩ phải ra lệnh:
– Cửu Tứ, dẫn 15 người quay lại, vòng ra phía sau bọn chúng. Ta sẽ lên phía trước đối phó với Đại Lực.
Thiết Bát nói xong liền lao lên, đồng đội của hắn hiểu ý ngồi thụp xuống. Thiết Bát mượn vai đồng đội làm điểm tựa, cả người bật lên trên lao về phía trước, người hắn cong như con tôm để mượn lực cho cú đánh. Bát sắt trong tay hắn theo đà từ trên đập xuống bất kể đối tượng là ai, vừa khéo lại vào đúng vị trí của Đại Lực.
Đại Lực eo bị một khất cái ôm lấy, hắn không kịp quăng đối phương ra thì đòn đánh của Thiết Bát đã tới.
“Binh” tiếng va đập khiến tất cả phải ghê răng, Đại Lực dù kịp đưa tay cản lại một chút nhưng lực quá mạnh khiến trán hắn gần như lĩnh đòn trực diện. Cả người Đại Lực lảo đảo lùi về sau ba bốn bước, tay phải ôm trán đã chảy máu loang lổ che đi cả nửa khuôn mặt.
– Đại Lực …. Đại Lực
Đồng đội xung quanh vội hất đối thủ trước mặt ngược về sau rồi vội vàng lao tới bọc lấy hắn, chiến đấu mới qua một khắc, không ai là không có vài vết bầm trên mặt cùng chút máu ở khóe miệng. Đại Lực hoa mặt chóng mày lắc đầu ùng ục để cố lấy lại tỉnh táo. Thiết Bát không vội tấn công tiếp, hắn dừng lại nhìn qua cái bát sắt của mình còn dính chút máu, hếch hàm lạnh nhạt hỏi:
– Thế nào Đại Lực, thấy bát sắt của ta có tốt không? À quên, ngươi có tính thứ này là vũ khí không thì nói cho ta biết. Nếu ngươi coi nó là vũ khí thì ta sẽ cất nó đi.
Đại Lực xé tạm vạt áo ra buộc qua loa trán để cầm máu rồi rẽ vài huynh đệ trước mặt để bước ra trước, hắn gạt tay của đồng đội như để nói mình không sao. Đại Lực nhủ máu miệng ra rồi cười nhe răng như không có chuyện gì đáp:
– Không cần, bỏ đi bát sắt thì đâu còn là Thiết Bát. Nào tới đây, chúng ta tiếp tục. Giết!
“Giết!” Đại Lực vừa hô lớn lao lên, thì phía sau lưng khất cái cũng vang lên tiếng hò hét lao vào đánh đấm. Tiểu Vũ cùng vài người khác chạy không kịp thở cuối cùng cũng tới được sau ngõ số 7. Vừa chạm mặt Cửu Tứ muốn vòng ra sau là hắn đã liền tung người lao thẳng vào đối phương đánh đấm. Không giống như Đại Lực, Tiểu Vũ rất nhanh nhẹn, hắn chúi người né cú đấm của người phía trước liền bật lên tung một cú móc vào cằm người phía sau, xoay người một vòng chân lại cho đối phương một cú vào ngực khiến đối phương bay thẳng vào góc tường. Cửu Tứ nghiến răng ken két hất người phía trước ra lao vào Tiểu Vũ mà đánh. Quyền cước hai tên cứ tung ra vù vù, tên này bị đấm thì nhịn đau cho lại đối phương một cú. Đánh nhau không kiêng nể gì, đồng đội xung quanh cũng thế, ngã nhào ra đất vơ được viên ngói liền không chần chừ mà đập thẳng vào đầu đối phương. Chiến đấu rất hỗn loạn.
Thiết Bát giờ đã ở tuyến đầu, dù nóng lòng chuyện phía sau nhưng hắn không thể rời đi được. Đại Lực nếm máu như còn khủng bố hơn, hắn tung cú nào là lõm tường cú đó, Thiết Bát không dám lơ là chút nào.
Khất cái bang bị khóa đầu khóa đuôi, cả hai đầu đều rơi vào loạn chiến chẳng thể phá ra được. Một tên khất cái bị hất bay vào góc tường, mặt hắn nhăn nhó xoa ngực, nhưng bỗng hắn bần thần rồi mừng rỡ nảy ra sáng kiến. Hắn gọi ý ới:
– Chột….Chột….đỡ ta leo lên đầu tường, chúng ta men ra sau chúng.
Một tên chột bên cạnh hiểu ý liền áp lưng vào tường, đan tay phía trước, lấy mình làm bậc thang cho đồng đội trèo lên. Tường xung quanh cao tới gần một trượng, khất cái bật mạnh ra sức rướn mới bám được vào rìa mái trên bờ tường, hắn khổ sở đu mình trèo lên nhưng chưa kịp vui mừng thì bàn chân của Thẩm Du Liêu đã tới ngay trước mặt, đá hắn bay ngược xuống dưới.
Thẩm Du Liêu cứ như con mèo, di chuyển dọc bờ tường vô cùng linh hoạt, hắn cố gắng đánh ngã khất cái đang cố trèo lên bờ tường ngày càng đông. Con ngõ số 7 như căn nhà giam giam hãm khất cái, khiến khất cái vướng víu chân tay chẳng thể làm gì, cố tìm mọi cách để thoát ra.
Trong tiếng đánh đấm, hò hét hỗn loạn, vang lên tiếng tri hô lạc lõng:
– Thẩm Du Liêu ở bên tả, chúng ta leo từ bên hữu.
Khất cái bên dưới hiểu ra chia thành từng cặp sang hai bên để tìm cách trèo lên tường, bờ tường bên phải có mái ngói, cách bên trái gần ba bước nhưng không làm khó nổi Thẩm Du Liêu. Hắn nhún gối rồi bật lên, cả người nhẹ nhàng bay qua bờ tường bên kia chẳng mấy khó khăn. Một mình hắn cai quản cả hai bờ tường cũng đủ khiến hàng chục lượt khất cái hết hơi trèo lên lại bị đánh bật xuống dưới.
“Sạt, sạt” tiếng trượt dài trên mái ngói bất ngờ vang lên, sau nhiều lần di chuyển qua lại, Thẩm Du Liêu miệng thở ra khói dần đuối sức khiến cú tiếp đất của hắn không được tốt, nửa thân dưới bị trượt khỏi bờ tường may mắn là đôi tay hắn vẫn kịp bấu lấy mái ngói để đu lên. Nhưng mồm hắn thì lại bất giác chửi thề:
– Chết Tiệt!