Chương 303: Tiên phát chế nhân
Trần Hiếu biết Phùng Mặc Lăng là kẻ sắc sảo, đa nghi, nguy hiểm nhưng cũng đầy tham vọng. Hắn thân cô thế cô nên bao năm phải vật lộn giữ chức bộ đầu, làm nha dịch của huyện nha chẳng có tương lai thăng quan tiến chức. Nên trước giờ, thứ hắn chú tâm chỉ là tiền tài, thu lợi từ các bang phái trong khu vực mình quản hoạt để kiếm lợi cho bản thân và đồng bọn.
Nhưng ngay từ khi bắt được nhóm buôn lậu đầu tiên, Phùng Mặc Lăng đã biết lợi dụng tối đa để kiếm về cho mình chức huyện úy, có phẩm trật đàng hoàng. Nghĩa là từ giờ, chỉ cần lập được công lao, hắn sẽ có thể từ từ thăng tiến. Dù bề ngoài không thể hiện ra, nhưng suy nghĩ trong đầu hắn dần thay đổi, tham vọng của hắn đã dần được nuôi dưỡng mà chẳng cần người ngoài tác động. Suy cho cùng lòng tham là vô đáy, khi tiền tài đã đầy đủ, con người sẽ dần hướng tới thứ quyền lực khác.
Trần Hiếu lựa thế mà từ từ tác động để Phùng Mặc Lăng thấy có hi vọng dùng công lao để thăng quan tiến chức, để hắn dần dần dám nghĩ tới những mục tiêu lớn hơn. Để tương lai, Phùng Mặc Lăng chức tước càng cao thì càng giúp Trần Hiếu tiếp cận được nhiều thông tin hơn, dù nguy hiểm cũng tăng lên theo gấp bội.
Trước câu hỏi và vẻ mặt đầy hoài nghi của Phùng Mặc Lăng, Trần Hiếu chỉ lắc đầu:
– Chỉ là trực giác của tiểu nhân như thế. Chưa đánh nhau thì chưa thể chắc chắn bên thắng bên bại. Nhưng theo tiểu nhân thấy, Lĩnh Nam rừng thiêng nước độc, các dân tộc đang đầy bất mãn với triều đình vì khu vực sống bị chèn ép, xâm phạm sẽ là một trở ngại rất lớn. Chỗ Thái Ngạn Văn tới giờ chắc hẳn cũng có vài ngàn binh mã, dựa vào hiểm địa để cố thủ thì vẫn có thể cầm cự được, hoặc đơn giản hơn hắn hoàn toàn có thể trốn xa hơn về phía nam và phía tây thì vẫn có thể thoát. Vấn đề chỉ là Thái Ngạn Văn có thể nhận ra trong tổ chức của hắn có nội gián hay không mà thôi.
Trần Hiếu quay lại nhìn thẳng vào mắt Phùng Mặc Lăng tự tin nói:
– Như đại nhân đã nói, đại quân đã xuất phát, chuyện hiện giờ chúng ta cũng chỉ biết thế mà thôi. Nhưng cơ hội chỉ tới cho người sẵn sàng nắm lấy nó, nếu đại nhân không chuẩn bị sẵn sàng thì khi cơ hội tới cũng chỉ đành tiếc nuối nhìn nó trôi qua mà thôi. Tác dụng của thông tin chính là để đại nhân có thể chuẩn bị tốt cho bản thân và sẵn sàng khi cơ hội tới trong tương lai.
Phùng Mặc Lăng bị cuốn theo đủ loại suy nghĩ, cuối cùng hắn đầy nghi ngơ nhìn Trần Hiếu hỏi lại:
– Khi nãy ngươi bảo bản thân chỉ muốn ổn định, không tham quyền cũng chẳng tham tài. Hiền giờ, vì sao ngươi nói tất cả những thứ này như để thúc ép tham vọng của ta?
Trần Hiếu không do dự mà đáp lại ngay:
– Vì đại nhân có chí lớn. Ngài là chỗ dựa của tiểu nhân, nếu ngài vong thì tiểu nhân cũng vong, nếu đại nhân quyền cao thì càng thành chỗ dựa vững chắc cho tiểu nhân. Như hiện tại, chỉ cần vị Tào Thiên Hộ bị thay thế, tiểu nhân cho rằng ngài cũng khó có thể tiếp tục giữ chức Huyện Úy. Khi đó mọi thứ đảo lộn, những cố gắng của tiểu nhân cũng tan biến theo mà thôi. Nếu như thế, chi bằng bây giờ tiểu nhân dẫn bọn trẻ rời đi còn hơn.
Phùng Mặc Lăng không khỏi bất ngờ, rồi hắn bỗng cười lớn một tràng:
– Hahaha Trần Hiếu, ngươi nói hay lắm, cũng rất biết kích thích lòng người. Nhưng ngươi cũng đừng quên ta không nhất thiết phải che chở cho các ngươi. Ngươi là người thông minh, ngươi hiểu ý của ta chứ.
Trần Hiếu khom người vái:
– Tiểu nhân đã hiểu. Nhất định tiểu nhân sẽ không làm đại nhân thất vọng.
Phùng Mặc Lăng mỉm cười hừ nhẹ:
– Đừng vội mừng. Cứ đợi tới khi ngươi có thể thâu nạp hết các bang hội ở Khâm Châu hẵng nói. Giờ còn chuyện gì muốn nói nữa không?
Trần Hiếu vẫn chưa chịu ngẩng lên, mỉm cười gập người nói:
– Đại nhân, tiểu nhân định tối nay sẽ giải quyết nốt đám khất cái của Trịnh Tẩu để thống nhất thành Tây. Tiểu nhân chỉ dám hỏi, chúng tiểu nhân có thể làm tới mức nào?
Phùng Mặc Lăng chỉ mỉm cười quay lưng rời đi, được một đoạn thì hắn dừng lại nói vọng về:
– Giải quyết mọi chuyện trước sáng mai là được. Sáng mai, người thắng là Trịnh Tẩu hay Trần Hiếu ngươi đều được, miễn sao dọn dẹp cho sạch sẽ.
Trần Hiếu càng vái dài:
– Tạ đại nhân.
Phùng Mặc Lăng rời đi thì trời cũng xế chiều. Người bên ngoài bền cảng cũng lục ục kéo nhau vào trong Khâm Châu. Một tiểu tử ăn mày rẽ hàng người chen chúc ở cổng thành để chạy như bay về phía thành Tây. Vừa chạy qua khu phố ken đầy hàng quán, khách điếm nó liền rẽ vào một con ngõ nhỏ, chạy sâu vào trong tới một dãy nhà cháy sém còn đầy dấu vết của hỏa hoạn, nó vội vàng rẽ vài khất cái đang trở về rồi tới trước mặt một người phụ nữ mặc chiếc áo vải vá chằng vá đụp nhưng gọn gàng. Nó hổn hển nói:
– Trịnh Tẩu, lão Phùng vừa rồi bên bến cảng dường như đã đồng ý cho Cô nhi bang ra tay trong tối hôm nay.
Đám khất cái trở về nộp lại thu nhập của mình nghe thế thì chưa cần biết đầu đuôi tai nheo, đã kẻ tỏ ra giận giữ, kẻ thì hưng phấn, kẻ thì hối hả thúc giục:
– Mẹ nó, cuối cùng ngày này cũng đến. …. Phải cho cái đám không biết trời cao đất dày này một bài học, chúng cho rằng thành Tây hết người rồi à? …. Phải đấy, đánh thì đánh, Thẩm Sứt khi xưa còn không dám động vào chúng ta, nước sông không phạm nước giếng, thế mà giờ lũ nhải nhép đó định nuốt cả chúng ta rồi. Ta đã sớm ngứa mắt với lũ nhãi nhép đó, đi, chúng ta đi cho chúng một trận…. Phải, đi cho chúng một trận.
– Yên Lặng.
Đám đông ồn ào huyên náo bỗng im bặt sau một tiếng hô của nữ tử. Trịnh Tẩu với mái tóc buộc đơn giản bằng miếng vải rách, từ từ đứng lên giữa đám đông khất cái. Dù không son phấn, không phải tuyệt sắc nhưng Trịnh Tẩu có nét duyên ngầm khó tả, kèm theo vẻ sắc sảo dù tuổi mới khoảng 20, thêm chút mạnh mẽ càng khiến Trịnh Tẩu vẫn rất nổi bật và đặc biệt.
– Tiểu Miêu, ngươi chắc chắn chứ? Chính tai ngươi nghe được chuyện này?
Tiểu Miêu chỉ khoảng mười tuổi, được Trịnh Tẩu hỏi tới nó gật đầu cam đoan:
– Đệ chắc chắn. Ban đầu, lão Phùng và Trần Hiếu gặp nhau ở bến tàu nói chuyện rất lâu, đệ ở xa không thể nghe được họ nói những gì. Nhưng khi lão Phùng rời đi, lão ấy vô tình bước đi một đoạn giúp đệ nghe được những gì lão ấy nói. Chính tai đệ nghe được từ miệng của lão Phùng cho thời hạn tới sáng ngày mai nên chắc chắn tối nay tên Trần Hiếu sẽ phải hành động.
Theo từng lời của Tiểu Miêu, ánh mắt của khất cái liền hướng cả về phía Trịnh Tẩu chờ đợi mệnh lệnh, ánh mắt không có vẻ sợ hãi mà phần nhiều là kính nể. Dù là khất cái nhưng họ không có vẻ tiều tụy, trong khu nhà hoang cũng không có ai bị đói lả chờ chết như chỗ Thẩm Sứt. Nhiêu đây đủ để thấy Trịnh Tẩu đối xử với người của mình không đến nỗi nào.
Trịnh Tẩu đưa mắt nhìn một vòng người của mình bình tĩnh hỏi:
– Thiết Bát, người của chúng ta về được bao nhiêu rồi?
Một khất cái khúm núm ngồi trong góc mái hiên sập một nửa những tưởng như ông già ôm yếu, hắn đứng lên, bỏ đi cái áo tơi bằng rơm, buộc gọn mái tóc ngắn rối mù liền biến thành một thanh niên khỏe mạnh, tay hắn cầm một cái bát bằng sắt hướng về phía Trịnh Tẩu dõng dạc đáp:
– Bẩm Trịnh Tẩu, có 50 người của chúng ta về rồi. Còn 34 người nữa, thêm một canh giờ nữa sẽ về đủ. Chúng ta có cần đợi không?
Trịnh Tẩu chưa vội trả lời, mà quay xuống dưới nhìn thẳng vào hàng trăm ánh mắt đang chờ đợi, dõng dạc nói:
– Xưa giờ, nước sông không phạm nước giếng. Chúng ta vốn không muốn ganh đua với ai, không muốn tranh giành địa bàn với thế lực nào, chúng ta vốn chỉ muốn được yên ổn sống qua ngày. Nhưng như thế không có nghĩa chúng ta để mặc cho người người trà đạp. Tiên phát chế nhân, chờ người tới không bằng đi tìm người.
Trịnh Tẩu lớn giọng ra lệnh:
– Thiết Bát, lập tức dẫn toàn bộ người hiện có của chúng ta, nhân lúc chúng chưa kịp chuẩn bị, đánh cho chúng một bài học. Dù sao chúng vẫn có trẻ con, chỉ cần đánh cho chúng một trận là đủ. Để chúng biết, có những người chúng không nên động vào. Đợi người của chúng ta về đủ, ta sẽ dẫn người tới tiếp ứng cho các ngươi.
– Tuân lệnh bang chủ. Anh em, chúng ta đi. Cho chúng một bài học.
– Cho chúng một bài học…. Cho chúng một bài học.
Thiết Bát kéo Tiểu Miêu đang len lén muốn đi theo ném về phía sau tới trước mặt Trịnh Tẩu. Hắn cầm theo cái bát sắt của mình dơ lên cao hét lớn, 50 khất cái xung quanh hắn cũng liền hô ủng theo rất khí thế trước khi rời đi. Thiết Bát rất tự tin vào khả năng đánh đấm của bản thân, cũng tự tin dù rằng mình chỉ mang theo 50 người nhưng vẫn áp đảo đối phương. Dưới ánh thiên lôi chớp nhoáng chợt nổi lên, Thiết Bát dẫn đầu đoàn người dài theo ngõ nhỏ để tránh gây chú ý dần dần tìm tới căn miếu hoang.
Cô nhi bang dưới bàn tay của Trần Hiếu cùng Thẩm Du Liêu dùng kế li gián khiến các băng nhóm đấu đá lẫn nhau rồi bản thân dần thừa cơ chiếm lấy. Đám du thủ du thực, làm đủ việc ác đều bị đánh đuổi đi hết, thế nên dù đã chiếm tới quá nửa thành Tây nhưng cô nhi bang chỉ có 30 người có thể đánh đấm. Số còn lại đều là cô nhi, quả phụ.
Trời đổ mưa lớn mà Trần Hiếu vẫn chưa kịp quay về, trong miếu hoang đám trẻ con đã quây quần bên đống lửa được Uyên nương phát cho từng bát cơm nóng. Thẩm Du Liêu như bóng đen bất chợt lướt qua mái nhà rồi dễ dàng đáp xuống sân miếu. Đại Lực, Tiểu Vũ mặc kệ trời mưa bước tới sốt ruột hỏi:
– Sao rồi, đám Trần Hiếu vẫn chưa về.
Thẩm Du Liêu nhìn chục người sau lưng Đại Lực nhăn mày nghĩ ngợi:
– Không kịp rồi. Chúng ta phải tự xoay sở thôi. Để chúng tới miếu hoang thì không thể cản được chúng nữa. Tới ngõ 7 đường Dần đi, ngõ dài, hẹp, tường hai bên cao, ta phải cản chúng ở đó. Hai ngươi ở dưới, ta ở trên.
Tiếng trẻ con ăn uống ngon lành trong miếu hoang khiến Đại Lực không cần suy nghĩ nhiều mà đáp ngay lập tức:
– Không vấn đề. Cứ để ta cầm chân chúng. Ở đây cần người canh chừng, Thẩm Du Liêu, ngươi ở lại đi.
Đại Cẩu khi chiều giao thư cho Trần Hiếu xong thì nó quay về miếu hoang trước, Trần Hiếu chưa về làm nó cũng sốt ruột chạy ra:
– Đại Lực. Cho đệ đi cùng.
Đại Lực lắc đầu:
– Không được, quá nguy hiểm. Đệ ở nhà trông bọn trẻ cùng Thẩm Du Liêu đi.
Thẩm Du Liêu xoa đầu Đại Cẩu giao phó:
– Đệ ở nhà với bọn trẻ cùng với Uyên nương hơn nữa bọn ta cần người nói cho Trần Hiếu biết chuyện khi hắn trở về. Còn nếu Trần Hiếu chưa về, thấy bọn chúng tới thì đệ dẫn bọn trẻ theo lối thoát phía sau tránh đi. An toàn của các đệ quan trọng hơn.
Thẩm Du Liệu lại quay sang Đại Lực chặn lời hắn:
– Bọn chúng quá đông, không có ta canh chừng phía trên, hai ngươi không thể cầm cự được lâu đâu. Cứ thế mà làm, đi thôi.