Chương 302: Khơi gợi dã tâm.
Khâm Giang buổi tối thì náo nhiệt tiếng đàn sáo ca vũ, tiếng mời gọi khách làng chơi dưới ánh đèn lồng rực rỡ của các thuyền hoa. Ban ngày thì nhộn nhịp thuyền bè, người người gọi nhau ý ới khuôn vác hàng hóa, tiếng gảy bàn tính lách cách len lỏi mọi ngóc ngách.
Từ khi thuyền hoa của lão Hàn đón khách dần dần hình thành trào lưu mới cho đám công tử nhà giàu. Danh tiếng của đám Uyển Nhi dần nổi lên, khiến người hứng thú kéo tới ngày một đông. Nhưng lão Hàn chỉ đón lượng khách có giới hạn, Nhất là điệu Tiên Cơ Vũ của Uyển Nhi cũng chỉ biểu diễn 2 lần mỗi tháng, quan khách được phục vụ cũng rất hạn chế, nhiều người không phải cứ có tiền là được xem. Rất nhiều người mang theo túi vàng túi bạc cũng chỉ có thể ở trên bờ chiêm ngưỡng được điệu múa qua bóng hình mờ ảo, những dải lụa uốn lượn như mây cùng với tiếng trống dồn dập trên mặt sông vọng tới. Chút đó thôi đôi khi làm dân làng chơi, đám công tử ca cũng phải bám víu lan can, căng mắt ra nhìn mà thèm rỏ dãi.
Cách làm của lão Hàn càng khiến danh tiếng của thuyền Hoa vang xa, càng kích thích sự tò mò trong giới thượng lưu Khâm Châu. Việc uống rượu thưởng trăng, chiêm ngưỡng Tiên Cơ Vũ trên Khâm Giang dần thành trào lưu mới, nơi những quý nhân, những đại nhân vật muốn dùng hoặc nhất định phải dùng nếu không muốn thua kém kẻ khác, để tiếp đón những người quyền cao chức trọng trong những dịp đặc biệt. Có sự chống lưng của Vương Kiều Nhuệ, lão Hàn dễ dàng có thể ra mặt tiếp đón những đại nhân vật này không mấy khó khăn, cũng giảm bớt hẳn những phiền phức không cần thiết. Dĩ nhiên, dù vài tháng ngắn ngủi nhưng nguồn lợi mang lại cũng không lồ.
Các quán trà tự phát ven bờ Khâm Giang theo đó làm ăn trở lên khấm khá, rất nhiều người ban ngày dành nhiều thời gian để nhìn ngắm thuyền hoa trên sông chỉ mong có thể thấy được chút bóng dáng yểu điệu thấp thoáng trên đó. Trần Hiếu mắt vẫn ngắm nhìn thuyền hoa không rời, xé miếng bánh nước khô khốc, dai ngoách cho vào miệng nhai, lắc đầu đáp:
– Sao tiểu nhân biết được. Nhưng thông thường chuyện này sẽ xảy ra chỉ khi, vấn đề ngoại xâm được cơ bản giải quyết; triều chính, xã hội đã ổn định; khi một thế lực nào đó đã quá lớn khiến Hoàng Đế phải lo ngại hoặc khi Hoàng Đế về già, sức khỏe xuống dốc muốn dẹp đường cho Tân Đế. Tiểu nhân chỉ biết chắc một điều, ai tham gia vào bè đảng quan trường chắc chắn sẽ lọt vào tầm ngắm. Bè đảng càng lớn, ngày chết càng gần kề.
Phùng Mặc Lăng mỉm cười:
– Ngươi đang cảnh báo ta?
Trần Hiếu lần này gật đầu:
– Đại nhân hiện giờ là chỗ dựa của tiểu nhân và cô nhi bang. Đại nhân có bất trắc gì thì cô nhi bang cũng vong. Tiểu nhân không muốn chuyện đấy xảy ra.
Phùng Mặc Lăng kéo cái đôn gỗ ngồi xuống bên cạnh nhận lấy cái bánh nướng trong tay của Trần Hiếu đập đập vào tay xé ra ăn nói:
– Ngươi đang nịnh nọt hay đút lót cho ta đây? Giờ ngươi nắm trong tay nửa địa bàn thành Tây rồi, sao còn ăn thứ này?
Trần Hiếu mỉm cười đáp:
– Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Thứ này nhắc nhở tiểu nhân nhớ về những ngày tháng đấy, để tiểu nhân không bị mấy suy nghĩ danh lợi cuốn trôi bản thân, có thế đầu óc mới đủ tỉnh táo suy xét lợi hại.
Khi thấy thuyền hoa xuất hiện vài bóng dáng quen thuộc, Trần Hiếu khẽ động người, còn hơi nhoài ra phía trước để nhìn cho kỹ. Phùng Mặc Lăng không khỏi bất ngờ hỏi:
– Ngươi cũng thích kỹ nữ mới nổi đó à?
Trần Hiếu ngoái lại một chút rồi hơi “à” lên hiểu ra giải thích:
– Đại nhân hiểu nhầm rồi. Tiểu nhân đâu dám với cao thế. Tiểu nhân nhìn mấy đứa nữ tỳ mình gửi tới đó. Người xem, chính là mấy đứa nhỏ kia kìa?
Phùng Mặc Lăng khẽ nhíu mày:
– Ngươi quen họ Hàn?
Trần Hiếu lắc đầu:
– Trước kia thì không, Uyên nương khuyên tiểu nhân gửi mấy đứa nữ tỳ tới chỗ khác an toàn hơn. Chỗ lão Hàn tuyển người bưng bê là do Uyên nương giới thiệu cho tiểu nhân. Dù là thuyền hoa nhưng xem ra bọn chúng sống vẫn tốt, lão Hàn không bắt chúng làm quá nhiều việc. Chỗ của tiểu nhân cũng toàn đàn ông, bọn nó ở cùng có hơi bất tiện. Quan trọng nhất bọn chúng ở đó sẽ được an toàn. Đợi địa bàn ổn định, tiểu nhân sẽ tìm cách đón chúng về sau.
Phùng Mặc Lăng nhìn mấy đứa nhóc 4-5 tuổi đi đi lại lại trên thuyền thì cũng hiểu ra, hắn nhếch môi cười:
– Xem ra ngươi thực sự yêu quý bọn trẻ mồ côi đó. Ta còn tưởng ngươi nhắm vào kỹ nữ kia. Cô ta hiện giờ là gà đẻ trứng vàng của Vương đại nhân, động vào cô ta ngươi không sống nổi đâu.
Phùng Mặc Lăng vừa dứt lời, Trần Hiếu còn chưa kịp trả lời thì Đại Cẩu từ xa phi như tên bắn tới bám tay hắn lắc lấy lắc để hồ hởi khoe:
– Trần Hiếu….Trần Hiếu, vừa rồi anh thấy đám Tiểu Bao không? Bọn chúng hình như được mặc váy mới, trông thật đẹp.
Đại Cẩu sau vài tháng ăn uống đầy đủ đã cao lớn thêm không ít, nó vừa nói vừa nhét vào tay Trần Hiếu một mảnh giấy nhỏ. Trần Hiếu bị lắc cho muốn gãy cổ, bèn dí đầu nó nói:
– Rồi rồi, ta thấy hết rồi. Đệ bớt bớt lại, chào hỏi cho tử tế đi. Còn lắc nữa ta gãy cổ bây giờ.
Đại Cẩu bây giờ mới kịp nhìn sang Phùng Mặc Lăng, nó chắp tay khom người thật thấp vái:
– Bái kiến Đại nhân. Tiểu nhân vô lễ, xin đại nhân lượng thứ.
Phùng Mặc Lăng chẳng thèm để ý tới nó, chỉ phất tay cho qua. Trần Hiếu xen vào:
– Đại Cẩu, đệ đi kiếm đám Tiểu Vũ đi. Ta đang dở câu chuyện với đại nhân.
– Vâng!
Đại Cẩu gật đầu cái rụp vái chào rồi tự nhiên rút cái bánh nướng trong túi ngực của Trần Hiếu, cứ thế tót đi mất. Phùng Mặc Lăng quay lại bộ mặt âm trầm dò hỏi:
– Được rồi, vào chuyện chính. Tin tức ngươi mang tới là gì?
Trần Hiếu rời mắt khỏi bóng lưng của Đại Cẩu, nhìn xung quanh một lượt xem có ai chú ý không mới nói:
– Về khách hàng của đám buôn lậu mà đại nhân bắt, dường như có liên quan tới Đại Chu. Một tên buôn lậu có vẻ cũng từng làm một tiểu quan ở Giang Triết. Đại nhân có nhớ 3 đại thần Hoàng Thái Diệp của Đại Chu chứ?
Phùng Mặc Lăng vân vê chòm râu nghĩ ngợi rồi nói:
– Ngươi nói là 3 người Hoàng Kính Phu, Thái Ngạn Văn và Diệp Đức Tân à? Nghe nói chúng đều chết ở trận vây Long Bình rồi?
Trần Hiếu lắc đầu:
– Đúng là 3 người đó, có vẻ 1 người trong số họ dùng kế ve sầu thoát xác để thoát ra ngoài. Tiểu nhân đoán không nhầm thì là Thái Ngạn Văn. Trên hết, Thái Ngạn Văn còn mang theo được nhị nhi tử của Ngô vương (Trương Sĩ Thành) trốn thoát.
Phùng Mặc Lăng chưa bao giờ tỏ ra hoảng hốt trước mặt người ngoài, với tin tức kinh thiên động địa này hắn giật mình đứng bật dậy lớn giọng hỏi:
– Ngươi nói Đại Chu vẫn còn….
Trần Hiếu vội ra dấu yên lặng khiến Phùng Mặc Lăng ổn định lại ngồi xuống, nhưng nóng lòng hỏi:
– Ngươi nói Đại Chu vẫn còn hậu duệ?
Trần Hiếu gật đầu cam đoan:
– Dù chưa thể khẳng định chắc chắn 10 phần nhưng tiểu nhân tin 8 phần là như thế. Tàn dư của Đại Chu lâu nay âm thầm kéo về phía Bách Sác rất đông. Bọn chúng cũng cho tuyển mộ người trong giang hồ rất nhiều. Xem ra, thiên hạ vẫn còn rất nhiều người nhớ ơn Ngô Vương năm xưa.
(Thực tế, tới nay người dân vùng này vẫn còn nhiều tục lệ nhớ tới ơn của Trương Sĩ Thành. Như tục lên núi đốt nhang khấn vái (tục đốt nhang phân chó thì phải) tục thờ Địa Tạng Vương, tục đốt 94 cọng rơm (tên hồi nhỏ của Trương Sĩ Thành là Cửu Tứ)).
Phùng Mặc Lăng gương mặt ngưng trọng:
– Ngươi biết chuyện này hệ trọng tới mức nào không? Chớ có nói bừa.
Trần Hiếu vẫn một vẻ bình tĩnh đáp:
– Tiểu nhân không dám nói bừa. Hơn nữa, tiểu nhân đoán trong triều đình cũng có nhiều người biết chuyện này rồi. Với cái cách tuyển người như của chúng, không có mật thám của triều đình lẻn vào mới lạ. Hành động quân sự có phần vội vàng sắp tới, tiểu nhân mạo muội cho rằng chình vì chuyện này. Đây là mối họa tiềm ẩn, dù sao, Ngô Vương từng là đối tượng Hoàng Thượng muốn thu phục nhất mà không được. Một phần cũng vì lòng người Giang Triết.
Phùng Mặc Lăng cau mày vẫn khó tin vào chuyện này hỏi kỹ hơn:
– Từ đâu ngươi biết những chuyện này?
Trần Hiếu vẫn hướng nhìn ra sông đáp:
– Tất cả đều nhờ tin tức đám giang hồ và Thẩm Du Liêu kể lại. Tiêu nhân từng nói với đại nhân rồi. Trong giới giang hồ có rất nhiều tin tức vụn vặt, rời rạc có vẻ như vô dụng, nhưng chỉ cần để ý, móc nối chúng lại với nhau thì sẽ thành những thông tin vô cùng hữu ích. Việc này tiểu nhân khá thạo, còn với những kẻ như Thẩm Sứt thì e rằng hắn còn chẳng thèm đoái hoài tới.
Phùng Mặc Lăng trầm ngâm hồi lâu, lắc đầu nói:
– Ta phải thừa nhận có thể suy luận ra những tin tức này thì ngươi rất giỏi. Đây đúng là tin tức chấn động, nhưng nếu đúng như ngươi nói thì triều đình đã biết và cử đại quân đi chinh phạt, trong nội bộ của chúng lại có cả nội gián. Thế thì phen này chúng xong rồi, chúng ta biết cũng chỉ để biết mà thôi.
Trần Hiếu nhìn Phùng Mặc Lăng thở ra một hơi dài, như muốn khơi dậy tham vọng, dã tâm của hắn mà bình tĩnh nói gợi mở:
– Mọi chuyện có vẻ đúng là như thế. Nhưng đại nhân, biết đâu nếu chẳng may đại quân chinh phạt thất bại, thậm chí thất bại nhiều. Phản quân ở Quảng Tây, chúng ta cũng ở Quảng Tây, biết đâu sẽ tới lượt vệ sở chúng ta phải tham gia dẹp phản quân. Đấy chẳng phải thời cơ để kiến công lập nghiệp tốt hay sao?
Phùng Mặc Lăng càng thêm khó hiểu, vẻ mặt ngưng trọng hỏi:
– Ngươi cho rằng đại quân chinh phạt thất bại? Lần này ngươi dựa vào đâu để suy đoán?