Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
toi-di-gioi-lam-tieu-bach-kiem.jpg

Tới Dị Giới Làm Tiểu Bạch Kiểm

Tháng 12 10, 2025
Chương 242: Không thần sứ trở về! Chương 241: Tới Dong Binh công hội
ta-that-khong-duong-long-a.jpg

Ta Thật Không Dưỡng Long A

Tháng 1 25, 2025
Chương 977. Kia một ngày, ta nhóm đều trở thành thần! Chương 976. Cuối cùng chi chiến
caa6eb02c8072becadda739744cc22f8

Hogwarts Ma Đạo Hành Trình

Tháng 1 15, 2025
Chương 955. Bell đi đâu hết trọn bộ Chương 954. Một đoạn thần bí đối thoại
hai-nhi-ta-thu-hoach-duoc-co-tai-nhung-thanh-dat-muon-nghich-tap-he-thong

Hài Nhi Ta, Thu Hoạch Được Có Tài Nhưng Thành Đạt Muộn Nghịch Tập Hệ Thống

Tháng 12 26, 2025
Chương 732: Chương 731:
cau-ca-di-bien-bat-hai-san-ta-la-thien-ha-de-nhat-chanh

Câu Cá Đi Biển Bắt Hải Sản: Ta Là Thiên Hạ Đệ Nhất Chảnh

Tháng 10 15, 2025
Chương 520: Đại hôn (2) Chương 520: Đại hôn (1)
ta-that-co-the-trong-thay-ti-le-hoi-bao.jpg

Ta Thật Có Thể Trông Thấy Tỉ Lệ Hồi Báo

Tháng 4 30, 2025
Chương 487. Trong bình thường gặp chân lý ( toàn văn xong! ) Chương 486. Lần thứ mười hai tiến hóa! 4k
f544c574389c97a0cd134970aacf6cc9

Cao Võ: Bắt Đầu Hệ Thống Để Ta Làm Ma Vương

Tháng 1 16, 2025
Chương 145. Hồng Liên Tịnh Thế Chương 144. Cơ hội lưu cho người có chuẩn bị
ba-muoi-tuoi-moi-den-truong-thanh-he-thong

Ba Mươi Tuổi Mới Đến Trưởng Thành Hệ Thống

Tháng 10 12, 2025
Chương 323: Ca không dừng, Đông Phương Bạch ( Đại kết cục 1W chữ miễn phí ) Chương 322: Tại hạnh phúc cùng trong chờ mong nghênh đón gia đình thành viên mới (4.5K) (2)
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 301: Một miếng khi đói bằng một gói khi no
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 301: Một miếng khi đói bằng một gói khi no

Thái Ngạn Văn bị nói đúng tâm can, vốn ban đầu hắn chưa từng có ý định hòa hoãn với sơn dân, nhưng dạo gần đây vài mối làm ơn ở Khâm Châu thì bị bắt bớ liên tục, Quý Châu thì ngày càng xáo trộn chẳng thể buôn bán, di dân từ phía bắc đang dần dồn xuống. Lượng hàng hóa của hắn đã dần cạn kiệt, khiến việc duy trì hơn 3000 quân của hắn còn khó khăn chứ đừng nói tới chuyện mở rộng. Tính thế bất lợi buộc hắn phải ngồi ở đây, ý định dùng vũ lực khống chế đầu não của sơn dân cũng thất bại, Mọi lựa chọn bế tắc dường như lại khiên Thái Ngạn Văn được thả lỏng, hắn im lặng một hồi rồi ngửa mặt cười sảng khoái:

– Hahaha không ngờ nơi rừng rú man di lại có đối thủ lợi hại như vậy. Xem ra bọn ta trước giờ quá coi thường các ngươi rồi. Nhưng cho dù chuyện đúng là như thế, nếu vẫn không có lợi ích nào khác thì vì sao bọn ta cần phải thả chúng đi?

Quốc Toản nhếch miệng như câu chuyện đã vào đúng hướng cần đến, hắn tự tin nói:

– Hòa hoãn là tất yếu, thả người là bắt buộc. Đổi lại, ta sẽ cho các ngươi quyền được mua bán với bọn ta. Tất cả mọi thứ, như muối, vải, sắt và cả lương thực. Đây mới là lợi ích lớn nhất.

Nói xong, Quốc Toản liền quăng thỏi sắt từ ngực áo về phía trước. Đợi Dương Tú bắt được thỏi sắt, xem xét một lượt rồi gật đầu thừa nhận chất lượng, Thái Ngạn Văn giờ không giấu được sự hứng thủ hỏi:

– Sơn dân các ngươi trước giờ luôn thiếu thốn, bây giờ lại thực sự có thể cung cấp những thứ này? Số lượng có thể là bao nhiêu?

Quốc Toản nhún vai thản nhiên đáp:

– Không quá nhiều, không đủ làm áo giáp, nhưng để làm vài ngàn mũi giáo, vạn mũi tên thì có thể. Nếu các ngươi thiếu thợ rèn, bọn ta thậm chí có thể rèn sẵn cho các ngươi, chỉ cần giá tốt. Dù sao một miếng khi đói bằng một gói khi no mà. Nếu mọi chuyện tốt đẹp, biết đâu có thể ta sẽ thi thoảng khuyến mãi cho các ngươi vài tin tức mà các ngươi cần. Ví dụ như: Khâm châu đang tích lương trữ cỏ, ngươi hẳn phải hiểu sẽ có chuyện gì chứ?

Dương Dũng, Dương Tú trước thông tin này khẽ cựa mình đủ nói lên bất ngờ trong lòng, còn Thái Ngạn Văn thì buột miệng:

– Nhanh như vậy?

Quốc Toản khoanh tay hừ mũi:

– Đúng, rất nhanh. Cũng nhờ một phần công lao của các ngươi. Ai bảo các ngươi giúp chúng dẹp loạn đảng bè phái nhanh như thế.

Thái Ngạn Văn dường như chẳng để ý tới lời mỉa mai của Quốc Toản:

– Nông Toàn, cứ tạm coi như ngươi thực sự là em trai của Nông Mạnh đi, dù rằng ta vẫn không tin sơn dân lại sinh ra được một nhân vật sắc sảo như ngươi. Nhưng ta không quan tâm, miễn sao ta có thứ ta muốn, còn ngươi là ai cũng được. Chuyện duy nhất ta quan tâm là làm sao để Đại Chu quật khởi. Để làm được việc đó thì bọn ta không được sợ Đại Minh. Điều kiện này bọn ta đồng ý, cứ thống nhất như thế. Bọn ta không thể cùng lúc thả toàn bộ, ta sẽ từng đợt từng đợt trả người Tráng về cho các ngươi. Đổi lại, các ngươi cũng phải định kỳ gửi hàng theo yêu cầu của bọn ta.

Lời nói của Thái Ngạn Văn lập lờ chưa rõ, Quốc Toản thản nhiên nhắc lại:

– Người là các ngươi phải thả. Hàng hóa là mua bán, tiền trao cháo múc.

Thái Ngạn Văn hơi tròn mắt rồi bất ngờ cười lớn:

– Hahaha. Được, tiền trao cháo múc.

Quốc Toản đưa tay ra bắt lấy bàn tay của Thái Ngạn Văn phía trước coi như đạt thành giao kết.

Thái Ngạn Văn mỉm cười nhìn xoáy vào mắt Quốc Toản nói chắc nịch:

– Đúng như ta nghĩ. Ngươi mới thực sự là đầu sỏ. Cái tên Nông Toàn cũng là giả. Kiếm được nguồn cung những thứ này, hẳn ngươi có liên hệ với An Nam.

Quốc Toản mỉm cười nói nước đôi:

– Tùy ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ. Nể tình giao kèo thành công, ta khuyên ngươi trước khi làm việc khác thì nên tập trung diệt mối. Tổ của các ngươi có không ít mối đâu.

Thái Ngạn Văn, Dương Tú không ai không nhíu mày rồi trầm tư trước câu nói của Quốc Toản.

Đợi đám Thái Ngạn Văn rời đi ra xa, Nông Mạnh nãy giờ giả ngơ không biết tiếng Hán mới tò mò hỏi:

– Sao đệ biết trong tổ chức của bọn chúng có nội gián?

Nội dung thư của Trần Hiếu không hề nhắc tới chuyện này, Quốc Toản chỉ mỉm cười hóm hỉnh đáp:

– Đệ nói bừa đấy, cốt yếu là Thái Ngạn Văn tin là đệ có tin tức này là được. Nhưng đệ đoán chắc chắn Đại Minh sẽ cài nội gián vào nội bộ của bọn chúng. Với cái cách tuyển mộ người khắp nơi của chúng, Đại Minh mà không tranh thủ cài nội gián vào thì là lũ đại ngốc. Huynh có thấy Đại Minh là lũ ngốc không?

Nông Mạnh hiểu ra lắc đầu thừa nhận:

– Đúng thế, đệ nói rất có lý.

Quốc Toản quay lại vỗ vai Nông Mạnh căn dặn:

– Nông Mạnh đại ca, giờ đệ phải lên đường tới làng Hoài, vụ mùa đang chờ đệ tới để thu hoạch. Chuyện nội gián không phải chỉ có Đại Chu cần đề phòng, chúng ta cũng thế. Thái Ngạn Văn rất thông minh, hắn cũng không ngại gì mà mua chuộc vài người để làm nội gián cho hắn đâu. Huynh và Chiêu Giang đều cần để ý việc này. Vì vậy cần chia làm nhiều đợt nhận người Tráng về đây, dù huynh sốt ruột muốn đón họ về đây thì mỗi đợt đón vài trăm người thôi, vừa là để điều tra rõ ràng gốc tích vừa là để tránh dân cứ tới quá đông một lúc sẽ phát sinh nhiều vấn đề ăn ở gây xáo trộn hỗn loạn không đáng, mà hậu cần cũng không thể tức thời theo kịp.

Nông Mạnh gật đầu kiên định đáp:

– Đệ yên tâm. Ta hiểu rồi.

Quốc Toản lại quay sang Chiêu Giang dặn:

– Chuyện bán hàng hóa thế nào cho Đại Chu đệ giao lại cho huynh. Sẽ có trướng phòng tới giúp huynh, huynh chỉ cần đưa cho họ số lượng là được. Chắc huynh hiểu rồi, không được bán quá nhiều cũng không được quá ít. Đại Chu quá mạnh hay quá yếu đều là mối nguy với chúng ta.

Chiêu Giang gật đầu đã hiểu nhưng vẫn còn thắc mắc:

– Ta rõ rồi. Nhưng sao đệ không khuyên đám Đại Chu liên kết với người Hồi, người Mông Cổ ở Vân Nam. Bọn chúng liên kết với nhau sẽ có thể cầm cự được với Đại Minh.

Quốc Toản lắc đầu:

– Trong mắt Thái Ngạn Văn chỉ có người Hán, hắn vốn coi người Mông Cổ, người Hồ là kẻ thù, coi chúng ta là man di. Hơn nữa, thế lực của người Hồ, Mông Cổ và Đoàn thị ở Vân Nam vẫn còn khá mạnh, lại có hiểm địa chống giữ, chưa tới lúc nguy cấp chúng sẽ không coi trọng thế lực nhỏ như Đại Chu đâu. Huynh cứ tập trung rèn quân, có thể khi nguy cấp chúng ta cần phải ra tay quấy phá Đại Minh một phen.

Chiêu Giang vỗ vai Quốc Toản như thúc hắn lên đường kẻo muộn:

– Ta hiểu rồi. Đệ lên đường đi kẻo muộn. Cho ta gửi lời hỏi thăm tới cha và Chiêu Dương. Bảo họ, khi nào chuyện trên này ổn thỏa ta sẽ tới thăm họ. Bảo trọng!

Dưới nhà sàn, Lạt La Tạ Đốn đã dắt ngựa tới, Quốc Toản chỉ băng bó qua loa vài vết cắt nông trên cơ thể, sau vài ngày thoải mái ở bản Giuốc hắn một mạch hướng về làng Hoài.

Để kiếm một tấm bình phong cho bản Giuốc, cuộc gặp với Thái Ngạn Văn trở nên rất quan trọng. Nhưng mọi thứ dễ dàng hơn rất nhiều nhờ vào tin tức bất ngờ mà Trần Hiếu gửi tới. Riêng thông tin các nhóm buôn lậu bị bắt có liên hệ với Đại Chu đã giúp Quốc Toản nắm bắt được thế bí của Thái Ngạn Văn để lợi dụng mà khai thác, đem về kết quả tốt nhất khi đàm phán. Công của Trần Hiếu trong việc này rất lớn.

ở Khâm Châu, Phùng Mặc Lăng cũng hiểu hơn ai hết bước tiến trên quan trường của hắn có công rất lớn của Trần Hiếu, hắn chắp tay bước tới sau lưng Trần Hiếu, nhìn vài chiếc thuyền xa xa trên Khâm Giang hắn trầm ngâm:

– Công của ngươi rất lớn, nhưng vì sao lại dâng hết cho ta? Khí đó ta mới chỉ là Bộ Đầu, ngươi có thể tìm tới nhưng vị đại nhân khác để tiến thân có phải hơn không?

Trần Hiếu vẫn vô tư ngồi đó nhìn ra thuyền hoa trên sông, hắn không đứng dậy vái chào vì không muốn gây chú ý, hắn nhẩn nha đáp:

– Vì khi đó đại nhân là người trao cơ hội cho tiểu nhân, cũng là người nắm thóp tiểu nhân. Tiểu nhân đâu thể làm gì khác. Hơn nữa, tiểu nhân tứ cố vô thân, chỉ mong được yên ổn, không cầu quan chức, không cầu tiền tài. Nên cũng không suy nghĩ gì tới điều đại nhân nói.

Phùng Mặc Lăng ngạc nhiên hỏi lại:

– Thân phận ngươi đáng ngờ, không cầu quan chức là đương nhiên, nhưng còn tiền tài ngươi cũng thật sự không cần?

Trần Hiếu:

– Tiểu nhân chỉ cần yên ổn cùng sống với đám cô nhi. Tiền chỉ cần đủ tiêu, nhiều tiền lại thành lợn béo. Mà lợn béo chỉ để thịt mà thôi. Quyền cũng thế mà tài (tiền) cũng vậy, có càng nhiều thì ngày chết lại càng gần.

Phùng Mặc Lăng tỏ ra khó chịu nhắc nhở Trần Hiếu:

– Ngươi ám chỉ Hoàng Đế sẽ giống Hán Cao Tổ năm xưa? Đừng tưởng được ta tin tưởng một chút mà lộng ngôn. Cẩn thận ta lôi ngươi ra chợ Tây chém đầu đấy.

Trần Hiếu vẫn chẳng hề tỏ ra run sợ mà vô tư đáp lại:

– Phùng đại nhân, khi mới gặp ngài, tiểu nhân đã thấy ngài dù chỉ là bộ đầu như lại sắc sảo, nhanh nhạy với thời cuộc hơn đứt đám đại quan khác. Lời ngài vừa nói chính là minh chứng, tiểu nhân chỉ mở lời dẫn dụ suy đoán trong lòng ngài ra mà thôi. Ngài nghĩ Lưu thừa tướng (Lưu Bá Ôn) vì đâu mà từ quan? Đâu thể chỉ vì chút xích mích trên quan trường mà từ quan được, đúng chứ?

Phùng Mặc Lăng nhếch môi khẽ cười, hơi liếc xuống nhìn Trần Hiếu hỏi như mỉa mai:

– Thẩm Mật Sở đào tạo các ngươi tất cả những thứ này à?

Trần Hiếu lắc đầu thành thật trả lờn:

– Không phải, châm ngôn của Thẩm Mật Sở là “thông tin chính là sức mạnh” vì thế mà sở mới có mạng lưới thông tin rộng khắp cả nước, bọn tiểu nhân ở trong đó được học cách tìm kiếm, phân tích, dự đoán và lợi dụng thông tin để hành động.

Phùng Mặc Lăng hứng thú thăm dò ý kiến của Trần Hiếu:

– Vậy theo ngươi thì bao giờ những chuyện này sẽ xảy ra?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-1958-tu-uon-tai-tham-son-di-san-bat-dau
Trùng Sinh 1958: Từ Uốn Tại Thâm Sơn Đi Săn Bắt Đầu
Tháng 12 26, 2025
dai-tan-huyet-y-hau-ta-lay-giet-dich-doat-truong-sinh.jpg
Đại Tần Huyết Y Hầu: Ta Lấy Giết Địch Đoạt Trường Sinh
Tháng 12 27, 2025
dai-tan-ta-co-nao-tat-moi-phu-hoang-thoai-vi
Đại Tần: Ta Có Não Tật, Mời Phụ Hoàng Thoái Vị
Tháng 10 29, 2025
tai-one-piece-the-gioi-dien-cuong-an-mot-muc-manh-mot-muc-an
Tại One Piece Thế Giới Điên Cuồng Ăn, Một Mực Mạnh Một Mực Ăn
Tháng 12 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved