Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tu-khe-uoc-sung-vat-bat-dau.jpg

Từ Khế Ước Sủng Vật Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 374. Khởi đầu mới Chương 373. Bạn cũ
hai-tuoi-nai-hai-tu-dem-ba-tong-can-ba-cha-tri-phuc

Hai Tuổi Nãi Hài Tử Đem Bá Tổng Cặn Bã Cha Trị Phục

Tháng 10 16, 2025
Chương 417: Cung tổng lên làm tiểu bí, đắc ý Chương 416: Ý không ngoài ý muốn, kinh không kinh hỉ
chua-sinh-ra-ta-da-ca-the-gian-deu-la-ke-dich.jpg

Chưa Sinh Ra Ta Đã Cả Thế Gian Đều Là Kẻ Địch

Tháng 1 18, 2025
Chương 525. Cơ gia tổ tiên Thái Sơ Thần Hoàng Chương 524. Chư Thiên đại yến
ngu-hoang-hau-lai-de-cho-ta-cai-nay-gia-thai-giam-ho-tro.jpg

Ngủ Hoàng Hậu, Lại Để Cho Ta Cái Này Giả Thái Giám Hỗ Trợ?

Tháng mười một 26, 2025
Chương 2386: Ta nhớ ngươi lắm! Đại Chu tiên triều lâm (đại kết cục)) Chương 2385: Cuối cùng quyết chiến tiến đến! Riêng phần mình trách nhiệm
ta-bi-nu-ma-dau-nghe-len-tieng-long.jpg

Ta Bị Nữ Ma Đầu Nghe Lén Tiếng Lòng

Tháng 1 23, 2025
Chương 293. Nga hống, tác giả đại kết cục Chương 291. Nga hống, tác giả vậy mà sống
toan-the-gioi-deu-dang-nham-vao-ta.jpg

Toàn Thế Giới Đều Đang Nhắm Vào Ta

Tháng 2 2, 2025
Chương 1276. Lãnh Phàm: Ta... Trở về tới rồi. Chương 1275. Thời gian nha! Gia tốc nha!!
mat-the-chi-the-bai-dai-su.jpg

Mạt Thế Chi Thẻ Bài Đại Sư

Tháng 2 8, 2025
Chương 777. Một kích tối hậu Chương 776. Quyết đấu đỉnh cao
huyen-huyen-cau-gia-muoi-nam-ta-cu-the-vo-dich

Cẩu Gia Mười Năm, Ta Cử Thế Vô Địch

Tháng 12 23, 2025
Chương 574: Lục trần cuối cùng đại chiêu Chương 573: Thần Vương hóa thân
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 300: Cầm tặc tiên cầm vương 2
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 300: Cầm tặc tiên cầm vương 2

Ngay khi tiếng chém giết mới vọng ra ngoài, trong khi sơn binh còn đang bất ngờ trước tình huống phát sinh, đám binh sĩ Đại Chu đã chủ động rút đao ra vừa chém giết vừa kéo về chắn trước nhà sàn lập đội hình phòng ngự vô cùng thành thục như đã chuẩn bị từ trước.

Sơn binh mở màn đã bị chém gục cả chục người, rồi họ cũng chợt bừng tỉnh lao về phía nhà sàn, muốn xuyên đội hình phòng ngự mỏng manh chắn đường để vào trong. Chớp mắt, từ trong nhà tới bên ngoài, tiếng hô chém giết vang vọng khiến cả bản Giuốc sau mấy tháng bình yên ngắn ngủi bỗng trở lên hỗn loạn.

Mục đích của binh sĩ người Hán rất rõ ràng, lập hàng phòng ngự để câu thêm thời gian cho đám Dương Tú bên trong có thể khống chế được đám Nông Mạnh. Đám binh sĩ bên ngoài quá mỏng, lại đối mặt với sự tấn công mãnh liệt của sơn binh khiến chúng không thể phân người vào trong nhà hỗ trợ người của mình.

Sơn binh ngược lại, càng liều chết tấn công để mong có thể xuyên thủng đội hình phòng ngự này để vào bên trong tiếp viện, cũng vừa muốn gây áp lực để đối phương không thể phân binh.

– Cậu chủ, con tới đây.

Tạ Đốn trước tình huống phát sinh chỉ kịp lo cho an nguy của Quốc Toản, tay trái vừa vơ được một tấm thuẫn gỗ hắn liền lao lên tuyến đầu cố gắng đánh vào trong. 50 binh sĩ Đại Chu dù trang bị có hơi kém nhưng lại kết đội hình chắc chắn tới kỳ lạ, người trước dựa vào người sau, vai tỳ khiên trước sự tấn công dồn dập cũng chẳng suy chuyển. Bọn chúng cứ như từ đội tinh binh, thiện chiến, lỳ đòn nhất bước ra.

Sơn binh dù ưu thế hơn về quân số nhưng rời khỏi địa hình rừng núi sở trường, đối diện với đội hình nhỏ nhưng kín kẽ của Đại Chu, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống. Tạ Đốn sức có như trâu cũng chẳng thể làm được gì, hắn còn bị đẩy ngược lăn xuống dưới bậc thang. Vơ đại cây giáo vừa nghiêng người ném về phía binh sĩ Đại Chu hắn vừa bực bội hét lớn:

– Cút hết ra.

“Soạt, rầm” Mũi thương lao vút đi, ở khoảng cách chưa tới 20 bước, mũi thương dễ dàng phá tan thuẫn gỗ rồi ghim vào ngực 2 tên binh sĩ kéo chúng ngược về sau. Hàng phòng ngự của người Hán liền lộ ra một lỗ hổng, nhưng sơn binh còn chưa kịp đánh vào thì đám binh sĩ đã thuần thục bịt lấy như đã luyện đi luyện lại việc này vô số lần.

– Tộc Ma Bách, giết lũ chó người Hán, trả thù cho người Tráng chúng ta. Giết!

Ma Bách Lí luôn ôm một bụng thù hận với người Hán, hắn cùng Ma Bách Lạc nghe tiếng chém giết nhanh chóng kéo người của mình tới lao vào cuộc chiến không chút do dự. Không chỉ có hắn, sơn dân xung quanh kéo tới ngày càng đông, chia ra tứ phía để trèo lên khiến đám binh sĩ Đại Chu càng phải dàn mỏng ra khắp nơi để chống đỡ, tình thế ngày càng nguy ngập với chúng.

“Cạch cạch cạch” Tiếng bước chân chạy trên mái nhà ngày càng dồn dập, Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc hú dài rồi tay bám mép mái nhà sàn, cả người cong như con tôm bật mạnh vào trong hiên. Bàn chân rắn chắn của 2 tên này cứ như thiết trùy đạp thẳng vào mặt hai tên binh sĩ khiến chúng máu me loang lổ mặt mày. Vừa đáp đất, hai tên Liêng, Đắc cùng song sát đánh thẳng vào đám Đại Chu, khiến chúng cứ dần lùi lại trên hành lang dài, tạo điều kiện cho sơn dân khác trèo lên.

Tình hình bên ngoài ngày càng gấp gáp, Quốc Toản đang ghì với Dương Tú liền dồn sức hất ngược hắn ra phía sau. Chiêu Giang, Dương Dũng mồm miệng loang lổ máu cũng mỗi người ăn một cú đạp, một cú trỏ của nhau rồi cùng tách ra. Quốc Toản thấm mệt, cố điều hòa hơi thở nhìn cả Thía Ngạn Văn đang đăm chiêu nhăn nhó lẫn Dương Tú nói ngắt quãng:

– 50…. 50 binh sĩ của các ngươi bên ngoài thật lợi hại, có thể chống đỡ lâu như thế…. Nhưng chúng cũng sắp không trụ nổi rồi, thời gian của chúng không còn nhiều đâu. Các ngươi thăm dò chúng ta đã đủ chưa, muốn người của mình tiếp tục chết vỗ ích à?

Dương Tú cánh tay tê dần, mình mẩy dính mấy vết cắt đang chảy máu, hắn vẫn tỏ ra không biết đau đớn, cũng không có ý định dừng lại nếu Thái Ngạn Văn chưa ra lệnh.

“Rầm, rầm” Thái Ngạn Văn còn chưa kịp cất tiếng, thì cánh cửa bên ngoài bị đạp bung, Bh’riu Liêng đánh bay một tên binh sĩ vào trong nhà sàn. Đám binh sĩ Đại Chu chỉ còn hơn 20 tên dần lùi vào trong co cụm lại bọc lấy xung quanh Thái Ngạn Văn và Dương Tú giữa vòng vây của sơn dân.

Pơ Loong Đắc cùng Bh’riu Liêng dính đầy máu trên người có chút kinh ngạc nhìn Quốc Toản cũng có vài vết rách dùng tiếng Cơ Tu hỏi:

– Đối thủ của ngươi cũng lợi hại vậy à? Đám lính này cũng mạnh hơn hẳn người Chiêm.

Quốc Toản gật nhẹ đầu xác nhận:

– Bọn chúng có vẻ từng là cấm quân. Nói gì thì nói, đám người Hán này dù thơ phú hay võ nghệ đều rất giỏi.

Nông Mạnh theo ánh mắt của Quốc Toản biết tới lúc mình phải bước ra, hắn dơ tay ngăn sơn dân đang muốn bổ nhào vào chém giết:

– Dừng lại, mọi người lùi lại, ta còn điều muốn nói với chúng.

Lời nói của Nông Mạnh rất có sức nặng trong cộng đồng của sơn dân, sau câu nói của hắn, phần lớn sơn dân cũng khựng lại rồi khẽ lùi xuống 2 bước, thu lại biểu cảm căm ghét của mình. Nhưng vẫn còn số ít người Tráng vẫn chưa chịu lùi lại, ánh mắt căm thù của họ vẫn nhìn xoáy vào nhóm người Hán ít ỏi như muốn ăn sống nuốt tươi đối phương. Ma Bách Lí không cam tâm gằn giọng hỏi:

– Thủ lĩnh, với lũ chó Hán này cần gì để nói nữa? Chúng đã dám lật lọng thì cứ giết quách đi trả thù cho sơn dân đã bị chúng hại chết rồi chúng ta đánh thẳng tới đại bản doanh của chúng.

– Phải, phải. Giết quách chúng đi.

Người Tày ít va chạm với người Hán, còn người Tráng thì trực tiếp bị người Hán cướp đất cướp nhà nên không kìm nổi lòng thù hận. Đối diện với người Hán lươn lẹo, họ chỉ muốn lao vào băm vằm chúng ra, khỏi cần nhiều lời. Nông Mạnh bước hẳn lên phía trước, lớn giọng để trấn áp họ:

– Khoan đã. Đừng quên mục tiêu của chúng ta là cứu người Tráng, những người anh em của chúng ta đang bị chúng giam hãm nô dịch. Giết mấy tên này chỉ giúp chúng ta hả dạ nhất thời, không thể giúp chúng ta cứu được họ. Ngược lại có thể còn làm lũ người Hán điên cuồng trả thù cho đồng bọn, người Tráng phía bên kia sẽ bị đối xử tàn bạo hơn. Chúng ta cũng phải tốn thêm hàng nghìn mạng sống của sơn dân nếu tiếp tục muốn cứu những anh em của mình. Còn nếu tha cho chúng, những vấn đề này có thể được giải quyết. Sau đó, chúng ta tính cả vốn lẫn lãi với chúng cũng chưa muộn.

Nông Mạnh nhìn về phía Ma Bách Lí nhẹ giọng:

– Ma Bách Lí, ngươi từng ăn học ở chỗ người Hán, chuyện này ngươi phải hiểu hơn ai hết. Đừng để thù hận che mờ mắt ngươi, bình tĩnh suy nghĩ thấu đáo, cân nhắc lợi hại mới. Việc nên làm bây giờ là cần nhanh chóng cứu chữa những người bị thương.

Ma Bách Lạc dù ít học nhưng cũng hiểu những đạo lý mà Nông Mạnh nói, hắn đặt tay lên vai Ma Bách Lí còn đang khẽ run lên như để hắn bình tĩnh lại.

Ma Bách Lí đấu tranh một hồi thì thở ra một hơi ròi từ từ lùi xuống kéo theo cả người Tráng cũng dần lùi lại mà không nói thêm lời nào. Nông Mạnh hài lòng gật đầu rồi bước lên trước nhất nói với đám người Hán:

– Thái Ngạn Văn, ngươi thăm dò như thế đã đủ chưa? Hay ngươi thực sự muốn người của mình phải chết hết ở đây. Có thể ngươi cho rằng bọn ta không dám làm gì các ngươi vì cơn sóng của Đại Minh sắp tràn tới. Nhưng ngươi nhầm rồi, sơn dân bọn ta đã đấu tranh hàng trăm năm qua để giữ đất, giữ truyền thống của tổ tiên. Chút hi sinh này nếu phải làm thì bọn ta cũng sẵn sàng đón nhận. Đây là cơ hội cuối cho các ngươi.

Quốc Toản đứng ra dịch lại lời của Nông Mạnh theo tiếng Hán. Từ phía đội hình của người Hán, hàng bĩnh sĩ dần tách ra để lộ rõ Thái Ngạn Văn ra ngoài. Hắn mỉm cười thân thiện hơn khen ngợi:

– Các ngươi lợi hại lắm, không ngờ Dương gia lưỡng tướng của Đại Chu lại không đủ sức chấn nhiếp các ngươi. Ta nghĩ, chúng ta có thể tiếp tục bàn bạc chuyện lúc nãy được rồi.

Theo sau cái phất tay của cả Nông Mạnh và Thái Ngạn Văn, binh sĩ hai bên lục ục vừa đề phòng lẫn nhau vừa rút ra ngoài. Hai cái đôn gỗ được dụng lại làm chỗ ngồi tạm thời, đợi đã xong xuôi, Nông Mạnh ra dấu cho Quốc Toản nói:

– Điều kiện của bọn ta vẫn thế, muốn ngừng chiến thì thả toàn bộ người Tráng và người Tày, để họ tự do xuôi nam về đây.

Thái Ngạn Văn hiểu rõ hai bên đều cần lợi dụng lẫn nhau, giết đối phương bây giờ với bên nào cũng là bất lợi, nhưng hắn vẫn kiên quyết lắc đầu:

– Không được, nô lệ thì cũng là tài sản, ngừng chiến có lợi ích cho cả hai bên, nhưng trả lại nô lệ là điều kiện bất lợi của bọn ta trong khi không có lợi ích tương ứng. Bọn ta không thể đồng ý.

Quốc Toản dịch lại thì Nông Mạnh cau mày khó chịu vì hai từ nô lệ. Hắn cố kìm nén phất tay tỏ ra phiền phức:

– Không cần phức tạp như thế, bảo hắn cứ trực tiếp trao đổi với đệ, chỉ cần đệ quyết là được. Ta hoàn toàn tin tưởng, hoàn toàn nghe theo sắp xếp của đệ.

Quốc Toản khẽ đặt tay lên vai Nông Mạnh, gật đầu rồi đáp lại:

– Nông Mạnh bảo ta trực tiếp trao đổi với ngươi, huynh ấy hoàn toàn tin tưởng ta. Vậy ta nói thẳng. Các ngươi đang hai mặt giáp thù, ngừng chiến để các ngươi có thể tập trung đối phó với Đại Minh đây là lợi ích lớn nhất cho các ngươi lúc này. Đổi lại các ngươi phải thả toàn bộ người Tráng và người Tày đi.

Thái Ngạn Văn cau mày:

– Bỏ đi được một kẻ địch nhưng thả những nô lệ này đi cũng là cắt thịt của bọn ta. Việc này khiến bọn ta thiếu thốn nhân lực để đối phó với kẻ thù. Hai kết quả đều như nhau. Bọn ta không đồng ý.

Quốc Toản nhếch môi hừ nhẹ:

– Đừng đùa. Thứ các ngươi thiếu là nhu yếu phẩm, lương thực, đồ sắt chứ không phải những nô lệ bị khổ sai kia. Các ngươi thực sự nghĩ chút hàng hóa từ đám buôn lậu đủ cung cấp hậu cần cho các ngươi nuôi mộng phục quốc à?

Quốc Toản chỉ vào đám binh sĩ Đại Chu bên ngoài nói tiếp:

– Binh sĩ của các ngươi có tinh nhuệ tới mấy mà với đống trang bị nghèo nàn, cũ nát thế kia thì cũng vô dụng. Hậu cần như thế, các ngươi có thể chống đỡ được bao lâu?

Thái Ngại Văn đã lần thứ 3 nghe tới chuyện này, hắn thầm nghĩ gần như chắc chắn đối phương đã nắm được nhiều thông tin của Đại Chu. Hắn biết không giấu được được nữa bèn dò hỏi:

– Ngươi biết nguồn cung ứng của bọn ta?

Quốc Toản hừ mũi coi khinh nói:

– Không chỉ biết, mà ta còn biết gần đây vài tay buôn lậu cho các ngươi đã bị tóm. Hàng hóa dần thiếu hụt mới là lý do chính khiến các ngươi hòa hoãn với bọn ta, chứ thực tâm, các ngươi vốn coi bọn ta là man di, hòa hoãn với bọn ta là một điều sỉ nhục với các ngươi. Nếu còn có thể đánh thì đời nào các ngươi chịu gặp bọn ta. Nói cho các ngươi hay, tình hình Đại Minh còn nhiều rối ren nên các ngươi mới có thể dùng cách này. Nhưng tình trạng này không còn duy trì được lâu đâu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-theo-hong-kong-bat-dau-khi-the-gioi-thu-phu
Trọng Sinh: Theo Hồng Kông Bắt Đầu Khi Thế Giới Thủ Phủ
Tháng 12 20, 2025
tam-quoc-bi-luu-bi-duoi-di-ta-tiet-ho-ton-thuong-huong.jpg
Tam Quốc: Bị Lưu Bị Đuổi Đi, Ta Tiệt Hồ Tôn Thượng Hương
Tháng 2 16, 2025
trong-sinh-1988-lam-nha-giau-nhat.jpg
Trọng Sinh 1988 Làm Nhà Giàu Nhất
Tháng 2 1, 2025
vo-vun-thien-dia-tu-san-thu-bat-dau.jpg
Vỡ Vụn Thiên Địa, Từ Săn Thú Bắt Đầu
Tháng 4 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved