Chương 297: Bước tiếp theo của Trưởng Tôn Hào.
Trưởng Tôn Hào trước mặt Ba Đề Tuyền rất gượng gạo có phần sợ sệt vì sau lưng Ba Đề Tuyền có mấy cự thương đang phải chật vật với sự bành trướng của hắn.
Hắn lò dò bước vào thư phòng rồi đặt một xấp thư tới trước mặt Ngạc Đốn rồi lùi lại vái, vội vàng muốn thoái thác:
– Bẩm đại nhân, tiểu nhân mang tới tin tức mà thương đội mới quay về thu thập được. Đại nhân và Đại tướng quân đang có công chuyện, tiểu nhân không dám quấy rầy. Vậy tiểu nhân xin phép tạm lui ra ngoài, khi nào đại nhân cho gọi tiểu nhân sẽ quay lại.
Ngạc Đốn dơ xấp thư lên dò hỏi:
– Khoan đã, tin tức lần này có gì cấp bách không?
Trưởng Tôn Hào không dám nói tin tức ra ngoài kể cả là với Ba Đề Tuyền, nên hắn cũng khéo léo đáp lại:
– Dạ bẩm đại nhân, lần này cũng không có chuyện gì cấp bách, chỉ có vài tin tức mới nổi lên ở Đại Việt thôi ạ.
Ngạc Đốn nghe thế thì gật gù cất xấp thư vào ngăn bàn rồi nói:
– Vậy được, tý nữa ta sẽ xem sau. Ngươi cứ ở lại đây ta và Đại tướng quân đang có chuyện muốn hỏi ngươi. Ngồi đi đã.
Trưởng Tôn Hào chưng hửng nghe được hỏi tới đành phải ở lại, hắn vội mở lời mà chưa dám về ghế ngồi:
– Vâng, hai vị đại nhân có điều gì muốn hỏi, tiểu nhân xin rửa tai lắng nghe.
Ngạc Đốn cứ kệ Trưởng Tôn Hào đứng đó, còn bản thân ngồi xuống bàn của mình mới hỏi:
– Ta thấy ngươi làm ăn khá nhiều với mấy tay buôn lậu ở Vạn Ninh và Khâm Châu. Ngươi có thể mua được lương thực ở chỗ bọn chúng không?
Trưởng Tôn Hào thành thực đáp:
– Bẩm đại nhân, lương thực vốn là mặt hàng cấm nhưng từ mấy tay buôn lậu thì tiểu nhân vẫn mua được. Trước giờ tiểu nhân không buôn vì chi phí vận chuyển rất cao, rất ít người chịu bỏ tiền mua giá đó trừ khi có nạn đói, bán thì không được mấy lợi nhuận. Nếu đại nhân cần thì tiểu nhân có thể tiến hành thu mua. Chỉ là số lượng khá ít, cần gom góp một thời gian mới đủ chuyến và lương thực cũng không phải là lương thực mới, phần lớn là loại đã để trong kho 2 tới 3 năm.
Ba Đề Tuyền thì bắt đầu chú ý tới lời nói của Trưởng Tôn Hào, còn Ngạc Đốn thì vẫn giữ vẻ điềm đạm, không giống như chuyện cấp bách mà bình tĩnh hỏi:
– Giá cả cao chút cũng có thể, lương thực cũ cũng không phải vấn đề. Bọn ta đang cần bổ sung chút lương thực cho các kho dự trữ. Ngươi có thể mua được bao nhiêu?
Trưởng Tôn Hào nói tới việc làm ăn là như thành người khác, hắn tự tin hơn, lưng thẳng hơn, cứ vô tư suy nghĩ rồi nói:
– Bẩm đại nhân, nếu đại nhân cần thì tiểu nhân sẵn sàng cho người đi thu gom lương thực đem về. Tiểu nhân chỉ dám lấy giá gốc, chi phí vận chuyển hay những thứ khác tiểu nhân thực sự không dám nói tới. Tiểu nhân sẽ tìm cách chở kèm theo chút hàng hóa khác để bù vào chi phí là được. Còn về số lượng thì còn tùy vào điều kiện mùa màng từng năm, nhưng tiểu nhân nghĩ trước mắt có thể mua được đâu đó tầm 5 ngàn thạch lương thì không có vấn đề gì.
Ba Đề Tuyền ở phía sau không giấu nổi ánh mắt kinh ngạc lẫn chút phấn khích, Ngạc Đốn khẽ ra hiệu cho hắn bình tĩnh rồi vẫn nhẩn nha nói:
– Nếu giờ ngươi cho người bắt đầu thu mua thì khoảng bao lâu có thể mang lương thực về.
Trưởng Tôn Hào bấm ngón tay thầm ước lượng rồi trả lời:
– Bẩm đại nhân, khoảng cuối năm nay tiểu nhân có thể mang chúng về.
Ba Đề Tuyền ở phía sau không kìm chế được nữa liền vỗ bàn rầm rầm cười ngoác mồm phấn khích:
– Tốt….Tốt lắm. Vậy ngươi lập tức thu mua lương thực cho ta, có bao nhiêu ta mua bấy nhiêu. Càng nhiều càng tốt. Lương cũ cũng không sao cả.
Trưởng Tôn Hào giật bắn mình vì tiếng hét bất ngờ của Ba Đề Tuyền, hắn vừa khom người vừa khẽ đưa mắt nhìn Ngạc Đốn xin ý kiến, thấy Ngạc Đốn khẽ chớp mắt hắn liền cam đoan nhưng vẫn có chút do dự trong giọng nói:
– Tiểu nhân tuân lệnh. Tiểu nhân….sẽ cố hết sức.
Ngạc Đốn là lão cáo già, hắn liền vặn hỏi:
– Chuyện này khá quan trọng. Ngươi có khó khăn gì hay cần hỗ trợ gì để đảm bảo mang được lương thực về thì cứ nói ra. Bọn ta sẽ xem xét.
Ba Đề Tuyền ngừng cười, vỗ vỗ vai Trưởng Tôn Hào khuyến khích:
– Đúng thế, cần gì thì cứ nói đi. Bọn ta sẽ hỗ trợ.
Trương Tôn Hào cau mày nghĩ ngợi một lúc rồi khó xử nói:
– Bẩm đại nhân, việc thuyền bè để vận chuyển lương thực về thì tiểu nhân có thể thoải mái đáp ứng, hàng hóa tiêu nhân mua trước nay cũng nhẹ, chở thêm ngàn cân lương thực về mỗi chuyến không có vấn đề gì. Chỉ có điều….
Ba Đích Đề sốt ruột:
– Có việc gì ngươi nói luôn đi, đừng vòng vo nữa.
Trưởng Tôn Hào khẽ vái rồi nói:
– Chỉ có điều hiện giờ phía bắc hải tặc hoành hành, chuyến đi trước hẳn đại nhân cũng đã biết. Các tàu chở lương lại càng là thứ bọn chúng săn đón vì vừa chở nặng khó chạy lại là thứ hàng hóa chúng luôn thiếu. Chỉ e đội thuyền của tiểu nhân không đủ sức đối phó với chuyện này sẽ làm lỡ dở việc lớn của các đại nhân. Ngay chuyến hàng vừa rồi, tiểu nhân cũng bị mất một thuyền vì đám hải tặc.
Ba Đề Tuyền không coi đám hải tặc ra gì liền đáp:
– Chỉ là đám hải tặc thôi mà, ta sẽ cho thủy quân đi theo thuyền bảo vệ các ngươi….
Ngạc Đốn dơ tay ngăn lời của Ba Đề Tuyền lại nói:
– Đại Tướng quân, chúng ta không thể làm cách đó. Đám hải tặc chủ yếu ở mãi phía bắc Đại Việt, thủy quân của chúng ta không thể đi theo, cũng không tiện đưa người của ta cho Trưởng Tôn Hào chỉ huy. Như thế là làm khó hắn.
Ngạc Đốn nhìn về phía Trưởng Tôn Hào dò hỏi:
– Ngươi hẳn nghĩ chuyện này nên làm thế nào rồi, nói đi, ngươi có biện pháp gì?
Trưởng Tôn Hào có chút ái ngại nhưng trước ánh mắt mong chờ của đối phương thì hắn cũng đánh bạo thưa:
– Bẩm đại nhân nói rất đúng. Việc để thủy binh đi theo thuyền của tiểu nhân là không thể. Thứ nhất là do việc kiểm tra thân phận rất gắt gao, thứ hai là các thủy binh có niềm kiêu hãnh riêng, người của tiểu nhân không tiện để chỉ huy họ. Tiểu nhân thấy cách tốt nhất là thương đội của tiểu nhân cần bố trí thêm thủy thủ, phu chèo vừa làm nhiệm vụ trên thuyền, vừa huấn luyện họ sử dụng binh khí, luyện võ để tự bảo vệ mình là cách tốt nhất.
Không như Ba Đề Tuyền cho rằng đây là biện pháp tốt, Ngạc Đốn khẽ cau mày hỏi kỹ hơn:
– Ngươi tính toán cần thêm bao nhiêu người?
Trương Tôn Hào khom người tính toán một chút rồi nói:
– Bẩm đại nhân, hiện giờ mỗi thuyền của tiểu nhân có 24 phu chèo và 14 đến 16 thủy thủ, trướng phòng. Mỗi nhóm thuyền tiểu nhân thường bố trí 3 chiếc đi cùng nhau. Tiểu nhân tính toán nếu cần thêm khoảng 20 thủy thủ đi theo nữa. Như vậy mỗi nhóm 3 chiếc thuyền sẽ có tổng cộng khoảng 200 người, miễn cưỡng có thể chống trả được đám hải tặc, hoặc khiến chúng e sợ mà không dám lại gần. Nếu thế, tiểu nhân có tổng cộng 20 chiếc thuyền sẽ cần huấn luyện thêm khoảng 400 người nữa mới đủ quân số.
Ba Đề Tuyền không coi chuyện này ra gì, hắn hồ hởi:
– Vậy là ngươi muốn tuyển chọn 400 người về huấn luyện làm bảo tiêu cho thuyền của ngươi? Nếu vậy thì chuyện này đâu khó gì? Ta còn tưởng ngươi xin người của ta.
Ngạc Đốn thì cẩn thận hơn hỏi kỹ lại:
– Ngươi phải rõ, vì lý do an ninh mà các thương đoàn ở đây không ai được duy trì huấn luyện quá nhiều người như thế. Sẽ rất bất tiện để ngươi làm được việc này ở trong Danak, bọn ta có đồng ý thì các cự thương khác cũng không để yên cho ngươi.
Trưởng Tôn Hào khom người có chút chua chát nói:
– Tiểu nhân biết những khó khăn này nên lâu nay tiểu nhân vẫn để phần lớn gia nhân và người nhà của mình ở lại đảo Hến mà không dám chuyển hết vào ở trong bến cảng Danak.
Ngạc Đốn vân vê chòm râu nhìn xoáy vào Trưởng Tôn Hào rồi thầm tính toán. Thực ra hắn trước nay chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng bất cứ ai. Dù ai có mang lại lợi ích lớn tới mấy thì hắn vẫn luôn để lại một nước đề phòng. Với Trưởng Tôn Hào cũng thế, đội thuyền của hắn rất lớn nếu so với quy mô các thương đội khác ở Danak, số người vì thế cũng lớn hơn. Để tránh mọi rủi ro, Ngạc Đốn chưa từng cho phép Trưởng Tôn Hào neo đậu thuyền trong bến cảng ở cửa sông Hãn, mà tất cả sau khi dỡ hàng đều phải neo đậu ngoài đảo Hến.
Suy nghĩ một hồi đến mức Ba Đề Tuyền cũng phải sốt ruột thể hiện rõ trên khuôn mặt thì Ngạc Đốn mới chép miệng nói:
– Được rồi, vậy ta tạm cho phép ngươi tuyển số người này về bố trí vào đội thuyền, nhưng để tránh nghi kỵ, ngươi vẫn phải bố trí ăn ở, neo đậu thuyền bè toàn bộ ở đảo Hến, không được để chúng ở trong bến cảng hay Danak. Ngoài ra phải hạn chế bọn chúng cùng lúc ở Danak, phải chia ra các chuyến theo thuyền liên tục để giảm quân sô hiện diện ở đây. Tránh để các thương đội khác ganh ghét mà tấu lên, sẽ rất phiền cho cả ta và Trưởng trấn đại nhân.
Trưởng Tôn Hào thừa hiểu lo lắng của Ngạc Đốn, nên hắn nghiêm trang, ánh mắt kiên định chắp tay vái:
– Tiểu nhân đa tạ đại nhân đã thấu hiểu. Đại nhân yên tâm, tiểu nhân sẽ giữ mọi thứ ở phạm vi đảo Hến, không để chuyện này ảnh hưởng tới đại nhân. Tiểu nhân cam đoan, cuối năm nay sẽ mang đủ 5000 thạch lương về Danak.
Ba Đề Tuyền cười phá lên hứng khởi vỗ vai cả Trương Tôn Hào lẫn Ngạc Đốn nói oang oang:
– Tốt lắm, tốt lắm. Vậy Ngạc Đốn, chuyện khi nãy chúng ta bàn cứ thống nhất thế nhé, ngày mai hai chúng ta cùng tấu việc này lên với Trưởng trấn đại nhân.
Ngạc Đốn chắp tay khom người vái:
– Thuộc hạ đã hiểu. Đại tướng quân cứ yên tâm.
Ba Đề Tuyền càng phấn khích:
– Hahaha Ngạc Đốn, vậy ta đi trước, nay làm phiền ngươi nhiều rồi.
– Cung tiễn Đại tướng quân.
Ngạc Đốn và Trưởng Tôn Hào đều chắp tay vái tiễn Ba Đề Tuyền ra về, đợi hắn đi khuất bóng, Ngạc Đốn trở về bàn của mình lấy ra xấp thư tin rồi âm trầm nhìn Trưởng Tôn Hào nói:
– Nào, giờ tới lượt chúng ta bàn chuyện. Phía Đại Việt có tin tức gì đáng chú ý?