Chương 296: Khó khăn của Ngạc Đốn
Ngạc Đốn làn da đen cháy sau chuyến bôn ba lên phía bắc làm dáng vẻ gầy còm của hắn lại càng thêm phần khắc khổ, trong thư phòng của mình, hắn gật gù nghe báo cáo lại thì hài lòng:
– Tốt lắm, nói vậy là các tộc Cơ Tu ở phía nam đã hành động. Chiến tranh giữa hai phe đã chính thức bùng nổ?
Cai Dharma chắp tay khom người đáp:
– Dạ phải. Tính theo thời gian thì cuộc chiến đã nổ ra được vài ngày rồi. Khi hạ quan rời đi, các tộc ở phía nam đứng đầu là tộc Tơ Lung đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, chỉ chờ thời điểm tới là hành động. Ban đầu họ đã đi theo đúng kế hoạch của ta. Chỉ tiếc rằng, dù hạ quan có thuyên phục thế nào, đám man di này vẫn nhất định chỉ khai chiến trong thời gian 2 tháng của lễ hội máu. Nhưng bù lại, chúng đánh rất lớn ngay từ đầu.
Ngạc Đốn hơi ngước mắt nhìn Cai Dharma có chút ưng thuận, dù mới là giám quân nhưng thể hiện của hắn trong chuyến này rất tốt. Ngạc Đốn gật gù bình phẩm:
– Không sao, như thế cũng tốt. Chiến sự kéo dài sẽ có lợi cho chúng ta hơn, tốt nhất là để bọn chúng cứ đời đời chia phe ra đánh nhau như thế. Đánh càng lâu, cả hai phe bọn chúng càng suy yếu sẽ càng lợi cho chúng ta. Trên hết, như thế cũng không khác gì chúng ta đã triệt hạ được một phần lực lượng, sức mạnh của Kajo. Ngươi đã làm rất tốt, vậy thì từ mai chuyện này ta giao lại cho ngươi.
Cai Dharma quỳ xuống vái, đồng thời hô lớn:
– Thuộc hạ tuân mệnh.
Ngạc Đốn khoát tay cho hắn đứng dậy đồng thời dặn dò:
– Ngươi nhớ kỹ, phải hỗ trợ tộc Tơ Lung những thứ cần thiết, sao cho để chúng không quá chiếm ưu thế, cũng không được quá thất thế. Chúng tàn sát lẫn nhau càng nhiều, đám man di sẽ càng suy yếu, như thế chúng ta không cần phải lo lắng phía tây nam nữa mà có thể yên đâm đối phó với Kajo. Được rồi, lui ra đi.
Đợi Cai Dharma cáo từ lùi ra, Ba Đề Tuyền ngồi ở bàn trà đối diện mới lên tiếng:
– Ngươi và anh của ta suy nghĩ thật rườm rà. Sao cứ phải đợi tách được người Cơ Tu ra khỏi Kajo mới chịu đánh. Ngươi không thấy bọn Kajo đang xây thành đắp lũy thế nào à? Đợi chúng hoàn thành thì còn đánh sao được.Nhân dịp đám Cơ Tu đang cắn xé lẫn nhau, tranh thủ còn mấy tháng mùa khô, chúng ta dồn sức đập tan Kajo. Đây rõ ràng là một thời cơ tốt. Chỉ cần ta và ngươi cùng liên thủ, có ý kiến của ngươi sẽ thuyết phục được anh của ta thôi.
Trái ngược với bộ dạng hùng hổ của Ba Đề Tuyền, Ngạc Đốn vẫn bộ dạng từ tốn khum tay vái:
– Đại tướng quân đừng vội. Đám Trương Nghĩa ở Kajo chỉ là cánh tay vươn dài của Đại Việt, chỉ diệt bọn chúng thì không có nhiều tác dụng. Hơn nữa, chỉ cần chúng vẫn còn sự ủng hộ của đám người Cơ Tu, chúng ta có chiếm được Kajo cũng không thể giữ được. Có đánh cũng hao tổn cực lớn, là cái giá rất đắt. Khi đấy thế cân bằng của người Nari (Tộc Dừa) chúng ta và người Kramu (Tộc Cau) sẽ bị phá vỡ, chúng ta sẽ hoàn toàn bị lấn áp.
Tộc Dừa sống ở phía bắc Chiêm Thành, tộc Cau thì ở phía nam. Đây là hai bộ tộc lớn nhất Chiêm Thành luôn có rất nhiều xung đột và mâu thuẫn, thậm chí không hiếm lần xảy ra những cuộc chiến lớn giữa hai bộ tộc để tranh giành ảnh hưởng lẫn nhau. Hai bộ tộc đều xen kẽ có những thời kỳ đứng đầu vương triều Champa.
Ba Đề Tuyền khẽ vỗ bàn nét mặt đầy nhẫn nhịn cho thấy sự tức tối của mình khi nghĩ tới chuyện này:
– Trong khi chúng ta phải đương đầu với Đại Việt thì bọn chúng chỉ biết ở phía sau chờ cơ hội ngồi lên đầu chúng ta. Một lũ đần độn.
Ngạc Đốn mỉm cười bước tới rót cho Ba Đề Tuyền chén trà mới vừa nhẹ nhàng xoa dịu:
– Đại tướng quân không cần tức giận. Đại Việt mấy năm qua đã suy yếu không còn hùng mạnh như xưa. Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ thời, tất sẽ có cách đánh gục con ngáo ộp này. Khi đó chúng ta sẽ trả cả vốn lẫn lãi với đám tộc Krama.
Ngạc Đốn quay về chỗ của mình rồi hỏi thêm:
– Đại tướng quân, đừng nói chuyện này nữa. Hiếm khi Đại tướng quân tới đây, nay hẳn ngài có chuyện khác muốn bàn?
Ba Đề Tuyền nhấp hụm trà cho đỡ bực rồi mỉm cười vừa khen vừa nói:
– Chẳng trách anh của ta lại tín nhiệm ngươi đến thế. Được rồi, ta hỏi thẳng, ta muốn tăng quân số của Trà Hải lên gấp đôi. Duy trì khoảng 8000 quân ở đó. Ngươi thấy sao? hậu cần có đáp ứng nổi không?
Ngạc Đốn không trả lời ngay mà suy nghĩ một chút rồi hỏi lại:
– Đại tướng quân lo việc thủy quân Hóa Châu gần đây được cải tổ cả trang bị và quân số?
Ba Đề Tuyền gật đầu nói ngay.
– Đúng thế, Trà Hải đang ở thế khó, trên cao có Hải Vọng đồn quan sát nhất cử nhất động. Trước mặt thì bị thủy quân Hóa Châu vây hãm. Quân số chỉ có hơn 3000 thì khó để cầm cự được chứ đừng nói có thể làm lên chuyện. Ta muốn tăng thêm quân cho hắn.
Ngạc Đốn thoáng muốn hỏi thì Ba Đề Tuyền cướp lời:
– Chuyện này ta chưa nói với anh của ta. Ta biết chuyện này muốn làm được thì khó khăn nhất vẫn là hậu cần. Duy trì đủ 3 vạn quân ở Danak đã là thách thức không nhỏ với ngươi, giờ thêm 5000 quân nữa bên Hóa châu sẽ là chuyện lớn. Thế nên ta muốn bàn bạc với ngươi trước rồi mới tấu lên.
Ngạc Đốn đăm chiêu khẽ thở phào vì chuyện này chưa thông qua Ba Đích Đề, nếu không, một khi được thông qua thì hắn có chết cũng phải làm cho bằng được. Ngạc Đốn vẫn tỏ ra điềm đạm nói:
– Đa tạ Đại tướng quân đã hiểu cho nỗi khổ của thuộc hạ. Đại tướng quân hẳn hiểu rõ, trước kia chúng ta có thể dễ dàng duy trì 3-5000 quân thủy tặc bên Hóa châu vì khi đó thủy quân yếu nhược, hải tặc có thể tự do hoành hành, tự do mua bán trao đổi với các vọng tộc nên có thể tự chủ được một phần quân nhu. Còn giờ thì chuyện không được tốt như thế nữa, hải tặc hiện giờ chỉ có thể trông chờ vào tiếp tế từ Danak để duy trì được hiện diện ở Hóa châu. Thêm 5000 quân sẽ cần lượng vật tư khổng lồ, nhất là trong tình huống chúng ta đang cố gắng cường binh cho Danak. Hơn nữa, lần động binh năm ngoái chúng ta gần như đã vét cạn kho lương rồi.
Ba Đề Tuyền dù hiếu chiến nhưng cũng hiểu nỗi khổ này, vùng canh tác hạn chế khiến lương thực của Danak chưa bao giờ là sung túc, mùa màng thì không được quá tốt. Hắn trầm ngâm gật đầu có chút buồn bã nhưng vẫn chờ ý kiến tiếp theo của Ngạc Đốn:
– Ta hiểu vấn đề nan giải này. Vì thế ta muốn bàn với ngươi trước để xem có biên pháp nào không?
Ngạc Đốn im lặng hồi lâu đắn đo suy nghĩ rồi mới tiếp tục nói:
– Tuy nhiên, việc tăng quân cho Trà Hải là điều chúng ta nên làm. Đúng như Đại tướng quân đã nói, quân số của hắn không đủ để làm lên chuyện gì, có giữ lại ở Hóa châu cũng vô dụng. Chi bằng hoặc là rút về, hoặc là bắt buộc phải chạy đua, tăng sức mạnh cho Trà Hải. Rút về thì chúng ta sẽ mất đi một quân cờ quan trọng, rồi rơi vào thế bị động hoàn toàn, đây là hạ sách. Còn chạy đua với Hóa châu thì e rằng chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy của Đại Việt, làm chúng ta phải phân tán nguồn lực dần dần khiến chúng ta cạn kiện nguồn cung ứng. Đây đơn giản là cuộc đua xem bên nào bền bỉ hơn. Nhưng đây là việc chúng ta buộc phải làm, khó khăn tới mấy vẫn còn hơn là rơi vào thế bị động.
Ba Đề Tuyền phấn khích nhướng người tới hỏi:
– Ngươi đã có biện pháp?
Ngạc Đốn khẽ mỉm cười nhưng lại lắc đầu:
– Cũng không hẳn, thuộc hạ đã từng nghĩ tới chuyện này nên cũng đang tìm cách giải quyết vấn đề hậu cần….
Ngạc Đốn vừa dứt lời thì có một hạ nhân ở ngoài cửa quỳ xuống vái chào cả hai rồi báo lên:
– Bẩm đại nhân, bên ngoài có Trưởng Tôn Hào cầu kiến.
– Cho hắn vào.
Ngạc Đốn phất tay cho hạ nhân lui ra rồi quay ra phía Ba Đề Tuyền cười nói:
– Nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo tới. Đại tướng quân, cách giải quyết chuyện này của chúng ta phải dựa vào hắn rồi.
Ba Đề Tuyền nghe tới tên Trưởng Tôn Hào thì khẽ cau mày có chút khó chịu:
– Cả ngươi và anh của ta có vẻ đều tín nhiệm hắn? Dựa vào đó mà mới một năm, hắn đã có thể vươn vòi làm ăn khắp các thành trấn rồi.
Ngạc Đốn biết Ba Đề Tuyền vốn không ưa Trưởng Tôn Hào, nhất là sau vụ phá giá một số mặt hàng hồi cuối năm. Hắn khéo lựa lời nói để xoa dịu:
– Đại tướng quân chớ lo, thuộc hạ và Trưởng trấn đại nhân tin dùng hắn vì hắn vẫn đang có ích, nhưng cũng chỉ cho hắn ở vòng ngoài quyền lực của Danak mà thôi. Việc cho hắn mở rộng làm ăn cũng nằm trong tính toán cả, thuộc hạ từng theo hắn một chuyến, quả thực mối làm ăn của hắn rất rộng, tận dụng được điểm này sẽ là việc rất tốt cho chúng ta. Ngay cả chuyện tăng quân được cho Trà Hải hay không thực sự phải trông cậy vào hắn.
– Hừm, dù sao ta vẫn không thấy ưa được tên đó. Các ngươi cứ bàn đi, ta tạm lánh ra ngoài, lát nữa chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.
Ba Đề Tuyền vẫn rất không thoải mái nhưng cũng định tránh đi vì biết Trưởng Tôn Hào có những việc được Ba Đích Đề giao ngay khi có tin tức phải báo cáo riêng cho Ngạc Đốn. Dù là em trai nhưng với những mệnh lệnh của Ba Đích Đề, hắn vẫn nhất nhất nghe theo mà không dám cậy thế làm khó người dưới.
Ngạc Đốn vội lên tiếng giữ Ba Đề Tuyền lại:
– Đại tướng quân ngài cứ ngồi lại đây, nếu không có chuyện gì quá quan trọng hạ quan sẽ rất nhanh xong việc rồi chúng ta sẽ bàn luôn hướng giải quyết việc tăng quân cho Trà Hải.
Ba Đề Tuyền còn đang lưỡng lự thì Trưởng Tôn Hào vẫn bộ dạng khúm lúm, trán còn đang mướt mồ hôi vì đi vội, đầu không dám ngẩng lên đã bước tới cửa thư phòng. Vừa liếc nhìn thấy Ba Đề Tuyền, Trưởng Tôn Hào đã thoáng bối rối vì tình huống bất ngờ, mọi khi hắn chỉ gặp riêng Ngạc Đốn. Nhưng cũng rất nhanh hắn bình tĩnh lại vái chào:
– Tiểu nhân bái kiến Đại tướng quân, bái kiến Ngạc Đốn đại nhân.
Ba Đề Tuyền nhìn bộ dáng của Trưởng Tôn Hào vẫn không ưa nổi, hắn có chút chán ghét ngồi xuống ghế nhìn ra chỗ khác, mặc kệ đối phương còn đang vái chào trước cửa. Ngạc Đốn đành phất tay nói:
– Được rồi, vào đi. Nay ngươi tới có việc gì?