Chương 294: Niềm tin quay lại.
Không khí lùng sục hỗn loạn dưới thung lũng cộng thêm điệu cười điên dại và lời nói bí hiểm của Trương Nghĩa khiến tất cả phải dần chú ý về hắn. Trương Nghĩa khó khăn lắm mới ngừng cười được, bộ mặt dần đanh lại gằn giọng chỉ vào thầy tế quả quyết:
– Ta hiểu rồi, tất cả chuyện này đều là ngươi bày ra. Lão Niu là do ngươi bày mưu giết hại, ngươi cố ý gây hỗn loạn, gây chú ý ở đây là để cho người của ngươi âm thầm đi phá hoại ở nơi khác. Ta nói đúng chứ?
“Ồ Ồ” xung quanh kinh ngạc vì lời của Trương Nghĩa khẽ ồ lên khó tin rồi quay về nhìn thầy tế.
Thầy tế đang chú ý dưới thung lũng nghe thế thì quay lại rít lên:
– Trương Nghĩa, ngươi là loại lòng lang dạ sói, đừng hòng vu vạ cho ta.
Trương Nghĩa hiểu ra mọi chuyện thì lập tức lấy lại tự tin, vừa bước tới gần vừa nói:
– Thầy tế, chính ngươi phá hoại ruộng của tộc Tà Col hòng đổ cho đấy là lời cảnh báo của Giàng để hù dọa người Cơ Tu. Nhưng mọi chuyện bị lão Pu cản trở, lão ấy lại vô tình đặt bản thân vào làm đối tượng phải chịu sự trừng phạt của Giàng khiến ngươi khó xử. Ngươi rất muốn lần nữa phá hoại ruộng lão Pu để chứng minh lời mình nói, nhưng lão Pu lại ngày đêm canh gác ở ruộng khiến ngươi không thể ra tay. Có điều ngươi rất thông minh, ngươi nghĩ ra người bị coi là bất kính với Giàng không chỉ có mình lão Pu mà còn có cả ta. Hủy ruộng của ta ngươi cũng có thể đổ cho rằng Giàng trừng phạt kẻ bất kính.
Kệ Thầy tế dần có chút bối rồi, Trương Nghĩa có chút ân hận nhìn lão Niu rồi nói tiếp:
– Chắc hẳn ngươi đã cho người phục ở bờ ruộng lão Pu từ lâu, lão Niu tối nay tới gặp lão Pu nên ngươi liền nghĩ ra giết lão Niu, gây ra hỗn loạn, thu hút hết người xung quanh tới đây để người của ngươi có thể tranh thủ tới phá ruộng của ta. Có điều, ngươi không ngờ, chỉ riêng việc giết lão Niu cùng tài diễn trò của ngươi đã khiến người Cơ Tu hoàn toàn bị khuất phục, hoàn toàn bị mất niềm tin vào Kajo. Nhưng ngươi ở đây thì người của ngươi không biết chuyện đã thành nên vẫn theo kế hoạch của ngươi mà hành động. Không ngờ việc này chính là thứ đã phá hỏng kế hoạch của ngươi.
Thầy tế rít lên:
– Nói láo. Lão Niu là bị vệ thần rừng già giết chết vì dám báng bổ Giàng. Vệ thần có móng vuốt sắc bén như đao, đến đi như mây gió không để lại dấu vết. Cộng thêm vết thương trên cổ lão Niu chính là bằng chứng, không phải vệ thần thì thứ gì có thể tạo ra vết thương như thế?
Người Cơ Tu xung quanh bối rối không biết tin ai, cứ hết nhìn Trương Nghĩa lại nhìn thầy tế chờ đối phương nói tiếp. Trương Nghĩa mỉm cười chua chát lắc đầu:
– Không phải, là người của ngươi đã ra tay. Tiếng động trong đêm mà lão Pu nghe thấy chính là tiếng lão Niu bất ngờ bị khống chế, dùng vật nặng đập vào đầu rồi khi lão ấy ngất đi, người của ngươi dùng thứ vũ khí như móng vuốt của dã thú để rạch cổ lão Niu. Ta đoán nó là loại găng tay bằng da hươu, mỗi đầu ngón tay gắn lưỡi dao bằng sắt như móng vuốt. Gây ra chuyện, người của ngươi sẽ âm thầm ẩn nấp ở một chỗ, đợi lão Pu phát hiện ra lão Niu gây lên động tĩnh, khiến xung quanh hỗn loạn thì hắn sẽ trốn đi. Dấu chân của hắn và chút máu nhỏ giọt xung quanh sẽ bị người kéo tới đây dẵm nát, xóa sạch dấu vết.
Lão Bhơriu Pu như bừng tình nhìn xoáy vào Trương Nghĩa hỏi:
– Ngươi chắc chứ?
Trương Nghĩa gật đầu đáp lại:
– Ta chắc chắn, đây là sơ suất của ta, ta đã đoán hắn sẽ nhắm vào ruộng của ta nên đã cho người mai phục quanh ruộng từ trước. Nhưng ta không ngờ hắn lại gây ra ồn ào này để thu hút sự chú ý của người xung quanh. Là ta tắc trách mới để lão Niu chết thảm.
– Nói láo!!!
Đứng giữa hàng chục người Cơ Tu đang săm soi nhìn mình, thầy tế nghiến răng quát lên rồi tiếp tục phủ nhận:
– Nói láo, những thứ ngươi nói là do ngươi bịa ra, chẳng có bằng chứng gì cả. Tại sao ta phải làm mấy chuyện mà ngươi nói?
Trương Nghĩa quay lên nhìn thầy tế đầy căm ghét gằn giọng:
– Vì lễ hội máu là quyền lực của ngươi. Thay đổi lễ hội máu làm quyền lực của ngươi trong tộc bị suy giảm. Người Cơ Tu duy trì lễ hội máu, tiếp tục tàn sát lẫn nhau mới giúp quyền lực của ngươi được củng cố. Tất cả đều là dã tâm của ngươi. Chưa kể, ta đồ rằng, ngươi còn cấu kết với người Chiêm để làm ra chuyện này, chúng đã hối lộ ngươi những gì để ngươi bán rẻ đồng bào? Bán rẻ dân tộc? Bán rẻ niềm tin của Giàng?
“Ồ Ồ Ồ” Xung quanh lại ồ lên càng lớn hơn, kích động hơn, ánh mắt dồn vào thầy tế càng nhiều, càng ngày càng ác ý. Thầy tế cố sức bình tĩnh:
– Vẫn chỉ là ngươi nói láo. Ngươi cố tình đổ tội cho ta, để người Cơ Tu quên đi tai họa mà Giàng cảnh báo, để người Cơ Tu ở lại giúp ngươi chống người Chiêm. Tai họa sắp tới, ta chẳng quản nữa, ai muốn ở lại với hắn thì cứ ở. Ta đã làm tròn trọng trách, ta sẽ rời đi.
Thầy tế vung tay tỏ ra thất vọng, nói xong liền muốn bỏ đi. Trương Nghĩa liền gân cổ rống lớn:
– Đứng lại. Muốn biết ta nói đúng hay nói sai thì cứ chờ người của ta bắt được mấy tên phá hoại kia tới truy hỏi là ra. Còn kẻ giết lão Niu, ta đoán hắn sẽ trốn về nhà ngươi chờ chuyện này qua đi mà thôi. Người đâu, tới lục soát nhà lão thầy tế cho ta.
Mấy binh sĩ Kajo đi theo Trương Nghĩa liền chắp tay nhận lệnh rồi chia ra, người rời đi, người giữ thầy tế ở lại. Thầy tế liền nổi điên mắng:
– Ngươi dám? Ta là người đại diện cho Giàng, người có thể đọc được những dấu hiệu, ý chỉ của Giàng. Ai cho ngươi dám tùy tiện xúc phạm sự tôn nghiêm này.
Hắn vừa dứt lời, thì lão Trương quản gia đã xách theo một bọc vải gai từ sau ném ra trước mặt tên thầy tế rồi chắp tay vái Trương Nghĩa nói:
– Lão gia, đã bắt được hai kẻ phá hoại đồng ruộng của chúng ta. Thứ chúng dùng là muối đất, chúng dùng thứ này vãi vào trong ruộng. Đất mặn khiến lúa bị khô héo chỉ sau một đêm.
(Muối đất là đất nhiễm mặn, thường là đất dưới các nền kho, bãi chứa muối bị ngấm nước từ muối chảy ra. Do chưa biết cách chiết xuất muối nên thứ này thường được trộn lẫn thêm muối thành muối đen bán cho dân nghèo, dân miền núi,..)
Trương quản gia báo xong liền hơi ngoái đầu về phía sau ra lệnh:
– Giải chúng vào.
Binh sĩ Kajo dẫn theo hai tên mình trần bị trói trật khủy tay rẽ nhóm người Cơ Tu càng ngày càng hiếu kỳ hóng chuyện, vẻ sợ hãi khi nãy đã hoàn toàn tan biến. Hai tên mình mẩy lấm lem bị ném ra trước mặt, Trương Nghĩa vạch bao tải gai nhìn muối đất còn nếm thử, rồi hắn nhủ phì ra chỉ thầy tế gằn giọng truy hỏi:
– Dù là muối đất nhưng thứ này với sơn dân cũng rất quý hiếm, đắt đỏ. Có thứ này cũng chỉ có bọn ta và người Chiêm. Ngươi dám dùng để làm ruộng lúa nhiễm mặn mà chết còn dám nói không cấu kết với người Chiêm. Còn các ngươi, nói xem các ngươi làm theo lệnh của ai? Đây là việc làm báng bổ, nói ra có thể Giàng sẽ tha thứ cho linh hồn các ngươi.
Nói tới việc báng bổ Giàng, hai tên bị trói dưới đất run rẩy quỳ lạy dập đầu bôm bốp, biết chuyện bị lộ, lại cầm chắc cái chết nên dù e sợ tên thầy tế nhưng chúng cũng không ngại mà khai ra:
– Tha cho bọn ta, tha cho bọn ta. Chuyện này là thấy tế sai bọn ta làm, nói rằng đây là ý của Giàng. Bọn ta chỉ biết làm theo, số muối đất này bọn ta cũng không biết từ đâu mà ra.
Thầy tế liền nổi điên vùng ra đạp vào lưng hai tên quỳ dưới đất khiến chúng ngã cắm mặt xuống ruộng. Lão lao lên tiếp tục đánh đấm vừa căm ghét quát lớn:
– Lũ vô ơn. Cho các ngươi bao nhiêu thứ để các ngươi lại dễ dàng bán rẻ ta. Ta phải đánh chết lũ vô ơn này.
Thầy tế đánh đấm tới thở phì phò không ra hơi, hắn nhìn Trương Nghĩa vẫn lớn giọng:
– Phải, là ta bảo chúng phá ruộng của ngươi. Nhưng đây vẫn là ta thừa lệnh của Giàng. Giáng muốn các người tỉnh ngộ, dừng chuyện nghe theo người ngoài mà bỏ đi truyền thống.
Người Cơ Tu xung quanh đã chẳng còn tin vào lời lão thầy tế, ánh mắt họ dần trở lên căm ghét hơn là kính sợ. Nhiều người siết tay như muốn lao vào ăn thua với lão thầy tế nhưng họ vẫn cố nhịn vì còn chuyện của lão Niu vẫn chưa rõ, người tộc Tà Col hay lão Pu vẫn cần câu trả lời chính xác. Trương Nghĩa nhếch môi khinh bỉ:
– Ngươi vẫn còn già mồm, mượn Giàng để che lấp cho dã tâm và lòng tham của ngươi. Đợi chút, người của ta tới nhà ngươi sẽ nhanh có kết quả thôi. Người đâu, áp giải cả ba tên này về nhà lão thầy tế.
Lần này chẳng còn ai lăn tăn nữa, Trương Nghĩa dẫn đầu đoàn người rầm rộ kéo về phía nhà lão thầy tế. Lão thầy tế mặt càng ngày càng tái, càng ngày càng hoảng hốt vùng vẫy nhưng có làm sao cũng chẳng thoát được cánh tay chắc nịch của 2 binh sĩ Kajo. Mồm lão thầy tế liên tục chửi bới, liên tục đem Giàng ra hù dọa nhưng cũng chẳng còn tác dụng.
Vào tới sân, một tên khác đã bị trói nằm bẹp trên mặt đất, phía trước mặt còn có cái găng tay làm bằng da thú, bốn móng sắt sắc lẻm còn nguyên vết máu. Chỉ nhìn có thế, lão Bhơriu Pu đã không còn kìm chế nổi, lão bộc phát cảm xúc lao tới túm cổ tên thầy tế gào thét:
– Đồ khốn nạn. Đồ súc sinh. Bọn ta phải vất vả bôn ba, phải bỏ làng bản mà tới Kajo tìm đường sống. Bọn ta đã đủ khổ lắm rồi. Lão Niu đã khổ lắm rồi. Thế mà, thế mà mọi chuyện mới tốt lên một chút, tên khốn kiếp nhà ngươi lại giả thần giả quỷ nhẫn tâm giết lão ấy. Ta phải giết ngươi để ngươi đền tội.
– Đúng, đúng, giết hắn đi.
– Hắn mới là kẻ phỉ báng tổ tiên, giết hắn đi.
Trương Nghĩa giữ cổ tay lão Pu đang dơ cao cây dựa lại, ngăn cả đám đông gào thét mất kiểm soát xung quanh từ từ khuyên bảo:
– Lão Pu, bình tĩnh lại. Hắn có tội, hắn báng bổ tín ngưỡng của chúng ta, hắn lợi dụng sự tôn kính của chúng ta cho Giàng để mưu lợi. Nhưng chúng ta đã thống nhất, mọi tội lỗi, tranh chấp đều phải đợi hội đồng 5 trưởng làng lớn nhất tới phân xử. Chúng ta phải tôn trọng lời thề của mình.
Tên thầy tế, người cứng đờ không còn nghĩ được gì, những tưởng như hắn sẽ bị đám đông xâu xé tới chết khiến hắn đã không kiểm soát được mà đái ra thành vũng trên mặt đất. Hắn vội bò tới ôm chân Trương Nghĩa mong tìm kiếm sự che chở khỏi đám đông đang điên cuồng kia.
Nhìn vài món đồ sứ, tơ lụa, cả rương bạc được kéo ra giữa sân, Trương Nghĩa chán ghét đá tên thầy tế ra nói với hắn như nói với người đã chết:
– Việc ngươi làm mới thật sự là báng bổ. Con người ngươi thật ghê tởm. Chỉ vì chút tài sản này mà ngươi lại phản bội người Cơ Tu, thông đồng với người Chiêm, là thầy tế mà lợi dụng Giàng phục vụ cho dã tâm của mình. Ngươi nghĩ đưa tới trước mặt hội đồng thì ngươi có thể sống hay nhận cái chết nhẹ nhàng à? Ngươi nhầm rồi.
—————————
Vài ngày sau ở phía nam xa xôi, trong một nhà Gươl lớn, tộc trưởng tộc Tơ Lung Lọc cùng với hơn chục dũng sĩ trong tộc của mình và tộc trưởng vài tộc khác nghe tin tức báo lại chỉ nhếch môi cười xòa. Tơ Lung Lọc người vạm vỡ, tay chống cằm buồn chán nhìn người mảnh khảnh ngồi phía dưới nói:
– Cai Dharma, chẳng phải ta đã nói rồi à? Mấy cái âm mưu của người Chiêm các ngươi chẳng ra làm sao, chỉ tốn thời gian. Cứ giải quyết trực diện như cách người Cơ Tu bọn ta làm là hiệu quả nhất.
Cai Dharma mỉm cười, điệu bộ khiêm nhường cúi đầu đáp:
– Tộc trưởng nói rất đúng. Xem ra chuyện này không thể làm khác. Xin nghe theo ý của tộc trưởng.
Tơ Lung Lọc mỉm cười đáp:
– Không cần người Chiêm các ngươi nhúng tay vào. Cho các ngươi cơ hội vừa rồi là ta đã nể mặt Ba Đích Đề rồi. Chuyện này là chuyện riêng của người Cơ Tu bọn ta, với những kẻ quay lưng lại với truyền thống tổ tiên, người Cơ Tu bọn ta phải có trách nhiệm dạy bảo bọn chúng. Ngươi cứ quay về đi.
Cai Dharma vội khom người vái thưa:
– Tại hạ đã hiểu. Tạ ơn tộc trưởng đã khoản đãi thời gian vừa qua. Đây là chút lòng thành của Danak để đáp tạ tấm lòng của tộc trưởng. Hi vọng hai bên sẽ tiếp tục duy trì quan hệ tốt đẹp, tôn trọng lẫn nhau.
Cai Dharma dứt lời, từng rương mũi tên, từng lưỡi đao sáng loáng được người dưới khiên vào nhà Gươl bày ra trước mắt. Tơ Lung Lọc chỉ mỉm cười hài lòng rồi phất tay cho Cai Dharma rời đi.