Chương 293: Niềm tin tan biến.
Gió đưa mùi lúa, mùi lương thực bay khắp thung lũng nhẽ ra phải khiến lòng người hứng khởi nói cười mong chờ vào vụ mùa bội thu. Nhưng chẳng có tiếng nói cười nào cả, khắp thung lũng vẫn im lìm đầy căng thẳng để nhẩm đếm thời gian.
Trong màn đêm tĩnh mịch, mọi âm thanh nhỏ nhất đều trở nên rõ ràng.
– Lão Niu? …. Lão Niu?
Lão Pu hướng về phía tiếng động ở sườn dốc gặng hỏi vài lần nhưng vẫn không có ai đáp lại lời của lão. Dù vừa mới rồi còn đang bần thần, đầu óc trống rỗng nhưng lão Pu chắc chắn mình không nghe nhầm. Tiếng động khô khốc đấy lão nghe rất rõ ràng. Cầm lên một khúc gỗ đang cháy dở, dựa vào chút ánh sáng từ ngọn lửa leo lắt, lão Pu lò dò tìm kiếm trong bóng tối nguồn gốc của âm thanh phát ra.
Men theo bờ ruộng bên cạnh các bậc thang, nơi có con dốc để làm nối đi lại, lão Pu huơ huơ cây gỗ trước mặt, cẩn thận soi vào từng bụi cây để tìm kiếm. Dù bản thân lão cũng không chắc lão Niu rời đi được bao lâu rồi, nhưng lão Pu không nghĩ ra ai khác ngoài người bạn già có vẻ vừa mới ở đây nên vừa tìm kiếm theo đường xuống vừa gọi:
– Lão Niu? …. Lão Niu?
“Bịch….Bịch” mặt đất có thứ gì trơn trượt khiến cơ thể lão Pu trượt ngã trên sườn dốc đau điếng, cây gỗ trên tay văng vào một bụi rậm bên đường khiến bụi cây bắt đầu bắt lửa, lão Pu còn không kịp cảm nhận được đau đớn của cơ thể mà liền vùng dậy bổ nhào tới hốt hoảng hét:
– Lão Niu? Chuyện gì thế này, lão Niu? Tỉnh lại đi.
Lão Pu nâng đầu lão Niu lên ra sức gọi, ra sức lắc nhưng khi thấy bàn tay dinh dính, mùi máu tanh xộc vào mũi lão liền hốt hoảng hét về phía chòi canh của tộc mình ở góc ruống dưới chân con dốc:
– A Ven, chạy đi tìm Trương Nghĩa, nhanh lên.
Tiếng hét của lão Pu vang vọng khắp thung lũng, không khí tĩnh lặng bỗng chốc bị phá tan. Từng đốm sáng bắt đầu nổi lên ngày càng nhiều, tiếng gọi nhau ý ới từ các ngọn núi xung quanh vang lên rồi dần huyên náo. Tất cả mọi thứ cứ di động kéo về phía ruộng của tộc Bhơriu.
Giữa vòng tròn của hàng chục người Cơ Tu túm tụm lại xung quanh càng lúc càng đông, đuốc được thắp lên sáng rực, lão Pu vẻ mặt đau khổ ôm lấy lão Niu trong lòng khóc không ra nước mắt. Máu đã chảy loang lổ khắp mặt đất, dính đầy cả trên người lão Pu. Còn lão Niu với cổ họng nát nhoét cứ như bị móng vuốt của thú dữ cào xé đã thành cái xác vô hồn từ lâu.
Trương Nghĩa rất nhanh theo tiếng động mà tới, rẽ đoàn người hiếu kỳ trên bờ ruộng mỗi lúc một đông, rẽ vòng tròn người người đang xì xầm bàn tán, người thì hoảng sợ, người thì chỉ trỏ nhưng không ai dám lại gần. Trương Nghĩa tiến vào trung tâm, nói với lão Pu đã mất hết tinh thần:
– Lão Pu, chuyện xảy ra thế nào?
Lão Pu như chỉ mơ hồ nhận ra Trương Nghĩa đang đứng trước mặt, lão lắc đầu đờ đẫn, dùng trí nhớ không còn rành mạch theo phản xạ mà đáp lại:
– Ta không biết, lão ấy tới thăm ta….lão ấy rời đi….ta nghe thấy tiếng động…..ta đi tìm…..rồi tím thấy lão ấy ở đây. Lão Niu ơi…. Là do ta hại lão. huhuhu
Lão Pu chỉ nói được nửa vời lại ôm mặt đất òa khóc, liên tục nói lỗi là của mình. Trương Nghĩa cố gắng hỏi thêm:
– Lão Pu, bình tĩnh đã. Lão không thấy ai khác hay gì nữa à?
Lão Pu vẫn gục đầu dưới đất khóc lóc, chỉ lắc đầu vô hồn đáp lại. Trương Nghĩa hết cách đành dìu lão Pu ngồi sang bên cạnh rồi bắt đầu tìm kiếm manh mối dựa vào vết thương trên người lão Niu. Sau đầu lão ấy có vết đập, có lẽ do đập vào hòn đá dưới đất khi ngã xuống, cổ họng bị rạch nát là nguyên nhân dẫn tới cái chết. Vết rạch choe choét nhưng Trương Nghĩa có thể nhận ra bốn đường rạch lớn nhỏ cách đều nhau, cứ từng đợt bốn vết rạch chồng chéo lên nhau tạo ra cảnh tượng máu me này. Giống như móng vuốt của thú dữ cào cấu điên cuồng không theo quy luật nào, nhưng kỳ lạ là ngoài cổ họng, trên người lão Niu chẳng còn vết cào cấu nào cả. Đây cũng chính là lý do lão Niu không thể hét lên khi bị hại.
Nhưng có tìm thế nào Trương Nghĩa cũng không thấy sợi lông thú nào trên cổ lão Niu, tới một dấu chân của thú hoang trên mặt đất cũng chẳng có. Đúng lúc đang bối rối, chưa biết phải nói thế nào để trấn an xung quanh, thì tiếng Thầy tế ở phía sau vang tới:
– Là Giàng phái vệ thần tới trừng phạt người bất tuân. Đây là sự trừng phạt của Giàng.
Thầy tế dễ dàng rẽ hàng dài người Cơ Tu đã kéo tới đông nghịt, bước tới trước mặt lão Pu, nhìn qua thi thể của lão Niu rồi thầy tế mồm lẩm nhẩm khấn vái vài câu xong lập tức hướng về phía đông đảo người Cơ Tu xung quanh chỉ tay quát lớn:
– Ta đã nói với các ngươi rằng Giàng phát lời cảnh báo tai ương giáng xuống, nhưng các ngươi lại dám phớt lờ. Các ngươi nhìn đi, đây là hậu quả của những kẻ báng bổ, coi thường lời của Giàng. Tộc Bhơriu xúc phạm Giàng, chúng sẽ sớm phải gánh chịu sự trừng phạt. Ai lại gần tộc Bhơriu đều sẽ phải gánh chịu tai họa. Đây chính là hậu quả của kẻ dám phớt lờ lời cảnh báo.
Thầy tế gằn giọng vô cùng nguy hiểm:
– Các ngươi đã quên, những vệ thần của Giàng, với móng vuốt sắc như đao, đi lại như mây gió, sẵn sàng trừng trị bất kỳ kẻ nào dám bất tuân, xúc phạm Giàng rồi ư? Các ngươi đã quên hết rồi ư?
Thầy tế gào thét khản cổ rồi bỗng nghẹn ngào như muốn khóc, lão bất lực chỉ vào những người Cơ Ti xung quanh:
– Các ngươi là lũ ngu ngốc, tới giờ mà vẫn chưa chịu tỉnh ngộ. Tin người ngoài mà bỏ đi truyền thống tổ tiên. Tất cả chúng ta sẽ bị tuyệt diệt vì sự báng bổ của các ngươi mà thôi.
Thầy tế còn chưa dứt lời, đã lau mắt khóc tu tu. Người Cơ Tu xung quanh như vừa cảm động, vừa run sợ mà đã quỳ mọp xuống đất khóc lóc run rẩy theo thầy tế, mồm liên tục cầu xin sự tha thứ:
– Chúng con ngu dốt, chúng con ngu dốt. Chúng con hiểu ra rồi, xin Giàng tha thứ cho, xin Giàng tha thứ cho.
Trong màn đêm toàn tiếng khóc lóc thảm thiết, đợi khóc cho lão lòng, thầy tế lau nước mắt lem nhem trên mặt bình tĩnh hơn tha thiết nói:
– Giờ vẫn chưa quá muộn, Giàng vẫn cho chúng ta cơ hội để sửa đổi. Chúng ta bây giờ quay về thu dọn, trở về buôn làng cũ, khôi phục lại truyền thống tổ tiên vẫn còn kịp. Chỉ cần làm những thứ này, Giàng sẽ tha thứ cho chúng ta.
Nói xong, lão thầy tế trực tiếp bước đi, không ai còn dám phản kháng lời thầy tế, vài giọt nước mắt của lão khiến người Cơ Tu cảm động sụt sùi thuận theo. Người Cơ Tu dần hướng theo lão thầy tế muốn rời đi như thác lũ.
Nhưng Trương Nghĩa thì vẫn chưa chịu, dù chưa biết phải đối phó thế nào hắn cứ hét lớn cố gắng ngăn người Cơ Tu lại:
– Khoan đã. Chỉ còn vài ngày nữa, mọi người hãy cố chờ vài ngày nữa. Qua vài ngày những bao lương thực sẽ chất đầy gian bếp như niềm ao ước của mọi người lâu nay. Cái chết của lão Niu cũng chưa rõ ràng, nghe ta đừng vội vàng từ bỏ.
Thầy tế căm ghét quay lại nhìn Trương Nghĩa, chỉ cây gậy về phía hắn quát lên:
-Ngươi chỉ là kẻ ngoại lai, ngươi không biết Giàng cũng không tôn kính Giàng. Tai họa này vốn từ ngươi xúi bẩy người Cơ Tu bọn ta mà có. Ngươi cũng chỉ vì muốn lợi dụng bọn ta, hậu quả đã tới thế này, người Cơ Tu chẳng lẽ phải tuyệt diệt mới vừa lòng ngươi?
Từ khi biết chuyện, Trương Nghĩa trong đầu luôn tự trách bản thân chủ quan, không ngờ tới trường hợp này, cũng không lường được tình huống hay mục đích của đối phương để rồi bị dồn tới thế bí mà chẳng thể làm gì. Hắn cố cự cãi:
– Không phải, ta không….
Bàn tay khô quắt của lão Bhơriu Pu víu lấy tay Trương Nghĩa ngăn lời của hắn lại, lão Pu giọng đầy tuyệt vọng:
– Trương Nghĩa, vô ích thôi. Chuyện đã tới nước này, chúng ta chẳng thể làm gì nữa. Ta biết ngươi có ý tốt, muốn người Cơ Tu và các ngươi có thể chung sống, nương tựa vào nhau. Nhưng chuyện tới đây là hết rồi. Lão Niu đã chết, niềm tin của người Cơ Tu cũng tan biến rồi.
Trương Nghĩa nhìn lão Pu trong thoáng chốc đã héo mòn như người đã chết thì cố gắng khuyên giải:
– Lão Pu, đừng tự trách. Đây không phải tai họa, không phải vệ thần hay Giàng làm ra. Lão Niu là bị người ta ám hại, chỉ cần cho ta vài ngày, nhất định ta sẽ tìm ra thủ phạm….
Trương Nghĩa đang nói dở câu thì hắn ngước lên chú ý tới hàng trăm con mắt người Cơ Tu đang đờ đẫn nhìn hắn, những ánh mắt tối sầm, vô hồn chẳng còn chút hy vọng nào. Đúng như lão Pu nói, niềm tin của người Cơ Tu dường như cũng tan biến rồi, trong đầu họ có lẽ chỉ còn nghĩ đến tai kiếp mà Giàng sắp giáng xuống. Đến người trong tộc Tà Col của lão Niu cũng dừng khóc mà đứng dậy muốn rời đi. Trương Nghĩa tuốt một bông lúa dưới ruộng rồi cố gân cổ hét lớn:
– Đừng bỏ cuộc, đừng từ bỏ. Nhìn những cánh đồng đi, nhìn những hạt lương thực trong tay ta. Cố gắng vài ngày, đây chính là tương lai của chúng ta.
Trương Nghĩa vốc luôn nắm thóc vào mồm nhai rau ráu vừa nuốt xuống vừa nói:
– Thấy không? Mặt đất có thể mọc ra lương thực. Lương thực giúp chúng ta no bụng. Phụ nữ, người già đều có thể làm đồng, có thể gieo hạt, có thể kiếm sống. Không cần dựa dẫm vào thú săn bắn ít ỏi nữa. Chỉ cần vượt qua khó khăn này, cuộc sống sẽ tốt lên. Chúng ta là những người con của núi rừng, Giàng sẽ phù hộ để chúng ta sống tốt hơn để cùng nhau trông nom núi rừng đời đời, Giàng sẽ không trừng phạt chúng ta vì những cây lương thực này.
Thầy tế rẽ vài người bước ra trước mặt Trương Nghĩa quát:
– Chúng ta mới là người con của núi rừng, kẻ ngoại lai như ngươi thì không phải. Đừng cố ghép chúng ta vào chung với các ngươi. Các ngươi từ ngoài tới đây, xây nhà lập ấp, phá núi chặt rừng,… các ngươi xâm phạm sự linh thiêng của rừng già nên Giàng sẽ giáng tai họa xuống Kajo này và cả những cánh đồng kia nữa. Ở cùng các ngươi sẽ chỉ có tai họa.
Không để Trương Nghĩa kịp phản bác, thầy tế quay lại vẻ mặt thương xót xen lẫn bất lực nhìn người Cơ Tu vây quay nói đầy mệt mỏi như đã tận lực:
– Những gì cần nói ta đã nói hết, cần làm ta cũng dốc sức làm. Giàng nhìn thấy tấm lòng và sự cố gắng của ta sẽ không trách ta. Còn các ngươi, tin lời ta hay không thì tùy các ngươi, nếu ở lại đây, sau này gặp tai họa thì đừng trách ta.
Thầy tế nói xong là quay bước rời đi ngay, những người Cơ Tu trơ mắt nhìn những hạt thóc trên tay Trương Nghĩa đầy tiếc nuối nhưng cũng quay người bước theo thầy tế. Trương Nghĩa thoáng choáng váng, sự tình không ngờ tới nông lỗi này. Mọi thứ chuyển biến quá nhanh khiến hắn đứng chôn chân không kịp nghĩ ra biện pháp.
– Vây lấy….vây lấy….lùng từng bụi cỏ, từng tảng đá một….Đừng để chúng thoát.
Dưới thung lũng khi nãy còn tối om, bất ngờ vang lên tiếng huyên náo, hò hét của binh sĩ Kajo. Hàng trăm ngọn đuốc bỗng được đốt lên tứ phía, cứ dần dần tiến về tâm thung lũng. Người Cơ Tu đang rời đi thì khựng lại tò mò về động tĩnh phía dưới. Thầy tế cũng khựng lại trầm ngâm. Trương Nghĩa mắt mở to rồi bỗng hắn như điên dại ôm mặt cười lớn:
– Hahaha hahaha ta hiểu rồi….ta hiểu rồi. Thầy tế….nhẽ ra ngươi đã thắng…nhẽ ra ngươi đã thắng.