Chương 291: Chuyện ở Kajo.
Bh’riu Liêng khổng thể biết tới Chiêu Văn Đại Vương, người mà Quốc Toản từng lẽo đẽo đi theo mỗi khi rảnh để nghe học về tiếng nói, văn hóa của từng dân tộc. Cách Đại Vương kể chuyện rất hấp dẫn, rất gần gũi, trong mắt Đại Vương các dân tộc khác cũng đều là con dân Đại Việt, giống như anh em trong nhà, đều xứng đáng được tôn trọng và đối xử công bằng.
Nghĩ tới người mình thán phục, Quốc Toản mỉm cười nhìn ra xa xa đáp:
– Vì ta từng biết một vị Đại Vương thông thạo tiếng nói văn hóa của các dân tộc từ nam tới bắc, thấu hiểu mưu cầu của họ, biết được lợi ích khi các dân tộc có thể đoàn kết với nhau. Chỉ tiếc Đại Vương dùng cả đời để học tập, khi ngộ ra thì người không đủ thời gian để thực hiện hoài bão, hay thay đổi định kiến trong triều đình, xã hội. Đời người đúng là ngắn ngủi. Nhưng ta còn trẻ, những thứ này ta sẽ kế thừa và thay Đại Vương thực hiện. Sau ta sẽ là con ta hoặc bất kỳ ai khác. Ta đã nói khi nãy, dù là việc gì, tính kế thừa, phát huy những kiến thức, trí tuệ của tổ tiên là quan trọng nhất. Nếu không chúng ta sẽ mãi không thể phát triển được, đấy gọi là chỉ biết ăn sẵn trên công lao của tổ tiên. Là loại con cháu vô dụng.
Bh’riu Liêng lẩm nhẩm trong mồm: “Đời người ngắn ngủi, đời người ngắn ngủi” rồi ánh mắt lấy lại vẻ tự tin nói:
– Đúng thế, ta cũng còn trẻ, ta phải tranh thủ thời gian cho người Cơ Tu. Chỉ cần ta truyền thụ được những thứ mắt thấy tai nghe cho người Cơ Tu, tương lai sẽ có người kế thừa, tiếp tục giúp người Cơ Tu phát triển giống như ngươi vậy. Đến lúc ta quay về rồi. Sau chuyến đi này ta sẽ quay về tộc ta. Ngươi giúp ta chứ?
Quốc Toản gật đầu: – Đương nhiên. Sắp đến mùa lễ hội máu tiếp theo rồi, sau mùa này hẳn vấn đề sẽ dần lộ ra. Hai ngươi cũng nên về rồi.
—————–
Ở Kajo, mùa lễ hội máu đầu tiền được thay thế bằng lễ đâm trâu, đầu trâu được dùng làm đầu tôi dâng tới cho Giàng. Người Cơ Tu sau thời gian ban đầu phấn khích vì sự mới lạ, dù không nói ra nhưng ai cũng đều đang có lỗi lo thầm kín trong lòng. Họ chờ đợi một phản ứng từ thiên nhiên, chờ tín hiệu của Giàng giáng xuống để cho họ biết Giàng có nổi giận vì một mùa lễ hội máu bị thay đổi với truyền thống không?
Rất may mắn, thời gian gần về cuối tháng 5, mọi thứ đều yên bình, không có dấu hiệu lớn trừ vài lời cảnh cáo từ các tộc Cơ Tu bên ngoài. Đồng ruộng của các tộc nhỏ ở Kajo cũng dần bước vào vụ thu hoạch tiếp theo, mùa đầu chỉ tộc nhỏ tới Kajo sớm như tộc Bhơriu mới được trải nghiệm thứ này. Vụ mùa thứ 2 đã tăng lên rất nhiều tộc chuẩn bị có thu hoạch, các tộc khác thấy đồng ruộng đã thực sự có thể làm ra lương thực cũng bắt đầu có những mảnh ruộng cho mình để chờ vụ mùa mới. Tất cả chỉ chờ thời gian thuận lợi trôi đi nữa mà thôi.
Cánh đồng lúa trổ bông, hạt thóc dần lớn lên là thứ thích mắt, là niềm mong ngóng của nhiều người chờ tới ngày thu hoạch. Vụ mùa thành công sẽ là dấu hiệu cho thấy Giàng không phản đối cách dùng thứ đầu tôi khác. Không cần dùng đầu người nữa, người Cơ Tu sẽ không nhất định phải tàn sát lẫn nhau mỗi mùa lễ hội máu.
Cánh đồng được người dân chăm chút tỉ mỉ, giờ thành quả đã ngày càng hiện ra trước mắt khiến ngoài tâm trạng hồi hộp lo lắng, người người còn đầy hứng khởi ra đồng canh gác, đuổi chim, nhổ cỏ mỗi sáng. Lão trưởng tộc Tà Col mỗi sáng sớm đều ra đồng, chọn gốc cây bên cạnh ngồi cả ngày vừa canh, vừa làm đồng đã thành niềm vui của lão. Nhưng hôm nay vừa hứng khởi ra tới bờ ruộng, lão Niu đã chết lặng người một hồi rồi hoảng hốt hô lên:
– Trời ơi …. trời ơi …. Chuyện gì thế này…. Sao lại thế này…. Sao lại thế này!
Tiếng hét thảm thiết của lão Niu phá vỡ hết bầu không khí yên bình buổi sáng của trấn Kajo, người người bỏ hết công việc dang dở kéo tới ngày càng đông. Người trong tộc Tà Col ra đến đồng cũng ngồi quỳ ôm nhau khóc rưng rức.
Lão Niu bần thần nhặt vài xác thú rừng nhỏ như bị cắn xé đã thối rữa rồi quỳ gục xuống bờ ruộng tay run run sờ những cây lúa mới hôm qua còn xanh xanh vàng vàng tươi tốt, có bông lúa đầy hạt thì nay đã vàng úa, dần héo khô, các bông lúa rụng lả tả.
Người Cơ Tu kéo tới xung quanh chỉ chỏ ngày càng đông, vài liên tưởng tới Giàng đã dần lo sợ mà quỳ xuống.
Một lão thầy tế, đầu trùm khăn vải để lộ nửa khuôn mặt, tay chống cây gậy đeo vài lục lạc bước tới, rẽ người mà vào, vừa đi lão vừa hét:
– Là ý của Giàng …. là Giàng cho lời cảnh báo tới con dân của núi rừng.
Đám đông kính nể thầy tế, người có thể đọc những dấu hiệu, ý chí của Giàng nên đều tự động né ra cho lão đi vào. Lão thầy tế tiến tới bên cạnh, bước qua người lão Niu, dùng tay quệt quệt những xác thủ nhỏ như chim, sóc, thỏ chết rồi đưa lên mũi ngửi ngửi. Lão lại hốt hoảng, sờ vào những cây lúa, tức thì mắt nhắm tịt rồi trắng dã, cả người run lên bần bật mà không ai dám động vào lão. Cây gậy vang rung lên tiếng leng keng của lục lạc trấn ấp toàn bộ tiếng động của người Cơ Tu xung quanh. Tất cả đều theo bản năng mà quỳ rụp xuống đất không dám ngẩng mặt lên, miệng xì xầm khấn vãi.
Lão thầy tế điên cuồng lắc đầu khiến tóc tai xõa xượi, âm thanh từ lục lạc càng lúc càng dồn dập, tiếng hú hét của lão càng lúc càng ghê rợn khiến xung quanh càng thêm run rẩy. Bỗng lão khựng lại, mồ hôi của lão túa ra như tắm rồi lão dập đầu bôm bốp lõm cả bờ ruộng hoảng loạn:
– Chúng con ngu dốt …. Chúng con ngu dốt mới lầm đường lạc lối…. Xin Giàng tha thứ cho chúng con …. Xin Giàng tha thứ cho chúng con ….
Cả tứ phía đều hốt hoảng nín thở chờ lời tiếp theo của thầy tế thốt ra. Lão Thầy tế ngừng nói rồi cứ úp mặt xuống đất, yên tĩnh như đang nghe lời răn dạy của bề trên. Rồi lúc mọi người hiếu kỳ nhất, mong chờ nhất lão đứng bật dậy, mặt đỏ phừng phừng giận dữ, trừng mắt nhìn xung quanh rồi chỉ tay xuống ruộng lúa khô héo quát lớn:
– Lũ con cháu ngu dốtttttt. Giàng đang rất tức giận vì truyền thống tổ tiên bị phá bỏ. Giàng tức giận vì thứ máu dơ bẩn được lấy làm lễ vật. Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của Giàng gửi cho các ngươi. Nếu còn tiếp tục phớt lờ, tai ương sẽ giáng xuống cho tất cả. Rừng sẽ bị đốt cháy, núi sẽ bị san bằng, muôn thú sẽ bị tận diệt, nước lũ sẽ cuốn trôi mọi thứ, tai ương sẽ không ngừng nghỉ giáng xuống. Lễ hội máu …. phải được nối lại, phải tránh xa những kẻ ngoại lai làm ô uế nhà của chúng ta.
Người Cơ Tu tức thì mất kiểm soát, cả người cứ run lên bần bật, hai tay xoa không ngừng, cúi lạy khóc lóc rên rỉ, miệng liên tục cầu xin Giàng, liên tục hối lỗi thảm thiết.
– Khoan đã!
Giữa không khí hoảng loạn, lão Bhơriu Pu từ xa bước tới hét lên rồi rẽ đoàn người đang quỳ lạy đi vào, nhìn qua đồng ruộng của lão Niu, lão ấy dù không biết vì sao có chuyện này nhưng không muốn mọi chuyện cứ thế đổ bể lên đứng ra nói lớn:
– Chuyện này có thể không phải Giàng trừng phạt chúng ta. Có thể chỉ là một tai nạn, vì nguyên nhân nào đó mà thôi. Giàng bảo vệ người con của núi rừng, chúng ta đang sống tốt hơn là điều Giàng muốn thấy. Giàng không hại chúng ta đâu.
Thầy tế mắt đỏ ngòm liền dơ gậy chỉ về phái lão Bhơriu Pu giọng đầy căm tức:
– Bhơriu Pu, ngươi dám phủ nhận dấu hiệu Giàng đã chỉ điểm cho người Cơ Tu? Các ngươi dám coi thường Giàng như thế? Đấy chính là lý do tộc Bhơriu của ngươi ngày càng tiêu điều, tới mức gần bị tuyệt diệt đấy. Giàng đã tha cho các ngươi một lần, các ngươi đã chẳng còn người có thể nghe thấu, hiểu được lời của Giàng, vậy mà giờ các ngươi lại không biết tốt xấu nữa hử?
Uy tín của thầy tế rất cao, đến lão Bhơriu Pu cũng phải run rẩy trước thái độ uy hiếp của thầy tế. Lão Pu bấu chặt ngón tay già nua của mình để bản thân không quỳ xuống đất như bao người kia, người lão run lên khó kiểm soát, mồ hôi túa ra rồi lão dùng hết can đảm của mình hét lên thật lớn:
– Không đúng, bọn ta luôn tôn kính Giàng, chưa bao giờ dám coi thường Giàng. Đúng là năm ngoái làng của ta đã gần như bị tuyệt diệt. Nhưng đấy không phải là tai họa mà Giàng ném xuống trừng phạt bọn ta. Là vì bọn ta say mê với lễ hội máu, say mê với những thứ quyền năng mà thầy tế của bọn ta từng nói, để rồi khi tỉnh lại thì đã muộn. Trai tráng trong bản chết không vì sự trừng phạt của Giàng mà vì chúng ta tự tàn sát lẫn nhau, thức ăn thiếu thốn vì không còn người săn bắn, bọn ta phải bỏ làng bản đến Kajo vì trong làng không còn người có thể bảo vệ già trẻ.
Lão Pu chỉ vào cánh đồng lúa vàng úa tiếp tục lớn giọng:
– Nếu nói đây là sự trừng phạt của Giàng thì tại sao lại là ruộng của tộc Tà Col mà không phải ruộng của tộc Bhơriu gánh chịu? Bọn ta đã hai mùa không thể tham gia lễ hội máu vì trai tráng trong làng đã chết hết, ruộng đồng cũng đã có một mùa thu hoạch. Giàng luôn công bằng, nếu nói bị trừng phạt thì nhẽ ra phải là bọn ta bị đầu tiên chứ không phải tộc Tà Col. Ta không biết nguyên nhân vì sao, nhưng đây có thể không phải ý muốn của Giàng. Chúng ta mới chỉ biết tới cây lúa được nửa năm, ta còn chưa hiểu hết về nó, đừng nên vội vàng quyết định. Đợi Trương Nghĩa, đợi hội đồng tới xem xét rồi quyết cũng chưa muộn.
Thầy tế rít lên: – Bhơriu Pu, ngươi……
– Lão Pu nói đúng lắm.
Giọng Trương Nghĩa từ xa cất lên chặn lời của thầy tế lại. Trương Nghĩa dẫn theo Trương quản gia vội vã từ xa tới, người ngợm lấm lem bùn đất, hơi thở vẫn chưa thể điều hòa được. Gần tới nơi, hắn dần đi chậm lại để lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng nói với xung quanh:
– Cho ta nhờ đi qua một chút, cho ta đi qua.
Trương Nghĩa rẽ đoàn người bước vào, cũng tới xem mảnh ruộng một chút, rồi tiến tới hỏi lão Niu còn đang suy sụp:
– Lão Niu, ruộng của tộc Tà Col hôm qua có hiện tượng gì bất thường không?
Lão Niu thấy Trương Nghĩa thì vững dạ hơn một chút, nhưng vẫn mếu máo lắc đầu:
– Không có, hôm qua ta ở ngoài này cả ngày, lúa vẫn xanh tốt bình thường. Qua một đêm thành bị thế. Trương Nghĩa, tộc của ta sắp tới biết lấy gì mà ăn bây giờ.
Trương Nghĩa trấn an lão Niu:
– Đừng quá lo, trước mắt Kajo sẽ cấp lương thực cho tộc Tà Col, sau đó trả dần cũng được.
Trương Nghĩa quay ra phía đám đông nói lớn:
– Mọi người chớ hoảng, tộc trưởng Bhơriu Pu nói đúng, chúng ta không nên vội vã kết luận bất cứ thứ gì. Chuyện này còn nhiều nghi vấn, trước mắt ta sẽ cho người điều tra nguyên nhân lúa bị chết đồng thời thông báo chuyện này tới hội đồng. Chỉ còn 10 ngày nữa là lúa sẽ được thu hoạch, mọi người cứ bình tĩnh chờ đợi kết quả điều tra của ta, công sức cả mùa không thể bỏ phí vào thời khắc này. Từ đầu năm tới giờ, mưa thuận gió hòa chứng tỏ Giàng không hề trách chúng ta vì chuyện lễ hội máu. Mọi người chỉ cần kiên nhẫn đợi thêm một chút, nếu ruộng của lão Bhơriu Pu có thể thuận lợi thu hoạch nữa thì chứng tỏ chuyện ở đây chỉ là tai nạn mà thôi, không phải ý của Giàng.
Trương Nghĩa là người đã dành được sự tôn trọng của người Cơ Tu, cũng là người có uy tín. Lời hắn cất lên khiến không khí xung quanh dần biến chuyển chút ít, hơn nữa, đúng là đầu năm tới giờ mọi thứ rất thuận lợi như lời hắn nói. 10 ngày còn lại cũng không quá dài, có thể chờ đợi được. Khác với cảm giác sợ hãi, bất an hoảng loạn của người Cơ Tu khi nãy, xung quanh dần ổn định lại, còn len lén liến nhìn lão Thầy tế.
Thầy tế bực tức chỉ tay một vòng lớn rít lên:
– Các ngươi …. tất cả các ngươi tin một người ngoài? Các ngươi đều coi thường lời nhắn của Giàng gửi xuống cho người Cơ Tu?
Xung quanh còn chút sợ hãi, nhưng nhìn đồng lúa sắp được thu hoạch, không mấy ai muốn bỏ đi vào lúc này, tất cả đều im bặt cúi đầu không dám đối mặt với thầy tế. Thầy tế càng rít lên hung ác:
– Các ngươi giỏi lắm, cứ nhớ lấy, rồi Giàng sẽ giáng tai họa xuống đầu các ngươi.