Chương 288: Trở về bản Giuốc.
Quốc Toản tâm trạng nặng nề suốt quẵng đường tiến về phía bản Giuốc, dường như cuộc nói chuyện với Tịnh Huyền đã rút cạn hết sức lực của hắn. Nếu nói Quốc Toản không lo lắng, không lo sợ trước những mưu tính của phật môn thì là nói phét, chẳng qua hắn không để lộ ra mình yếu thế mà thôi. Chẳng có ai muốn đem bản thân mình và gia nghiệp ra làm tấm bia đỡ ngàn vạn mũi tên hòn đạn cả, chỉ vì tình thế ép buộc Quốc Toản phải lựa chọn như thế mà thôi.
Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh mà còn là cuộc chiến thông tin, cuộc chiến so kè tâm lý. Điều duy nhất khiến Quốc Toản tạm yên tâm là người nhà của hắn đều được bảo vệ trong Ngự Thiên, sẽ chẳng có kẻ thù nào lẻn vào để làm hại họ được cả. Còn bản thân ở ngoài bây giờ thì hắn chỉ có thể tự bảo toàn thôi.
Đường núi gập ghềnh khó đi, cả đoàn người ngựa của Quốc Toản cứ lặng lẽ đi đường. Núi rừng dường như cũng bị ám bới tâm trạng của hắn, mọi thứ đều rất bí bách, tới Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc nhiều lời cũng im lặng, tới Tạ Đốn cũng ngừng nhóp nhép nhai vỏ cây.
Đã gần tới bản Giuốc, Quốc Toản rất muốn dứt bỏ tâm trạng nặng nề khó chịu này nhưng quả thật nói dễ hơn làm. Bản thân hắn biết nhưng chẳng thể làm nổi, muốn nói gì đó cho khuây khỏa nhưng đôi môi cứ dính chặt lấy nhau.
“Nếu có Đặng Văn Thiết ở đây thì tốt biết mấy” – Quốc Toản lẩm nhẩm suy nghĩ trong đầu. Quả thật giờ hắn rất thèm một buổi vừa ngồi vắt vẻo ở tiểu đình vừa uống trà, nhai trầu bên cạnh Đặng Văn Thiết để thoái mái nói ra mọi chuyện trong lòng. Nếu còn tiếp tục thế này hắn e rằng bản thân phát điên mất. Nghĩ tới đây, hắn bất giác ngửa cổ giữa núi rừng hát lên điệu Lượn SLương mình từng hát ở bản Giuốc để trút nỗi nhớ người thân ra ngoài:
“Nhị va phong sơn cảnh sắc đào
Bioóc phông mèng bửa hộn lao xao
Pia dú chang vằng mong nặm mâứ
Cần thẻ hăn căn đảy tuộng chào.”
Dịch:
“Nhị Hoa gió núi cảnh sắc đào
Hoa nở ong bướm nhộn lao xao
Cá giữa vực sâu mong nước mới
Người thể gặp nhau được hỏi chào.”
Giữa núi rừng, âm thanh của hắn vang vọng, từng ngọn núi, thung lung vọng lại tiếng hát như đọc của hắn. Nhưng một cách không ngờ nhất, từ đỉnh núi trước mắt một điệu Lượn Slương khác đối đáp lại:
“Pia nhằng lâm mây làn gió mới
Pằn pịa thôm khăn nậm khâu khơi
Tay pấư pạ pây piên mốc lẩu
Mằn húa va nhị lại tới chơi”
Dịch:
“Mây rừng lững lờ theo làn gió mới
Cánh chim bay về suối nước khơi
Tay bắt mặt mừng thân tình cũ
Vui mừng gặp lại bạn tới chơi”
Khuôn mặt Quốc Toản bỗng trở lên tươi cười rạng rỡ, thậm chí mắt hắn còn có chút cay cay rồi ngửa cổ hú dài hét lên:
– Húuuu, những người anh em người Tày, “Trần Kính” ta quay về rồi!!!!
(Quốc Toản vẫn tự xưng là Trần Kính như ngày đầu lên bản Giuốc)
Tiếng hét của Quốc Toản làm chim chóc, muôn thú trong rừng tán loạn. Từ đỉnh núi bỗng im bặt rồi tiếng cười, tiếng hò hét nghẹ ngào dần vọng tới, cứ truyền từ ngọn núi này sang ngọn núi khác:
– Hahaha Người anh em dưới xuôi của chúng ta quay lại rồi, người anh em dưới xuôi quay lại rồi!`
Tiếng Tày vang vọng ập tới ngoài Quốc Toản ra thì chẳng ai hiểu được người trên núi nói gì. Vài gia binh từng theo hầu Quốc Toản tới đây nên biết được đối phương là bạn không phải thù, số còn lại thì bất giác cẩn thận đề phòng. Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc từ phía trước quay về hổn hển tìm Quốc Toản:
– Phía trước đông sơn dân đang băng rừng về phía chúng ta lắm. Chúng là kẻ thù hay bạn bè của ngươi vậy?
Quốc Toản không trả lời nhưng khuôn mặt cười rạng rỡ của hắn đã nói lên tất cả, hắn thúc ngựa kéo theo người của mình đi về con đường mòn đang có chim chóc bay tán loạn phía trước nhanh hơn.
Vọt ra khỏi bìa rừng, Nông Mạnh mồ hôi nhễ nhại, cơ thể bị cây cối cào xước vẫn coi như không, nhưng mặt thì nhăn nhúm vì lo lắng, vừa thấy Quốc Toản hắn không kìm được mà ôm trầm lấy mếu máo.
– Quốc Toản, đệ tới rồi, cuối cùng đệ cũng tới rồi.
Gần trăm sơn dân cứ thế lần lượt theo sau Nông Mạnh dần xuất hiện reo hò mừng rỡ xúm lại quanh Quốc Toản trước khi kéo nhau về bản Giuốc.
Bản Giuốc hiện giờ bị bao quanh bởi hàng chục làng bản lớn nhỏ khác. Dù là cùng dân tộc Tày hay Tráng nhưng mỗi làng bản, mỗi bộ tộc đều có ít hay nhiều văn hóa, truyền thống riêng. Những tộc trưởng, trưởng làng đều có những quyền lợi của riêng mình mà không nên động chạm đến, nếu cố gò ép tước đoạt quyền lợi này hay gom tất cả những khác biệt về văn hóa kia vào một chỗ, không sớm thì muộn cũng xảy ra mâu thuẫn, xung đột, tùy mức độ mà có thể dẫn tới diệt vong. Vì thế ngay từ đầu Quốc Toản đã không cố gắng đồng hóa, hay gộp các làng bản, các bộ tộc khác vào chung với bản Giuốc.
Lấy Bản Giuốc làm trung tâm, các làng bản, bộ tộc tìm kiếm sự che chở từ bản Giuốc dần tụ hợp, lập nên làng bản mới của mình ở xung quanh. Vì thế mà mấy ngọn núi xung quanh bản Giuốc đều đã lập lờ khói bếp, nhiều mái nhà đã làm xong, nhiều hơn nữa mái nhà đang tích cực được sơn dân dựng lên. Ban Giuốc không cố gắng kiểm soát toàn bộ những bộ tộc này để hạn chế tối đa xung đột thời điểm đầu, mà chỉ kiểm soát những thứ cơ bản nhất mà bản thân có để cung cấp cho họ, đó là: lương thực, vải vóc, đồ sắt và muối. Các bộ lạc có khu vực sinh sống riêng, có sơn binh riêng vẫn dưới sự quản lý của trưởng tộc nhưng mọi hành động như chặn đánh cướp, tuần tra canh gác đều theo sự phân phó của Chiêu Giang mà góp sức. Từ đó dần dần hình thành lên một liên minh giữa các bộ tộc lấy bản Giuốc làm ngọn cờ đầu.
Trước mắt, cuộc sống của sơn dân ở đây mới chỉ đủ ăn đủ mặc, nhưng với họ có chỗ ở yên thân, không phải nơm nớp giặc cướp, không phải lo làng bản bị đốt phá đã là quá đủ.
Đi theo Nông Mạnh lòng vòng trước khi về bản Giuốc, ít người nhận ra Quốc Toản, phần lớn sơn dân mới tới chỉ nhận ra Nông Mạnh, thấy Quốc Toản thoái mái trò chuyện với Nông Mạnh thì họ cúi chào cho phải lẽ. Điều này khiến Quốc Toản rất hài lòng, nhưng vào tới bản Giuốc thì khác. Vừa tới cổng, từ già tới trẻ đã ra cổng chào đón, vài điệu lượn Slương được cất lên từ xa để nói lên niềm vui của họ. Đau đầu hơn cả là dường như tất cả đều biết thân phận thật của hắn.
Lách mãi mới về được tới nhà sàn chính, Quốc Toản dùng ống tay áo lau tạm mồ hôi trên trán cằn nhằn với Nông Mạnh:
– Nông Mạnh đại ca, đệ chẳng phải đã từng bảo giấu thân phận của đệ à? Sao giờ ai cũng biết đệ là Quốc Toản thế?
Quốc Toản đang định ra gần mái hiên để ngồi xuống thì bị Nông Mạnh nhất quyết kéo lên cái sạp trước ban thờ tổ tiên để ngồi, đợi vợ con bê trà ra chào hỏi xong xuôi hắn mới trả lời:
– Trước ta cũng làm theo lời đệ dặn, nhưng chuyện này là Hoàng Thái tử điện hạ bảo ta đấy. Ngài ấy nói: “Chút chuyện này mà ngài ấy không đủ rộng lượng để bao dung cho đệ thì còn có thể làm lên chuyện gì nữa? Ngài ấy bảo đệ bớt lo trước lo sau đi.” Thế nên ta cũng chẳng giấu nữa. Nhưng chỉ là trong nội bổ bản Giuốc thôi, thân phận vương gia của đệ cũng chỉ vài người bọn ta biết.
Quốc Toản gật gù, vừa phe phấy cái quạt mo vừa nâng trà lên uống đáp:
– Thế thì được. Để lộ đệ là vương gia của Đại Việt thì sẽ rất phức tạp. Ở mức độ này thì không sao. Ý, trà giống trà đã xao ở phủ của đệ nhỉ? không phải trà tươi à?
Nông Mạnh cười híp mắt: – Là trà đã xao đấy. Em dâu cho người lên mở xưởng xao trà ở trên này, quy mô nhỏ thôi nhưng nhờ thế mà sơn dân giờ có thể nên núi hái trà về bán cho xưởng, đây là một sinh kế rất tốt cho sơn dân, cũng không cần phải đi quá xa hay đợi thương nhân dưới xuôi lên thu mua như trước nữa. Trà đệ uống là trà mẻ đầu tiên của xưởng mới xao đấy. Ta giữ lại một ít đợi đệ tới.
Quốc Toản gật gù:
– Đúng là rất ngon. Mà Chiêu Giang đâu rồi? Phía bắc có chút biến động, đệ nghĩ chúng ta cần điều chỉnh kế hoạch chút ít.
Nông Mạnh: – Chiêu Giang mấy hôm nay đang ở bờ sông Kỳ Cùng, chúng ta đang xây một điểm đứng chân bên bờ bắc sông. Khi chiều ta cho người lên gọi đệ ấy về rồi. Chắc sáng mai đệ ấy sẽ về tới đây thôi.
Nông Mạnh hơi ngừng lại rồi có chút ái ngại, lo lắng hỏi:
– Quốc Toản, gần đây xảy ra nhiều chuyện như thế mà ở đây vẫn liên tục cần thêm trợ cấp của vương phủ liệu có vấn đề gì không? Hay là chúng ta chậm lại vài năm cho đợt sóng gió này qua đi đã.
Quốc Toản có chút ngạc nhiên nhưng khi tự sờ lên mặt thì hiểu ra liền cười phá lên:
– Haha, huynh áy náy vì bộ dạng này của đệ à? Huynh cứ yên tâm, những chuyện dưới kia đều không quá nghiêm trọng, mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát của đệ. Bộ dạng này là đệ cố lắm mới có được đấy, muốn lừa được tên Thái Ngạn Văn thì đệ không thể để mặt mình quá chỉnh chu được, thế này thì mới giấu được thân phận của đệ trong triều đình Đại Việt. Mà thôi, tranh thủ còn sớm, đợi đệ thay quần áo rồi huynh cùng đệ đi thăm thú một vòng bản Giuốc, đệ muốn xem xem có gì cần lưu ý không.
Quốc Toản quay vào trong gian phòng Nông Mạnh giành riêng cho mình, thay vài bộ trang phục người Tày cũ vào, khi hắn bước ra đến Nông Mạnh cũng phải ngạc nhiên thốt lên:
– Đệ có chắc đệ không phải người Tày không?
Quốc Toản tươi cười như quên hết nỗi lo trong lòng khi trước, vui vẻ dùng tiếng Tày nói chuyện với Nông Mạnh:
– Haha, giờ đệ chính là người Tày, tiếng đệ nói là tiếng Tày, đệ tên Nông Toàn, em trai của thủ lĩnh Nông Mạnh. Huynh nhớ lấy. Chúng ta đi thôi kẻo muộn.
Quốc Toản thả cho Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc, Lạt La Tạ Đốn tự do muốn đi đâu thì đi, cả 3 tên vốn đều là sơn dân nên dù bất đồng ngôn ngữ thì chúng cũng có cách riêng để nhanh chóng hòa hợp với sơn dân ở đây. Cho Liêng và Đắc thoải mái thăm thú, để chúng tự nhìn bản Giuốc làm gương, biết đâu còn có thể giúp cho kế hoạch của Quốc Toản kéo người Cơ Tu về với Đại Việt thuận lợi hơn.
Quốc Toản cứ thế rất tự nhiên khoác vai Nông Mạnh cùng ra ngoài chẳng có chút e dè, chẳng có chút dáng vẻ cao quý của một vị vương gia.
Dân làng bản Giuốc biết hắn, quý mến hắn, tất cả đều đang tất bật chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ để chào đón hắn. Các cô gái. chàng trai trẻ bị các cụ già gọi về, bỏ hết công việc đang làm để tất bật tắm rửa, thay quần áo mới, đeo trang sức lên chuẩn bị cho buổi hát lượn Slương đón tiếp Quốc Toản. Tất cả chỉ vì quý nhân của họ thích cùng nhau nghe hát, uống rượu và ngắm trăng.
Quốc Toản từ khi đặt chân tới bản Giuốc, dường như mọi âm mưu quỷ kế, mọi tính toán bên ngoài đều bị quên hết sạch. Trước những tình cảm chân thành, mộc mạc, chân chất của bà con trong bản, tâm trí Quốc Toản được thả lỏng, thoái mái cười nói, thoải mái ăn uống, vô âu vô lo.