Chương 287: Mưu tính của Quốc Toản 2?
Quốc Toản vẫn không có ý định xe vào khiến Tịnh Huyền dần hạ giọng xuống, còn có chút run lên bất lực mà nói ra toàn bộ suy đoán:
– Người đấy không ai khác chính Hoàng Thái tử điện hạ mà vương gia đang dốc lòng ủng hộ. Điện hạ muốn động vào Phật môn hay bất cứ thế lực nào đều cần cân nhắc lợi hại kỹ lưỡng, sẽ rất khó khăn và bất tiện. Còn một vị vương gia trẻ tuổi tỏ ra ngông cuồng, xốc nổi, thiếu suy nghĩ sẽ không cần để ý quá nhiều chuyện như thế. Ngài cứ tỏ ra bất chấp hậu quả mà vô tư gây hấn khắp nơi, ai muốn đối phó cũng chỉ có thể nhắm vào ngài. Nhưng khác biệt ở chỗ, trị tội được ngài ngược lại chỉ có Lưỡng Cung. Trong khi, Điện hạ cuối năm lên ngôi cửu ngũ, ngược lại sẽ âm thầm chống lưng, hỗ trợ cho vương gia, để vương gia không bao giờ bị đổ gục hoặc quá yếu thế trước phật môn hay bất kỳ thế lực nào mà ngài gây hấn. Có trị tội nặng tới đâu cũng chỉ là hình thức để xoa dịu dư luận, lực lượng trong tay ngài sẽ không bao giờ bị tổn hại tới căn bản.
– Vương gia, lúc đó ngài chính là tấm thuẫn vững chãi nhất che chắn phía trước cho Điện hạ. Phật môn sẽ dần dần bị bào kiệt, lộ ra hết con bài có trong tay để đấu với vương gia. Nhân khoảng thời gian quý giá này, những thân tín của Điện hạ sẽ dần dần nắm giữ những vị trí quan trọng trong triều, để thế lực, địa vị của Điện Hạ càng lúc càng vững. Lấy máu của mình và đối thủ để bồi đắp cho yếu nhân, làm được việc này càng chứng tỏ ngài hoàn toàn xem nhẹ danh lợi của bản thân, chấp nhận để bản thân chịu tổn thất. Đây quan hệ tương hỗ, như là hai kế cùng phát, hỗ trợ qua lại lẫn nhau không một kẽ hở, chỉ cần Điện Hạ và vương gia vẫn tin tưởng nhau, mối quan hệ vẫn bền chặt thì kế này sẽ vô sách giải.
Tịnh Huyền không kìm được mà tấm tắc khen trước khi tiếp tục thao thao nói tiếp:
– Khi đã có thế lực ủng hộ, địa vị đã không thể lay chuyển, chỉ cần thêm công lao đủ lớn nữa thì uy vọng của Điện Hạ sẽ không ai sánh bằng, trong lòng dân chúng Đại Việt sẽ không còn ai có thể thay thế Điện hạ, sẽ không còn thế lực nào trong nước đủ lớn để đối chọi với Điện hạ, những bất mãn trong Hoàng thất cũng phải lùi xuống nếu muốn sống. Khi đấy sẽ là thời cơ chín mùi để Điện Hạ có thể thoải mái cải cách theo ý muốn mà không gặp quá nhiều cản trở. Phật Môn sẽ thành cá chậu chim lồng mà thôi.
Tịnh Huyền nói tới đây trên mặt bỗng đổ mồ hôi thành dòng như đang hoảng sợ, trầm giọng nói tiếp:
– Dù đã nghĩ tới đây, nhưng cho tới lúc này, bần tăng vẫn không thể nhìn ra, công lao đủ lớn mà ngài đang dự tính là gì? Nhưng bần tăng có thể chắc chắn, thời điểm đó sẽ tới trước thời hạn bốn năm mà ngài dành cho phật môn và lúc đó cũng chính là ngày tàn của những thế lực đang chống đối ngài bây giờ. Vương gia, bần tăng có nói sai chỗ nào không?
Không biết từ lúc nào, gia binh xung quanh đã tản hết ra ngoài 50 bước để canh gác tứ phía, vị tiểu sư phụ cũng bị kéo ra xa. Trước mặt Tịnh Huyền chỉ còn mình Quốc Toản đang âm trầm nhìn hắn. Quốc Toản im lặng hồi lâu, vẻ cợt nhả hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh băng ít thấy của hắn. Không khí dường như cũng nặng nề hơn, chỉ còn âm thanh của lá cây xào xạc, tiếng chim rúc rích, còn lại tất cả dường như đều đang mím môi, nhịn thở chờ thời khác tiếp theo.
“Hahaha” Quốc Toản bỗng cười phá lên vài tiếng phá tan hết không khí yên ắng của núi rừng, rồi ánh mắt vô hồn nhìn thẳng Tịnh Huyền hỏi đầy ẩn ý:
– Đại sư đã nói tới thế thì cứ cho rằng như vậy đi. Nhưng đại sư, không biết, trong phật môn có nhiều người nhìn ra chuyện này như đại sư không?
Trước áp lực của Quốc Toản, Tịnh Huyền không quá e sợ mà thong dong lắc đầu trả lời:
– Đau khổ nhất chính là ở chỗ này. Ngoài bần tăng và Tuệ Tĩnh e rằng phật môn không còn ai khác tính ra được chuyện này. Cách đây một năm ngài vẫn là một nhân vật chưa được biết tới, đến bây giờ ngài vẫn còn là một bí ẩn. Thậm chí, nếu bần tăng không được Tuệ Tĩnh nhắc nhở về con người của ngài thì những chuyện này bần tăng có mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Vẻ mặt non nớt, bộ dạng vô tư, cách hành xử tùy tiện và cả thân thế của ngài đã đánh lừa tất cả một cách vô cùng ngoạn mục. Để chắc chắn, ngài còn cố ý trốn biệt tăm biệt tích, nằm im chịu trận, để những đồng môn của bần tăng cho rằng ngài chỉ là kẻ háo thắng, hành sự ngông cuồng mà không suy nghĩ thấu đáo, khi xảy ra chuyện thì núp váy Vương phi để lẩn tránh, để họ coi thường ngài. Chỉ sợ hiện giờ, bần tăng có giải thích thế nào, có nói ra sao họ cũng không còn lọt vào tai họ được nữa. Vương gia, quả thực quá đáng sợ.
Nghe những lời này, Quốc Toản mới thả lỏng được một chút, nhưng vẫn không có ý định thừa nhận, chỉ nhếch môi hừ nhẹ:
– Hừ, không ngờ lại là Tuệ Tĩnh, qua lời của hắn không biết ta thành cái dạng gì rồi. Ta cũng chẳng biết phải thanh minh thế nào. Được rồi, Tịnh Huyền đại sư, ngài đã nói tới thế rồi, cũng lặn lội tới tận đây không phải chỉ vì mấy lời đó chứ? Còn gì thì đại sư mau nói nốt đi. Đại sư định đối phó thế nào?
Tịnh Huyền như giảm bớt được phần nào gánh nặng, tới giờ hắn mới có thể nhẹ nhàng niệm một câu phật rồi nói tiếp:
– Nam mô a di đà phật. Vương gia, trước khi bần tăng nói tiếp, có thể cho bần tăng hỏi ngài một câu chứ?
Quốc Toản chìa tay ra phía trước nói:
– Mời đại sư cứ hỏi? Giải đáp được ta sẽ nói.
Tịnh Huyền khẽ khom người vái tạ, rồi nhìn thẳng vào Quốc Toản tìm kiếm câu trả lời:
– Vương gia, khi trước ở Yên Tử ngài chưa nói được rõ ràng. Bần tăng xin hỏi: Vương gia, ngài thật sự có yêu cầu gì với phật môn?
Quốc Toản không cần nghĩ ngợi gì nhiều mà dơ bốn ngón tay lên đáp luôn rất rành mạch:
– Đại sư nghe cho kỹ, ta chỉ muốn bốn điều: Thứ nhất, toàn bộ chùa chiền, tăng ni phật tử và những thứ bên trong đều phải đặt dưới sự quản lý, giám sát của triều đình với đại diện là Trúc Lâm Yên Tử. Các dòng phái thiền phải thống nhất và được quản lý như điều mà Điều Ngự Tổ Phật đã từng làm. Sẽ không có chuyện các dòng thiền đua nhau xây chùa chiền, mọc lên như nấm mà không có sự quản lý như thời gian vừa qua. Số lượng, quy mô chùa chiền sẽ bị giới hạn theo huyện/châu/phủ lộ. Ta chỉ ví dụ như 1 huyện được xây 1 am, mỗi 3 huyện có một tiểu tự, mỗi châu có một chùa, mỗi phủ lộ có một chùa lớn cai quản toàn bộ chùa chiền trong phủ lộ. Cụ thể thế nào, phật môn tự cất nhắc trình lên cho Điện Hạ. Số dư ra, ta sẽ không ngần ngại mà dần dần đập bỏ toàn bộ.
– Thứ hai: Trừ một số ngôi chùa được chỉ định, số còn lại đều phải cắt giảm, giới hạn số lượng lẫn quy mô chùa chiền và tăng ni theo kế hoạch ở trên. Toàn bộ số tăng ni không có độ điệp hiện tại sẽ phải hoàn tục. Hàng năm triều đình sẽ cấp phát số lượng độ điệp nhất định, Trúc Lâm Yên Tử phải chịu trách nhiệm xây dựng, tổ chức được cách thức lựa chọn người đủ điều kiện để nhận độ điệp trước khi xuất gia. Không để tình trạng số lượng người xuất gia tăng không kiểm soát, giới luật bị bỏ bê như hiện nay. Đồng thời, phải có hình thức kiểm tra, xử phạt những tăng ni vi phạm giới luật hàng năm, không thể phó mặc tất cả cho trụ trì của chùa. Cái này cụ thể thế nào, phật môn cứ xây dựng rồi trình lên cho Điện Hạ thông qua. Có thể tham khảo hình thức khoa cử, tuyển chọn, đánh giá quan viên. Yên tâm là quan viên cũng dần bị đưa vào khuôn khổ thôi.
– Thứ ba: Giảm số lượng ruộng tư nhà chùa được sở hữu, lấy theo tiêu chuẩn 1 tăng ni 1 mẫu ruộng. Toàn bộ số ruộng dư ra sẽ bị đánh thuế như ruộng công, quá 2 năm không cày cấy sẽ bị thu hồi.
– Thứ tư: Quản lý lượng tiền phúng viếng công đức và cách chúng được sử dụng.
Tịnh Huyền hơi choáng váng, người có chút lảo đảo như muốn đổ gục, khó khăn lắm lão mới có thể đứng vững đáp lại:
– Vương gia, không điều nào trong bốn điều trên là dễ dàng, mỗi điều đều muốn bóp nghẹt phật môn, liệu ngài có quá đáng lắm không? Ngài phải biết, làm những điều này máu sẽ đổ, khói lửa sẽ bùng lên, sinh linh đồ thán chứ? Vương gia, xin người rủ lòng thương xót mà suy nghĩ lại.
Trước ánh mắt cầu khẩn của Tịnh Huyền, Quốc Toản vẫn kiên định không chút suy chuyển:
– Tịnh Huyền đại sư, đời trước của Hoài Văn vương sẵn sàng lao mình vào những trận chiến tàn khốc với kẻ thù, chiến đấu với quân Nguyên hùng mạnh để bảo vệ Đại Việt mà chết. Cảnh tang tóc, đau thương khi đó cùng với hàng ngàn vạn cái chết dưới vó ngựa Mông Cổ cũng đâu khiến ai chùn bước. Thế thì đời này, ta đâu ngại chút khó khăn, chút hi sinh để dẹp loạn trong nước. Không làm được việc này e rằng ta sẽ nhục mà chết.
Quốc Toản thừa biết Tịnh Huyền một lời hai ý, lão còn có ý thăm dò quyết tâm của Quốc Toản, còn có ý nói ngoài dao ngôn ban đầu sẽ còn nhiều thứ khác Phật Môn có thể sử dụng, bao gồm cả chuyện đổ máu. Vì thế, hơn lúc nào hết Quốc Toản càng tỏ ra cứng rắn nhưng dịu giọng phần nào đáp lại:
– Tình Huyền đại sư, ngài đã nhìn ra chuyện này thì hẳn phải hiểu hơn ai hết. Đại Việt và Phật Môn lợi ích không thể tách rời. Đại Việt suy Phật Môn vong, Đại Việt tồn Phật Môn tại, Đại Việt hưng Phật Môn thịnh. Đấy là điều không thể thay đổi, không thể trái khác. Một khi trái khác tất sẽ cùng bước vào con đường diệt vong. Giống như hiện tại, Phật Môn cực thịnh tới mức có thể nói là cường đại nhưng Đại Việt thì ngày càng suy thoái xuống dốc. Tới một lúc nào đó, e rằng cũng chỉ tính bằng vài ba mươi năm mà thôi, Đại Việt không còn đủ sức chống cự kẻ thù bên ngoài tràn tới, khi đó tất cả sẽ cùng nhau đi tới hồi kết.
Tịnh Huyền như đang dằn vặt đấu tranh dữ dội trong nội tâm mà vẫn chưa thể hạ được quyết tâm được. Như một cố gắng cuối cùng lão hỏi Quốc Toản:
– Vương gia, ngài thật sự không đoái hoài tới những tổn thất cả danh tiếng, tiền bạc lẫn sinh mạng mà bản thân có thể phải gánh chịu ư?
Quốc Toản thấy đã nói hết những gì có thể nói để thuyết phục Tịnh Huyền nên lựa chọn kết thúc câu chuyện:
– Dĩ nhiên là ta có. Nhưng Tình Huyền đại sư, thứ ta quan tâm nhất vẫn luôn chỉ có tồn vong của Đại Việt. Chút thiệt hại bản thân phải chịu sau này ta có thể từ từ kiếm lại, còn Đại Việt diệt vong sẽ là tổn hại không thể bù đắp. Bên nào nặng bên nào nhẹ hẳn đại sư biết rõ. Tịnh Huyền đại sư, ta khuyên đại sư từ bỏ ý định khuyên giải chuyện này đi, với cả ta hay đồng môn của đại sư cũng thế, nói nhiều cũng chỉ vô ích. Quyền lực, tiền bạc là thứ ma mị, càng có nhiều lại càng tham lam không biết bao nhiêu là đủ. Mấy chục năm qua chúng đã được nếm trải quyền lực và tài phú, giờ chúng đã hoàn toàn bị những thứ quyền lợi này dẫn dắt một cách mù quáng. “Đòn đau nhớ đời” muốn chúng tỉnh ngộ không thể dùng lời nói, chỉ có thể dùng máu mà gột rửa. Chuyện ngài cần làm là nên tập trung xây dựng cách thống nhất quản lý phật môn mà ta đã đề cập khi nãy để thảm cảnh sắp tới trong tương lai không phải xảy ra lần nữa.
Nói xong Quốc Toản thúc ngựa đi qua Tịnh Huyền có phần đờ đẫn, hắn không muốn trì hoãn chuyến hành trình của mình thêm nữa. Nhưng chợt nhớ ra gì đó, hắn hơi ngoái đầu lại nói thêm:
– Tịnh Huyền đại sư, ta biết ngài còn nhiều sự lựa chọn trong tay, bao gồm cả cách để phá sắp xếp của ta. Nhưng nể ngài là người nhân hâu, sau đây ngài lựa chọn đứng về phe nào ta cũng đều không can dự. À còn nữa, chuyện khi nãy ngài nói vẫn thiếu một việc. Ta sẽ đồng thời mở trường dạy học, thứ ta dạy là nho học. Ngài thông thái, ắt hẳn sẽ hiểu chuyện này có ý nghĩa gì chứ? Dừng ở đây thôi, cáo từ.
Tịnh Huyền ở phía sau nhắm mắt cay đắng, lẩm nhậm niệm phật rồi nói với theo:
– Vương gia, ngài biết sau dao ngôn sẽ là thứ gì chứ?
Quốc Toản từ xa chỉ vẫy vẫy tay đáp lại nói lớn:
– Đa tại đại sư quan tâm. Bảo chúng cứ tới đi, ta tiếp!
——————–
Nay đăng 2 chương, các bạn lưu ý để đọc đủ nhé. Cuối cùng thì cũng viết tới được chỗ này.