Chương 286: Mưu tính của Quốc Toản?
Quốc Toản sau khi cập bờ, mọi bằng chứng, nạn nhân theo về đều bàn giao lại cho Lê Giốc xử lý; mọi tài sản, yêu cầu, nhiệm vụ mới giao cho lão Đặng rồi bản thân chẳng đoái hoài tới nữa. Tới những việc xảy ra ở nhà, hắn cũng chỉ nghe báo cáo, nhận thư người nhà gửi tới là thôi.
Để Lão Đặng ôm chân sụt sùi khóc lóc chán chê rồi Quốc Toản chỉ dẫn theo gần 50 gia binh, Tạ Đốn, Bh;riu Liêng và Pơ Loong Đắc lên ngựa hướng thẳng tới Lạng Sơn. Xét theo thời gian thì tới giờ hắn đã chậm trễ rất nhiều, nên kế hoạch ghé qua trấn Lạng Sơn thăm Đinh Mãi và Nguyễn Nạp Hòa đều tạm phải gác lại mà một mạch tới bản Giuốc.
Về rừng với Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc như được về nhà, dọc được đi chuyện ăn uống của Quốc Toản chẳng phần phải lo nghĩ nhiều, cứ khi trời sắp tối phải dựng trại nghỉ ngơi, Bh’riu Liêng hoặc Pơ Loong Đắc kiểu gì cũng biến mất vào rừng rồi thoáng chốc là có thể đem thú rừng về làm thức ăn.
Lần này cũng không khác mấy, chỉ có điều Bh’riu Liêng lần này về còn vác theo một người khác bị trói như bánh tét trên vai vác tới trước mặt Quốc Toản kể công:
– Cho ngươi này, ta thấy hắn lần mò phía sau chúng ta, hắn nói gì ta chưa hiểu được lên cứ bắt lại. Công lớn đấy nhé.
Nói rồi Bh’riu Liêng ném thanh niên trên vai xuống đất chẳng chút kiêng nể, khiến hắn lăn lông lốc dưới đất, miếng bùi nhùi trong mồm thanh niên đó vì thế mà rơi ra, liền chửi bới:
– Con mẹ nhà ngươi, ta đã bảo ta là người trong trang mang thứ tới cho cậu chủ còn cố tình bắt ta lại. Ngươi có hiểu tiếng người không?
Xong rồi thanh niên lại quay về phía Quốc Toản dập đầu khóc lóc:
– Cậu chủ, chú Đĩnh Mãi bảo con mang thư tới cho người, nào ngờ bị tên ngớ ngẩn này chặn đánh, nói sao hắn cũng không hiểu. Cậu chủ, xin người đòi lại công đạo cho con.
Thấy Quốc Toản liếc mình một cái chẳng có tý cảm kích, bản thân thì lại hối hả lại nâng đỡ, cởi dây trói cho thanh niên kia thì Bh’riu Liêng cũng biết hình như hắn bắt sai người nên chỉ đành gãi đầu xuề xòa:
– Là do ta cẩn thận thôi chứ không cố ý. Đấy, thế nên ta mới đang cố học tiếng học chữ đây, ngươi bỏ thêm thời gian dạy bọn ta đi. Để lại cho ngươi, ta đi làm bữa tối.
Nói xong là Bh’riu Liêng cũng lủi đi mất, Quốc Toản vỗ về thanh niên kia:
– Đàn ông đàn ang gì mà khóc lóc nhễ nhại thế. Hắn biết lỗi rồi, ta sẽ phạt hắn sau. Ngươi đứng dậy thay quần áo mới đi, đồ của ngươi rách hết rồi. Tạ Đốn đem một bộ trang phục mới của ta tới đây cho hắn thay.
Thanh niên nghe được cậu chủ tặng cho bộ đồ mới liền quên hết ấm ức, vẻ mếu máo cũng bay sạch rồi lấy ra một bức thư hai tay đưa lên:
– Cậu chủ, thư của người.
– Được rồi, Ngươi lui xuống đi.
Vừa nhìn bức thư Quốc Toản đã khẽ nhíu mày khi trong tay không ngờ lại là tin tức của Trần Hiếu gửi về. Trước khi đi hắn đã từng căn dặn Trần Hiếu vài năm đầu chỉ cần tập trung phát triển, cắm rễ ở Khâm Châu, không cần vội vàng gửi tin tức về. Phải vội vàng gửi tin tức về chứng tỏ có việc hệ trọng mới khiến Trần Hiếu, lão Hàn mạo hiểm như thế.
Quốc Toản lần mò câu chữ một lúc mới hiểu ra được nội dung bức thư truyền tải thì lại rơi vào trầm tư. Tin tức đúng là rất quan trọng, phía Khâm Châu đang có dấu hiệu tích trữ lương thực và cỏ khô. “Binh mã chưa động, lương thảo đi trước” tín hiệu cho thấy Đại Minh đang muốn động binh ở phía nam, mục tiêu thì Quốc Toản có thể khẳng định ngay là mặt Tây nam, nơi tàn dư của các thế lực cũ đang trú ngụ có thể bao gồm cả Vân Nam nơi vẫn còn lực lượng ủng hộ Đại Nguyên tồn tại.
Dù bây giờ tập kết lương thảo thì tầm 1 năm nữa đại quân mới có thể xuất chinh, nhưng thế thì Đại Minh vẫn hành động nhanh hơn hắn dự liệu rất nhiều. Tin tức phía bắc còn quá hạn chế khiến những phán đoán rất khó để chính xác. Đây đúng là tin tức quan trọng và tới kịp thời, nhất là khi hắn lại đang trên đường tới bản Giuốc, nơi bị ảnh hưởng trực tiếp bởi chuyện này. Những tính toán của Quốc Toản theo đó cũng cần điều chỉnh lại một chút.
Chỉ còn một ngày đường nữa là tới bản Giuốc, Quốc Toản bỏ mặc không khí huyên náo quanh đống lửa bên ngoài căn lều dựng tạm, bản thân hắn lại mất thêm một đêm để sắp xếp lại mọi thứ trong đầu.
Công việc cứ tới dồn dập khiến hắn nhiều lần phải thâu đêm suy nghĩ, nên mới mấy tháng buôn ba vừa qua, Quốc Toản dường như đã “già” đi hơn nhiều, râu ria bắt đầu mọc ra lởm chởm, tóc tai bơ phờ, khuôn mặt đen sạm già dặn hơn, mặt mũi hốc hác, vẻ non nớt mà hắn cố giữ như đã biến mất.
Nhưng thay đổi không chỉ có mình Quốc Toản, mới sáng sớm hôm sau, lên đường chưa được nửa canh giờ, sương rừng còn chưa tan hết, Quốc Toản hững hờ nói với người ở phía trước mặt:
– Tịnh Huyền đại sư, mới hai tháng không gặp, đại sư có vẻ tiều tụy đi rất nhiều.
Ở đoạn đường phía trước, Tịnh Huyền ngồi khoanh trên một tảng đá lớn ven đường, tay cầm tràng hạt chắp trước ngực như đang tụng kinh, đôi mắt nhắm nghiền, cả người bất động như tượng đá mặc sương sớm khiến người ngợm ướt sũng. Bên cạnh còn một tiểu đồng đeo tay nải cũng đứng bất động bên cạnh để hầu. Nghe tiếng Quốc Toản, Tịnh Huyền khẽ mở đôi mắt đên dưới hàng mi còn rung rinh mấy giọt sương, giọng nói điềm đạm không pha chút mệt mỏi hay giá rét mà bản thân đang phải chịu:
– Nam mô a di đà phật, đều là nhờ ơn của vương gia cả. Vương gia, có vẻ ngài cũng xuống sắc, thay đổi không kém.
Quốc Toản kỳ quái nhìn Tịnh Huyền đầy băn khoăn, dường như cứ ai tiếp xúc với hắn đều dần dần trở nên tùy tiện, bản thân hắn không biết việc này là tốt hay xấu nữa. Quốc Toản cũng hờ hững đáp lại:
– Chẳng phải là nhờ ơn phật môn, nhờ ơn đám tặc khấu, đầu trộm đuôi cướp nhan nhản khiến ta phải bôn ba khắp nơi đấy ư?
Tiểu đồng bên cạnh không chịu được tức tối nói xen vào:
– Ngài bảo ai là đám tặc khấu, đầu trộm đuôi cướp?
Tịnh Huyền phải vội nhắc nhở tiểu sư phụ:
– Tiểu An, đừng vô lễ.
Quốc Toản không biết vô tình hay cố ý, thấy thế thì hơi chột dạ vội vàng giải thích:
– Đừng hiểu nhầm. Đừng hiểu nhầm. Ta thật sự mới phải đi dẹp tặc phỉ, chứ không có ý so sánh chúng với phật môn đâu. Phật môn vẫn chưa tới mức đó.
Tịnh Huyền vẫn giữ vẻ điềm đạm trước lời không biết là thanh minh hay mắng nhiếc. Lão đáp:
– Vương gia vẫn như ngày nào, ngài thật khéo chọc tức người khác.
Quốc Toản nhún vai bất lực:
– Ta nói vậy đại sư không tin thì tùy. Cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Hôm nay có duyên gặp mặt ở đây, thật là vinh hạnh. Nhưng nếu đại sư không còn việc gì khác thì ta xin cáo từ, ta còn rất nhiều việc phải làm. Chỉ hận bản thân không thể phân thân chia ra mà giải quyết thôi.
Quốc Toản khẽ thúc ngựa như muốn bỏ đi thật khiến Tịnh Huyền có chút ngạc nhiên. Sự tính đã tới mức này, lão không ngần ngại mà nói thẳng:
– Vương gia, chẳng phải ngài đã nói sẽ cho bần tăng bốn năm ư? Vì sao ngài nói lời mà không giữ lời?
Quốc Toản tròn mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc, miệng thì nói chuyện chẳng liên quan:
– Ô, thì ra đại sư cố tình tìm tới ta chứ không phải vô tình gặp mặt, tin tức của phật môn thật lợi hại, có thể dễ dàng tìm thấy ta giữa rừng núi bạt ngàn thế này. Thế này, ta càng hi vọng những tin tức mà phật môn có, có thể chia sẻ cho ta chút ít đấy?
Tịnh Huyền trước sự trốn tránh câu hỏi của Quốc Toản vẫn bình tĩnh đáp lại:
– Vương gia yên tâm, những tin tức phật môn thu thập được đều sẽ chuyển tới Ngự Thiên cho vương gia một bản. Ngài có thể đừng lẩn tránh mà trả lời câu hỏi của bần tăng được không? Bần tăng biết ngài bận mải nên cũng không dám cản trở vương gia quá lâu.
“Haha” Quốc Toản cười thích thú không biết vì những tin tức sắp có hay vì cách Tịnh Huyền bám riết không tha, hắn ngơ ngác hỏi Tịnh Huyền:
– Nhưng đại sư có nói nhầm không? Từ khi hứa với ngài ở Yên Tử, ta chưa từng làm ra việc gì với phật môn các ngài, ta đã giữ đúng lời hứa bất chấp phật môn các ngài đang gây chuyện, tung tin đồn khắp nơi. Đại sư, ngài nói chuyện có lý chút đi, hay là ngài có vấn đề về tâm lý không? Ngài thích đổ tội cho nạn nhân à?
Vị tiểu sư phụ bên cạnh đã tức tới không kiểm soát được hô hấp, mắt long sòng sọc nhìn chằm chằm Quốc Toản, còn Tịnh Huyền thì vẫn một vẻ không hỉ không nộ:
– Người khác có thể không hiểu ngài nên không biết. Nhưng từng tiếp xúc với vương gia khiến bần tăng dần ngộ ra. Bần tăng chỉ muốn hỏi vương gia: Vì sao ngài lại cố tình để dao ngôn lan rộng như thế? Vì sao ngài cố tình tỏ ra là mình kẻ nhút nhát, gây họa là bỏ chạy, tỏ ra yếu thế, nằm im chịu trận?
Quốc Toản mặt mày nhăn nhó như rất muốn kêu oan, không hiểu sao ai cũng thế, kể cả Trần Kính luôn thần thánh hóa hắn. Hắn nói lớn như đang bộc phát cảm xúc này:
– Vì lúc đó ta đang lênh đênh trên biển, liên lạc đứt đoạn thì đâu biết ở nhà xảy ra những chuyện gì? Khi về đất liền thì chuyện đã rồi, ta còn có thể làm gì được nữa? Ngài có thể đừng suy nghĩ phức tạp mọi chuyện lên rồi đổ hết cho ta được không? Cổ của ta ngắn lắm, đừng tròng lên dây vào nữa.
Tịnh Huyền nhìn Quốc Toản hồi lâu thấy hắn nhất định không chịu nói bèn đứng dậy khỏi tảng đá bước lại gần, cúi đầu đáp:
– Nếu vương gia đã nhất định không muốn nói thì bần tăng mạn phép được thử đoán ý vương gia. Rồi sau đó, ngài thành thực nói thật với bần tăng cũng chưa muộn?
Thấy Quốc Toản vẫn không nói gì, Tịnh Huyền bắt đầu thong thả nói:
– Dao ngôn là thứ vũ khí lợi hại, nhưng dù sắc bén thì dao ngôn cũng là con dao hai lưỡi. Dùng dao ngôn hại người cũng là tự làm mình bị tổn thương. Vương gia bị dao ngôn làm cho danh tiếng lụn bại nhưng chỉ cần kiếp nạn mà dao ngôn nói tới không xảy ra, vương phủ vẫn có thể chống đỡ, sản nghiệp không đổ vỡ thì sẽ chứng tỏ dao ngôn chỉ là thứ tin đồn nhảm nhí để hại người. Khi đấy, người lan truyền dao ngôn lại thành bên bị đả kích, có thể danh tiếng sẽ không tới mức lụn bại như vương gia nhưng tổn hại và bị mất niềm tin chắc chắn sẽ không nhỏ. Vương gia thiệt 10 thì phật môn hẳn cũng thiệt 6,7.
Tịnh Huyền nhìn Quốc Toản dần mất đi vẻ nhâng nháo, dần trở lên nghiêm túc chú ý nhìn mình thì thong dong nói tiếp:
– Nhưng mấu chốt là ở chỗ, trong lúc vương gia thu hút hết mọi sự chú ý xung quanh vào mình, lại để bản thân mình và phật môn tự tổn hại, đấu đá lẫn nhau sẽ có người khác, lợi dụng các thế lực bị dời tầm mắt dần dần âm thầm nổi lên. Địa vị người đó càng lúc càng vững, thanh danh ngày càng lớn, và cuối cùng có công lao đủ lớn để có thể thâu tóm đủ quyền lực, đủ uy vọng để có thể đối phó với bất kỳ thế lực nào trong nước. Bần thăng nói có đúng không?