Chương 284: Danh phận cho Chiêu Dương.
Lão Trương Đỗ như nhớ ra chuyện gì vội quay lại hỏi:
– Vương phi, Đặng bá, tiện đây con có thể hỏi chút tin tức của Vương gia không? Không biết Vương gia hiện giờ ở nơi nào rồi? Gây ra chuyện lớn như thế mà vương gia vẫn nhất quyết bặt vô âm tín ư? Phật môn cường đại, lại bao phủ khắp Đại Việt, những thứ chúng ta làm cùng lắm chỉ cứu vãn lại một chút quanh đây, Người không xuất hiện e rằng lời dao ngôn này chẳng thể dừng lại.
Đặng Văn Thiết nhìn vương phi cũng chỉ mỉm cười lắc đầu vô sách nói:
– Quốc Toản hiện giờ chắc ở đâu đó trên Lạng Sơn. Hắn muốn làm gì xưa nay Vương phi đều không can dự, nên có trời mới biết hắn đang tính toán những gì. Ta chỉ chắc là tầm đâu đó vào tháng 5 hắn sẽ ghé qua làng Hoài để xem thu hoạch mùa đầu tiên của Điền Giai sau đó mới quay về vương phủ.
Trương Đỗ nghe xong thì mắt dần mở to rồi vỗ vỗ đầu tự trách bản thân như quên chuyện quan trọng:
– Đúng, sao con quên mất chuyện quan trọng này nhỉ? Con rõ ràng từng nghĩ sau khi xong việc ở Thái Nguyên phải tới làng Hoài một chuyến để xem Điền Giai thu hoạch hiệu quả tới đâu. Đây là đại sự của Đại Việt, cũng là Điềm Lành hiếm có.
– Hahaha ai dây dưa vào Quốc Toản rồi cũng bị thế cả. Cứ vì chuyện của hắn mà quên cái này quên cái kia, quên hết cả dự định của bản thân mà thôi.
Vương phi và Đặng Văn Thiết cười lên rất khoái chí. Tất cả những cảnh này đều được thu hết vào tầm mắt của người dân xung quanh. Trương Đỗ vốn là thước đo của cường quyền, của đạo đức. Ít nhất, điều này chứng minh nếu có thể thoải mái trò chuyện với Trương Đỗ như thế thì thanh danh của Hoài Văn vương phủ càng được khẳng định.
– Vương phi, vương phi, có Hoàng Thái tử phi tới thăm.
Lưu Vân hớt hải chạy từ ngoài cổng vương phủ vào, vừa tới cổng nó đã hét lớn khiến trước cổng náo loạn. Tới trước mặt Vương phi, Lưu Vân cố thở đều vái chào từng người rồi bẩm báo lại lần nữa. Tả cả cảnh cờ quạt, tán lọng rợp trời bên kia sông. Vương phi, Đặng Văn Thiết hay Trương Đỗ đều hiểu ra, nên cũng chỉnh trang lại y phục rồi nói với Lưu Vân:
– Báo Lưu quản gia chuẩn bị đi, gọi cả Thiếu Phu nhân và Tiểu Đào, chúng ta ra ngoài bến đón Hoàng Thái Tử phi.
Lê Thị theo hướng dẫn của Trần Kính, thay vì đi thuyền chỉ mất 2 ngày thì nay cứ theo đường bộ từ Thăng Long mang theo đủ tán nọng, cờ quạt rình rang quy củ mà đến. Tới trấn nào cũng ghé vào dừng lại nghỉ ngơi, giống như khoe ra cho cả thiên hạ được biết.
Hai bên con đường lớn lát gạch ở Ngự Thiên chật ních người tới xem, bĩnh sĩ oai phong đứng dọc bên đường canh gác. Lê Thị trong bộ bạch bào lộng lẫy, đầu cài trâm phượng từ bến thuyền vừa bước lên tới đường lớn, hàng ngàn người liền quỳ xuống đồn thanh hô lớn:
– Bái kiến Hoàng Thái Tử phi. Hoàng Thái tử phi thiên thiên tuế.
Lê Thị vội vàng tiến tới hai tay lần lượt nâng Vương phi, Đặng Văn Thiết, Chiêu Dương lên trước khi khoát tay hô lớn:
– Tất cả bình thân!
Lê thị cho mọi người đứng lên xong liền khum tay nhún mình thi lễ chào vương phi và Đặng Văn Thiết:
– Cao Tổ mẫu, Đặng Bá an khang. Để mọi người ra tận đây là lỗi của con, con thật đáng trách. Để con dìu hai người lên kiệu ngồi chơ đỡ mệt.
Vương phi, Đặng Văn Thiết mới chỉ mỉm cười chưa kịp nói gì thì Lê thị đã vẫy tay gọi:
– Người đâu!
Chiếc kiệu hoàng gia giành riêng cho Hoàng Thái Tử phi cùng tán lọng được khiêng đến, Lê Thị liền ân cần dìu vương phi và Đặng Văn Thiết cùng lên kiệu trong ánh mắt kinh ngạc của người dân xung quanh. Đây là ân điển khó ai có được.
Xung quành còn chưa kịp hết kinh ngạc thì Lê Thị đã tới nắm lấy tay Chiêu Dương ân cần như hai chị em ruột xa cách đã lâu gặp mới gặp lại. Rồi Lê Thị tự nhiên rút một cây trâm phượng bằng vàng, đính một viên lục bảo lấp lánh, cánh chim trên cây trâm khẽ rung rinh khi Lê Thị cứ vô tư cài lên đầu Chiêu Dương rồi khen ngợi:
– Đẹp lắm! Đây là quà ta tặng em, mừng em có hỉ sự, chúc em và cháu được khỏe mạnh.
Chiêu Dương vừa định khom mình tạ ơn thì Lê thị đã nhẹ nhàng giữ tay nàng lại. Một thái giám tiến lên, nâng khay gỗ quý bên trên đặt chỉnh tề bộ triều phục cùng mũ miện, ánh kim óng ả dưới ánh mặt trời. Giọng Lê thị vang lên, trang nghiêm mà vẫn ấm áp:
– Triều đình luôn ghi khắc công lao và đức hạnh sáng ngời của Vương phi. Nay theo ý chỉ của Thánh Thượng, đặc cách sắc phong Nguyễn Thị tước Tứ phẩm cáo mệnh phu nhân. Mong em lấy tấm gương Cao Tổ Mẫu mà giữ gìn danh giá dòng họ, tiếp tục phò tá vương phủ và làm rạng rỡ gia phong. Xứng với tấm lòng triều đình dành cho vương phủ.
Chiêu Dương cúi đầu thật sâu, trong lòng dâng lên niềm cảm kích khó tỏ. Đằng sau những nỗ lực gánh vác gia nghiệp vương phủ của Chiêu Dương là những mặc cảm thầm kín về thân phận thấp kém của bản thân. Hôm nay, không ngờ giữa bộn bề xáo trộn, nàng lại bất ngờ được khắc ghi chính danh. Dựa vào danh Tứ phẩm cáo mệnh phu nhân, nàng đã một bước lọt vào top những người phụ nữ có địa vị lớn nhất của Đại Việt. Sau này, bất kỳ sự kiện, buổi gặp gỡ nào nàng cũng không cần mặc cảm vì thân phận chênh lệch nữa. Thậm chí, số người khiến Chiêu Dương phải cúi đầu còn lại rất ít.
Chiêu Dương mắt ngấn lệ như muốn trút hết được tủi thân phải gánh chịu ra ngoài, nghẹ ngào hai tay nhận khay gỗ quý nhùn mình tạ ơn:
– Chiêu Dương tạ ơn triều đình ban thưởng, tạ ơn Hoàng Thái Tử phi. Chiêu Dương xin khắc cốt ghi tâm, không phụ sự kỳ vọng, nhất định sẽ phò tá vương phủ, làm rạng rỡ gia phong.
– Hoàng Thượng vạn tuế, vạn vạn tuế. Hoàng Thái Tử phi, thiên thiên tuế.
Các trang hộ xung quanh chứng kiến cảnh này ai lấy đều mừng rỡ ra mặt, chỉ thiếu điểu nhảy lên tung hô. Các trang hộ rất phối hợp đồng thanh hô ủng vái tạ. Được ân điển này vương phủ có tới hai cáo mệnh phu nhân, ân sủng này trừ Hoàng tộc, khắp Đại Việt chẳng còn vương hầu nào có thể bì kịp.
Giữa tiếng tung hô vang vọng, Lê Thị hai tay nâng Chiêu Dương lên đổi giọng thân thiết:
– Trọng trách triều đình giao cho ta đã làm xong. Chị em ta cùng nhau về phủ thôi. Lần đầu tới Ngự Thiên, ta rất tò mò, em dâu có thể dẫn ta đi thăm thú một chút không?
Chiêu Dương vội lau vài giọt nước mắt rồi gật đầu tươi cười đáp:
– Dạ được, Hoàng Thái …..
Chiêu Dương chưa nói hết câu đã bị Lê Thị lườm cho một cái trách:
– Chuyện công xong rồi, giờ là chuyện nhà. Em còn khách sáo như thế hẳn không coi bà chị này là người trong nhà rồi.
Chiêu Dương vội vã xua tay rồi cười tươi làm hòa đáp:
– Là em sơ suất. Chị, để em dẫn chị thăm thú Ngự Thiên.
Lê Thị mỉm cười hài lòng, hướng về phía kiệu khom người vái:
– Vậy Cao tổ mẫu, Đặng Bá về vương phủ để nghỉ ngơi trước, con xin thất lễ được cùng Chiêu Dương thăm thú Ngự Thiên ạ?
Vương phi cười híp mắt vui vẻ đáp:
– Được, được. Nhưng Hoàng Thái Tử phi lưu ý, người đi đường xa cũng đã mệt, chỉ nên thăm thú một chút rồi về nghỉ kẻo mệt. Chiêu Dương con cứ dẫn Hoàng Thái Tử phi đi dạo đi, chuyện ở phủ không cần lo.
– Vâng, chúng con đã rõ.
Cả Lê Thị và Chiêu Dương đồng thời vái tiễn đoàn xa giá theo vương phi và Đặng Văn Thiết quay về, các quan viên cũng được lệnh tản đi. Còn Chiêu Dương nắm tay dẫn Lê Thị cứ vô tư cười nói dẫn theo đoàn mấy chục tùy tùng thăm quan khắp các hàng quán, Bình Dân viện, Tế Sinh đường,… Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng, ngắn ngủi nhưng lại khiến xung quanh choáng ngợp, những ân sủng của hoàng gia mà người khác cả đời chỉ mong được một lần thì ở đây cứ tới dồn dập không ngừng.
Các trang hộ đã quen với người phú quý ghé quán xá của mình, nên ngoài chút khúm núm vái chào ban đầu thì cũng bắt đầu nhiệt tình mời mọc, giới thiệu những thứ tốt trong nhà. Nhất thời, cả con đường lớn huyên náo, tắc nghẽn. Dân chúng cứ kéo nhau đi theo chứng kiến tình cảm thắm thiết của Chiêu Dương và Thái Tử phi, cũng như chứng kiến ân sủng của Hoàng gia cho Hoài Văn vương.
Phía xa xa, một lão nông phủi tay bà vợ ra trách mắng:
– Bà thấy chưa, cứ tin mấy cái lời dao ngôn đồn thổi vớ vẩn. Bà nhìn đi, vương gia được triều đình ân sủng tới thế, thì họa kiếp nào ở đây. Cả nhà kéo nhau ra tới đây chỉ vì chút tin đồn, vừa sống tốt lên một tí thì giờ có khác gì tự đá bát cơm của mình đi không.
Bà lão bên cạnh sụt sùi mếu máo:
– Tôi nào biết sự tình như thế. Người ta đồn sao thì tôi nghe vậy, tôi lên chùa thì sư cũng ậm ờ thừa nhận tai kiếp sắp tới. Mình à, hay chúng ta quay lại, xin ở lại làm thuê. Giờ quay về cũng biết làm gì mà sống.
– Hừ, làm người phải có liêm sỉ. Tôi không còn mặt mũi nào mà xin ở lại. Đi, ta lại về nhận khoán ruộng mà làm, có chết đói thì cả nhà cùng chết.
Bà lão nghe thế liền gục xuống ngồi bệt ra đất ôm mặt gào khóc càng lớn. Người ở lại thì vui vẻ hứng khởi nhìn quý nhân kéo tới đầy gia trang, người trên đường bỏ đi nhìn cảnh này có người thì nghi hoặc không biết nên tin vào đâu, có người thì đấm ngực hối hận cho rằng mình hồ đồ, có người thì chửi mắng dao ngôn thất thiệt. Nhưng ít người đủ can đảm để quay lại.
Lão nông đang muốn kéo bà vợ lên để rời đi thì sau lưng có tiếng nói rõ ràng rành mạch nhưng trầm ổn từ phía sau:
– Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại. Muốn ở lại thì cứ tới xin trướng phòng cho ở lại, sẽ không ai trách mắng các ngươi. Nhưng hãy lấy đây làm bài học.
Trần Vĩ trong bộ áo cộc, người vạm vỡ lên không ít, da ngăm ngăm, mồ hôi còn ướt sũng mái tóc, tay thì đang kéo tai Trần Hiện ở bên cạnh không cho nó chạy về phía đám đông. Mắt cứ nhìn theo từng hành động của mẹ mình phía trước, miệng vẫn khuyên giải ông lão. Chẳng để ý ông lão đang vái tạ bên dưới, Trần Vĩ quay sang hỏi thanh niên khôi ngô cũng mặc bộ vải thô cộc bên cạnh:
– Hình như đệ mơ hồ đoán ra được một chút mục đích của Hoài Văn vương. Huynh đoán xem, cuộc đấu này ai sẽ thắng. Hoài Văn Vương với sự giúp sức của cha đệ, của những bậc đại nho hay Phật môn cường đại với vô số hào môn vọng tộc và cả vương hầu lớn nhỏ sau lưng?
Trần Ngạc khoanh tay, mày hơi cau lại suy tư đáp:
– Ai thắng ai bại rất khó nói. Hiện giờ thứ chúng ta thấy chỉ là chút lông da. Hai bên mới so kè danh tiếng mà chiêu số đã chóng mặt. Ta cảm thấy hiện tại chúng ta quả thực như con sâu cái kiến. Muốn tham gia vào cuộc đấu này, chúng ta cần phấn đấu rất nhiều, hiện tại chỉ có thể ở ngoài quan sát mà học hỏi thôi.
Trần Nguyên Uyên, Trần Nguyên Hãng và Trần Vĩ gật đầu đáp:
– Đúng thế, chúng ta còn rất kém.
Trần Vĩ nói xong lại quay ra Trần Hiện còn đang rơm rớm nước mắt gọi mẹ nhắc nhở:
– Cả đệ nữa, không còn bé bỏng gì đâu, đừng có hở tý lại khóc nhè. Anh vợ của đệ khủng bố như thế, nếu đệ thật sự thích Tiểu Đào thì phải cố gắng nhiều vào. Ở yên đây tý mẹ về vương phủ ta sẽ dẫn đệ đi gặp mẹ.