Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
f37b9988afd6468daf954c5796df28ba

Bắt Đầu 1 Ức Tiền Tố Tụng, Khó Chịu Vậy Liền Toà Án Gặp

Tháng 1 15, 2025
Chương 394. Sinh mệnh không thôi duy quyền không chỉ Chương 393. Toàn thế giới đều biết
dang-co-giap-dai-chien-nguoi-noi-nguoi-da-thanh-tien-de

Đang Cơ Giáp Đại Chiến, Ngươi Nói Ngươi Đã Thành Tiên Đế

Tháng 12 23, 2025
Chương 454: Tinh Uyên (2) Chương 453: Tinh Uyên (1)
tu-tien-theo-co-tien-phu-bat-dau.jpg

Tu Tiên, Theo Có Tiên Phủ Bắt Đầu

Tháng mười một 28, 2025
Chương 949: Đại kết cục Chương 948: Tấn cấp Tiên Vương (hạ)
thien-ha-de-cuu.jpg

Thiên Hạ Đệ Cửu

Tháng 1 25, 2025
Chương Thiên Hạ Đệ Cửu ngọai truyện 2 Chương Thiên Hạ Đệ Cửu ngoại truyện 1
a4eecaaba0584bbe085e14005006c34b

Ta Có Thần Cấp Vô Địch Hệ Thống

Tháng 1 16, 2025
Chương 1212. Đại Kết Cục Chương 1211. Thẳng thắn
tam-quoc-bat-dau-ba-ngan-huyen-giap-quan-kinh-so-thoi-lui-tao-thao.jpg

Tam Quốc: Bắt Đầu Ba Ngàn Huyền Giáp Quân, Kinh Sợ Thối Lui Tào Tháo

Tháng 1 24, 2025
Chương 494. Tiếp tục chinh chiến Chương 493. Trấn áp
mo-dau-mot-cai-minh-tinh-lao-ba.jpg

Mở Đầu Một Cái Minh Tinh Lão Bà

Tháng 1 18, 2025
Chương 367. Bắt đầu tại bình thường, rốt cuộc bình thường Chương 366. Quá sốt ruột rồi
tinh-tho-bien-duyen.jpg

Tịnh Thổ Biên Duyên

Tháng 3 4, 2025
Chương 444. Luân Hồi Chương 443. Hôm nay mới biết ta là ta
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 282: Nỗi khổ của Nghệ Tông 2.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 282: Nỗi khổ của Nghệ Tông 2.

Ngay khi có ý định nhường ngôi vị Hoàng Thái Tử cho Trần Kính, Nghệ Tông đã ban tước, ban chức cho anh em hoặc con cháu của mình để vỗ về. Ai không có tước vương thì ban tước vương như Cung Chính Vương, con cháu vương thất chưa làm quan thì ban chức quan như Trần Nguyên Uyên con trai Cung Tín Vương được thăng làm phủ tướng quân….

Tất cả những việc đó được Nghệ Tông làm ngay sau khi dẹp loạn Dương Nhật Lễ một mặt là thưởng công, ban thưởng rất hậu dù công lao chẳng là bao. Một mặt lại xóa những quy định ảnh hưởng tới lợi ích của vương hầu. Làm những việc này, nhất là khi đất nước còn đang rối ren bừa bộn, Nghệ Tông muốn vừa là để vỗ về tông tộc để tập hợp sức mạnh của họ, vừa là để dọn đường, bù đắp phần nào bất hòa trước khi phong Trần Kính lên vị trí Hoàng Thái Tử. Nhưng cuối cùng thì cũng chỉ trì hoãn được phần nào, phong ba trong Hoàng tộc rồi vẫn nổi lên.

Trần Kính rời Thiên An điện không về Đông Cung ngay mà rẽ qua điện Thánh Từ, vừa vào điện, Trần Kính còn chưa kịp hành lễ, Nghệ Tông đã phất tay gọi:

– Đệ tới rồi, vào đi. Ở đây chỉ có hai huynh đệ chúng ta, không cần rườm rà lễ nghi nữa. Ngồi đi.

Trần Kính vẫn cố chắp tay vái trước khi về chiếc bàn trà bên trái:

– Thần đệ tuân chỉ. Tạ ơn Hoàng Thượng.

Nghệ Tông từ trong Long ỷ bước xuống, vừa hướng tới chiếc ghế đối điện với Trần Kính vừa nói:

– Uống trà đi. Chắc đệ cũng biết nguồn gốc của dao ngôn và nguyên nhân sâu xa trong đó rồi. Ta cũng không nói tới nữa. Chuyện Quốc Toản và đệ đang làm phần nào ta cũng biết được, đệ cũng đã kể với ta ít nhiều. Nhưng ta muốn hỏi lại rõ hơn, thứ Quốc Toản và đệ đang thực sự muốn làm là gì khi khơi lên mâu thuẫn vào lúc này? Đệ phải hiểu hơn ai hết thời điểm này vô cùng nhạy cảm chứ?

Trần Kính hơi vân vê chén trà trong tay, trầm ngâm nói:

– Không giấu gì Quan Gia, quả thực, với chuyện này đệ cũng bất ngờ, nhưng qua vài ngày suy nghĩ thì đệ biết Quốc Toản không làm bừa, chỉ là nó có chút liều lĩnh mà thôi. Mục đích cuối cùng cũng chỉ là đánh thuế ruộng tư như ruộng công hoặc gần bằng ruộng công.

Nghệ Tông mày nhíu chặt, thoáng kinh ngạc hỏi lại:

– Trần Quốc Toản ủng hộ triều đình đánh thuế ruộng tư? Phải biết nếu thế thì quyền lợi của chính nó cũng bị ảnh hưởng rất lớn?

Trần Kính gật đầu cam đoan:

– Điều này là hoàn toàn chính xác, Quốc Toản với chuyện này rất nghiêm túc, cũng rất quyết tâm. Với nó, Đại Việt đang nguy cấp quan trọng hơn tất cả, nó sẵn sàng cắt máu chính mình để cứu Đại Việt. Đấy là lý do đệ muốn bảo vệ nó vượt qua phen dông bão này.

Trần Kính nhìn Nghệ Tông không giấu được nét kinh ngạc và chút bàng hoàng thoáng qua trên mặt rồi nói tiếp:

– Quan Gia, huynh cũng rõ hơn ai hết mà. Huynh cũng hiểu phép cắt chân bãi bồi và kiểm kê tài sản thời Tiên Đế (Dụ Tông) vì sao lại có? Đây là cách cực đoan để bù đắp cho ngân khố ngày càng hao hụt, chuyện này gây rất nhiều bất mãn trong giới quyền quý, huynh nhân nghĩa nên bỏ phép này đi để giảm bất mãn. Đệ biết, còn có nguyên nhân nữa là vì mở đường cho đệ. Nhưng huynh cũng hiểu, gốc rễ của vấn đề chung quy cũng ở lượng ruộng tư quá lớn, lại còn đang ngày càng tăng. Đây là lý do khiến quốc khố ngày càng hao hụt, thu không đủ chi, trong khi, giới quyền quý được hưởng lợi rất nhiều nhưng đóng góp lại chẳng được bao nhiêu. Nếu không thay đổi, quốc khố sẽ tiếp tục hao hụt, Đại Việt sẽ xuống dốc không phanh. Điều này liên quan trực tiếp tới hưng vong của Đại Việt.

– Đệ nói không sai.

Nghệ Tông khẽ lẩm nhẩm suy nghĩ, Trần Kính tiếp tục nói tới:

– Tình thế hiện tại chúng ta không còn đường lùi nữa. Quan Gia, phía nam Chiêm Thành đang ngày càng hưng thịnh, phía Bắc thì Đại Minh đang dần trở nên hùng mạnh, Lan Xang cũng liên tục mở rộng bờ cõi. Nguy ngơ bủa vây, chúng ta không còn nhiều thời gian để thay đổi nữa, đây là lý do đệ có thể hiểu cho cách làm liều lĩnh của Quốc Toản vào lúc này. Và đệ muốn hỗ trợ nó.

Nghệ Tông nhìn thẳng vào ánh mắt có chút áy náy nhưng kiên định của Trần Kính trầm giọng hỏi:

– Đệ thực sự quyết tâm làm chuyện này? Rào cản sẽ rất lớn, gần như toàn bộ giới quyền quý sẽ phản đối đệ?

Trần Kính không cần nghĩ ngợi gì mà gật đầu đáp nhanh:

– Vâng, khó khăn tới mấy đệ cũng nhất định sẽ làm. Vương thời nay không bằng vương thời trước, quốc lực không thể phân tán như xưa, cần phải tập hợp nó lại trước khi quá muộn.

Nghệ Tông trầm mặc nghe xong câu trả lời không giấu nổi nét buồn phiền trên mặt, hắn biết nếu đi theo con đường này thì mâu thuẫn giữa Trần Kính và các vương hầu khác sẽ ngày càng bị khoét sâu, không cách nào hóa giải được. Nhưng quốc khố cạn kiệt là sự thật, Đại Việt xuống dốc là sự thật, trong số những anh em còn lại cũng chỉ còn Trần Kính đủ quyết tâm, đủ khí phách để chấn hưng Đại Việt. Nghệ Tông thoáng tỏ ra mệt mỏi, thở dài phất tay muốn đi nghỉ:

– Được rồi, ta muốn đi nghỉ một chút, đệ lui xuống đi. Vài hôm nữa ta sẽ về hành cung Tức Mặc, sửa sang các lăng, chuyến đi sớm hơn so với dự định một chút, chuyện ở đây giao lại cho đệ.

Trần Kính liền đứng dậy khom người vái:

– Thần đệ tuân chỉ, đệ xin cáo lui.

Khi Trần Kính bước ra gần tới cửa, Nghệ Tông cất tiếng hỏi với theo:

– Trần Kính, chuyện này ….. sẽ chỉ dừng lại ở việc đánh thuế ruộng tư thôi chứ?

Trần Kính dừng chân, ngoái lại gật đầu đáp:

– Vâng, đệ hứa. Truyền thống Trần gia chúng ta xưa nay chưa từng có chuyện nồi da xáo thịt. Huynh yên tâm!

Nghệ Tông không đáp lại, dáng vẻ nặng nề nhìn Trần Kính khuất bóng khỏi sân trước điện Thánh Từ rồi thở ra một hơi lẩm nhẩm:

– Ta cũng hi vọng các đệ biết dừng lại đúng lúc…..

Nghệ Tông là người nhân từ, vị tha, nhất là không muốn thấy cảnh huynh đệ tương tàn. Ngay cả Dương Nhật Lễ sau khi đầu hàng, cũng chỉ có hắn bị giam lại. Nếu Nhật Lễ không bày mưu giết chết Ngô Lang, Nghệ Tông thậm chí còn có ý định tha cho ít nhất là con trai Liễu của hắn. Trong số vương hầu về phe Dương Nhật Lễ cũng chỉ có Trần Nhật Hạch bị giết vì hắn chính là người khuyên Nhật Lễ giết hại người tôn thất. Chính là điều Nghệ Tông căm ghét nhất.

Người nhân từ nhưng Nghệ Tông lại do dự, thiếu quyết đoán, việc gì không quyết được ở trên triều đa phần đều sẽ không thành. Cung Chính Vương Trần Sư Hiền hiểu rõ điều đó nên vừa rời khỏi điện Thiên An hắn đã vội vã muốn rời đi.

Cung Tín Vương Trần Thiên Trạch vội vã đuổi theo, kéo tay hắn vào một góc khuất bên ngoài cổng hoàng cung nhỏ giọng khuyên giải:

– Sư Hiền, dừng lại đi. Chuyện này dần đi quá xa rồi. Đừng để Phật môn lôi kéo đệ vào chuyện của chúng. Hoàng Thượng, Thái Tử điện hạ đều đã nhìn ra, nhưng trên triều không hề nhắc tới chuyện truy cứu kẻ đứng sau chính là cho đệ một đường lùi. Nghe ta, chuyện còn chưa quá muộn, đệ dừng lại đi.

Cung Chính vương Trần Sư Hiền còn rất trẻ, mới ngoài 25, ánh mắt không giấu nổi sự bực tức giật tay của Trần Thiên Trạch ra, gắt gỏng đáp:

– Các huynh sao không ai chịu hiểu? Hiện giờ, đến một tên oắt vương vị còn chưa ngồi ấm đít như Trần Quốc Toản còn dám ỷ thế hống hách, công khai uy hiếp lên mặt như thế. Nếu để yên việc này, huynh nghĩ Trần Kính sau khi giải quyết được phật môn sẽ bỏ qua cho chúng ta à? Nói cho huynh biết, phật môn chỉ là món khai vị thôi, tương lai quyền lợi của chúng ta mới là mục tiêu thật sự.

Sư Hiền hạ giọng nhưng gằn từ chữ:

– Đệ giúp phật môn chống đỡ bây giờ chính là giúp chúng ta sau này. Chưa kể …. mẫu thân chúng ta đều là chính thất sao lại để….

Cung Tín Vương Trần Thiên Trạch hốt hoảng dùng tay bịt mồm ngăn lời định nói ra của Trần Sư Hiền, gằn giọng nói nhỏ:

– Im miệng, đệ ăn nói cho cẩn thận. Nghe ta, Điện hạ có công lớn nhất trong dẹp loạn Nhật Lễ, lại là người tài hoa được kế thừa ngôi cửu ngũ là xứng đáng. Những dèm pha về thân phận trước kia đệ khôn hồn thì quên hết đi. Đám phật môn chỉ đang lợi dụng đệ thôi, đừng để chúng kéo đệ vào cuộc đấu không phải của đệ. Trên hết, dù quyền lợi có ảnh hưởng ra sao, đất phong của chúng ta vẫn còn đó, cuộc sống của chúng ta đâu cần lo nghĩ gì. Đừng để chút quyền lợi đó thành hận thù trong lòng đệ.

Cung Chính Vương Trần Sư Hiền mày nhíu chặt, bực bội giật mạnh tay Cung Tín Vương ra, ánh mắt đầy lửa hận lớn giọng:

– Các huynh là một đám chết nhát, không ai giúp đệ thì đệ tự làm. Đừng cản trợ đệ.

– Sư Hiền …. Sư Hiền ….

Mặc Cung Tín Vương Trần Thiên Trạch ở phía sau có gọi thế nào, Trần Sư Hiền vẫn nhất quyết bỏ về kiệu của mình không chút do dự. Hắn hiểu rõ, diễn biến trên triều đã quá rõ ràng, Trần Quốc Toản vẫn sẽ làm con dê thế tội nhưng không đến mức bị xẻ thịt cùng lắm cũng chỉ bị giáng chức, chịu chút hình phạt nhỏ. Dư luận cũng chẳng thể hướng vào chuyện lên ngôi của Trần Kính. Điều khiến Trần Sư Hiền khó chịu nhất là thế lực của Trần Kính ngày càng lớn. Bọn ngoại thích từng quyền cao chức trọng thì dần kín tiếng, còn hắn thì mới đây đã cho thân tín nắm cả một mạn Vân Đồn.

Kiệu rung lắc nhè nhẹ, Trần Sư Hiền bực bội đấm mạnh vào thành kiệu, mắt đầy căm tức nhìn vào người trước mặt nói:

– Vô Ngôn, ngươi quay về nói với Trí Viễn đại sư: Triều đình sẽ không đoạt tước vị Hoài Văn vương, tối đa chỉ trách phạt, giáng chức Tiền tướng quân mà thôi. Nhưng chuyện dao ngôn không thể dừng lại, hắn không quan tâm tới danh tiếng thì ta sẽ cho hắn được toại nguyện. Ta muốn tên hắn thối tới mức không ai muốn tới gần. Để xem, với danh tiếng như thế, tương lai hắn có thể làm chuyện gì?

Vô Ngôn chỉ gật đầu, im lặng quay đi. Nhưng khi hắn vừa xoay người, Sư Hiền lại cất tiếng:

– Khoan đã, nói với Trí Viễn đại sư, kế hoạch dự phòng cứ làm đồng thời đi.

Vô Ngôn gật nhẹ lần nữa, rồi canh kiệu bước vào một ngã rẽ vắng người. Hắn chỉ khẽ bật chân, thân ảnh đã biến mất sau rặng cây.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lang-la-gojo-satoru-khuon-mau-tiep-quan-de-that-ban.jpg
Làng Lá Gojō Satoru Khuôn Mẫu, Tiếp Quản Đệ Thất Ban
Tháng 1 16, 2026
trung-sinh-nguoi-kia-tot-tao-a
Trùng Sinh: Người Kia Thật Tao A
Tháng 12 31, 2025
trong-sinh-khong-co-co-dao-duc-cung-se-khong-bi-bat-coc
Trọng Sinh: Không Có Có Đạo Đức, Cũng Sẽ Không Bị Bắt Cóc
Tháng 1 4, 2026
ta-la-sieu-nhan.jpg
Ta Là Siêu Nhân
Tháng 1 16, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved