Chương 281: Nỗi khổ của Nghệ Tông.
Thời điểm nhường ngôi đã được định vào cuối năm, lẽ ra lúc này triều đình phải tất bật chuẩn bị cho đại lễ đăng quang của Tân vương. Những tin tức cát tường, điềm lành nhẽ ra phải liên tục xuất hiện để chứng minh rằng việc kế vị là hợp đạo trời, thuận lòng người. Thế nhưng tình hình lại hoàn toàn trái ngược.
Dao ngôn lan rộng khắp nơi. Dưới thì dân chúng hoang mang, bàn tán tai ương sắp giáng xuống; trên thì triều đình rúng động, nghị sự ngày một gay gắt. Bao sự vụ trọng yếu bị gạt ra ngoài lề, kể cả việc hàng chục quan viên ở Vân Đồn cấu kết với hải tặc bị bắt giữ, trong đó có tới hai vị hầu gia giữ trọng trách trong thủy quân Vân Đồn cũng chỉ được báo cáo qua loa, không ai buồn truy cứu.
Trên điện Thiên An, Hoàng thượng Nghệ Tông ngồi nghe mà đầu đau như búa bổ. Triều thần chia làm hai phe, tranh cãi không ai chịu nhường ai. Một phe nhất mực cho rằng cần thuận theo ý trời mà thu hồi tước vị Hoài Văn vương để dẹp yên lòng dân; phe còn lại khẳng định đó chỉ là lời đồn thất thiệt do kẻ tiểu nhân mưu hại, nếu vì thế mà phế bỏ một vương gia thì chẳng khác nào tạo tiền lệ nguy hại cho quốc pháp.
Bấy giờ, Phạm Thị Lang bước ra, chắp tay tấu lớn:
– Muôn tâu Hoàng thượng, dao ngôn lan tràn, dị tượng xuất hiện, thần cho rằng không thể coi thường. Từ cổ chí kim, sử sách ghi rõ: khi con người làm điều trái ý trời, nghịch lòng dân, tất sẽ có tai họa từ trời giáng xuống. Nay dị tượng nối nhau kéo đến, dao ngôn chẳng biết từ đâu mà nổi lên dữ dội, há chẳng phải là trời cao đang lên tiếng cảnh báo? Nếu triều đình ngoảnh mặt làm ngơ, e đến khi họa giáng xuống có hối cũng không kịp.
Phạm Thị Lang vừa dứt lời, Trần Hòa – Tư Thiên Lệnh của Tư Thiên Giám bước ra phụ họa:
– Tâu Hoàng thượng, lời Thị Lang quả thực chí lý. Dị tượng xảy ra dồn dập, dao ngôn bùng phát, trùng hợp thay đều khởi lên từ khi Hoài Văn vương được ban sắc phong. Việc này há có thể xem là ngẫu nhiên? Lại thêm, chính Hoài Văn vương cũng từng xưng là đệ tử của Tham Lang Tinh Quân, điều đó ứng nghiệm trọn vẹn với lời sấm truyền đang lan rộng. Hạ thần dốc lòng xem thiên tượng, ngoài chuyện phong tước cho Hoài Văn vương, thần không nghĩ ra điều gì khác có thể khiến ông trời phải giáng dị tượng xuống trần gian để cảnh báo.
Lời Trần Hòa vừa dứt, nét mặt Trần Kính tối sầm lại. Đầu năm nay, triều đình vừa công bố việc nhường ngôi sẽ diễn ra vào cuối năm. Nếu nói về điềm trời, thì việc nhường ngôi còn trùng khớp với thiên tượng hơn cả chuyện phong tước Hoài Văn vương. Nếu nói nguyên nhân của dao ngôn không phải từ Hoài Văn vương thì chẳng khác nào bảo việc nhường ngôi không hợp lẽ trời.
Lúc này, Lê Quát không nén được phẫn nộ, bước ra chỉ tay thẳng vào mặt Trần Hòa, lớn tiếng quát:
– Ăn nói hàm hồ! Ngươi liệu lời mình cho cẩn thận. Làm gì có chuyện trái ý trời? Năm xưa, Nhân Tông Tiên Đế vì cảm mến tài năng và công lao hiển hách của Hoài Văn hầu, lại xót thương cái chết bi tráng nơi sa trường, mới để lại di chiếu cho hậu thế. Tôn Vương Phi Trần Ý Ninh quyền lựa chọn người kế thừa tước vị Hoài Văn vương. Nay Hoàng thượng thuận theo di ý Tiên Đế, ngoài thể hiện lòng trung hiếu, còn là sự khoan hòa, nhân nghĩa của triều đình. Việc hợp đạo trời, hợp lòng người như vậy, cớ sao qua lời các ngươi lại thành nghịch lý? Điều cần làm là truy ra kẻ tung lời sấm độc vào lúc quốc gia chuẩn bị đại lễ, làm rối loạn nhân tâm để nghiêm trị làm gương, chứ không phải đem vương gia ra làm dê tế thần!
Trần Hòa không chịu thua, liền bước ra phản bác:
– Lê Thượng Thư! Lời ngài vừa nói, chẳng phải là khẳng định việc phong tước Hoài Văn vương không liên can gì tới lời sấm? Vậy xin hỏi, theo ngài, triều đình ta thời gian qua còn làm việc gì lớn lao đến mức khiến thiên giới phải phái dị tượng xuống cảnh tỉnh nhân gian?
Lê Quát vốn một lòng bài trừ mê tín dị đoan, bị dồn đến thế bí không khỏi bực tức, giận dữ phủi tay mắng lớn:
– Các ngươi chớ mượn hai chữ “thiên ý” mà nói càn. Ta cho rằng chẳng có dị tượng, chẳng có sấm truyền nào cả. Tất cả đều là do kẻ xấu giật dây, tung tin nhảm nhí để gây hoang mang lòng người!
Trần Hòa không nhịn được, tay chỉ thẳng về phía Lê Quát, gằn giọng:
– Ngài giờ đến cả vai trò của Tư Thiên Giám cũng muốn phủ nhận ư? Đừng tưởng là Thượng Thư thì muốn nói gì cũng được.
Chỉ một lời qua lại, triều thần hai phe lập tức ầm ầm nổi giận, chỉ trích nhau không ngớt. Cảnh tượng nơi triều đường rối loạn, lời qua tiếng lại chẳng ai nghe ai, câu chuyện chẳng biết bị đẩy đi mãi đâu. Dường như việc Trương Đỗ vắng mặt khiến không ai đủ uy quyền đứng ra dẹp loạn, các quan cậy thế tha hồ vung tay tranh cãi.
Nghệ Tông vốn xưa nay tính khí ôn hòa hiếm khi giận dữ, nhưng lần này vẻ mặt sa sầm lại. Đến khi không chịu nổi nữa, Nghệ Tông bỗng đập mạnh miếng chặn giấy xuống long án, quát:
– Yên lặng! Yên lặng cho trẫm! Tên nào còn dám nói năng bừa bãi, lập tức đuổi khỏi điện!
Tiếng quát như sấm. Cả điện liền im phăng phắc. Bao nhiêu lời định nói ra cũng tắc nghẹn nơi cổ. Quan viên bên dưới vội cúi đầu lui về vị trí, không ai dám hó hé. Nghệ Tông quét mắt nhìn quanh một lượt, ánh mắt sắc lạnh như muốn điểm mặt từng người. Một lát sau mới cất giọng trầm trầm:
– Ngự Sử Trung Tán Lê Tích, Trương Đỗ hiện đang ở đâu? Chuyện lớn như thế này mà không thấy hắn thượng triều là cớ làm sao?
Lê Tích được hỏi, bước khẽ vài bước ra khỏi hàng, chắp tay tâu:
– Bẩm Hoàng Thượng, Ngự Sử Đại Phu Trương Đỗ đã có tấu trình. Sau khi tra xét án tại Thái Nguyên, hiện ngài ấy đang ghé qua các huyện Ngự Thiên, Tiên Lữ, Đông Kết để xem xét một số vụ oan khuất trong dân. Ít lâu nữa sẽ hồi kinh.
Nghe đến cái tên Ngự Thiên, vài vị quan khẽ nhếch môi cười, số khác thì nhíu mày khó chịu. Riêng Nghệ Tông nghe vậy lại hơi giãn cặp mày đang cau chặt, khẽ gật đầu rồi phất tay cho Lê Tích lui về. Sau đó, ánh mắt ngài dừng lại ở hai vị vương gia, gọi thẳng:
– Cung Chính Vương, đệ nghĩ sao về việc này?
Cung Chính Vương – Trần Sư Hiền, người mới được phong tước hơn một năm, là con trai thứ của Minh Tông Tiên Đế bước ra dõng dạc nói:
– Tâu Hoàng Thượng, việc sắc phong Hoài Văn vương thuở trước, triều đình đã làm tròn đạo trung hiếu, thể hiện rõ lòng nhân nghĩa. Còn nay, dao ngôn, dị tượng nổi lên từ thói ngông cuồng, hống hách của Hoài Văn vương thì ấy là cái tội do vương tự chuốc lấy. Xét thấy có công thì thưởng, có tội thì phạt. Việc khiến dân lòng bất an, làm xáo động lòng người cũng là đại tội vậy. Thần đề nghị triều đình thu lại tước vị Hoài Văn vương đã trao để yên lòng thiên hạ cũng không có gì là quá đáng. Xin Hoàng Thượng minh xét.
Nghệ Tông chỉ khẽ gật đầu cho lui, rồi quay sang bên cạnh hỏi:
– Cung Tín Vương, còn đệ, ý kiến của đệ thế nào?
Cung Tín Vương – Trần Thiên Trạch, vốn tính tình ôn hòa, chẳng thích tranh giành, bước ra tâu trung dung hơn:
– Muôn tâu Hoàng Thượng, dù không dám lạm đoán thiên ý, nhưng rõ ràng dao ngôn trong dân đều nhắm vào Hoài Văn vương. Nói cách khác, việc để dư luận xấu lan rộng giữa lúc đại lễ sắp tới cũng là trách nhiệm của vương. Thần nghĩ việc trách phạt Hoài Văn vương là điều không thể tránh khỏi, có chăng là nên suy nghĩ về mức phạt cho thích đáng.
Nghệ Tông nghe xong, gương mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc quá rõ, song trong tâm đã dậy sóng. Cuối cùng, cảnh hắn không muốn thấy nhất cũng xảy ra. Bởi lẽ, không phải tự nhiên mà hắn gọi đích danh hai người ấy.
Trần Sư Hiền – Cung Chính Vương, Trần Thiên Trạch – Cung Tín Vương, và cả Trần Kính, đều là những người con cuối cùng còn lại của Minh Tông Tiên Đế. Trước kia, Nghệ Tông là anh cả trong bốn huynh đệ, là em cùng mẹ với Hiến Tông, con của Quang Hiến Thần Phi, nên việc nối ngôi không gặp trở ngại. Nhưng Trần Kính thì khác. Thân mẫu là Sung Viên Lê thị, vốn chỉ là một cung tần, địa vị thấp hơn rất nhiều.
Khi trước, thân phận ấy khiến Trần Kính ít nhiều bị xem nhẹ trong hoàng tộc. Nhưng nay, hắn được phong làm Hoàng Thái Tử, thì những mối bất mãn âm thầm đã dần lộ rõ. Mà Quốc Toản, người thân cận với Trần Kính, lại trở thành mục tiêu công kích lý tưởng nhất trong cơn sóng ngầm cung đình đang dậy lên từng ngày.
Không phải chỉ mỗi Nghệ Tông nhìn ra vấn đề này, quan viên trong triều cũng không ít người nhận ra nên từ thời khắc này không ai dám can dự vào một lời. Chuyển chỉ có thể giải quyết bởi Nghệ Tông và các vương thất mà thôi.
Trần Kính cúi gằm nhìn xuống dưới đất, tâm trạng rất bề bộn, suy nghĩ miên man không nghe được lời gọi của Nghệ Tông, phải tới câu thứ 2, Trần Kính mới giật mình tỉnh lại.
– Hoàng Thái tử, chuyện này Hoàng Thái tử tính sao?
Trần Kính nhanh chóng hít một hơi sâu chỉnh lại tâm trạng rồi rời hàng tấu:
– Muôn tâu Hoàng Thượng, thần không dám lạm bàn đây là thiên ý hay là không, việc dao ngôn xuất hiện nhắm vào Hoài Văn vương là điều không thể chối cãi. Lòng dân hoảng loạn theo đó cũng có phần lỗi của Hoài Văn vương. Nhưng xét cho cùng, Hoài Văn vương mới 16 tuổi, có chút ngông cuồng, xốc nổi của tuổi trẻ là điều dễ hiểu, phạm sai lầm thì có thể trách mắng, xử phạt để vương theo đó mà rút ra bài học, kiểm điểm bản thân.
Trần Kính hơi dừng lại rồi tiếp tục:
– Hơn nữa, mới năm ngoái, Hoài Văn vương một mình một ngựa dẹp yên phản loạn ở hai châu Quảng Nguyên và Thượng Tư Lang, lập công lớn cho triều đình. Trên hết, điều đó cho thấy Hoài Văn vương có phong phạm của Chiêu Văn Đại Vương thuở trước, nếu mài giũa tốt tương lai sẽ thành lương đống cho Đại Việt. Nay không thể chỉ vì một chút ngông cuồng tuổi trẻ mà bỏ phí một nhân tài như thế. Thần kiến nghị, bãi miễn chức Tiền tướng quân của Hoài Văn vương, đồng thời cắt bổng lộc một năm, trong thời gian này yêu cầu vương ở tại Ngự Thiên đóng cửa tự vấn, kiểm điểm bản thân làm bài học. Xin Hoàng Thượng minh xét!
Trần Kính dứt lời, cả điện vẫn lặng như tờ. Một câu tra xét kẻ tung tin đồn cũng không nói tới khiến Nghệ Tông không nói ra nhưng trong lòng rất vừa ý. Đây coi như một bước nhún mình của Trần Kính. Suy cho cùng đào bới tới cuối, xấu mặt nhất vẫn là Hoàng gia, đây là điều mà Nghệ Tông không muốn thấy.
Nhưng chuyện này cũng không thể kết thúc dễ dàng chóng vánh như thế, Nghệ Tông trầm ngâm một lúc, liếc nhìn Cung Chính Vương một cái đầy ẩn ý rồi không quyết ngay mà đứng dậy tuyên:
– Chuyện này tạm thời cứ để thế, vài ngày nữa trẫm sẽ đi hành cung Tức Mặc sửa soạn miếu thờ các lăng, khi về trẫm sẽ quyết định chuyện này. Trong thời gian trẫm vắng mặt, mọi chuyện sẽ do Hoàng Thái tử định đoạt. Bãi triều!