Chương 279: Nỗi khổ của Trần Kính.
Lê Thị dẫn theo cung nữ vội vàng bước nhanh trên hành lang dài, dù đang rất vội nhưng Lê thị vẫn nhớ được sở thích của Trần Kính liền sai một thái giám đang theo phía sau:
– Ngươi, chạy tới Ngự Thiện phòng lấy ấm trà ủ lạnh mang tới thư phòng của Hoàng Thái tử cho ta. Nhanh lên, chậm trễ cẩn thận rơi đầu.
– Nô tài tuân chỉ.
Lê thị còn không kịp nhìn tên thái giám hành lễ thì hỏi lại thị vệ đang đi trước dẫn đường:
– Rốt cuộc có chuyện gì khiến Hoàng Thái Tử bực tức như thế? Nguyễn Chính không biết được gì à?
Tên thị vệ không dám dừng lại, vừa đi trước mở đường vừa nói:
– Bẩm Thái tử phi, chỉ huy cũng không rõ nguyên nhân, ngài ấy chỉ dặn bảo thuộc hạ chạy đi tìm người.
Từ ngoài sân thư phòng, tiếng quát tháo chửi bới, đập phá đồ đạc của Trần Kính bên trong vọng ra rất rõ ràng. Ngoài sân đám cung nữ, thái giám rúm ró hết vào mép tường, không tên nào dám tới gần thư phòng, cũng không dám thở mạnh, có lẽ lần đầu tiên trong đời chúng được chứng kiến Trần Kính tức giận như thế này.
– Một lũ khốn nạn, lũ khốn nạn, được nước làm tới, không còn coi ai ra gì,….
Lê Thị tới cổng thì nghe rõ ràng từng câu chữ, mặt Lê thị đanh lại nhìn khắp cung nữ, thái giám xung quanh nghiêm giọng đầy sát khí:
– Các ngươi lui hết ra ngoài canh chừng, chuyện này mà đồn thổi ra ngoài coi chừng ta chặt hết đầu các ngươi. Nguyễn Chính cho cấm quân canh gác, kẻ nào tới gần thư phòng chém trước tấu sau.
– Thuộc hạ lĩnh mệnh.
Lê Thị không thèm để ý tới đám cung nữ, thái giám đang lạy lọc dưới đất rồi bò ngược ra ngoài, đám cấm quân tay lăm lăm đao đầy sát khí canh giữ. Một mình nàng bê theo ấm trà lạnh từ từ bước vào, tới trước hiên thư phòng thì Lê thị cất tiếng:
– Điện hạ, thần thiếp xin được yết kiến.
Tiếng Lê thị vang lên nhất thời làm tiếng động trong thư phòng tạm ngưng lại, không có tiếng vọng ra nhưng Lê thị biết lúc này bản thân là người duy nhất có thể bước vào mà không cần cho phép.
Trong thư phòng, đồ đạc vương vãi vỡ nát, giấy tờ bay liểng xiểng khắp mặt đất, bộ bàn ghế đủ vết chém. Trần Kính vẫn còn cầm kiếm trên tay thở phì phò tức giận, mặt đỏ như gấc vẫn chưa thể kìm nén được cảm xúc trong lòng. Lê thị không hề tỏ ra sợ hãi, nàng lại nhẹ nhàng như làn gió, dâng lên ấm trà ủ lạnh nói:
– Điện hạ, mời người dùng trà cho hạ họa.
Trần Kính nhìn chăm chăm Lê thị rồi dùng tay trái cầm lấy ấm trà rồi ngửa cổ lên tu, như vẫn không biết tay phải của mình còn đang cầm cây kiếm sắc lẻm. Lê Thị đợi Trần Kính nuốt vào vài hớp trà mới dịu dàng ngồi xuống gỡ bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm của Trần Kính ra, nhẹ nhàng hỏi:
– Rốt cuộc ai lại làm mình tức giận tới mức này. Mình cũng đã lớn tuổi, đừng để nộ hỏa công tâm, không tốt cho sức khỏe.
Trần Kính ngửa cổ tu gần hết ấm trà vào bụng, khiến bực tức trong lòng dịu đi phần nào. Lại có Lê thị mà hắn hoàn toàn tin tưởng, có thể tâm sự cho giải tỏa. Trần Kính vẫn chưa thể hô hấp đều lại chỉ vào vài lá thư trên bàn nói:
– Một lũ khốn nạn vào hùa đặt điều một đứa trẻ. Nàng xem đi.
Lê thị bình thường không dám xem thư từ, cũng không dám hỏi tới việc công, nhưng nay tình huống đặc biệt, được cho phép, Lê thị cũng tới cầm cả xấp thư lên xem. Mới đầu Lê Thị còn cẩn thận đọc từng chữ trong mỗi bức thư, nhưng tới bức thứ ba nội dung vẫn y hệt chỉ khác địa điểm. Miệng Lê Thị cứ bất giác phát ra thành tiếng:
– Thăng Long, Long Hưng, Thiên Trường, Khoái Châu, Kiến Xương, Bắc Giang,… chuyện này ….
Lê thị không giấu được kinh ngạc cầm xấp thư báo run run đọc:
“Dưới sao Tham Lang ánh rơi tàn
Đệ tử giáng trần, loạn thế gian.
Huyết vân che nguyệt, trời than khóc
Thiên tai mở lối, họa khôn lường.”
Lê thị cũng kính thờ thần phật nên chuyện này cũng bán tín bán nghi, nhưng nàng biết Quốc Toản bây giờ là vảy ngược của Trần Kính, nên rất lựa lời mà nói:
– Mình à, chuyện này sao có thể. Chú Toản là đệ tử của Tham Lang Tinh Quân? Lại còn gốc cây nứt ra để lại lời cảnh báo tai họa, rồi lão nông đào được tiên nhân truyền lời sấm? Lại còn chuyện cũ bị đào lại, tin đồn lại lan đi nhanh như thế, cứ như có kẻ cố ý truyền ra để hại chú ấy.
Trần Kính siết tay kêu răng rắc, các khớp xương như muốn xé da để ra ngoài, hắn nghiến răng ken két đầy căm tức:
– Đúng thể, làm ra được việc ở quy mô này chỉ có đám Phật môn. Đệ tử Tham Lang Tinh Quân là chính Quốc Toản nó ba hoa tự nhận cái hồi đi Thái Nguyên, giờ bị bọn chúng lợi dụng. Cái lũ khốn kiếp này biết triều đình đang bận mải chuẩn bị cho lễ truyền ngôi nên cố tình gây họa vào lúc này. Chúng nghĩ triều đình để sớm dẹp yên dao ngôn, ổn định lòng dân phục vụ cho đại lễ sẽ không ngần ngại mà đem Quốc Toản ra làm dê thế tội, hoặc chí ít là xử phạt, giam hãm đệ ấy.
“Choang” Trần Kính vừa mới hạ hỏa được một chút, nói tới lại không kìm được mà vung tay ném mạnh ấm trà xuống đất vỡ tan nát quát tháo chửi bới to tiếng như cũ:
– Mẹ nó, cái lũ thần quyền này giờ đã lộng hành tới mức không coi ai ra gì nữa, dám dùng cách này để thách thức, uy hiếp Triều đình. Hận nhất là sau đám sư trọc này có vương hầu khác chống lưng, chuyện này chắc hẳn cũng được đám đó góp ý. Con mẹ nó, một lũ ngu xuẩn, đúng là một lũ ngu xuẩn. Vì chút lợi ích, suy nghĩ ích kỷ, vì bất mãn với ta mà giúp người ngoài đối phó người nhà, Lại đi để mặc cho đám thần quyền tự do thu phục, nhiễu loạn nhân tâm mà không biết tai họa nếu để thần quyền lấn át Hoàng quyền….
Lê thị ở bên cạnh trong lòng sợ hãi nhưng vẫn trấn tĩnh ở bên cạnh Trần Kính, nàng biết Trần Kính cần nhất là được nói xả ra hết buồn bực, kìm nén trong lòng.
“Rầm rầm” Trần Kính quát mắng một hồi rồi đấm bàn thật mạnh hai cái, mắt hắn đỏ dừ, nước mắt không ngờ lại nhỏ tong tong, giọng uất hận trách bản thân:
– Hận nhất … hận nhất là người làm huynh như ta. Chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn tiểu đệ bị bắt nạt mà không thể làm gì. Nó làm tất cả đều vì ta, vì Đại Việt mà chẳng hề tính toán, thế mà lại thành tấm bia cho ngàn vạn mũi tên hướng vào.
Trần Kính gục đầu xuống tiếp tục tự than trách:
– Mình biết không, nó làm thế chính là vì ta, nó tự đưa mình ra làm kẻ thù của phật môn, của hào tộc, của đám vương hầu chống đối ta để ta có thể rảnh tay, thuận lợi lên ngôi cửu ngũ, thuận lợi dẹp bè lũ tản quan, thuận lời đưa người của mình vào những chỗ quan trọng. Người khác không nhìn ra, nhưng ta hiểu tất cả, những thứ ta làm vừa qua đều khiến lũ này bất mãn, Quốc Toản bằng một chiêu này đã di dời tầm mắt của tất cả. Nó làm tới như thế, mà ta đây … ta đây lại vô dụng chỉ có thể ngồi nhìn nó bị người ta đối phó, nhìn nó làm đủ chuyện tốt, với ta nó là Văn Khúc Tinh Quân hạ phàm nhưng vì ta mà lại thành tiếng thối đệ nhất thiên hạ.
Lê Thị thấy Trần Kính tự trách, bi thương tới mất hết tinh thần thì vội bước tới ôm đầu Trần Kính vào lòng mình nhẹ nhàng an úi:
– Mình à, chẳng phải mình luôn nói, chú Toản làm gì cũng có tính toán, làm một bước tính 10 bước đấy thôi. Chú ấy làm lớn như thế thì chắc hẳn cũng có biện pháp ứng phó, chú ấy chưa nói với mình giúp đỡ càng chứng tỏ mọi chuyện trong tầm kiểm soát của chú ấy. Mình đừng lo quá.
Trần Kính lắc đầu phủ nhận, đã bình tĩnh lại được phần nào, hắn gỡ tay Lê thị ra ngồi dậy nói:
– Vô dụng thôi. Bọn ta từng thỏa thuận, chú ấy chủ ngoại, ta chủ nội. Quốc Toản là thiếu niên kiệt xuất, nhưng suy cho cùng vẫn còn non nớt, nhiều thứ biến ảo của triều chính nó còn chưa hiểu được. Đối thủ lại toàn hạng già dơ ra tay vào đúng thời điểm triều chính nhạy cảm này, thêm việc Quốc Toản bặt tăm bặt tích cả tháng nay nữa. Mặc dù nói Hoài Văn vương phủ còn Cao Tổ Mẫu chống đỡ, ngày nào người còn thì Hoài Văn vương phủ sẽ không bao giờ đổ nhưng bị ảnh hưởng lớn chắc chắn sẽ có, nếu nghiêm trọng có thể sẽ phải thu mình ở Ngự Thiên như trước. Cao Tổ Mẫu cũng rời xa triều chính đã lâu, có những thứ người sẽ không theo kịp được. Địa vị cao cộng với danh tiếng quá tốt không phải là điều hay nhưng danh tiếng quá thối cũng vô cùng bất lợi, muốn làm gì cũng khó.
Trần Kính càng nói dường như càng giải tỏa được cảm xúc trong lòng, cử chỉ càng lúc càng bình tĩnh lại, ánh mắt dần trở lại tinh minh. Vẫn còn đang định nói tiếp thì Nguyễn Chính chạy hùng hục tới cửa thư phòng quỳ xuống hô vào trong:
– Bẩm điện hạ, có thư riêng từ bên ngoài gửi cho người.
Đã thành giao ước, chỉ cần là thư của Quốc Toản thì dù hoàn cảnh nào Nguyễn Chính cũng phải lập tức tự mình mang đến cho Trần Kính, nên Trần Kính vội vàng hối thúc:
– Mau mang tới đây.
Lê thị định lui ra thì bị Trần Kính ngăn lại vì còn việc muốn nói, nhưng hắn muốn xem thư trước. Nội dung trong thư cũng làm hắn điên tiết nhưng so với cơn điên khi nãy thì chẳng là gì, hắn thậm chí còn cười rồi lắc đầu than phiền theo từng đoạn của bức thư:
– Cái thằng này, đi đâu là phá bĩnh đến đấy, ở nhà đang bị người ta đặt điều nói bậy cũng chẳng thèm quản. Chỗ này chưa xong đã bới ra chỗ khác, chạy theo nó cũng đủ khiến người ta chết mệt.
Trần Kính than phiền là thế, nhưng hoàn toàn hiểu dụ ý của Quốc Toản muốn gì. Hắn khẽ nhếch môi cười khi nhận ra, lợi dụng thời điểm triều chính chuyển giao nhạy cảm này không chỉ có mỗi đám thần quyền được vương hầu chống lưng kia. Quốc Toản cũng đang lợi dụng để người của Trần Kính thuận lợi tiến vào những vị trí quan trọng.
– Nguyễn Chính, truyền Lê Giốc vào đây gặp ta.
– Thuộc hạ lĩnh mệnh.
Quốc Toản là người ghi thù, giờ hắn để mặc cho Phật môn cắn xé mà không đả động tới, còn bản thân đi cắn chỗ khác một miếng thịt bù vào. Miếng thịt hắn cắn mang về lập tức có lợi ích rất lớn nhất là có lợi với Trần Kính, còn miếng mà hắn bị cắn tương lai sẽ trả đủ cả vốn lẫn lãi. Trần Kính hiểu rõ điều đó, hắn điềm nhiên đứng dậy, dựng ghế trở về bàn làm việc, gạt mấy thứ vương vãi trên mặt bàn đi rồi trải giấy ra muốn viết, tiện thể nói với Lê thị:
– Quốc Toản không thèm để ý tới chuyện này, nhưng đệ ấy làm nhiều việc cho ta, thân là đại ca, ta phải giúp đệ ấy hạn chế bớt ảnh hưởng từ dao ngôn. Mình chằng phải muốn thăm Vĩ nhi và Hiện nhi sao? Nhân đợt này mình tới Ngự Thiên một chuyến đi, trống dong mở cờ mà đến để toàn thiên hạ được biết. Đem theo quà cho em dâu, ta sẽ soạn chỉ sắc phong cho Chiêu Dương làm tứ mệnh cáo phẩm phu nhân cho mình mang theo luôn. Đây là điều tối thiểu chúng ta có thể làm để giúp đệ ấy. Cho bọn chúng biết, dù thế nào thì Hoàng tộc vẫn đứng bên cạnh đệ ấy là đủ.
Lê Thị đang xếp vài thư từ vương vãi nghe thế thì nhún người hành lễ:
– Vâng, thần thiếp hiểu rồi. Thiếp sẽ bảo nô tỳ vào dọn thư phòng giúp người.
– Không cần, mình cứ về chuẩn bị đi, thư phòng cứ để đó.
– Vậy thiếp xin cáo lui quay về chuẩn bị để sớm khởi hành.
Trần Kính viết xong vài cuộn chiếu chỉ thì Lê Giốc hơn 30 tuổi, dáng vẻ nho sinh, chòm râu ngắn cũng vừa tới, nhìn thư phòng tan hoang hắn thoáng giật mình nhưng coi như không có gì rồi điềm đạm hành lễ:
– Điện hạ vạn vạn tuế. Điện hạ cho triệu kiến vi thần.
Trần Kình chìa ra một cuộn thánh chỉ về phía Lê Giốc căn dặn:
– Lê Giốc, ta vốn gọi khanh lên kinh lĩnh chức Kinh Doãn, để san sẻ công việc với Trương Đỗ. Nhưng hiện giờ có việc khác cần kíp hơn, ta cần khanh đi một chuyến. Ta sẽ sắc phong khanh làm Đình Úy Tự Thừa, ngay chiều nay khanh bí mật lên đường tới Vân Đồn, nhất định trong 5 ngày nữa phải có mặt ở đấy, chờ Hoài Văn vương từ biển quay về. Lấy chứng cứ trong tay vương rồi bắt giam toàn bộ phạm quan cấu kết với hải tặc giao cho Đình Úy Tự xét xử. Sau đó, khanh tới phủ nha lộ Hải Đông lĩnh chức Hải Đông An Phủ Chánh Sứ. Tiếp quản toàn bộ công việc lộ Hải Đông. Trong này ta đã ghi cụ thể mọi việc cần làm, trên đường đi khanh hãy xem thêm rồi theo đó mà làm. Không còn sớm nữa, khanh về chuẩn bị khởi hành luôn đi kẻo không kịp.
Lê Giốc còn chưa kịp hiểu có chuyện gì nhưng ý chỉ đã nói rõ hắn cần khởi hành ngay nên hắn liền hai tay lĩnh thánh chỉ dập đầu hô:
– Vi thần lĩnh chỉ.
Trần Kính sắp xếp xong mọi việc, hắn đan tay chống cằm nhìn ánh chiều tà đang buông xuống, miệng lẩm nhẩm không thèm giấu ác ý:
– Các ngươi bất mãn với ta, chống đối ta cũng được. Nhưng đừng quá đáng, thao túng nhân tâm không phải là thủ đoạn các ngươi có thể tùy ý sử dụng, ta hi vọng các ngươi sớm tỉnh ngộ, bằng không, vài năm nữa đừng trách ta vô tình.