Chương 278: Nỗi khổ của Đặng Văn Thiết.
Từ ngày ra biển, Quốc Toản bặt vô âm tín cả tháng trời. Bình thường Quốc Toản có bặt vô âm tín với bên ngoài thì thư gửi về nhà vẫn đều đều nên người trong vương phủ vẫn bình chân như vại. Nhưng giờ thì khác, giữa lúc hắn vắng mặt, những câu chuyện kỳ lạ dần được đồn thổi, những chuyện cũ dần được đào lên, thậm chí vài lời chém gió vu vơ của hắn cũng bị lợi dụng. Sóng gió ở vương phủ bắt đầu nổi lên, không ai hay biết chuyện từ đâu mà có, thư từ bắt đầu chất đống trong thư phòng chỉ còn Đặng Văn Thiết có thể giải quyết.
Vốn biết người nhà sẽ lo lắng, trước khi ra biển Quốc Toản đã viết sẵn ít thư để cho lão Đặng mỗi 1-2 ngày lại gửi một lá về cho người nhà yên tâm. Nhưng không ngờ chuyến đi này lại dài hơn dự định ban đầu quá nhiều, Quốc Toản không muốn để lộ là mình đã ra biển, hắn sợ người nhà sẽ lo lắng, lại bị công việc cuốn đi nên cũng cắt đứt liên hệ luôn. Lão Đặng hết thư để gửi, chính lão Đặng cũng nóng như lửa đốt đít, cứ mỗi khi có mưa gió, lão lại ra bến ngóng chờ dập đầu vái lạy từ các kiểu thần linh tới Long vương, Địa vương để mong Quốc Toản có thể sớm trở về. Nếu không, lão đã nghĩ tới lao mình ra biển để đền tội.
Nhưng cái kim trong bọc cũng có ngày phải lòi ra, sau vài ngày không có tin tức gì, bị Đặng Văn Thiết truy hỏi gắt gao lão Đặng không dám dấu nữa bèn khai hết mọi chuyện.
Đặng Văn Thiết trong thư phòng tay run run cầm lá thư của lão Đặng, có kèm theo bức thư cuối cụt lủn của Quốc Toản chỉ vỏn vẹn vài chữ “Trông cậy vào ngươi, Đặng Văn Thiết” hắn vỗ mạnh xuống bàn quát:
– Tiên sư thằng điên. Tùy tiện, quá tùy tiện, chết một lần rồi mà cái tính tùy tiện vẫn không chừa. Biển cả mênh mông là nơi để mấy con vịt cạn nhà ngươi đùa nghịch à? Từ nam chí bắc vẽ vời ra đủ thứ, giờ thì hay rồi, giong buồm đi biệt tăm để ta phải vật lộn với đống thư từ thế này.
Đặng Văn Thiết rất muốn chửi nhiều hơn cho xả cục tức trong ngực, nhưng già rồi sức chẳng còn mấy, chỉ quát mắng được mấy câu là hắn phải ngửa cổ ngả ra ghế tựa nhìn trần nhà thở dài:
– Tưởng được thư thái vài năm, rốt cuộc vẫn bị ngươi hành hạ. Ông trời ơi, cho con biết, sao con lại khổ thế này?
Nhưng Đặng Văn Thiết cũng chẳng có nhiều thời gian để than thở, từ ngoài cửa đã có tiếng của Chiêu Dương vang lên:
– Đặng Bá, con có thể vào không?
Đặng Văn Thiết vội vàng cất lá thư trên tay đi, kinh nghiệm cả đời giúp hắn cầm một lá thứ khác, lấy lại vẻ điềm nhiên trả lời:
– Thiếu phu nhân, người vào đi.
Chiêu Dương bê theo khay trà vào thư phòng mời Đặng Văn Thiết:
– Đặng bá, mời người dùng trà. Đây là mẻ trà đầu tiên sao theo công thức mới, người dùng thử rồi cho con xin ý kiến với.
Chiêu Dương giờ bụng đã thấy khá rõ, đi lại đều có người theo hầu để tránh mọi rủi ro, Tiểu Đào tan học cũng luôn kè kè đi cùng, nhiệm vụ mà Quốc Toản giao cho nó không hề quên. Đợi Chiêu Dương ngồi xuống ghế rồi nó mới cúi chào chạy tới xà vào lòng Đặng Văn Thiết ngồi để nhâm nhi quả khô, thi thoảng còn cắt hồng mềm cho hắn ăn. Khuôn mặt già nua của Đặng Văn Thiết cười tươi hết cỡ, hắn cưng chiều xoa má Tiểu Đào một hồi mới nâng ly trà lên uống, nhấp nhấp vài hớp, nhẩm nhẩm nhai cả lá trà rồi khen ngợi:
– Thơm lắm, màu trà rất đẹp, giữ được vị chát của trà, hậu vị hơi ngọt. Nhất là lại không có mùi mốc. Có thể xếp vào loại trà thượng hạng rồi, chỉ cần quảng bá tốt thì chuyện bán trà này sẽ không thành vấn đề. Vài năm nữa, đồi chè lớn lên sẽ là nguồn thu cực lớn.
Chiêu Dương mỉm cười thích thú tiếp thu lời của Đặng Văn Thiết nói:
– Đặng Bá đánh giá thế thì con có thể yên tâm cho sao trà rồi. Người dạy bảo rất phải, con sẽ bắt đầu cho lan truyền, quảng bá thứ trà này đi.
Nhìn mặt Chiêu Dương hiện rõ vẻ nịnh bợ, Đặng Văn Thiết biết thừa mấy thứ này hắn chẳng có khiếu bằng Chiêu Dương, nhưng được cái nhìn thấu lòng người, hắn đáp:
– Thiếu phu nhân đừng nịnh ta nữa, mấy chuyện làm ăn này ta hay Quốc Toản chẳng bì kịp người và Vương phi. Mất công kéo cả Tiểu Đào tới nịnh ta như thế, người có chuyện gì muốn hỏi thì người cứ hỏi.
Chiêu Dương mỉm cười xấu hổ, hơi vân vê tay áo rồi vừa nịnh vừa hỏi Đặng Văn Thiết:
– Đúng là không có chuyện gì qua mắt được Đặng bá, người như nhìn thấu lòng người vậy. Chẳng là ở bản Giuốc anh Chiêu Giang gửi thư về có nhắc tới sao phu quân đã trễ hẹn mà vẫn chưa tới.
Chiêu Dương hơi dấn lên có chút lo lắng hỏi:
– Con biết người và phu quân có nhiều kế hoạch liên quan tới an nguy xã tắc cần giữ bí mật, những chuyện nhẽ ra con không nên hỏi tới. Nhưng trong bức thư cuối cùng phu quân gửi cho con mấy ngày trước, phu quân chỉ dặn con sắp tới chàng sẽ ít gửi thư lại ít lâu vì có chuyện cần kíp. Biết là thế nhưng lòng con vẫn lo lắng không thôi. Người có thể nói cho con một chút tin tức của phu quân được không ạ?
Đặng Văn Thiết miệng thì mỉm cười nhưng lòng cũng rối như tơ vò, chuyện Quốc Toản nhờ vả phần lớn là phải trấn an được Chiêu Dương và Vương phi, không để họ lo lắng mà sinh bệnh. Hắn hiểu đây là chuyện quan trọng nhất, còn mấy thứ khác đều vụn vặt, làm sớm làm muộn đều được. Hắn khẽ ghé xuống nói với Tiểu Đào trước để kiếm thêm chút thời gian nghĩ câu cắn chữ cho cẩn thận trước khi nói:
– Tiểu Đào, con chạy đi tìm Lưu Vân về đây giúp ta được không? Ta cần nó ra chợ mua cho ta vài thứ.
Đợi Tiểu Đào vâng dạ rời đi, nữ tì cũng lui ra ngoài Đặng Văn Thiết mới nhẩn nha nói:
– Thiếu phu nhân, người lo lắng là phải, người cũng thông cảm cho Quốc Toản, lần đầu hắn quen với phụ nữ nên vẫn ngờ nghệch lắm, không hiểu tâm lý của phụ nữ nhất là khi mang thai lại càng nhạy cảm. Chuyện hắn làm cũng không có gì nguy hiểm cả, chỉ là cần bí mật theo dõi, không thể để đối phương phát hiện mà thôi. Thiếu phu nhân, người quản lý sổ sách thì hẳn biết rõ một thương buôn mà từ năm ngoái chúng ta bán rất nhiều hàng hóa cho hắn qua các cửa hiệu ở Vân Đồn và Vạn Ninh chứ?
Chiêu Dương quản lý sổ sách nên chỉ nói qua là nàng biết, mà thực tế nhìn lượng hàng hóa, giá cả bất thường nàng cũng thầm nhận ra đối phương là người của mình, nhưng là sắp xếp của Quốc Toản nên dù giá cả có bất hợp lý thế nào nàng không hỏi tới bao giờ. Chiêu Dương chỉ khẽ gật đầu rồi chăm chú nghe Đặng Văn Thiết nói tiếp:
– Đợt này người thương nhân đấy ra Vân Đồn có dẫn theo một nhân vật rất quan trọng trong kế hoạch của Quốc Toản ở Chiêm Thành. Đây là mắt xích quyết định để kế hoạch thành công, là điều kiện tiên quyết để phát kế. Vốn dĩ ban đầu hắn chỉ ở lại ít hôm trước khi về Chiêm Thành nhưng không ngờ hắn đi lòng vòng khắp nơi, nên Quốc Toản đang tạm ẩn mình theo dõi nhất cử nhất động của hắn, đề phòng có biến cố. Thư từ vì thế mà cũng không thể gửi về được.
Thấy Chiêu Dương đầy lo lắng, đăm chiêu thì Đặng Văn Thiết nói tiếp để chuyển hướng:
– Có phải mấy tin đồn, lời giao ngôn, sấm truyền gì đó gần đây làm người lo lắng không?
Chiêu Dương gật đầu thừa nhận:
– Dạ phải, không hiểu vì sao dạo gần đây tin đồn Phu quân là đệ tử của Tham Lang Tinh Quân chuyển thế lại lan đi khắp nơi. Đây vốn chỉ là chuyện phu quân nói bừa hồi cứu con ở khỏi tay Hắc Ưng trại trên Thái Nguyên, không hiểu sao bây giờ lại bị đào lại. Còn có mấy việc kỳ quặc truyền đi nữa. Con lo chuyện này có can hệ với việc phu quân đoạn thư từ mấy hôm nay.
– Hahaha, khụ …. khụ …. khụ.
Đặng Văn Thiết bỗng cười phá lên tới mức ho sặc sụa, hắn xua xua tay ngăn Chiêu Dương đang vội vàng muốn đứng dậy. Hít vài hơi cho bình tĩnh lại, Đặng Văn Thiết hắng giọng nói:
– Thiếu phu nhân, người không biết, Quốc Toản vừa rồi qua Yên Tử có mượn tay người khác để chọc vào tổ ong, để bọn chúng tán loạn cắn xé lung tung, từ đấy mới lộ hết những con cần phải diệt. Đấy là bước chuẩn bị cho hành động mấy năm tới. Đây là lý do sâu xa mà tin đồn bắt đầu lan đi, sắp tới sẽ còn nhiều thứ tới dồn dập hơn. Thiếu phu nhân cứ kệ chúng, cho chúng đồn thổi, có ảnh hưởng sao cũng mặc kệ, cứ làm như mình dễ bị bắt nạt là tốt nhất. Quốc Toản đang đợi bọn chủng nổi lên, chia ra con tốt con xấu rồi một mẻ bắt gọn. Hơn nữa, danh tiếng của Quốc Toản trong mấy huyện quanh đây đang quá tốt, người kéo tới đây tìm việc, sinh sống ngày càng đông, Ngự Thiên dần có dấu hiệu quá tải rồi. Chúng ta nhân dịp này cứ để danh tiếng thối đi một chút sẽ tốt hơn.
– Đặng Bá, tin đồn này thật sự là do phu quân cố ý để bị tung ra ạ?
Đặng Văn Thiết còn chưa kịp trả lời thì tiếng lão Tiểu Đồng bên ngoài vọng vào:
– Cậu chủ, Vương phi cho gọi người tới hoa viên nói chuyện.
– Được, ngươi gọi người khiêng võng đi, ta sẽ đi ngay.
Đặng Văn Thiết hướng ra ngoài nói với lão Tiểu Đồng xong thì quay ra phía Chiêu Dương vẫn chưa hết băn khoăn, mặt ung dung vô cùng tự tin để trấn an:
– Thiếu phu nhân đừng lo lắng quá, ta khẳng định với Thiếu phu nhân, ở Đại Việt bây giờ người có thể đối phó với Quốc Toản chỉ còn Vương phi và Thiếu phu nhân mà thôi. Những người khác không cần nhắc tới, không ai là đối thủ của Quốc Toản cả, mà kể cả có, không đánh được thì hắn sẽ dẫn người nhà đi trốn, quy ẩn núi rừng, sống với nhau cả đời. Người cứ yên tâm dưỡng thai, không cần lo lắng gì cả kẻo ảnh hưởng tới thai nhi. Chắc chỉ dăm ba bữa nữa là thư của Quốc Toản lại gửi về đấy thôi.
Lời của Đặng Văn Thiết làm Chiêu Dương nhớ tới cuộc nói chuyện bên hiên nhà sàn của nàng với Quốc Toản, việc này đúng là Quốc Toản cũng từng cam đoan như thế. Chiêu Dương yên tâm hơn phần nào, lại biết Đặng Văn Thiết cần rời đi cũng không dám hỏi thêm nữa mà khẽ nhún người hành lễ:
– Đặng Bá nói thế thì con yên tâm rồi. Con không làm phiền người nữa, con xin cáo lui.
Đặng Văn Thiết làm như thu dọn vài lá thư trên bàn vừa nói:
– Không phiền, không phiền, thiếu phu nhân có việc gì cần cứ nói với lão già này. Người đi cẩn thận.
Đặng Văn Thiết vốn là người hiền lành, thật thà, ngoài Quốc Toản thì mỗi lần hắn nói dối ai đó đều phải dồn hết tâm sức. Nhìn Chiêu Dương đã rời đi khuất bóng, Đặng Văn Thiết mới dám buông thõng, thở ra mệt nhọc ngồi bệt xuống than trách:
– Quốc Toản ơi là Quốc Toản! Chiêu Dương ta còn có thể tìm cớ, ngươi bảo ta làm sao giấu được Vương phi đây?
Nói dối Vương phi và lão Bộc là điều có chết Đặng Văn Thiết cũng không dám làm, không bị hỏi tới thì thôi, còn bị hỏi tới là hắn nói hết không giấu nổi.
Vừa tới hoa viên, vương phi đợi Đặng Văn Thiết ngồi xuống ghế đá bên cạnh đã hỏi:
– Đặng Văn Thiết, nói cho ta nghe xem Quốc Toản nó lại bày ra trò gì rồi?
Đặng Văn Thiết không nói dối, chỉ là không nhắc tới chuyện Quốc Toản ra biển đã hơn 1 tháng chưa về:
– Bẩm vương phi, Quốc Toản nhắm vào phật môn, tin đồn mấy ngày qua là do đám sư sãi bị uy hiếp mà bày ra. Trong thư Quốc Toản gửi về có dặn chúng ta sẽ chịu nhiều thiệt hại nhưng cứ nằm im chịu trận, không cần phản ứng lại.
Vương phi là người phụ nữ thông minh hiếm có, một mình chèo chống vương phủ bao nhiêu năm chỉ cần liếc một cái là đã biết Đặng Văn Thiết có tâm sự lớn hơn nhiều. Mớ tin đồn chẳng đáng để bận tâm tới thế liền nhẩn nha nói:
– Đặng Văn Thiết, ngươi là đứa trẻ ngoan, đừng có giấu ta. Có ai hiểu con bằng mẹ? Quốc Toản nó thế nào ta biết rõ, nó vốn là đứa thấy chuyện bất bình chẳng thể đứng xem, nhưng từ khi chết một lần nó đã để ý tới cảm nhận của người xung quanh nhiều hơn, luôn đặt người nhà lên ưu tiên hàng đầu. Nên ta biết nó sẽ không làm chuyện gì nguy hiểm tới bản thân để người nhà phải lo lắng như trước nữa. Nên dù giờ nó có làm gì ngoài kia ta cũng đỡ lo lắng hơn nhiều. Còn chuyện gì nữa cứ nói ra? Vài tên sư sãi không thể làm ngươi lo lắng tới vậy được.
Đặng Văn Thiết cúi đầu thừa nhận nhưng vẫn không nói hết tất cả:
– Bẩm vương phi, Quốc Toản đợt này tới 9 phần sẽ lập một cánh thủy binh cho Hoài Văn quân.
Vương phi mỉm cười cốc đầu Đặng Văn Thiết một cái:
– Nó như thế mới chính là Quốc Toản của ta. Các ngươi chỉ được cái lo hão. Nó muốn đặt thủy trại ở đâu?
Đặng Văn Thiết xoa đầu ngước nhìn vương phi không có vẻ gì là lo lắng thì yên tâm hơn, bất giác lại cười hiền hòa như đứa trẻ trả lời:
– Dạ, con đoán là Quốc Toản sẽ chọn một hòn đảo nào đớ ở Vân Đồn.
Vương phi chống gậy nghĩ một chút rồi dặn:
– Báo với nó, thủy trại này vương phủ không thể tự mình làm tất cả, ít nhất phải kéo người của Trần Kính vào, phải cho người của Trần Kính trực tiếp tham gia quản lý.
Đặng Văn Thiết ngẩng đầu lên, mắt mở lớn ngộ ra những điều vương phi nhắc nhở, rồi gật đầu:
– Vâng, con hiểu rồi, con sẽ nhắc Quốc Toản.