Chương 277: Lập thủy quân.
Quốc Toản mải mê suy nghĩ, đắn đo với những kế hoạch tiếp theo của mình mà không biết trời đã sáng, tới khi Tạ Đốn bê vào nồi cháo cá mới làm hắn bừng tỉnh:
– Cậu chủ, mời người ăn sáng.
Quốc Toản ngẩng lên nhìn Tạ Đốn thì thấy trước mặt có chậu nước, khăn tay để từ bao giờ, Quốc Toản uể oải cất cuốn sổ vào trong ngực áo, vặn mình vài cái kêu rôm rốp rồi nói:
– Trời sáng rồi à? Để cháo ở đó, ta rửa mặt xong rồi ăn.
Tạ Đốn vội đặt khay gỗ có nồi cháo và bát dưa muối xuống muốn dấn tới bê chậu nước đi nói:
– Để con thay nước ấm mới cho người.
– Không cần, ta dùng luôn nước lạnh. Mọi chuyện bên ngoài ổn chưa?
Tạ Đốn cũng đã nói, nghe tiếng Việt rất thạo, hắn giờ cứ như gia bộc đã theo Quốc Toản từ lâu:
– Dạ bẩm cậu chủ, mọi chuyện bên ngoài đã tạm ổn, đám Răng Sún vẫn đang dọn dẹp chiến trường những phu chèo cũng vào bờ giúp chúng ta một tay, những người bị hải tặc bắt đã được giải cứu. Chỉ còn đám Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc là vác theo lương khô vào rừng chưa thấy về.
Quốc Toản vừa nghe, vừa vục mặt vào chậu nước lạnh buốt thật lâu cho tỉnh táo, dùng khăn lau loáng thoáng cho xong rồi vẫy tay cho Tạ Đốn lui ra:
– Được rồi, ngươi ra ngoài gọi lão Đầu tới đây chờ ta, ăn cháo xong ta sẽ ra ngoài gặp lão ấy.
Ngày hôm trước dù có mệt mỏi tới mấy, sáng ra húp bát cháo nóng kèm thêm chút dưa chua trong cái không khí se se lạnh đều rất đã. Cháo vào bụng ấm lên thì mọi mệt mỏi đều tan biến hết, mấy thứ cao lương mỹ vị chẳng thế sánh được về khoản này.
Quốc Toản chỉ cần vài hơi là ăn sạch bách cả cháo lẫn dưa chua, tình thần phấn chấn, đứng dậy vươn vai như đã lấy lại sức lực rồi bước ra ngoài.
– Vương gia/cậu chủ.
Tiếng chào hỏi khi Quốc Toản xuất hiện vang lên không ngớt, hắn chỉ phất tay ra hiệu cho họ rồi nhìn tên thủ lĩnh đang quỳ trước mặt hỏi lão Đầu đang đứng bên cạnh:
– Lão Đầu, hắn là thủ lĩnh hải tặc à?
Lão Đầu chắp tay thưa:
– Bẩm cậu chủ chính hắn.
Quốc Toản gật đầu đáp lại, nhìn tên hải tặc phía dưới vẫn còn chút vẻ bất mãn, mồm bị nhét bùi nhùi vải, mặt vẫn hiện nét chưa cam chịu nhưng Quốc Toản cũng chẳng mặn mà nữa mà nói:
– Mặt Sẹo, chuyện ngươi cấu kết với quan phủ ta đã biết toàn bộ, ban đầu ta định giữ ngươi về truy hỏi nhưng nội dung trong quyển sổ của ngươi đủ để ta quay về trị tội đám quan viên rồi. Còn ngươi, ngoan ngoãn theo ta về Vân Đồn, biết đâu ta lại cho ngươi chết nhẹ nhàng. Giải hắn đi.
Tên thủ lĩnh ban đầu tưởng mình còn có giá trị, không ngờ bị kéo đi chẳng thương tiếc mới bắt đầu hiện nét hốt hoảng. Mặc hắn ú ở giãy đạp cũng chẳng còn ai quan tâm tới hắn nữa.
Quốc Toản vẫy lão Đầu đi theo mình ra phía bờ biển còn đang rải rác đầy xác chết hải tặc dạt vào bờ, nhìn vịnh nước neo 8 cái thuyền, Quốc Toản gặng hỏi:
– Lão Đầu, lão thấy nơi này thế nào?
Lão Đầu không hiểu rõ dụ ý của Quốc Toản nhưng vẫn đáp theo con mắt thủy thủ của lão ấy:
– Bẩm vương gia, là một hòn đảo tốt. Xung quanh có nhiều vịnh để neo đậu tàu thuyền tránh bão, có núi đồi cản gió biển, dù núi không cao nhưng cũng đủ làm nơi quan sát tàu bè đi lại trong vùng biển. Trên núi có nguồn nước ngọt nên không cần lo chuyện ăn uống, tàu bè có thể tạt vào đây bổ sung nước non, thực phẩm là một lợi thế. Đảo này lại gần Vân Đồn, giống như thế ý dốc trong binh pháp, hai bên có thể hỗ trợ qua lại, vừa là lá chắn tự nhiên cho Vân Đốn nếu có một chi thủy binh ở đây, vừa khéo hải tặc tới từ phía bắc là nhiều, nếu có quan binh đồn trú ở đây có thể cứu giúp thương thuyền tránh bị hải tặc cướp bóc.
Quốc Toản gật đầu tán thưởng:
– Nhạy bén lắm, khả năng phân tích của lão rất cừ.
Lão Đầu khom người vái khiêm tốn:
– Vương gia quá lời, lão chỉ là nói theo con mắt của một thủy thủ lâu năm mà thôi.
– Đây mới là những giá trị mà chỉ lão binh phải đánh đổi bằng xương máu mới có. Lão Đầu này, lão nghĩ sao nếu ta muốn lão và các cựu binh ở lại đây, lập nên một thủy trại để huấn luyện thủy quân vừa là để đối phó với đám cướp biển bây giờ? Cánh thủy binh này sẽ chỉ tác chiến trên biển, ven biển chứ không vào đất liền thì lão tính sao? Ta biết các ngươi cả đời trong quân ngũ, tới tuổi được hội tỵ, được an hưởng tới cuối đời rồi. Các ngươi cũng chỉ là thủy thủ Trương Hoài thuê về, không phải là trang hộ của ta nên cứ thoải mái nói thẳng cho ta. Không cần giấu diếm.
Lão Đầu nghĩ ngợi khá lâu rồi cẩn thận hỏi lại:
– Bẩm vương gia, nếu lão đồng ý thì lão có thành trang hộ của vương phủ không?
Quốc Toản thoáng nghĩ ngợi rồi cũng nhanh lẹ đáp lại:
– Cũng không bắt buộc, nhưng nếu lão muốn thì được. Đây là việc khá đặc biệt, nơi đây cũng cách xa với các phân hiệu khác của vương phủ, đi lại không thuận tiện, bình thường ta sẽ bố trí gia thần trấn giữ ở đây nhưng ta đặt niềm tin vào lão. Đảm nhận vị trí này lão có thể không cần bán mình thành trang hộ của vương phủ cũng được.
– Được, cậu chủ, lão đồng ý nhận nhiệm vụ này.
Lão Đầu đồng ý ngay lập tức, còn đổi cả cách xưng hô khiến Quốc Toản giật mình ngạc nhiên không giấu được mà hơi lùi lại nhìn lão Đầu đang quỳ một gối trên mặt đất hỏi lại:
– Lão quyết định nhanh thế? Phải biết làm trang hộ cho ta dù có cuộc sống khá tốt nhưng thân phận cũng phần nào mất đi tự do, không còn được tùy ý như trước.
Lão Đầu dập đầu ba vái coi như lễ nhận chủ rồi mừng rỡ đáp:
– Cậu chủ, người có điều không rõ. Hơn 40 năm phục vụ trong quân đội Hóa châu, lão và các huynh đệ chỉ nhận được đồng lương ít ỏi. Khi được cho hồi tỵ, lão gần như tay trắng trở về, mình lão khổ đã đành nhưng vợ con, cháu chắt lão cũng nheo nhóc chịu khổ theo. Đấy là điều khiến những cựu binh như lão day dứt nhất. May mà được vương phủ tuyển vào, đồng lương vương phủ trả cho có trong mơ lão trước đây cũng không dám mơ, cuộc sống của vợ con mới dần được cải thiện. Lão vốn chỉ muốn dùng thân già này cố làm vài năm, kiếm chút tiền bạc về để nuôi con cháu. Nhưng khi có cơ may được gặp cậu chủ, chứng kiến tài năng của cậu, sự quan tâm của cậu cho binh sĩ,…. lão đã thật sự mong muốn có thể được như những binh sĩ Hoài Văn quân kia. Cậu chủ, lão không có ước muốn cao sang, chỉ muốn con cháu lão được bình yên mà sống như câu chuyện các trang hộ kể lại về Ngự Thiên. Chỉ cần được thế, gan óc này lầy đất thì có xá gì?
Quốc Toản mỉm cười hai tay nâng lão Đầu đứng dậy ân cần nói:
– Được, nếu lão đã suy nghĩ kỹ, vậy ta nhận lão làm trang hộ của vương phủ. Gia đình của lão ở Hóa Châu ở lại quê quán hay ra đây sinh sống đều được. Ở Hóa Châu thì ta sẽ báo Trương Hoài bố trí, ra ngoài có thể chọn làng Hoài, Ngự Thiên hay bất cứ đâu lão muốn. Vương phủ sẽ hỗ trợ một phần, nhưng cơ bản vẫn là do người nhà của lão phải tự mình cố gắng.
– Tạ ơn cậu chủ, lão sẽ viết thư bảo người nhà thu xếp, thằng cả sẽ ở nhà trông coi thờ cúng gia tiên, còn thằng út lão xin nhờ thương đội cho theo ra ngoài này, tới Ngự Thiên học tập.
Quốc Toản rất tán thưởng nhìn lão Đầu, nhìn lão cộc lốc, quê mùa thế thôi chứ kỳ thực tới tuổi này chẳng ai khù khờ cả, ai cũng khôn như ma, có cơ hội khai chi tán diệp là không bao giờ bỏ lỡ. Cái câu không để tất cả trứng vào một giỏ luôn được họ vận dụng triệt để, đường đi cho con cháu cũng kẻ sẵn. Quốc Toản mỉm cười đáp:
– Được rồi, vậy thủy trại và huấn luyện cánh thủy quân của Hoài Văn quân ta giao lại cho lão. Mà lão Đầu, lão có thể khuyên các cựu binh khác ở lại cùng lão không? Trước mắt ta đang khá thiếu người cho lão sử dụng.
Lão Đầu sáng mắt rực hồ hởi đáp:
– Cậu chủ, nếu ở lại họ có được làm trang hộ của vương phủ không?
Quốc Toản hơi chỉ chỉ tay vào lão Đầu đang mỉm cười ranh mãnh không nỡ từ chối:
– Được, được, điều kiện cũng như lão. Lão sắp xếp rồi báo lại cho ta, có lão đồng ý ở đây, sắp tới ta sẽ cho hàng hóa tiếp tế ra ngoài này. Thuyền chiến thì tạm thời dùng mấy chiếc kia, chiến thuyền mới, xưởng sửa chữa, đóng thuyền và cả tân binh ta sẽ tìm cách. À phải, lão bố trí giúp ta bí mật chuyển một phong thư tới Thăng Long, tìm phủ Hoài Văn vương rồi bảo người trong phủ giao thư của ta cho Hoàng Thái Tử được không?
– Vâng thưa cậu chủ. Lão sẽ bố trí.
Không ngờ thuyết phục lão Đầu và cựu binh lại đơn giản như thế, không phức tạp như hắn tưởng. Quốc Toản có thêm thời gian để thăm thú rồi bố trí công việc trên đảo. Khi đã quyết định cho người ở đây thì công việc lại chất thành núi.
Có phu chèo thuyền được giải cứu từ trước khiến việc ổn định những nô lệ bị hải tặc bắt rất nhanh, Quốc Toản chỉ cần nói thêm vài lời, đưa cho họ vài lựa chọn là coi như xong việc. Ai muốn ở lại đảo sẽ được hỗ trợ, bố trí chỗ ăn chỗ ở, công việc, chu cấp thực phẩm, đồ dùng sinh hoạt để ở lại. Ai muốn quay về thì được phát 2-3 quan tiền coi như lộ phí, sau vài ngày nữa sẽ theo Quốc Toản về Vân Đồn, sau đó họ có thể tự lo cho mình. Những người bị hải tặc bắt về, nếu là đàn ông thì đa phần thương tật, phụ nữ thì bị trà đạp, dày vò cơ thể, trẻ em thì như tạp dịch. Rất nhiều người mặc cảm không muốn quay về, đặc biệt là phụ nữ, họ thà rằng bị coi như người đã chết rồi ở lại đây, như thế sẽ được người nhà thương tiếc còn hơn quay về để bị dèm pha đủ điều vì những gì mình đã phải chịu đựng. Trẻ con nhiều đứa đi theo cha mẹ, hoặc mồ côi thì cũng ở lại khá nhiều…
Quốc Toản với những người ở lại này thì hoàn toàn hoan nghênh, sau cùng đảo muốn phát triển thì cần có dân cư, mặc dù áp lực hậu cần ban đầu khá lớn nhưng nhờ lượng hàng thu được của hải tặc thì giai đoạn đầu vương phủ vẫn kham được. Chưa kể, trong những người bị bắt về có nhiều người có tài, vài người có thể giúp chuyện sổ sách, có cả người từng làm đại phu, thợ sửa thuyền, nhiều nhất là ngư dân….. trong mắt Quốc Toản họ đều rất có ích.
Đống tài sản rất lớn, đồ giá trị cũng không hiếm chứng tỏ có nhiều thương đội bị đám này cướp sạch, nhưng Quốc Toản không có ý định tìm ra chủ nhân của những món hàng này rồi trả lại chúng. Đây là thứ quan trọng cần dùng để kiến thiết lại hòn đảo, hắn sẽ tận dụng triệt để. Hàng hóa ngoại trừ vàng bạc, trang sức, tơ lụa, gốm sứ cao cấp được mang về tìm người thu mua để bù đắp chi phí thì số còn lại đều được dùng để an gia cho người trên đảo.
Với đám hải tặc bị bắt giữ như Răng Sún thì được cho cơ hội làm lại, việc xây dựng trên đảo bây giờ sẽ do chúng đảm nhiệm, người khác làm có công còn chúng thì được cấp đồ ăn, chỗ ở. Giao hẹn xây xong một đồn lũy trên đỉnh núi làm nơi canh giữ quan sát, xây xong nhà cửa, tường lũy bao quanh khu vực ở thì sẽ cho bọn chúng thành người tự do. Điều kiện quá tốt, không bị đánh đập khiến đám hải tặc lười biếng cũng không còn gì để than trách. Có điều với bọn hải tặc này, Quốc Toản không dám buông lỏng chúng ở giữa nơi mênh mông biển cả, nên bọn chúng đều phải đeo xích chứ không được tự do như tù binh Chiêm Thành.
Quốc Toản vừa mở lời nói lập thủy binh cho Hoài Văn quân, chỉ có anh em Đinh Nhất mừng rơi nước mắt hăng hái xung phong. Còn đám Hoài Văn quân theo Quốc Toản thì chẳng mấy hào hứng, bọn họ chuyến đi này nếm mùi rồi, làm thủy binh tính ra còn vất vả hơn nhiều, phải sống gò bó chật chội hàng tháng dời trên thuyền, đồ ăn thì nghèo nàn. Nhưng khi Quốc Toản “lỡ lời” nói thủy binh vất vả, nên ngoài thù lao bình thường sẽ được chu cấp thêm từ 3-5 phần thù lao tùy cấp bậc, vị trí, thế là nhiều tên quên hết vất vả lại nhao nhao xin vào. Quốc Toản giao cả họ cho đám lão binh chịu trách nhiệm huấn luyện.
Gần chục ngày sau, Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc như người rừng quay về, mỗi tên cầm theo một xâu mấy chục cái tai trái để làm quà cho Quốc Toản, chúng đòi thêm được mấy trăm cây nỏ và cả vạn đầu tên gửi vào Hóa Châu cho bản của họ.
Thêm gần nửa tháng nữa, Quốc Toản mới kéo theo 2 thuyền khác chở đầy người và của cải quay về.