Chương 276: Hải tặc ra biển.
Đám hải tặc còn đang bần thần trước cái chết của tên phó thủ lĩnh, Hoài Văn quân được đà lại ùa lên chém giết, tiếng hô của Quốc Toản làm bọn chúng ngơ ngác quay lại nhìn thì đúng thật, tên thủ lĩnh đứng sau lưng chúng nãy giờ không còn thấy đâu cả. Chỉ chờ có thế, cả đám hải tặc như ong vỡ tổ quay đầu bỏ chạy, tan tác chẳng còn ra hình dạng gì, mặc kệ đồng bọn bị truy sát phía sau.
Tên Thủ lĩnh giờ mới kịp bừng tỉnh hiểu ra chiêu trò của Quốc Toản, hắn vùng dậy hét lớn muốn kéo lại tinh hình:
– Dừng lại, đừng tin yêu ngôn của chúng, ta vẫn….
– Giết! …. Giết!
Tên thủ lĩnh còn chưa kịp nói hết câu thì sau lưng lại vang lên tiếng hô chém giết, mấy tên thân tín xung quanh trợn mắt hoảng hốt chỉ tay về phía cánh rừng lắp bắp:
– Thủ …. thủ lĩnh, sau lưng chúng ta (phía đông) có kẻ địch.
– Thủ lĩnh, phía nam cũng có một nhóm khác. Hình như chúng ta bị bao vây rồi.
Đám hải tắc bao năm hống hách, tư tưởng dần chủ quan nên bỏ quên luôn chuyện canh giữ bờ biển phía đông. Từ cánh rừng phía đông và phía nam, Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc sau khi được thả xuống bãi biển phía đông, hắn dẫn người theo chỉ dẫn của đám hải tặc bị bắt băng rừng từ phía sau đánh vào trong trại. Đuốc được họ đốt lên rất nhiều, dọc đường còn đốt phá các căn nhà cỏ càng tạo thêm sự hoảng loạn. Đám hải tặc bị dụ tới hết cổng trại phía tây nên mặt sau chẳng còn mấy tên canh giữ, vì thế những hàng đuốc kia tiến vào rất nhanh. Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc tự mình dẫn một nhóm đánh sâu vào trong trại, số còn lại thì giăng ra chắn hết bìa rừng, đốt phá mà tiến vào tạo thanh thế.
Cú sốc ập tới không ngừng khiến tên thủ lĩnh đầu óc choáng váng, chẳng còn phán đoán được gì, hắn vội vã hét lớn ra lệnh cho thân tín bên cạnh:
– Chết tiệt bị lừa rồi, mau, rút về nhà chính thu gom đồ đạc rồi chạy ra biển. Lên thuyền chúng ta sẽ thoát. Nhanh lên.
Cả đám hải tặc chứ không riêng gì tên thủ lĩnh, không ai cam tâm cứ thế bỏ lại tài sản, bọn chúng mệnh ai nấy chạy về nhà, vơ vét tài sản để mang theo trước khi chạy trốn. Gian nhà chính ở trung tâm là nơi chúng cất giữ tài sản, của cải nhiều nhất, tên thủ lĩnh hồi thúc thân tín chạy như bay về.
“Bốp” vừa về tới trước hiên, thì từ gian nhà chính một tên hải tặc bị đá bay ra ngoài. Tạ Đốn từ bóng tối bên trong gian nhà, tay cầm cây đao còn đang nhỏ máu tong tong bước ra trước cửa có 3-4 cái xác của hải tặc nghiêm giọng không rõ là để ra lệnh cho ai khác hay để đe dọa đám hải tặc:
– Cậu chủ có lệnh, chiếm giữ nhà chính, không để tên hải tặc nào bước vào.
Tình hình cấp bách, thấy ngoài Tạ Đốn thì không còn ai khác, khiến tên thủ lĩnh không ngần ngại mà quát tháo thuộc hạ xông vào:
– Xông lên, hắn chỉ có một mình. Băm hắn ra. Giết!
Đám hải tặc nóng lòng muốn lao lên để nhanh chóng ôm lấy đồ đạc rồi rút chạy nên kéo nhau ùa lên muốn xông vào nhà chính. Vừa đặt chân tới bậc hiên, từ trong bóng tối của gian nhà chính vang lên tiếng bật dây khô khốc, vài tiếng rít xé gió vang lên, ánh hàn quang mới chợt lóe vài tên hải tặc đi đầu đã thấy ngực mình đau nhói rồi gục xuống. Tạ Đốn vẫn cười nhăn nhở chờ đợi ở trước cửa, sau lưng dần lố nhố xuất hiện vài bóng dáng khác khiến đám hải tặc hơi khựng lại không dám vội vàng tiến lên.
Tiếng hô chém giết lan tới ngày càng gần, Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc đi đầu từ trong rừng đánh ra. Đối diện với đám hải tặc thưa thớt, tán loạn chẳng có tổ chức, vũ khí thì lôm côm, hai tên Liêng, Đắc chém giết dọc đường chẳng ai cản nổi, cứ phăm phăm tiến lên rất nhanh.
Mấy tên thân tín xung quanh thấy tình thế nguy cấp, vội vàng hối thúc:
– Thủ lĩnh, địch ở phía đông tiến nhanh quá.
– Cả phía nam cũng thế, thủ lĩnh, chúng ta không đi ngay thì không kịp mất.
Tên thủ lĩnh dù không nỡ bỏ tài sản trong nhà chính nhưng hắn tiếc mạng mình hơn, hắn ngửa cổ hét lớn xả bực tức rồi quát tháo hạ lệnh:
– Chết tiệt. Rút, chúng ta rút ra bờ biển phía bắc.
Tạ Đốn thấy hải tặc rút chạy còn làm như tiếc nuối muốn đuổi theo, tới khi hải tặc tháo chạy hết hắn lại yên tâm quay về cửa căn nhà chính để canh giữ, còn không quên khen ngợi mấy tên hải tặc theo mình băng rừng lẻn tới đây:
– Làm tốt lắm, ta cũng từng là tù binh bị cậu chủ bắt nên ta biết. Cậu chủ rất giữ lời, các ngươi ngoan ngoãn thế này tương lai sẽ sống rất tốt.
Mấy tên hải tặng trên thuyền của Răng Sún tay cầm nỏ ở trong gian nhà chính gật đầu, mỉm cười hèn mọn nịnh bợ:
– Tạ Đốn đại cạ, nhờ đại ca nói vài lời tốt đẹp với vương gia. Bọn đệ chỉ cầu được sống, không dám xin gì hơn. Trước kia lầm lỡ, nay chỉ mong được trở lại làm người.
Tạ Đốn rất tận hưởng cảm xúc lúc này, hắn không ngờ dù quân số tấn công vào trại thua thiệt nhưng lại có thể dùng cách này để dồn ép đối phương đông hơn tới ngộp thở. Chiến đấu thế này hắn rất đã. Khắp trại thủy tặc, Hoài Văn quân ngoài số truy đuổi đám hải tặc đang chạy ra phía biển thì số còn lại cứ chia thành từng tổ 5 người lục soát mọi ngóc ngách, moi từng kẻ địch đang lẩn trốn ra để tiêu diệt. Trong trại hải tặc không chỉ có hải tặc, còn có nô lệ, phụ nữ, trẻ con bị hải tặc bắt từ các làng chài ven biển về hoặc từ các thuyền buôn mà chúng cướp. Hoài Văn quân vừa phải diệt hải tặc, còn vừa phải để ý tập hợp bọn họ lại một chỗ.
Bh’riu Liêng như con thú hoang dã, trên đường cứ thấy hải tặc là chém, khi thì hắn chạy dưới đất, khi thì bật lên nóc nhà nhìn ngó vô cùng linh hoạt, giác quan cũng cực nhạy bén. Có hắn và Pơ Loong Đắc kiểm soát lối vào rừng, chém giết quá khủng bố khiến đám hải tặc chỉ nhắm hướng ngược lại mà chạy.
Ngoài bờ biển, đám hải tặc ùa ra bám víu tranh giành lấy vài chiếc thuyền nhỏ trên bờ, cố dựa vào chúng để bơi ra những chiếc thuyền ngoài xa mong thoát thân. Đám thân tín của tên thủ lĩnh chất đầy lên một chiếc thuyển không ngần ngại đạp ngã, thậm chí chém gục bất cứ tên hải tặc nào báo vào thuyền đòi theo. Cả bở biển trở lên ồn ào và hỗn loạn, tiếng cầu xin, chửi bới xen lẫn không còn chút trật tự nào. Thuyền quá ít không đủ để chở tất cả, truy binh từ phía sau đuổi tới khiến đám hải tặc còn lại chưa có thuyền không còn tâm trí nào mà chống cự lại, chúng bất chấp bơi ra phía ngoài biển.
Thuyền chiến không nằm quá xa bờ, đám thân tín chèo cật lực thì chưa tới một khắc sau chúng đã tiếp cận được chiếc thuyền lớn nhất đang neo đậu. Tiếng hò hét ý ới từ mặt biển vang lên:
– Mau thả thang dây xuống, kéo thủ lĩnh lên, nhanh lên!
Trên thuyền nghe tiếng hò hét mới bừng tỉnh, thang dây liền được ném xuống. Tên thủ lĩnh hối hả nhanh chóng trèo lên, đám thân tín người đẩy đít, người kéo giữ thang chờ để tới lượt mình. Trên khắp mặt biển, đám hải tặc cũng dần tụ lại những chiếc thuyền lớn đang leo đậu, sau lưng tiếng quạt nước của đám bơi theo cũng vang vọng.
Bám vào lan can bò lên được mạn thuyền, tên thủ lĩnh còn chưa kịp cười thì bị một cánh tay rắn chắc túm cổ quăng vào trong thuyền khiến hắn tối tăm mặt mày. Hắn vùng dậy quát:
– Con mẹ nhà ….
Chưa nói hết câu, hắn sững người thấy lưỡi đao đã kề vào cổ, xung quanh toàn là các lão binh lạ hoắc. Lão Đầu liếc nhìn sang tên hải tặc khác mặt mày tái mét hỏi:
– Hắn chính là thủ lĩnh?
– Vâng ạ. Chính hắn.
Tên hải tặc run rẩy gật đầu một cái, lão Đầu biết đã bắt được tên thủ lĩnh liền không kiêng dè gì nữa, cây đèn lồng được đốt lên, lập tức, từ các chiếc thuyền khác cũng thắp đèn lồng lên để truyền tín hiệu. Các lão binh không giấu diếm nữa, từ trên mạn thuyền, họ thò người ra giương cung bắn tới tấp xuống đám hải tặc bên dưới.
Anh em Đinh Nhất cũng mỗi người được giao coi giữ một thuyền cũng không kiêng nể gì mà bắt đầu ra tay tàn sát đám hải tặc bu dưới mạn thuyền. Khắp mặt biển bắt đầu vang lên tiếng la hét uất hận hoảng hốt. Vài chiếc thuyền nhỏ chở vài lão binh trên mỗi chiếc bắt đầu từ ngoài biển tiến vào như kéo lưới, săn lùng tất cả những tên hải tặc đang lóp ngóp bơi trên biển để trừ sạch hậu họa.
Còn trong trại hải tặc trên bờ, Quốc Toản từ khi lừa được hải tặc ra biển thì giao lại mọi việc cho thuộc hạ tiếp tục truy đuổi, còn bản thân tới nhà chính xem những thứ hải tặc bỏ lại. Trước nhà chính Tạ Đốn, Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc đều đã tề tựu về cả, Quốc Toản phân phó nhiệm vụ cho từng tên trước:
– Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc, dù đã lùa được đa số hải tặc ra biển để diệt trừ hậu họa, nhưng kiểu gì cũng còn nhiều tên trốn vào rừng. Mấy ngày tới, việc truy bắt đám này đành phải nhờ hai người. Cần gì hai ngươi cứ tự nhiên sử dụng, ta muốn hòn đảo này sạch bóng hải tặc.
– Tạ Đốn, ngươi từng là tù binh nên rất thích hợp để vỗ về những người bị hải tặc bắt giữ. Ngươi dẫn phu chèo, hải tặc bị bắt đi vỗ về, giữ họ ổn định ở yên một chỗ. Cho họ ăn uống đầy đủ rồi sáng mai đợi ta tới sẽ nói với họ vài điều.
– Vâng, tuân lệnh cậu chủ.
Hoài Văn quân đã có thông lệ, bắt đầu chia người tản đi khắp nơi, người thì coi sóc đám Răng Sún đi dọn dẹp chiến trường, người bị thương bắt đầu được cứu chữa, vài người ở lại nhà chính thống kê tài sản. Ngoài thù lao rất hậu, binh sĩ Hoài Văn quân còn được chia thưởng theo quân công sau mỗi trận đánh nên gần như không ai có tư tưởng tranh thủ kiếm chác, cướp bóc vàng bạc. Mọi thứ được làm rất bài bản, trình tự, các ngũ trưởng, doanh trưởng đều tự biết nhiệm vụ của mình cần làm mà không cần Quốc Toản ra lệnh.
Đống vàng bạc, tiền đồng, tơ lụa, đồ gốm,… chất như núi ở giữa gian nhà chính không làm Quốc Toản mấy động lòng. Hắn tự mình lục lọi khắp nơi, gõ từng bức vách để tìm kiếm thứ khác để khẳng định mối nghi ngờ trong lòng. Dùng lưỡi đao cậy một tấm gỗ vang lên tiếng ộp ộp, tấm ván vừa được cậy bung thì một bộc vải liền rơi ra.
Quốc Toản bỏ mặc những thứ khác bắt đầu mở quyển sổ nhỏ trong bọc vải ra xem, càng xem sắc mặt lại càng tối sầm lại khi mối nghi ngờ trong lòng được khẳng định. Không khí xung quanh Quốc Toản cũng như tối tăm lại khiến các binh sĩ đi nhẹ nói khẽ, không ai dám làm phiền hắn. Quan phủ cấu kết với hải tặc, giúp chúp tiêu thụ hàng hóa cướp được, chỉ điểm thương thuyền có giá trị, thông báo các đợt truy quét và lộ trình di chuyển giúp chúng tránh được quan binh vì thế bọn chúng mới cả gan xây nhà lập ấp ở gần Vân Đồn như thế. Hải tặc ngoài đút lót, còn thay mặt quan binh xử lý các thương đội không nghe lời.
– Một lũ khốn nạn.
Quốc Toản lẩm bẩm chửi thành tiếng, nhưng cũng tự thấy may mắn vì bản thân quyết định liều lĩnh tấn công vào đây bất chấp hải tặc có gần 300 người mà không quay về Vân Đồn trước. Để đám quan lại ở Vân Đồn báo ra đây hoặc tin tức Răng Sún bị bắt lộ ra tới tai đám hải tặc này thì không biết đi đâu mà tìm, mọi chứng cứ lại sạch bách.