Chương 275: Vào ổ hải tặc 2
– Giết! Giết!
– Kẻ địch tập kích, kẻ địch tập kích.
Màn đêm yên tĩnh của hòn bảo bị phá tan bới tiếng hô xung phong chém giết, khắp trại đám hải tặc cũng liền láo loạn tiếng hô cảnh báo, từ cổng trại, tiếng chém giết nhanh chóng lan vào trong, kèm theo ánh lửa dần bùng lên khắp nơi. Từ trong căn nhà lớn nhất ở giữa trại, tên Thủ Lĩnh da đen nhẻm, người vạm vỡ, mặt có vết sẹo lớn kéo dài từ mắt phải tới tận cằm. Hắn dẫn theo vài người lao ra ngoài hiên nhướng mày nhìn cảnh loạn cào cào phía trước hét:
– Có chuyện gì? Kẻ địch từ đâu tới?
Tên thủ lĩnh vừa dứt lời, một tên hải tặc đầu óc bù xù, mặt mày lấm lem lao tới bị vấp ngã dúi dụi, hắn cố bò dậy nhổ cát ra khỏi mồm hớt hải nói:
– Bẩm thủ lĩnh, phía cổng xuất hiện kẻ địch đánh vào. Không rõ chúng là người phương nào, chỉ thấy Răng Sún đi cùng bọn chúng. Bọn chúng rất mạnh, người của chúng ta cản không nổi.
Tên thủ lĩnh mắt long sọc túm cổ hắn lên hét:
– Răng Sún, thằng chết tiệt này, để ta bặt được ta sẽ phân thây ngươi ra. Chúng có bao nhiêu người?
– Bẩm thủ lĩnh, Khoảng một…một trăm người.
Tên hải tặc vừa rặn ra được một câu liền bị tên thủ lĩnh quăng đi, có thủ lĩnh xuất hiện, sau một hồi hoảng loạn thì rất nhanh đám hải tặc dần tụ tập lại xung quanh, đám loạn cào cào phía trước cũng dần lui về hàng ngũ. Hải tặc vẫn có quân số áp đảo, tên thủ lĩnh tự tin hạ lệnh:
– Chúng chỉ có 100 người. Theo ta, ta phải tự tay băm vằm bọn chúng. Giết!
– Giết!
Đám hải tặc không hiểu vì sao Quốc Toản lại không vội vàng tiền vào trong, nhưng bọn chúng khi biết được đối phương chỉ có quân số bằng một nửa mình thì khí thế lại dần tăng lên, hò hét kéo nhau về phía cổng.
Quốc Toản nhìn đám hải tặc đã kéo tới cũng liền lệnh cho vài binh sĩ tản mát đang diệt vài tên tặc lẻ tẻ về đội hình xung quanh rồi quay đầu lại nói với tên Răng Sún cùng vài chục tên hải tặc bị bắt trước đó nói đầy tự tin:
– Việc của các ngươi tới đây là được rồi, lui ra bãi biển đi. Từ giờ tự giữ mạng trong lúc chờ bọn ta dọn dẹp, nếu qua ải này, ta sẽ giữ mạng cho các ngươi. Cút đi.
– Tiểu nhân rõ, tiểu nhân cút ngay đây. Đa tạ vương gia.
Răng Sún cùng người của mình run lẩy bẩy chạy được vài bước lại vấp ngã, mãi rồi cũng lóp ngóp bò đi được. Quốc Toản đứng đầu đội hình 50 binh sĩ Hoài Văn quân đối diện với đám hải tặc đang hú hét tới gần vẫn điềm nhiên nói:
– Nhớ lấy, Hoài Văn quân chúng ta gian khổ luyện tập, tới đây không phải để chết trong tay đám phỉ tặc này. Rõ chưa?
Các binh sĩ Hoài Văn quân ở đây dù trẻ nhưng đều là người từng theo Quốc Toản diệt Hắc Ưng trại, nên họ hiểu rõ những điều này, trước đám hải tặc đang xông tới không ai biểu thị vẻ lao lúng trên khuôn mặt. Các binh sĩ gân cổ hét:
– Rõ!
Tên thủ lính tới thấy không ngờ kẻ dám đánh trại của hắn chỉ có tầm 50 người, đã thế lại còn không bỏ chạy mà còn hô to thách thức. Vừa tới gần 100 bước, hắn dừng lại cho hải tặc đừng vào xung quanh rồi điên tiết vung cây đao lớn quát:
– Bắn bọn chúng thành nhím cho ta. Bắn.
Hải tặc dùng cung nhiều hơn là nỏ, gần trăm mũi tên cứ thế bắn cầu vồng hướng tới đội hình Hoài Văn quân tạo lên những tiếng rít rít thưa thớt rồi cắm chi chít xuống nền cát xung quanh Hoài Văn quân. Sau 3 lượt bắn, thuẫn gỗ trong tay Hoài Văn quân đã cắm tên như nhím nhưng đội hình vẫn đứng im bất động chẳng có phản ứng gì.
Đội hình dày đặc, được thuẫn che chắn kín mít, bắn tên không có hiệu quả, tên thủ lĩnh nhìn sang tên phó thủ lĩnh người như khỉ đột, vác theo cây chùy lớn trên vai. Hắn hiểu ý liền vung chùy gáo thét:
– Các anh em, theo ta xông lên, giết sạch bọn chúng!!!….Giết!!!
Đám hải tặc thấy đối phương ít người, rất tự tin hò hét vung vẩy đao kiếm lao lên rất dũng mãnh.
Các binh sĩ Hoài Văn quân thở ra từng hơi đều đều, điềm tĩnh nhìn chằm chằm vào đám đông đang lao tới, tay cầm sẵn vũ khí chờ lệnh, Quốc Toản căn đối phương vào phạm vi 50 bước liền hô lớn:
– Cung thủ bắn.
Quốc Toản và các binh sĩ ở hàng trên cùng liền hạ khiên chống đất, hạ thấp người xuống. Các binh sĩ ở hàng 2 liền giương nỏ bắn, nỏ cứng bắt thẳng vào hàng ngũ đối phương đang nháo nhào chạy lên không có thuẫn khiên gì che chắn thì chẳng có gì có thể chặn được mũi tên đấy.
“Soạt soạt… hự … hự” Tiếng bật giây vừa vang lên thì ngay phía trước vang lên tiếng mũi tên xuyên qua da thịt. Gần mười tên hải tặc ngã dúi dụi, đám phía sau còn chưa kịp định hình thì loại tên tiếp theo lại tới, lại khiến thêm một mảng nữa phía trên gục xuống. Trước mặt Hoài Văn quân gần 30 bước, đà tiến của đám hải tặc bị chậm hẳn lại, Quốc Toản chỉ chờ có thế liền vùng dậy xông lên hét lớn:
– Hoài Văn quân, xung phong, Giết!
– Theo cậu chủ. Giết! … Giết!
Hình ảnh Quốc Toản luôn đi đầu tưởng như đã khá quen với thế hệ Hoài Văn quân mới, nhưng không lần nào chứng kiến cảnh này các binh sĩ không dâng trào nhiệt huyết, máu trong người như sôi sục. Có chủ tướng đi trước mở đường, các binh sĩ còn lý do gì mà không liều chết đuổi theo.
Các binh sĩ gân cổ gào thét lao lên không hề sợ hãi, quân số ít nhưng khí thế còn áp đảo gấp bội. Chỉ thoáng chút khựng lại của hải tặc là quá đủ, Quốc Toản đã lao vọt tới trước mặt chúng, đao trong tay đi từ trên xuống dưới thì một tên bị xẻ chéo từ bả vai tới eo, thuận thế hạ bàn hạ thấp, hướng lưỡi đao lướt ngang thì xé toang bụng tên tên cạnh. Không cần ngẩng đầu lên nhìn, tay trái tự động dơ thuẫn cản đòn bổ từ trên xuống của tên khác, tay phải đã lia đao chặt cụt chân của hắn khiến hắn ngã khụy, vặn người một nhịp lưỡi đao liền chém bay đầu tên hải tặc. Chiêu liên tiếp chiêu không ngừng nghỉ, trong tay không phải vũ khí sở trường nhưng không có nghĩa là sát thương của Quốc Toản kém đi.
Quốc Toản đã nhiều lần căn dặn, trên chiến trường sống chết chỉ trong nháy mắt, thứ lợi hại nhất là những đòn đánh tối giản và hiệu quả, dùng những thứ càng rườm rà khoe mẽ thì càng chết nhanh. Cách chiến đấu của Hoài Văn quân theo đó cũng rất xù xì, không cầu đẹp mắt, chỉ cần hiệu quả. Tổ ngũ 5 người luôn bám sát nhau, 2 đao thuẫn thủ, 2 thương binh, một nỏ binh, đao chém tới thì đao thuẫn thủ chặn đỡ, thương binh nhanh cơ hội mà đâm gục đối phương. Có kẻ nguy hiểm cho quân ta ở xa hơn, nỏ binh sẽ hạ hắn. Hải tặc vừa mới giáp chiến đã hoàn toàn bị thất thế trước sự phối hợp nhịp nhàng của các binh sĩ. Dù đông hơn hẳn nhưng thế bao vây, lấn áp chẳng thể thành hình được.
Đám Răng Sún ngơ ngác túm tụm ở bãi biển mà chẳng có ai coi giữ, vài tên cấp dưới ôm tay Răng Sún ngoái trước ngoái sau gặng hỏi:
– Thủ lĩnh, thủ lĩnh, ở đây không có ai cả? Hay chúng ta cướp lấy một cái thuyền rồi bỏ trốn. Hoặc chúng ta chạy vào rừng tạm lánh.
Răng Sún cũng rất muốn bỏ trốn, nhưng bản năng đang như dùi đục trong đầu cảnh báo hắn phải ở lại khiến đôi chân cứ run rẩy chôn tại chỗ mà không nhấc lên được. Hắn trân trân nhìn cảnh chiến đấu máu lửa phía trước, nhìn đám hải tặc áp đảo quân số nhưng đang dễ dàng bị xé toang từng lớp từng lớp, ngã ra đất như dạ. Đám binh sĩ theo vị vương gia trẻ tuổi kia thì cứ như hùm như beo từng bước vững chãi tiến lên, mỗi bước đi đều đạp trên vũng máu của hải tặc mà tiến. Hắn tự tát mình một cái cho tỉnh táo, rồi sút ngã tên thuộc hạ đang cố khuyên giải mình quát:
– Con mẹ ngươi, không nhìn cảnh phía trước à? Ngươi nghĩ hải tặc chúng ta có phải đối thủ của những kẻ khủng bố kia không? Chúng ta chạy thoát nổi không? Muốn chết thì cứ chạy đi, chạy đi đâu thì cứ chạy, không cần theo ta.
Đám hải tặc bên ngoài im thin thít cũng tự giác bỏ ý định chống đối, đám hải tặc bên trong thì lớp đầu tiền hoàn toàn tan nát.
– Khốn kiếp, Cút ra!
Tên phó thủ lĩnh nhìn hải tặc gục ngã đã tới mấy chục tên mà chẳng làm gì nổi đám binh sĩ kia, hắn rống lớn rồi lao lên hàng trước, tay vung cây chùy bằng thiết mộc lớn vào thẳng tổ ngũ của Hoài Văn quân trước mặt.
“Rầm” hai đao thuẫn thủ nghiến răng nghiến lợi tới bật máu, dùng cả hai tay để giữ chặt tấm thuẫn mong chặn đòn đánh. Nhưng đòn đánh quá mạnh, tấm thuẫn bị đập cho vỡ vụn, cả hai bị đánh bay về sau hơn mười bước, hất ngã cả những đồng đội phía sau, cánh tay binh sĩ thì tê rần, gãy quặt từ lồng ngực còn trào lộn ra ngụm máu.
Đội hình Hoài Văn quân bất ngờ bị mở ra một lỗ lớn, tên phó thủ lĩnh chỉ tay vào lỗ hổng hét lớn:
– Từ chỗ đó đánh …..
– Ê khỉ đột.
“Vù vù vù” Lưỡi đao xoay vù vù xen vào ngay sau tiếng gầm lớn dội tới, tên phó thủ lĩnh vội vàng nghiêng người né tránh. Lưỡi đao đập vào đầu tên hải tặc bên cạnh làm đầu hắn nứt toác ra như dưa hấu. Tên phó thủ lĩnh căm tức nhìn Quốc Toản đang vừa chém giết vừa lao tới nhắm vào hắn gào thét:
– Tìm chết, tới đây!
Biết thủ lĩnh hai bên đang lao tới nhau quyết đấu, một con đường tự động được đám hải tặc và binh sĩ mở ra. Tên phó thủ lĩnh muốn chiếm tiên cơ, cây chùy to lớn quạt gió vù vù căn đầu Quốc Toản đang cúi người lao tới mà bổ xuống trước mặt. Khí thế của hắn rất lớn, các binh sĩ Hoài Văn quân có thể thu hết cảnh đó tầm mắt nhưng không ai có nửa nét hoảng sợ, lo lắng. Họ đều rất tin vào chủ tướng.
“Rầm” cây chùy đập mạnh xuống đất làm cát bắn lên tung tóe ra tứ phía, mặt đất còn như khẽ run lên vì cú đập. Nhưng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tên phó thủ lĩnh đã thấy chân trái mình nhói lên rồi khụy xuống. Máu từ gót chân chảy ra xối xả, biết bị đối phương dùng thân pháp nhanh nhẹn lách về phía sau chém vào chân. Hắn nghiến răng nhịn đau muốn dùng tay phải vung chùy ngược về sau để đánh Quốc Toản. Nhưng hắn chỉ thấy cánh tay mình đã vung lên mà cây chùy lại rơi xuống đất, bàn tay lớn của hắn vẫn bám trên cây chùy. Rồi chân phải cũng khụy xuống đau đớn. Tên phó thủ lính gân cổ gào thét:
– Đồ chuột nhă….
Quốc Toản ra đòn liên tiếp không cho tên phó thủ lĩnh chút cơ hội nào để phản kháng, dường như hắn không có khái niệm dây dưa với đối thủ. Tên phó thủ lĩnh còn chưa kịp nói hết câu, cổ họng hắn đã mát lạnh, bóng hình Quốc Toản từ từ hiện ra rõ ràng trước mặt hắn giữa những tia máu đỏ nóng hổi bắn ra.
Dùng sống đao gạt cánh tay trái to lớn của tên thủ lĩnh đang đưa ra muốn túm lấy mình, Quốc Toản thờ ơ nói:
– Đây chính là lý do ta phải nói đi nói lại với cái loại đầu đất Đặng Trung, đừng có dùng cái chùy nặng trịch để đánh nhau với những đối thủ nhanh lẹ đấy.
Tình huống quá nhanh, đám hải tặc còn thẫn thờ chưa tin nổi vào chuyện vừa xảy ra trước mắt. Quốc Toản cứ đứng đó nhưng tuyệt nhiên không tên hải tặc nào dám lại gần.
– Cậu chủ uy vũ. Vương gia uy vũ.
Các binh sĩ Hoài Văn quân phấn khích hò hét rồi ùa lên vừa chém giết đám hải tặc đang muốn lùi lại, vừa muốn bọc lấy Quốc Toản vào phía sau.
Mũi chân hơi hất nhẹ, mũi thương dưới đất liền bay lên tay. Quốc Toản hơi nghiêng người rồi bật mạnh.
Mũi thương từ đội hình Hoài Văn quân vọt lao đi, tia hàn quang trong đêm hơi léo lên khiến tên Thủ lĩnh còn đang bần thần vội vàng bổ nhào ra đất né tránh.
“Phập” mũi thương dựng đứng cắm sâu sâu tới 3 tấc ngay trước háng tên thủ lĩnh, hắn còn chưa kịp hoàn hồn thì giọng Quốc Toản đã oang oang hét lên:
– Thủ lĩnh đám hải tặc chạy rồi. Hoài Văn quân đuổi theo, đừng để hắn chạy thoát. Giết!