Chương 274: Vào ổ hải tặc.
Sau màn tra tấn tâm lý của Bh’riu Liêng, đám hải tặc ngoan ngoãn vô cùng, hỏi gì đáp nấy, yêu cầu gì cũng gật đầu đồng ý. Cựu binh chia ra ba thuyền để điều khiển chúng quay về hang ổ của hải tặc. Các binh sĩ trước cảnh thảm thương của phu chèo liền tự nguyện xuống chèo thuyền thay họ khi thuyền đi ngược gió.
Ban ngày thì không cần, tối đến trông coi đám hải tặc giờ chỉ cần mình Bh’riu Liêng là đủ. Hắn cứ ngồi vắt vẻo ở mũi thuyền, lâu thuyền hoặc bất cứ đâu mà hắn muốn. Ánh mắt sắc sảo như sói của hắn khiến đám hải tặc ngoan ngoãn nằm im trên sàn thuyền, một cử động nhỏ cũng không dám làm, chỉ sợ hắn chú ý tới.
Quốc Toản thấy Bh’riu Liêng mấy ngày liền buồn bã chẳng nói chẳng rằng, hắn phá lệ mang tới một bầu rượu, hích hích mông bắt Bh’riu Liêng ngồi dịch ra một chút rồi tu một hớp rượu trước khi ngang ngược nằm xuống bên cạnh:
– Uống không?
Bh’riu Liêng chỉ gật đầu cầm lấy bình rượu, ngồi thẳng lên ngửa cổ tu một hơi lớn mới phả ra một hơi sảng khoái. Quốc Toản ngửa mặt nhìn trăng sao trên trời nói:
– Sao trước kia ta chưa từng thấy ngươi nhắc về em của mình?
Bh’riu Liêng trước giờ luôn kín tiếng, chưa từng nhắc tới chuyện này. Bản thân hắn cũng không hiểu nổi bản thân bây giờ sao lại có thể thoải mái nói chuyện với Quốc Toản:
– Nó tên Bh’riu Lai, khi bị bắt nó mới bốn tuổi, còn ta thì 7. Lễ hội máu năm đó tộc ta phải chật vật phải đối phó với một tộc khác, phải kéo cả làng tạm lánh vào rừng sâu. Đêm đó mưa to gió lớn, chính tay ta dắt nó đi nhưng lại làm nó bị lạc. Vài tháng sau, nghe người xuống Danak bán đồ về nói, họ thấy nó đang bị thương buôn nô lệ rao bán, ta và cha chạy xuống muốn cứu nó về nhưng lại chậm một bước. Tới nơi thì thuyền nô lệ đã rời đi rồi. Ta hỏi ra mới biết bọn chúng đều là hải tặc đội lốt thương nhân.
Bh’riu Liêng lại ngửa cổ tu thêm một hơi dài, hắn gục đầu buồn bã kể tiếp:
– Mẹ ta vì quá buồn bã mà ốm rồi chết. Điều buồn cười là cha ta khi đó lại không hề trách mắng ta, điều đó càng làm ta thêm khó chịu, thà rằng cha ta đánh đập chửi bới ta có khi ta dễ chịu hơn đôi chút. Dò la tin tức thêm vài năm vẫn bặt vô âm tín, cha ta làm cho Lai một A Chua rất đẹp. Cho tới giờ ta vẫn chưa dám tới đó một lần.
Câu chuyện của Bh’riu Liêng không phải hiếm trong thời đại này, kiếp trước vào thời loạn lạc, những hoàn cảnh éo le, những cảnh tang thương gấp nhiều lần Quốc Toản đều đã từng chứng kiến qua. Cái chết hắn cũng từng nếm trải một lần, anh em thì không có nhưng đồng đội vào sinh ra tử chết trước mặt hắn nhiều vô số, nhiều người còn vì đỡ đòn cho hắn mà chết. Cảm giác này có lẽ hắn hiểu được, điều may mắn hơn có lẽ là hắn có người để dốc lòng tâm sự như Đặng Văn Thiết. Thứ mà bao năm qua Bh’riu Liêng không có. Quốc Toản thở ra một hơi nói:
– Là ngươi vẫn hi vọng Bh’riu Lai còn sống hay là tự trách bản thân có lỗi nên vẫn không dám đối mặt với chuyện này?
Bh’riu Liêng lại tu một hơi, nghĩ ngợi một lúc rồi lắc đầu đáp:
– Ta không biết, ta vốn hi vọng nó còn sống, được sống tiếp. Nhưng nhìn phu chèo trong tay hải tặc hôm trước, ta không dám tưởng tượng nếu nó cũng bị như thế thì sẽ ra sao. Khi đó ta lại …. mong nó có thể chết mà không phải chịu đựng những hành hạ kia.
– Hừm, ngươi biết không, vào hoàn cảnh đó phải cần rất nhiều nghị lực để có thể sống tiếp. Trong mắt ta những phu chèo kia không hề hèn nhát, họ thực sự rất kiên cường khi có thể chịu đựng ngần đó dày vò, có thể duy trì tới bây giờ để giữ chút hi vọng mong manh có thể trả thù, có thể tiếp tục sống. Ta tin, kỳ tích chỉ xảy ra với những con người như thế. Với những người đó, ta chỉ thấy cảm phục hơn là thương xót.
Quốc Toản cứ trân trân nhìn vào bầu trời đầy sao thao thao nói tiếp:
– Bh’riu Lai cũng thế, nếu nó còn sống thì nó là một đứa bé kiên cường rất đáng khâm phục, ngươi có quyền hy vọng vào điều đó. Còn nếu nó đã rời xa cõi đời này thì hãy coi đó là một sự giải thoát, ngươi có thể nhớ tới nó nhưng đừng quá dằn vặt. Trước kia ta không tin vào thế giới bên kia, nhưng giờ thì ta tin, đâu đó trên bầu trời đầy sao kia, có cha ta, chú Bộc, chú Quỳnh, những đồng đội, anh em vào sinh ra tử của ta vẫn dõi theo từng bước đi của ta. Họ sẽ không muốn ta chìm trong đau khổ, dằn vặt mãi. Có người từng nói với ta thế này vào lúc ta đau khổ nhất “Người chết cũng đã chết, người ở lại vẫn phải tiếp tục sống, đừng vì người đã chết mà làm người ở lại phải lo lắng khổ sở”; “Thương nhớ là đủ, đừng quá bi thương, người chết có thiêng sẽ không mong người ở lại vì mình mà bi thương”. Suy cho cùng, thứ họ muốn là chúng ta có thể sống tốt.
Bh’riu Liêng cũng ngửa mặt lên nhìn trời, còn Quốc Toản nhắc lại câu nói của Chiêu Dương năm xưa từng nói khi hắn đắm chìm trong dằn vặt khi biết được câu chuyện của lão Bộc, hắn cũng lẳng lặng suy nghĩ về những gì đã xảy ra với bản thân. Hắn không thể tưởng tượng được người thân của hắn cần nghị lực lớn tới mức nào để có thể níu giữ hy vọng hoang đường rằng hắn có thể trở về. Cứ nghĩ tới hắn lại muốn ngay lập tức bay về Ngự Thiên rồi ở lì không đi đâu nữa.
Pơ Loong Đắc từ trên cột buồm đợi nãy giờ bỗng dễ dàng trượt xuống rồi nhẹ nhàng bật lên lâu thuyền, giật bình rượu trong tay Bh’riu Liêng ra nhăn nhở đáp:
– Đừng uống hết, để cho ta một chút.
Nhìn Pơ Loong Đắc ngửa cổ tu nốt chén rượu cuối cùng, Bh’riu Liêng lần đầu tiên sau mấy ngày tươi cười trở lại. Quốc Toản cũng coi như xong việc đứng dậy phủi tay nói:
– Được rồi, các ngươi nghỉ ngơi đi. Ngày mai tới hang ổ của chúng rồi, băng rừng vượt suối phải trông cậy vào các ngươi. Mai là địa hình sở trường của các ngươi, đừng làm ta bẽ mặt trước đám thủy binh nữa. Cả ngươi nữa Tạ Đốn. Các ngươi còn nhớ kế hoạch của ta không?
Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc thoáng xấu hổ rồi gật đầu thể hiện quyết tâm lấy lại danh dự. Tạ Đốn lò dò ở mạn thuyền cũng vỗ ngực bảo Quốc Toản có thể yên tâm.
Lão Đầu từ mui thuyền tới dưới lâu thuyền ngửa cổ lên báo lại:
– Vương gia, chúng ta chỉ còn cách hang ổ của chúng hơn nửa ngày đường, theo kế hoạch của vương gia, giờ chúng ta cần sắp xếp lại nhân sự trên thuyền một chút.
– Được, lão gọi 2 thuyền kia lại đi, cũng đánh thức đám hải tặc dậy. Ta cần dặn dò đôi chút.
———————————
Hang ổ của bọn hải tặc không phải nơi xa lạ, ngư dân gọi nó là đảo Chàng Sơn, một trong những đảo lớn nhất trong quần thể mấy chục hòn đảo trong vùng biển này. Đảo cách đất liền gần 300 dặm, cách địa phận Vân Đồn gần 200 dặm, chỉ cần 3 ngày ngồi thuyền là có thể tới.
Nơi đây từ lâu đã là chỗ trú ngụ cho thuyền bè của ngư dân tránh gió bão, nhưng vẫn chưa từng có dân cư lựa chọn sinh sống ở đây vì hoàn cảnh khó khăn của nó và thường xuyên bị hải tặc quấy phá. Nên khi nghe Răng Sún nói hải tặc dám chọn nơi này để làm căn cứ đã mấy năm, giờ chúng như một ngôi làng lớn có tới hơn trăm nóc nhà Quốc Toản đã rất bực bội.
Đảo Chàng Sơn có dãy núi kéo dài toàn bộ chiều dài từ bắc tới nam của hòn đảo, vô hình đã chắn mọi sóng gió từ ngoài biển (phía đông) thổi vào.Phía tây hòn đảo hình thành một số vịnh khá lớn, nơi có những ngọn núi đua ra ngoài biển, là nơi tuyệt vời để neo đậu thuyền bè tránh gió bão.
Xung quanh Chàng Sơn còn hàng chục đảo lớn nhỏ khác, luồng lạch phức tạp, lại còn cả rừng núi bạt ngàn sau lưng để lẩn trốn, nên hải tặc ở đây có thể dễ dàng trốn sự truy quét của quan binh. Nhưng dù như thế, Quốc Toản cũng không ngờ, đám hải tặc lại dám ngông nghênh dựng lán trại để ở lại ngay bờ biển. Điều này càng dần khẳng định mối nghi ngờ trong lòng hắn. Thế nên, dù quân số hiện tại khá ít ỏi, hắn vẫn quyết tâm phải san bằng hang ổ này trước khi trở về Vân Đồn.
Mặt trời đang dần chím xuống phía tây, Quốc Toản trong bộ đồ rách nát bên ngoài, nhìn thuận sáng có thể thấy rõ mồn một ngôi làng của đám hải tặc mà không sợ đối phương có thể thấy được mình ngoài cái bóng màu đen, hắn bấu tay vào mạn thuyền để áp chế nỗi bực tức trong lòng gằn giọng nói:
– Răng sún, những gì cần nói ta đã nói hết. Các ngươi được sống hay chết là tùy thuộc vào hành động sắp tới. Đừng để ta phải đại khai sát giới. Khi bọn chúng bỏ chạy, ta cho ngươi cơ hội tìm lại người quen nếu có.
Quốc Toản không thèm giấu sát ý của mình khiến đám hải tặc run bần bật gật đầu lia lịa, Răng Sún run rẩy nói:
– Tiểu nhân đã hiểu. Tạ ơn vương gia đã ban cơ hội, tiểu nhân sẽ cố hết sức.
Quốc Toản quay lại nhìn lão Đầu căn dặn:
– Lão Đầu, trên biển giao lại cho lão, anh em Đinh Nhất do lão tùy ý điều động.
Lão Đầu chắp tay vái thưa:
– Thuộc hạ tuân lệnh. Vương gia bảo trọng.
Vịnh nước sâu nên thuyền lớn có thể vào rất gần bờ, trong vịnh còn tới 5 chiếc thuyền hải tặc khác đang leo đậu, trong đó có một chiếc lớn hơn hẳn. Tới khi chập choạng tối, thuyền phải giăng đèn lên thì 3 chiếc thuyền của Quốc Toản mới nối đuôi nhau vào tới vịnh. Răng sún ngồi trên thuyền nhỏ dẫn đầu đoàn 8 chiếc chậm rãi bơi vào bờ. Răng Sún đưa đuốc vào gần mặt mình để người trong bờ nhìn được, rồi hắn vừa vung vẩy cây lụa trên tay vừa hồ hởi hét lên đầy phấn khích:
– Hahaha vớ bẫm rồi. Chúng mày đâu, còn không ra giúp tao chuyển đồ.
Vài tên hải tặc phụ trách canh gác từ chiều đã thấy thuyền người của mình quay về nhưng cũng chẳng mấy quan tâm. Xưa giờ hải tặc vốn phân liệt, hoạt động độc lập, kể cả có hình thành lên băng nhóm tới gần 300 người như thế này thì cũng có tư tưởng chia rẽ, thậm chí giữa bọn chúng còn có sự tranh giành, đấu đá lẫn nhau. Ngoài tên thủ lĩnh và phó thủ lĩnh thì với bọn lính lác, chúng chỉ nghe lệnh của thuyền trưởng thuyền của chúng là chính. Trong một băng hải tặc lớn, mỗi cụm một hoặc hai thuyền đều giống như một băng hải tặc nhỏ riêng song song cùng tồn tại. Trên hai tháp canh cao tầm 2 trượng có tiếng của đám lính lác vọng ra:
– Đừng khoe mẽ nữa, các ngươi nhanh vào trại đi, thủ lĩnh đang đợi các ngươi đấy.
Răng Sún dù đang có Quốc Toản ở ngay phía sau cũng không át nổi nỗi bực tức trước thái độ của mấy tên lính lác băng khác. Hắn nghiến gân cổ chửi bới:
– Con mẹ nó, lũ láo toét. Đợi ta vào gặp thủ lĩnh, nếu được ban thưởng ta sẽ xin thủ lĩnh ban thưởng bằng cái lưỡi của các ngươi. Để xem thằng Trọc đó còn bảo vệ được các ngươi không?
Đáp lại Răng Sún chỉ có tiếng cười cợt nhả không coi hắn ra gì vọng lại, chỉ có vài người từ cổng chạy tới để đón hắn. Chúng vừa cất tiếng lên đã nói rõ đám đấy là thành viên trong băng của Răng Sún:
– Thuyền trưởng người về rồi.
Thuyền nhỏ vừa cập bờ, vài tên hải tặc liền trong băng Răng Sún liền nhảy xuống kéo thuyền vào sát mép bãi cát rồi nhanh chóng lao tới dùng tay bịt mồm đám mới chạy tới, nhét một mảnh vải vào tay rồi ghé mồm nói nhỏ:
– Không muốn chết thì im mồm, yên lặng đi theo bọn ta phối hợp cùng thuyền trưởng, buộc sợi vải này vào tay để phân biệt.
Răng Sún chỉ thầm gật đầu xác nhận với bọn mới tới còn đang ngơ ngác không hiểu tại sao rồi liên tục hò hét chỉ huy cho kéo thuyền, kéo hàng vào bờ. Đám bị bịt mồm chưa hiểu mô tê gì nhưng từng khuôn mặt lạ hoắc đăm đăm sát khí lần lượt đi qua bọn chúng, đằng sau lớp áo vải còn vang lên tiếng lách cách của áo giáp, vũ khí bằng kim loại thì có ngu tới mấy bọn chúng cũng hiểu ra vấn đề.
Cả đám gật đầu lia lịa hiểu ý mồm ngậm chặt, ngoan ngoãn ngồi xuống để bị trói. Còn Răng Sún, vẫn đang vung chân múa tay hống hách dẫn đoàn người dài khiêng vác hàng hóa tiến thẳng vào trại mà chẳng gặp cản trở. Nhiều năm hống hách, tự tung tự tác chẳng bị quan binh cản trở đã khiến đám hải tặc tự phụ, hoàn toàn mất cảnh giác.