Chương 273: Cùng hung cực ác
Chưa tới một khắc, tên thủ lĩnh và hai tên hải tặc còn lại quỳ mọp xuống sàn thuyền run rẩy không dám ngẩng mặt lên. Quốc Toản đứng giữa bãi xác chết chết loang lổ máu trên sàn thuyền vung vẩy cây đao cho sạch máu, dùng sống đao gõ gõ lên lưng tên thủ lĩnh hải tặc nói:
– Răng sún, bảo người của ngươi ngoan ngoãn quỳ xuống trước khi quá muộn, không thì chết cả lũ.
Tên chỉ huy hải tặc vội run run từ từ quay người sang phía bên thuyền buôn máy móc như người gỗ hét lên:
– Hạ vũ khí xuống, hạ vũ khí xuống.
Đám hải tặc tới giờ cũng chỉ còn gần 20 tên cố chống cự ở đuôi thuyền, số còn lại hoặc thành cái xác không hồn trên thuyền hoặc dưới biển, hoặc đang vùng vẫy bơi trên mặt nước. Vì cách làm tàn bạo của mình, đám hải tặc dường như biết bị bắt là sẽ cầm chắc cái chết nên tới giờ vẫn cố chống cự, nhưng thấy binh sĩ trên thuyền cũng dừng tay chờ hành động tiếp theo của bọn chúng, đám hải tặc đưa mắt nhìn nhau một hồi rồi ngoan ngoan hạ đao kiếm xuống đầu hàng.
Quốc Toản thấy tình thế đã ổn vội đưa mắt nhìn tình hình quân của mình trên thuyền. Bh’riu Liêng mềm oặt được Đinh Nhị vất vả vác lên luyền, miệng còn đang trào ra cả chậu nước. Pơ Loong Đắc thì được Đinh Tứ đang cắp nách bơi vào thuyền. Lạt La Tạ Đốn đang vùng vẫy dưới nước thì đang được binh sĩ trên thuyền thả dây thừng cho bám rồi kéo lên. Binh sĩ trên thuyền thì chỉ vài người bị thương ngồi chờ băng bó, chưa thấy người nào phải gục trên vũng máu.
Mọi thứ có vẻ khá ổn, nhưng lão Đầu ở thuyền bên kia chẳng nói chẳng rằng, bất ngờ ném cây đao trong tay đi, lưỡi đao xoay vù vù hướng về phía Quốc Toản. “Phập” lưỡi đao cắm ngập ngực một tên hải tặc khi nãy còn quỳ phía sau Quốc Toản, kéo hắn bay ngược vào mạn thuyền, cây dao găm trong tay tên hải tặc rơi leng keng trên sàn thuyền khiến các binh sĩ Hoài Văn quân được phen hú hồn, vài tên nghiến răng căm tức muốn băm đám hải tặc ra.
Lão thủy binh khác bên cạnh Quốc Toản nghiến răng nghiến lợi sút mạnh vào ngực tên hải tặc khác đang quỳ dưới sàn khiến hắn bật ngửa ra sau, một con dao găm khác từ tay áo tên hải tặc lại rơi ra. Lão thủy binh lạnh lùng vung đao trên tay chém tên hải tặc ra làm hai nửa. Rồi lão cứ hầm hầm bước tới tên răng sún đang run rẩy dưới sàn. Răng sún vội vàng thanh minh:
– Quan gia, quan gia, tiêu nhân thực sự nguyện hàng, là bọn chúng tự tung tự tác. Xin quan gia tha mạng, xin quan gia tha mạng.
– Được rồi, tất cả dừng lại.
Quốc Toản kịp thời ngăn lão thủy binh lại, tới lúc này lão Đầu cũng đã nhảy sang, lão chắp tay vái Quốc Toản nói:
– Vương gia, hải tặc là đám cùng hung cực ác, nhan hiểm xảo trá, cho tới khi bọn chúng bị khống chế hoàn toàn, người tuyệt đối đừng quay lưng lại với bọn chúng.
Quốc Toản gật đầu cảm kích:
– Cảm ơn lão đã nhắc nhở. Bài học này ta nhớ rồi.
Khác với những ấn tượng ban đầu, hình ảnh Quốc Toản anh dũng chiến đấu trên tuyến đầu, dùng võ lực của mình để mở đường, hạn chế thương vong cho binh sĩ, ngay sau khi chiến đấu ánh mắt đầy quan tâm nhìn một lượt các binh sĩ của mình đã in đậm vào lòng các cựu thủy binh. Lão Đầu gần như đã cảm phục Quốc Toản, cách xưng hô cũng âm thầm biến đổi, lão chắp tay thưa:
– Thuộc hạ không dám. Vương gia, ngươi nghỉ ngơi đi, chuyện còn lại để đám thuộc xử lý.
Quốc Toản gật đầu ưng thuận lên mũi thuyền ngồi để mặc cho lão binh chỉ đạo binh sĩ. Trên biển này những lão thủy binh kia là chuyên gia. Từng xác chết được bọn họ khám xét rồi quăng thẳng xuống biển làm mồi cho cá. Đám hải trặc trên tàu ngoan ngoãn bị trói quỳ hết trên sàn thuyền trước mặt Quốc Toản. Nhưng như thế chưa phải kết thúc, thi thoảng tiếng hét thất thanh vẫn vang lên dưới boong thuyền.
Trong khoang thuyền hôi thổi dưới cùng, từng đoàn phu chèo tàn tạ, người ngợm bầm dập thê thảm được đưa lên sàn thuyền, vài tên hải tặc ranh ma trà trộn vào đều bị lão binh lôi xềnh xệch ra mạn tàu chém đầu. Chém tới tên thứ 3 thì đám hải tặc đang lẩn trốn trong đội phu chèo ngoan ngoãn chui ra hết, tới gần 10 tên nữa.
Từng thùng gỗ, mọi ngóc ngách, mọi khoang bí mật trên tàu đều được họ lùng sục, ván trong boong được cậy tung, cứ tên nào ngoan cố không chịu ra ngoài lại bị lôi ra chém làm mồi cho cá.
Đám Hoài Văn quân theo Quốc Toản đứng trên sàn thuyền trố hết mắt chứng kiến bản lĩnh của những lão binh này, lão Đầu còn rảnh rang giải thích mọi thứ:
– Thuyền dù bé nhưng đám hải tặc này có hàng trăm chỗ ẩn nấp, không phải cứ đánh bại cái đám trên mặt thuyền này là xong. Tình thế bất lợi cái là sẽ có một lũ trốn vào các khoang bí mật. Cái đám chui rúc như chuột kia mới nguy hiểm, không soát kỹ, để sót vài tên, buổi tối đợi chúng ta ngủ say thì bọn chúng sẽ nhẹ nhàng bò ra rồi….
Lão Đầu làm động tác đưa ngón tay cái cứa ngang cổ khiến đám Hoài Văn quân nuốt nước bọt cái ực, tay khẽ đưa lên sờ cổ mình đầy kinh hãi. Chớp mắt, lão binh đã chiếm trọn sự tôn trọng rồi thành thần tượng của đám binh sĩ trẻ tuổi hết. Cả trăm người nghe lão binh chỉ huy răm rắp, việc gì nặng nhọc đám trẻ lo hết, sàn thuyền cũng được kỳ cọ cho cẩn thận, còn lão binh giờ chỉ cần chỉ tay chỉ huy.
Đám Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc tỉnh dậy cũng chỉ biết gục đầu xấu hổ, hôm nay cả hai tên đã được một phen khá là bẽ mặt.
Thêm hơn một canh giờ lục soát, đám hải tặc quỳ trên sàn thuyền ban đầu chỉ có 20, giờ đã tăng lên hơn 5 chục, đấy là còn chưa kể số bị lôi thẳng ra mạn tàu chém.
72 phu chèo thuyền trong tay hải tặc thực sự rất thảm, phải mất một lúc rất lâu họ mới dần làm quen được ánh sáng mặt trời rồi bước ra ngoài. Dấu vết đòn roi trên người cũ mới chống chéo, máu vẫn đang rỉ ra từ miệng vết thương. Không có ai lành lặn cả, không phải chỉ nói mỗi thương thế, mà theo đúng nghĩa đen, không ai còn đủ bộ phận trên người. Người thì bị cắt tai, người thì khoét một mắt, người thì bị chặt cụt bàn chân, người bị cắt mũi, nhiều nhất là bị cắt lưỡi. Chỉ có đôi tay là đầy đủ, hoặc có lẽ ai bị gãy tay, cụt tay đều bị giết cả rồi. Trên người ai mau mắn thì được mặc cái khố, còn đâu đến một mảnh vải cũng chẳng có.
– Lũ súc sinh!
Đám Hoài Văn quân, Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc không ai là không cau mày nhìn thảm cảnh của phu chèo, miệng cứ lẩm nhẩm chửi, không khí trở lên nặng nề, vài tên nhẫn nhịn lắm cứ lén nhìn Quốc Toản xem có cho phép băm đám hải tặc ra không. Vì thế, cứ chốc chốc lại có tên hải tặc hơi láo nháo tý là bị lôi ra chém không thương tiếc.
Điểm sơ sơ thì trong đội phu chèo có đủ loại gốc gác, người Chiêm, người Việt, người Hán, người Thát, người Nam Đảo,… dường như ở đâu cũng có, chỉ cần còn khỏe mạnh là bị đám hải tặc này giữ lại. Mỗi người đều có một vòng sắt ôm sát lấy cổ, nối lại với nhau bằng dây thừng, hơi muối làm vòng sắt han gỉ cả, có người da thịt gần như đã dính liền với vòng sắt.
Nô lệ chèo thuyền xưa này đều rất cực khổ, phải sống chui rúc ở khoang dưới, chẳng được thấy ánh mặt trời, thuyền có gặp nạn mà bị ngập nước thì phu chèo xác định bị chết chìm cả với thuyền. Nhưng thảm tới mức này thì chỉ có bọn hải tặc mới làm ra được.
Phu chèo ban đầu sợ rúm ró hết vào một góc, nhưng sau khi được binh sĩ tiếp nước, không ai đả động hay đánh đập trong khi hải tặc láo nháo tý là bị kéo ra chém đầu thì dần thoải mái hơn chút ít. Binh sĩ Hoài Văn quân theo lời dặn cố dùng nước muối ấm để rửa vòng sắt, làm chỗ dính liền với vảy vết thương ở cổ phu chèo mềm ra rồi mới dùng kìm cắt vòng sắt tháo ra. Thảm cảnh của họ thật sự quá đáng thương khiến các binh sĩ cũng bất giác ân cần hơn rất nhiều. Từng động tác đều cố gắng cẩn thận, nhẹ nhàng từng li từng tý. Đến Bh’riu Liêng cục xúc cũng phải lóng ngóng muốn vào giúp đỡ.
Một phu chèo bị cắt lưỡi, vừa được tháo vòng sắt liền vùng ra, ú ớ túm cổ một tên hải tặc gào hét gì đó không thành tiếng. Mối hận thù quá lớn, phu chèo dường như muốn đồng quy vu tận với tên hải tặc nên cứ thế ôm tên hải tặc muốn kéo cả hai xuống biển.
Bh’riu Liêng bên cạnh bị dồn nén, hết chịu nổi nên bống bùng phát. Hắn nổi hết gân xanh gân đỏ, mắt hằn lên từng tia máu, nhanh chân túm lại được người phu chèo kéo ngã hắn về sau, tay còn lại túm cổ tên hải tặc nhìn Quốc Toản chờ đợi.
Quốc Toản mới chỉ khẽ gật đầu một cái, Bh’riu Liêng như giải thoát con dã thú bên trong, hắn dùng bàn tay chắc khỏe như thép của mình cấu mạnh rồi giật phăng cuống họng của tên hải tặc ra, máu tươi phụt lên mặt hắn đỏ lòm hắn cũng mặc kệ. Bh’riu Liêng cứ túm cổ tên hải tặc đang đau đớn giãy đạp trên tay, máu bắn ra vương vãi xung quanh, chảy xối xả xuống biển. Cả thuyền như chết lặng trước độ dã man của hắn, đám hải tặc sợ hãi tái mặt, la hét muốn bò lùi lại. Chỉ tới khi chạm vào chân những binh sĩ Hoài Văn quân đao kiếm sáng loáng xung quanh thì mới dừng lại, xúm cả vào 1 góc.
Vài người trước cảnh tượng dã man lại thấy hả dạ, số khác thì chôn chân kinh ngạc, người phu chèo câm kia thì gào khóc ú ớ rồi dập đầu bôm bốp xuống sàn thuyền. Bh’riu Liêng mặt như người chết, nhìn phu chèo rồi nhìn đám hải tặc nói:
– Còn tên nào hành hạ các ngươi nữa?
Bh’riu Liêng dùng tiếng Cơ Tu cổ mà chẳng ai biết nhưng dường như ai cũng hiểu dụ ý của hắn. Quốc Toản cũng thoáng cau mày, vài gia binh định cản hắn lại, vì họ biết đám hải tặc này Quốc Toản còn cần sử dụng. Pơ Loong Đắc ở phía sau giải thích với Quốc Toản bằng tiếng Cơ Tu:
– Thông cảm cho hắn, em trai hắn từng bị bắt đi bán làm nô lệ, nghe nói cũng bị rơi vào tay hải tặc.
Quốc Toản nghe thế thì không định cản Bh’riu Liêng nữa, đám hải tặc này vốn tàn bạo, chết vài tên mà xoa dịu được nhiều người thì chẳng sao cả. Hắn lên tiếng bằng tiếng Cơ Tu cổ:
– Bh’riu Liêng, cho ngươi thêm 4 mạng.
Quốc Toản lên tiếng, binh sĩ xung quanh hiểu ý liền lùi lại không định cản Bh’riu Liêng nữa. Bh’riu Liêng nhìn Quốc Toản cảm kích gật đầu rồi hướng về phía phu chèo, dơ 4 ngón tay lên ra dấu, vẫn dùng tiếng Cơ Tu nói:
– Nói đi, ai hành hạ các ngươi nữa.
Một phu chèo bị cụt chân đánh bạo bò ra, chỉ vào một tên hải tặc khác gào khóc hét lên:
– Hắn, chính hắn chặt chân ta, hành hạ vợ con ta trước mặt ta, rồi quăng họ xuống biển.
Bh’riu Liêng liền gập xuống một ngón tay, gật đầu hiểu ý. Rồi lầm lầm lỳ lỳ kéo tên hải tặc ra mạn thuyền, mặc kệ tên hải tặc có kêu gào cứu mạng ra sao. Cả thuyền im bặt chỉ còn tiếng cầu xin của tên hải tặc, Bh’riu Liêng chẳng quan tâm, hắn túm chân tên hải tặc vặn từng cái một. Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn tan, cả không gian chỉ còn tiếng gào hét đau đớn của tên hải tặc, hắn giãy dụa đau đớn nhưng hai tay bị trói gập khủy chẳng thể làm gì được ngoài la hét. Bh’riu Liêng mặt vẫn vô cảm, đặt lưng tên hải tặc lên lan can, cánh tay cứng ngắc túm lấy cổ tên hải tặc đợi hắn yên lặng trở lại rồi nhìn thẳng vào mặt hắn gằn giọng nói:
– Họ mất chân thì ta chặt chân.
“Soạt” thanh đao trong tay Bh’riu Liêng dễ dàng chặt đứt hai chân tên hải tặc tới trên đầu gối, đôi chân hắn cứ thế rơi xuống biển. Máu bắt ra thành vòi từ chân hắn, tên hải tặc mắt trắng dã vì đau đớn, cổ họng bị bóp chặt khiến hắn lạc tiếng gào rú. Bh’riu Liêng cũng chỉ cho hắn hét thêm 3 tiếng rồi cũng quăng luôn hắn xuống biển cùng đôi chân khi nãy.
Tiếng Cơ Tu ngoài Quốc Toản và Pơ Loong Đắc ra thì không ai hiểu, nhưng nhìn cũng đủ biết phu chèo bị câm hắn sẽ cắt cổ hải tặc, phu chèo bị cụt chân, hắn sẽ chặt chân hải tặc …. Cảnh tượng máu me không phải ai cũng chịu được, nhất là binh sĩ Hoài Văn Quân và anh em Đinh Nhất, vài người phải gập người nôn thốc nôn tháo.
Nhiều người phải có cái nhìn khác về Bh’riu Liêng, còn hắn vẫn như thế, hắn như dã thú hoang sơ nhất lại dơ ra 3 ngòn tay nhìn vào phu chèo để tiếp tục màn trả thù của mình.
Đám hải tặc cùng hung cực ác bình thường hống hách, không chuyện ác nào không làm thì giờ đã run lẩy bẩy, cơ thể không còn điều khiển được mà đái ra ướt hết sàn thuyền. Bọn chúng rất muốn vùng dậy bỏ chạy, vùng dậy phản kháng, nếu tất cả cùng bị Bh’riu Liêng hành hình thế kia có khi chúng làm thế thật. Nhưng nhìn 3 ngón tay của Bh’riu Liêng, lại không có ai dám phản kháng nữa, vô hình tên nào cũng chỉ cố cầu nguyện bản thân không nằm trong số 3 người xui xẻo kia.
Trong âm thầm, tất cả bọn chúng đều đã bị khuất phục.