Chương 271: Ra biển bắt tặc 2
Xuất phát cùng Quốc Toản có 100 gia binh theo mình từ Ngự Thiên, thêm 50 cựu binh thủy quân ở Hóa châu nữa. Thuyền được dùng là một loại lâu thuyền, nhưng chỉ có một lầu thấp được dùng để vận chuyển hàng hóa, tải lương. Thuyền có 2 sàn, chia khoang thuyền làm 2 tầng, tầng dưới cho phu chèo, tầng trên chưa lính, lương thực. Chuyến đi này Quốc Toản không bố trí phu trèo, mang theo ít lương đủ dùng để chứa được nhiều lính nhất.
Lênh đênh trên biển mấy ngày có thể thấy rõ sự khác biệt trong tâm lý giữa gia binh của Quốc Toản với những thủy binh kia. Khi mới ra đi thì ai cũng hừng hực khí thế, nhưng qua vài ngày thì bắt đầu buồn bực, lắm người muốn phát điên, thi thoảng có tên bực tức gân cổ chửi bới:
– Mẹ cái lũ hải tặc chết bầm, chúng mày rúc hết ở đâu rồi. Nhanh lên, người ông mày có bộ giáp giá mấy trăm quan này. Ra đây mà cướp của ông mày đi.
Lắm tên thì thảm hơn, chửi bới mãi không có hiệu quả thì quay ra xin xỏ:
– Ông xin chúng mày, tới đây cướp ông đi. Ông muốn nhanh về đất liền.
Quốc Toản có thể hiểu được tâm trạng các binh sĩ, nên cứ mặc kệ cho chúng hò hét, tránh để bọn chúng ức chế quá mà phát điên. Dù sao nghe được cũng chỉ có sóng biển với gió mà thôi. Đến giờ Quốc Toản cũng thấm thía, để đi được ra biển cần bản lĩnh lớn thế nào.
Đi trong sông còn thấy được bờ, thấy cây cối làng mạc chứ ở đây, còn trên biển nhìn tứ phía xung quanh chỉ có nước là nước, một màu xanh ngắt ngày này qua ngày khác, trên đầu thì là trời nắng chói chang. Rau ăn chẳng có, muốn chạy nhảy một tý cũng chẳng được. Hơn hết là tâm lý, cảm giác cứ như mình đang trôi nổi vô định, chẳng biết đích đến ở đâu, chẳng biết mình đang trôi dạt phương nào. Biển thì hở tý lại nổi sóng nổi gió khiến thuyền chao đảo. Nói chung biển không cho mình cảm giác an toàn như trên mặt đất vững chãi, nơi mình có thể tới bất cứ đâu, làm bất cứ gì, trước mối nguy nào cũng có cơ xoay chuyển.
Dù là người can đảm nhất thì cũng khó tránh khỏi cảm giác hoang mang này khi đi biển. Đám lão thủy binh Hóa Châu nhìn đám binh sĩ bị dày vò chỉ cười trừ rồi làm bộ mặt người chết trêu ghẹo:
– Lần đầu ra biển không bị phát điên cũng là một loại bản lĩnh. Nhưng các ngươi bỏ giáp ra đi, mặc giáp nặng thế nhỡ rơi xuống nước không nổi được đâu, làm mồi cho Long vương hết bây giờ.
Mấy gia binh theo Quốc Toản đều là người trẻ, chỉ được cái nhiệt huyết, thích xông lên mà không sợ chết, qua vài ngày trên biển cũng dần thấm thía cái câu trời cao đất dày. Tên gia binh trẻ tuổi nuốt nước bọt vừa run vừa cố cự cãi:
– Lão đầu, chú đừng có dọa bọn ta. Chết đuối thì nói là chết đuối, gì mà làm mồi cho long vương nọ long vương kia. Cứ dưới nước toàn yêu quái không bằng.
Một lão bĩnh khác nhảy từ lâu thuyền xuống nhăn nhở, vừa chỉ tay xuống làn nước xanh ngắt cười nói:
– Ngươi nói đúng rồi đấy, dưới đây nhiều loại thủy quái mà tiểu tử ngươi không biết được đâu. Có loại thân to hơn cả cái thuyền này, một hớp của nó dễ dàng nuốt chửng cả ngôi nhà. Con trâu trong miệng nó chỉ đủ để nhét kẽ răng thôi.
Một lão binh khác ở mũi thuyền thì dang tay minh họa:
– Có loại hàm răng còn lớn hơn vòng tay của ngươi thế này này, mỗi cái răng của nó còn sắc hơn dao, bơi không nhanh, nó chỉ lướt nhẹ một cái là đã cắn ngươi ra làm hai mảnh rồi.
– Chưa hết, khi long vương nổi giận, trời đất liền tối sầm, sóng bạc cuồn trào, thiên lôi cũng toán loạn đánh xuống, khi đó chúng ta chỉ như con kiến chờ bị di chết mà thôi.
Các lão binh chỉ qua vài lời hù dọa đã khiến đám gia binh của Quốc Toản sợ xanh mắt mèo, đến Bh’riu Liêng cũng nuốt nước bọt cái ực căng thẳng chờ đợi. Đám gia binh sợ hãi lúi húi trút bỏ bộ giáp trên người ra, mặc độc vải bố như các lão binh.
Quốc Toản ở trên lâu thuyền cười trừ nói:
– Đừng dọa bọn chúng nữa, kẻo sau ta muốn xây đội thủy binh thì lấy người đâu mà tuyển. Mấy thứ họ kể chỉ là cá Ông, và mấy loài cá ngoài biển mà thôi, rồi mấy khác chỉ là hiện tượng thời tiết, chẳng có gì lạ đâu. Cởi giáp là đúng, nhưng ai ở trên sàn thuyền thì vẫn phải mặc giáp vào trong áo vải. Kiểu gì bọn hải tặc chả bắn vài mũi tên, đấu với vài tên phỉ tặc, đừng để trúng tên rồi chết vô ích. Như thế thì lỗ lắm.
– Vâng thưa cậu chủ.
Đám gia binh nghe thế thì vững tin hơn một chút rồi vâng dạ làm theo, những lão binh còn chưa quen lắm nên vẫn giữ khoảng cách. Trong lòng họ vẫn coi Quốc Toản là cậu ấm nhà giàu, chưa chứng kiến sự đáng sợ của biển cả nên còn hốc hách, nhưng cũng chẳng buồn giải thích, cứ khi tự mình trải nghiệm là sẽ hiểu ra. Quốc Toản thấy họ kín tiếng thì chủ động mở lời:
– Lão Đầu, chúng ta lang thang đã mấy ngày rồi, ta đã tới được vị trí mà những nạn dân gặp nạn chưa? Liệu đám hải tặc có nhắm vào chúng ta không?
Lão Đầu là thủ lĩnh của nhóm thủy quân Hóa Châu này, lão tóc đã hoa râm hết, da mặt nhăn nheo hết cả nhưng người ngợm vẫn rất rắn chắc, ở trên thuyền mặc có lắc lư thế nào lão ấy vẫn có thể đứng yên như được đóng đinh vào thuyền. Lão Đầu vẫn rất khách khí chắp tay thưa:
– Bẩm vương gia, chúng ta từ sớm đã tới vùng biển mà những nạn dân nói tới, ta cũng đã hóa trang rất cẩn thận, nếu đám hải tặc còn lòng tham thì chúng sẽ nhắm vào ta thôi. Còn không thì chúng ta cũng chỉ đành công cốc quay về.
Quốc Toản ngồi dậy hứng thú hỏi lão ấy:
– Sao lão biết chúng sẽ nhắm vào ta? Nhìn tứ phía ta cũng chỉ thấy nước, đâu thấy cái thuyền nào? Mắt ta rất tốt, ta mà không thấy thì chúng cũng đâu thể thấy được ta? Biết đâu mà tìm.
Quốc Toản biết chút ít về thủy chiến trên sông, nơi có thể lợi dụng đầm lầy, núi non, ngã rẽ, cồn nổi để bày trận. Nhưng hải chiển giữa biển mênh mông nước này thì chịu. Hắn mù tịt nhưng được cái không giấu dốt, cái gì không biết là hắn hỏi cho rõ. Lão Đầu mỉm cười, ôn tồn giải thích:
– Bẩm vương gia, thực ra hải tặc không phải là cứ lơ đễnh chạy trên biển, gặp thương thuyền thì bổ nhào vào cướp. Làm như thế thì có khi chúng lượn suốt đời cũng chẳng gặp được mấy chiếc thuyền. Bọn chúng thường sẽ ẩn nấp từ sớm để chọn mục tiêu trước, có thể là ngay tại bến thuyền, có thể là trên ngọn núi, hòn đảo nào đó mà thuyền chúng ta mới đi qua. Sau đó chúng mới cho thuyền nhẹ truyền tin tức, dự đoán hướng đi, rồi tiến hành tìm kiếm chặn đánh hoặc phục kích.
Quốc Toản càng nổi hứng thú nhổm dậy hỏi kỹ hơn:
– Chặn đánh rồi phục kích? Nhưng biển cả rộng mênh mông thế này, chẳng có vật cản thì chúng phục kích kiểu gì được? Thấy chúng từ xa, ta cứ quay đầu bỏ chảy chẳng phải là xong à?
Mấy lão binh khác kín đáo quay mặt đi nhếch môi cười có chút coi thường, Lão Đầu thì ngay trước mặt Quốc Toản nên vẫn điềm nhiên nói:
– Vương gia, biển dù rộng lớn nhưng để tránh bị lạc, các thuyền vẫn phải bám theo tuyến đường cố định mà đi, họ gọi đó là hải trình. Nó cũng gần như đường thiên lý trên bộ. Còn để biết mình có đi đúng theo hải trình không thì thường căn cứ vào những dấu mốc trên đường như bến cảng, hòn đảo, ngọn núi,…. để làm mốc xác định hải trình. Đám Hải tặc cũng dựa vào đó mà mai phục. Ví dụ như người thấy hòn đảo nhỏ phía trước kia không, nếu hải tặc muốn phục kích chúng ta thì có lẽ sẽ ẩn nấp thuyền phía sau hòn đảo kia, đợi chúng ta tới gần sẽ lao ra chặn đánh. Thuyền chúng ta chở cả đá để mớm nước sâu cho giống thuyền hàng, nên chạy rất chậm, thuyền của chúng nhẹ chạy nhanh, nên bắt kịp chúng ta chỉ là chuyện sớm muộn.
Quốc Toản nhổm dậy nheo mắt nhìn hòn đảo nhỏ phía trước, nó gần như chỉ là một vùng 5, 6 mỏm đá trơ trọi nhô lên giữa biển, nhìn xa thì chỉ thấy như chấm đen, nếu có cái thuyền nào ẩn sau đó thì đúng là chẳng phân biệt được. Hắn gật gù như hiểu ra nói thêm:
– Nếu như lão nói, ta thật sự mong sau hòn đảo đó có hải tặc. Nếu không thì không biết phải lênh đênh bao lâu nữa.
Lão Đầu mỉm cười lắc đầu đáp:
– Vương gia, nếu sau hòn đảo đó không có hải tặc thì e rằng chúng ta phải quay về, chỉ cần đi thêm 1 ngày là vùng biển khá an toàn phía nam, hải tặc cũng không đi xa tới thế, nếu ta đi xa hơn nữa phải mất mười mấy ngày mới có chỗ cho đám Hải Tặc hoạt động.
Lão Đầu nói xong, tâm trạng Quốc Toản trở lên lo lắng, chuyến đi này mà công cốc thì Quốc Toản sẽ khá khó chịu, hắn không mong thế.
– Vương gia, phía trước, bên phải phát hiện hai chiếc thuyền đang hướng về phía chúng ta.
Quốc Toản còn chưa kịp phấn khích thì lại thêm một người nữa từ cột buồm hét vọng xuống:
– Vương gia, có một thuyền tách ra như muốn vòng ra sau chúng ta.
Quốc Toản đưa mắt nhìn Lão Đầu chờ đợi lời từ miệng lão. Lão Đầu mìm cười vui vẻ đáp:
– Chúc mừng vương gia, hải tặc tới rồi.
Quốc Toản liền trở lên phấn khích hét lớn:
– Tất cả chuẩn bị, theo kế hoạch hành động. Lão Đầu, trên boong giao lại cho lão. Số còn lại, theo ta xuống boong tàu, chờ chúng áp sát.
– Tuân lệnh cậu chủ/vương gia.
Nghe tiếng hô có hải tặc tới, các binh sĩ sau mấy ngày đã chán ngấy biển cả liền trở lên phấn chấn, ai đấy hò hét lên mừng rỡ. Rồi người cầm nỏ, người cầm đao theo Quốc Toản xuống cả dưới boong thuyền.
Trên thuyền, Lão Đầu cùng gần 20 người bắt đầu giương buồm cho thuyền quay đầu về hướng ngược lại muốn bỏ chạy, không khi trên thuyền theo lệnh của lão Đầu cũng dần trở lên hoảng loạn. Các mai chèo phía dưới cũng bị bắt ra sức chèo cật lực, để đóng giả cho thật giống.
Cờ Minh được kéo lên như để báo cho đám hải tặc phía xa biết thân phận của thuyền buôn, nhưng đám hải tặc chẳng có ý dừng lại.
Thuyền buôn dù cố sức chèo ra sao thì vì chở nặng, mớm nước sâu thuyền chạy rất chậm, so với nó, hai thuyền hải tặc cứ lướt như bay. Chỉ sau nửa canh giờ đuổi bắt chúng đã có thể lại gần thuyền buôn chỉ còn cách tầm trăm thước. Hai bên có thể nhìn rõ mặt mũi đối phương.
Phía thuyền buôn đám lão Đầu ngày càng loạn, phía hải tặc thì mỗi thuyền lố nhố 4-50 tên, mỗi tên ăn mặc một kiểu, vũ khí cũng lôm côm đủ thứ, từ đao kiếm, đinh ba, cung tên,…tên nào tên nấy tóc tai bù xù đang múa máy gươm dao reo hò, hú hét phấn khích.
Từ boong thuyền Quốc Toản có thể nghe thấy rõ từng tiếng động dồn dập bên trên, bao gồm cả tiếng của đám hải tặc:
– Bắn tên …… câu liêm, dây thừng chuẩn bị …. Áp sát vào mạn thuyền của chúng chuẩn bị nhảy sang chiếm thuyền.
Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng lục tục của mũi tên găm vào ván gỗ, xen lẫn còn có cả tiếng hét lên đau đớn của người bị trúng tên rồi rơi ùm xuống biển, từng tiếng móc sắt được quăng sang cấu vào lan can trên mạn thuyền.
Trên thuyền buôn dần vang lên tiếng hò hét của thuyền viên:
– Không làm được gì nữa rồi, thả thuyền nhỏ xuống, bỏ thuyền thôi.
Lão Đầu thì vẫn hò hét cố vớt vát:
– Đừng chạy, đừng chạy, ở lại còn có cơ hội sống. Lui vào lâu thuyền, cố thủ vững.
Bất chấp lão Đầu có hò hét như thế, 4-5 thủy thủ khác vẫn ôm theo gỗ mềm nhảy ùm xuống biển mong dùng thuyền nhỏ để chạy trốn, bỏ mặc lại đám lão Đầu trên thuyền buồn có sống chết ra sao.