Chương 270: Ra biển bắt tặc.
Phải ở lại tửu quán một đêm, đến sáng hôm sau, khi nhận được tin báo đám người Đỗ Tử Bình và Ngạc Đốn đều đã rời Vân Đồn, Quốc Toản mới có thể thoải mái thả 3 tên kia ra cho đi dạo phố.
Ở Vân Đồn bày bán rất nhiều loại tôm cá lạ mắt mà cả đời Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc chưa được nhìn thấy bao giờ. Thực ra không chỉ vì hai tên đấy sống ở vùng núi nên không được thấy những loại hải sản này, cũng không riêng gì chúng mà phần lớn người dân ở sâu trong nội địa đều thế. Như Quốc Toản là ngoại lệ, vì thường có dịp vào cung nên những loại tôm cá này hắn cũng đều từng được thử qua. Nhưng thế thì cũng không có nghĩa là hắn được ăn thoải mái.
Những loại hải sản này muốn mang được vào nội địa thường phải bỏ chi phí rất lớn, phải dùng từng thùng gỗ lớn đựng nước biển để thả sống đám tôm cá này, rồi cho thuyền chờ theo đường sông mà mang vào nội địa. Kỳ công là thế nhưng chuyển mười con thì may ra được một con sống khi tới Thăng Long, vì vậy nên đám hải sản này thường chỉ đủ để đem tiến cung, còn ngoài thị trường thì không có mà bán, có tiền cũng chưa chắc đã mua được mà ăn. Nhưng ở Vân Đồn này thì rẻ, đãi gia nô theo mình một bữa thịnh soạn cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Người dân ở đây đã ăn tới phát ngán, nhiều khi còn rẻ như cho, chỉ mong người ta mua hết đi hộ để khỏi phải đem đổ. Có khách hàng như Quốc Toản chẳng khác nào thần tài tới với những ngư dân ở đây.
Nhìn vài sạp tre phơi cá khô, Quốc Toản kỳ quái hỏi lão Đặng chưởng quầy:
– Lão Đặng, cá tôm ở đây rất nhiều, ta thấy người dân cũng phơi khô để ăn dần, thế sao không ai tính đem đồ khô này vào nội địa bán nhỉ?
Mỗi trấn vương phủ đều có một lão tổng quản, quản lý toàn bộ chuyện làm ăn của Vương phủ trong trấn. Ở Vân Đồn thì Lão Đặng là tổng quản, từ sáng lão đã lẽo đẽo theo Quốc Toản đi khắp nơi ở Vân Đồn, nghe hỏi tới lão khúm núm đáp:
– Bẩm cậu chủ, là chuyện chi phí và bảo quản. Không giống như thịt khô, cá muốn giữ được lâu, kể cả khi phơi khô thì đều cần dùng nhiều muối để ướp. Có như thế mới tránh bị sâu mọt hỏng hóc. Nhưng giá muối lại rất cao, nếu làm thế thì để bán có lãi thì giá bán cũng phải cao lên. Mà loại này dân nghèo ăn thì nhiều nhưng giá cao lại vượt quá sức mua của họ, còn đại hộ mua được thì chê cá khô, rất ít người ăn. Vì thế mà ở đây sản vật phong phú nhưng ngư dân cũng chỉ kiếm đủ sống thôi ạ.
Quốc Toản gật gù hiểu ra:
– Cũng đúng. Đám Diêm thương thế lực rất lớn sẽ không đời nào hạ giá bán muối, triều đình cũng quản lý việc làm muối rất gắt gao, không để người dân tự ý lập mỏ làm muối. Chuyện này rất phức tạp, không dễ giải quyết động vào là phỏng tay. Tiếc thật, mấy thứ này nếu bảo quản được lâu, giá cả thấp một chút đem liệt vào quân nhu cho quân đội được thì tốt. Lão Đặng cứ lưu ý vấn đề này, nếu có cơ hội, hoặc có cơ chuyển biến tìm được nguồn muối rẻ, biết đâu đây sẽ là mối làm ăn sinh lợi rất lớn, lại ích nước lợi nhà.
– Vâng thưa cậu chủ.
Quốc Toản chuyến này tới Vân Đồn còn muốn đi xem xét một chút các sản nghiệp của vương phủ, quan trọng hơn nữa là các xưởng ở Ngự Thiên dù mở ra rất nhanh nhưng nhu cầu của vương phủ nở ra còn nhanh hơn, khiến hàng hóa gần như luôn trong tình trạng thiếu thốn.
Hàng hóa làm ra ở Ngự Thiên chỉ có một số được chuyển tới Hóa Châu, Lạng Sơn, Thái Nguyên, số còn lại đều phải chuyển tới Vân Đồn qua vài thương nhân trung gian, rồi từ Vân Đồn lại chuyển phần lớn lên Vạn Ninh qua các cửa hiệu nhỏ khác để tới tay Trưởng Tôn Hào, để đảm bảo nguồn hàng ổn định cho hắn chuyển vào nam tiêu thụ, chiếm lĩnh thị trường.
Các cửa hiệu của vương phủ năm ngoái cũng phải ra sức thu mua hàng hóa mới đáp ứng được nhu cầu cấp bách của Quốc Toản. Đơn giản vì năm ngoái, nguyên Làng Hoài và chuyện người Tráng ở bản Giuốc là những nơi phát sinh ngoài dự tính ban đầu đã hút lượng hàng hóa rất lớn của vương phủ.
Nhưng lượng hàng hóa tiêu thụ quá lớn, thị trường dường như không đáp ứng kịp nên giá một số mặt hàng thiết yếu bị tăng vọt. Tình trạng này kéo dài sẽ gây nhiều ảnh hưởng không tốt, nhất là với khối thương nhân ngoại quốc. Quốc Toản lo lắng vương phủ hoặc Trưởng Tôn Hào bị chú ý quá nhiều sẽ làm bại lộ thân phận nên phải tự mình tới xem một chuyến:
– Lão Đặng, lượng hàng hóa năm nay ở đây thế nào? Liệu có đáp ứng nổi nhu cầu không? Tình trạng còn như năm ngoái e rằng không ổn lắm.
Lão Đặng với việc này cũng mướt mồ hôi, từ cuối năm yêu cầu mua hàng hóa cứ dồn dập được chuyển tới, Vân Đồn mang tiếng là nơi buôn bán hàng hóa tấp nập mà cũng rơi vào tình trạng khan hiếm hàng hóa, giá cả tăng cao. Đám thương buôn tức tối om sòm chửi bới cho rằng có kẻ cố ý găm hàng đẩy giá. Nếu năm nay còn thế, e rằng chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở mấy câu nói tức tối nữa.
– Bẩm cậu chủ. Năm nay hàng hóa đã sung túc hơn nên giá đã bình ổn lại. Mợ chủ dặn các cửa hiệu của chúng ta không cần thu mua quá nhiều hàng hóa chuyển tới Thái Nguyên và Lạng Sơn như trước nữa. Lượng hàng này Ngự Thiên sẽ lo, mợ chủ còn bảo tăng người đi đặt hàng, thu mua hàng của các xưởng nhỏ lẻ ở các địa phương để đa dạng nguồn cung, hàng hóa thu mua được thì phân loại, hàng tốt có thể chuyển về Vân Đồn để bán, hàng kém chút thì có thể chuyển thẳng tới làng Hoài và bản Giuốc. Người xem….
Lão Đặng dẫn Quốc Toản ra con phố sát bãi biển, là đường dẫn ra cầu tàu chỉ vào bãi mảnh gốm, mảnh sành vứt la liệt phía trước nói:
– Cậu chủ xem, chỗ này là những món hàng đồ gốm, sứ giá trị thấp, không đạt chất lượng bị bỏ lại. Với thương buôn, chở đi đem bán thì không bù nổi chi phí thuyền bè mà còn chiếm chỗ, vướng víu nên họ đem ra đây đập bỏ rồi vứt. Mợ chủ có dặn những món hàng này cũng thu mua lại, người dưới xuôi có thể không cần tới, nhưng người miền núi không cầu kỳ thế, những thứ này rất hữu dụng với họ. Mợ chủ bắt phân loại hàng hóa trước khi chuyển đi cũng vì thế, món loại 2 loại 3 thì chuyển tới Lạng Sơn để phát cho người miền núi sử dụng, dù sao ở đó chúng ta cũng đang bù lỗ, còn món tốt thì bán để lấy tiền để bù vào.
Quốc Toản hơi a lên hiểu ra, bảo sao hồi mới về, Chiêu Dương cải tổ ở Ngự Thiên nhiều thế. Trước kia hắn và Đặng Văn Thiết chỉ biết nơi nào cần hàng thì cứ chuyển tới, bất kể tốt xấu, không lường được mức độ nhu cầu hàng hóa từng nơi như Chiêu Dương. Có vợ giỏi quán xuyến, thông mình, xinh đẹp lại còn hiểu lý lẽ là điều gì đó rất tự hào. Quốc Toản mặt hơi vểnh vểnh nhìn ra phía biển làm dáng hỏi:
– Lão Đặng, mấy tháng qua làm theo lệnh của Chiêu Dương lão có vấn đề gì không?
Không biết vô tình hay cố ý để bịt hết những lời dị nghị về chênh lệch thân phận vợ chồng, mà cái tiếng Quốc Toản chiều vợ đã truyền khắp trong nội bộ trang hộ của vương phủ. Lão Đặng cũng như bao trang hộ khác, có dịp thì nói lời nịnh bợ chẳng mất gì, lão tấm tắc khen:
– Dạ không ạ. Bẩm cậu chủ, mợ chủ thực sự rất có khiếu quản lý gia nghiệp. Nếu không nói đây là lệnh của mợ chủ, lão còn tưởng Vương phi đã quay lại tự mình quản lý gia nghiệp.
Dù nghe thế cứ như nói rằng trước kia Đặng Văn Thiết và hắn quản lý chẳng ra làm sao cả, nhưng Quốc Toản vẫn rất sảng khoái, hắn vừa hứng gió biển vừa cười một tràng dài. Nhưng chợt yên lặng lại, Quốc Toản chỉ về phía chấm đen hỗn loạn trên mặt biển hỏi:
– Lão Đặng, nhìn xem, kia là gì?
Lão Đặng nheo mắt, cố rướn người nhìn cho rõ rồi lắc đầu buồn bã nói:
– Cậu chủ, xem ra những người đó gặp phải hải tặc, bị chúng cướp hết rồi, số này chắc là may mắn thoát được hoặc bị đám hải tặc thả trôi mặc sống chết, vào được tới đây coi như họ phúc lớn.
Quốc Toản nghe thế mặt liền đanh lại, tay siết chặt gặng hỏi:
– Đám hải tặc giờ lộng hành thế à? Quan binh đâu sao không truy quét bọn chúng?
– Cậu chủ, mấy năm gần đây, nhất là sau khi nhà Minh lập, đám hải tặc xuất hiện càng nhiều, thủy quân giờ không đủ sức truy bắt đám hải tặc này. Vùng này có vô số hòn đảo lớn nhỏ, đám hải tặc khi ẩn khi hiện rất khó nắm bắt. Hơn nữa, quan binh có phần thờ ơ với những gì xảy ra trên biển, họ chỉ lo bảo vệ cảng thị mà thôi.
Quốc Toản tức tối hổi thúc:
– Được rồi, chúng ta ra đó xem thế nào.
Quốc Toản nói xong liền bước như bay tới bờ biển, nơi con thuyền nhỏ rách nát vừa mới trôi dạt vào bờ. Loại thuyền chèo tay này thường dùng để chở người từ các tàu neo ngoài xa vào bờ hoặc dùng cứu nạn khi tàu đắm. Trên thuyền chen chúc hơn 10 con người, mặt ai cũng nhem nhuốc, vài người bị thương tích không nhẹ phải băng bó nhiều chỗ, số còn lại thì tàn tạ đói lả, môi miệng khô khốc nứt nẻ sau nhiều ngày lênh đênh trôi dạt trên biển.
– Nhanh.
Quốc Toản chẳng nề hà lội bì bõm ra biển kép chiếc thuyền vào, tay đưa bình nước cho mấy nạn dân đấy rồi liên tục hối thúc gia nô phía sau mang nước, đồ ăn tới tiếp tế, kéo họ lên bờ nghỉ ngơi. Bản thân Quốc Toản quen thuộc với vết thương dao đâm kiếm chém nên chủ động tháo vết thương ra để kiểm tra xem có bị thối không. Gia nô xung quanh biết tính Quốc Toản nên không tiếc cái gì, hết sức ân cần để cứu chữa, tiếp tế cho từng người.
Hì hục một hồi mới xem xong được vết thương cho nạn dân, đa phần miệng vết thương sưng tấy nhưng chưa có giòi nên vẫn tính là cứu được, vài người trong số họ hồi được sức đã tới vái lạy khóc lóc:
– Tạ ơn cậu lớn cứu mạng, tạ ơn cậu lớn cứu mạng….
Quốc Toản nghe tiếng vái lạy sau lưng thì buông việc đang làm lại để cho gia nô của mình làm tiếp, hắn đứng lên hỏi chuyện:
– Đứng lên đi, các người còn mệt, không cần đa lễ quá. Ai có thể kể lại cho ta nghe mọi chuyện đã xảy ra không?
Một vị trung niên nghe vậy thì bước ra, bắt đầu thuật lại toàn bộ chuyện mình và thủy thủ đoàn bị cướp. Theo lời hắn nói, mọi lần chỉ cần treo cờ Minh lên là có thể tránh được hải tặc, nhưng lần này hắn có treo cờ Minh nhưng vẫn bị cướp. Cỏ vẻ tình hình hoạt động của hải tặc đã phức tạp hơn trước, hoặc là có nhóm hải tặc mới, hoặc hải tặc không còn tuân theo quy tắc hoặc chính thương đội của người Minh tới giờ cũng bị cướp.
Quốc Toản nghe xong, thu xếp cho người ở lại, nhìn một người không kịp cứu chữa đã chết cứng trên bãi biển, hắn không thèm giấu sát ý của mình mà quả quyết:
– Lũ này coi trời bằng vung rồi, không ai giải quyết được thì để ta làm. Lão Đặng, tối này đem cho ta cái lâu thuyền giả làm thương buôn, sáng mai toàn bộ gia binh theo ta ra biển.
Ra biển không phải chuyện đùa, dù mùa này không có gió bão nhưng ai biết sống chết thế nào,Lão Đặng nghe thế thì chân nhũn ra, rối rít tìm đường khuyên giải:
– Cậu chủ, hay là chuyện này chúng ta báo lại cho quan phủ, để họ giải quyết.
Quốc Toản vẫn quyết tâm không giảm quả quyết:
– Không được, chuyện này không được để lộ ra ngoài, lão tạm giữ nạn dân kia lại trên thuyền lâu của ta. Đợi ta xới tung hang hổ đám hải tặc này xem chúng có những gì, rồi báo với quan phủ cũng chưa muộn:
Lão Đặng người run bắn lên, Quốc Toản giờ vẫn tính là độc đinh, nhỡ hắn có mệnh hệ gì ở chỗ lão thì lão chỉ còn nước đằm mình nuôi hà bá mà tạ tội. Lão quỳ mọp xuống hối hả cầu xin:
– Cậu chủ, xin cậu nghĩ lại, gia binh của chúng ta chỉ quen bộ chiến, chưa tham gia thủy chiến bao giờ, sao có thể mạo hiểm ra biển được. Trên biển phức tạp khó lường, cứ thế ra biển quá nguy hiểm. Cậu chủ, xin cậu nghĩ lại.
Quốc Toản nghĩ ngợi một chút, rồi lia mắt nhìn gia binh xung quanh vẫn đang sẵn sàng đợi chỉ thị của mình thì nhếch môi nói:
– Ta không cần chơi đuổi bắt trên biển với chúng, kéo chúng lên thuyền rồi giết cũng chưa muộn. Đánh nhau trên sàn thuyền chả nhẽ ta còn thua chúng? Đinh Nhất, Nhị, Tam, Tứ, các ngươi có dẫn ta ra biển bắt tặc được không?
Nghe được hỏi tới, anh em Đinh Nhất như mở cờ trong bụng, liền phấn khích quỳ một gối xuống quả quyết:
– Tuân lệnh vương gia, xin cứ tin ở chúng tiểu nhân.
Quốc Toản lại khoát tay chỉ đám gia binh xung quanh:
– Còn các ngươi, Hoài Văn quân có làm được chuyện này không? Hay là sợ rồi?
Gia binh toàn là đám trẻ tuổi, nhiệt huyết có thừa, chưa từng ra biển nhưng cũng chẳng coi biển ra gì, tên nào tên ấy đồng thanh hét:
– Không sợ …. không sợ …. Ra biển bắt tặc …. Ra biển bắt tặc.
Lão Đặng biết không thể cản được ý Quốc Toản đã quyết, vội vàng xen vào:
– Cậu chủ, nếu vậy xin cậu dẫn theo thủy thủ đoàn của Hóa châu mới ra. Họ đều là cựu binh của thủy quân Hóa châu mà Trương Hoài tuyển về, dẫn họ theo sẽ có ích cho cậu chủ.
Quốc Toản tự tin mỉm cười đầy ác ý:
– Tốt lắm, chuẩn bị đi, canh 5 xuất phát.
Gia binh xung quanh phấn khích đều quỳ xuống hô lớn rất khí thế.
– Tuân lệnh cậu chủ.