Chương 269: Cá lớn từ phương nam 2.
Đây là chuyện quan trọng, ngoài việc đã được chính Ba Đích Đề giao phó thì Ngạc Đốn cũng tự mình muốn tới Đại Việt một chuyến. Theo thương thuyền của Trưởng Tôn Hào tới được Vân Đồn từ sớm. Như để kiểm chứng lại mọi tin tức từ chỗ Trưởng Tôn Hào, Ngạc Đốn đã dành ra vài ngày, một mình đi thăm thú, lê la trà quán để nghe ngóng mọi tin tức, tin đồn được lan truyền trong dân gian.
Vân Đồn từng là cảng thị đáng mơ ước của Danak, nhưng giờ trong mắt Ngạc Đốn, nơi này đã không còn quá phồn thịnh. Không cần phải nhìn thấy thủy trại, Ngạc Đốn dựa vào việc Trưởng Tôn Hào phải treo cờ Minh trên đường tới đây để tránh bị hải tặc dòm ngó cũng đủ để đánh giá thủy quân của Đại Việt không còn quá mạnh. Hắn phán đoán, có lẽ hiện tại thủy quân Đại Việt chỉ đủ sức để bảo vệ vùng ven cửa sông và các cảng thị, ngăn không cho hải tặc tới gần bờ biển, cửa sông. Nơi này có vô số hòn đảo có thể làm nơi ẩn nấp cho hải tặc, tin rằng giờ phút này thủy quân Đại Việt đã chẳng đủ sức truy quét bọn chúng ngoài kia nữa.
Những thứ nghe ngóng được đều khiến Ngạc Đốn tạm hài lòng và yên tâm, dường như mọi tin tức mà Trưởng Tôn Hào đưa cho hắn đều chính xác. Theo dõi Trưởng Tôn Hào đã lâu, không có lấy một điểm đáng ngờ, nay kiểm chứng thông tin lại chính xác, Ngạc Đốn hoàn toàn yên tâm đi theo Trưởng Tôn Hào tới khách điếm đã hẹn trước.
Trưởng Tôn Hào khôn khéo dừng lại bên ngoài hành lang mà không theo Ngạc Đốn vào căn phòng kín đáo, tách biệt phía trong. Trong gian phòng chỉ có mình Đỗ Tử Bình đang ngồi sẵn bên bàn tiệc đang chăm chú nhìn về phía cửa. Ngạc Đốn thong dong bước vào như không chịu chút áp lực nào, nhưng hắn giữ rất đúng lễ vái chào:
– Tiểu nhân Ngạc Đốn bái kiến Đỗ Hành khiển đại nhân.
Đỗ Tử Bình cau mày nhìn đối phương dáng người nhỏ nhắn, quần áo mặc tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ học thức, hiểu biết, tâm thái thong dong thì thầm đoán định đối phương là người không quyền thế thì cũng là nhân vật tiếp xúc gần với những người quyền thế. Đỗ Tử Bình không muốn mình bị nép vế nên chưa vội chào mà truy vấn:
– Ngạc Đốn? Cái tên này hình như ta chưa từng nghe qua. Xin hỏi ngươi là ai? Ngươi đã biết ta từ trước?
Ngạc Đốn vẫn khom người mỉm cười đáp:
– Danh tiếng của đại nhân khắp Đại Việt có ai là không biết. Tiểu nhân Ngạc Đốn, chỉ là môn hạ trong phủ của trưởng trấn Danak, Ba Đích Đề đại nhân. Xin được ra mắt Đỗ Hành Khiển.
Đỗ Tử Bình giật mình, cố giữ cho bản thân bình tĩnh, hắn vừa trải qua tai họa tý thì bị tru di, nay nếu để lộ chuyện lén lút gặp người Chiêm ra ngoài, hắn lo sợ bản thân sẽ chẳng có đất để chôn thây. Đỗ Tử Bình ra vẻ giận dữ vỗ bàn đứng dậy quát:
– Người Chiêm? To gan, năm ngoái các ngươi mang quân sang đây cướp bóc, đốt phá vậy mà giờ còn dám vác mặt tới đây gặp ta? Chán sống. Người đâu.
Ngạc Đốn trước lời quát mắng của Đỗ Tử Bình không thấy e sợ, nhưng vẫn tỏ ra chút lúng túng để lấy thể diện cho đối phương. Hắn nói thành khẩn như để xoa dịu Đỗ Tử Bình:
– Xin đại nhân bớt giận, tiểu nhân biết mối thù giữa hai nước hiện tại, nhưng tiểu nhân bạo gan xin đại nhân cho tiểu nhân cơ hội được giãi bày mục đích chuyến đi ngày hôm nay. Tiểu nhân cam đoan chuyện này chỉ có lợi cho cả hai bên.
Đỗ Tử Bình cau mày, nghĩ ngợi những biến số có thể xảy ra, nhưng có nghĩ thế nào hắn cũng thấy bản thân ở thế yếu, từ khi để đối phương thoải mái mua hàng để giải quyết nhu cầu tiền bạc của bản thân thì hắn đã biết bản thân không thể quá cứng rắn với đối phương. Vị thế trong triều của Đỗ Tử Bình bây giờ không chịu nổi thêm đả kích nào khác. Hắn làm như cố giữ bình tĩnh, cố thể hiện ra oai phong của mình nói:
– Được rồi. Vậy ngươi nói đi, ngươi hẹn gặp ta ra đây là có chuyện gì?
Ngạc Đốn khẽ vái tạ rồi ngẩng lên nói:
– Tạ ơn đại nhân. Bẩm đại nhân, như người cũng biết căng thẳng mấy năm gần đây giữa hai nước chúng ta. Đỉnh điểm là năm vừa rồi, Đại Vương của tại hạ còn thân chinh dẫn quân đánh vào Đại Việt làm khắc sâu thêm mối thù giữa hai nước. Nhưng khi đó cũng vì bị Dương thị dùng yêu ngôn lừa gạt, cứ nghĩ rằng vua của Đại Việt khi đó bị kẻ gian hãm hại mới muốn cử binh tới giúp. Nào ngờ khi vào Thăng Long mới biết chính Nhật Lễ mới là kẻ muốn tiếm ngôi Đại Việt thì Đại vương đã ân hận vô cùng. Thế mới liền lập tức rút quân, muốn quay về đem đầu Dương thị tới để tạ tội nhưng mụ hồ ly đó đã trốn biệt tăm biệt tích….
Ngạc Đốn cứ đều đều diễn giải trôi chảy, chẳng chút vấp váp hay có lo lắng trong lời nói, Đỗ Tử Bình tỏ ra sốt ruột, hắn khoát tay ngắn lời Ngạc Đốn:
– Đủ rồi, có gì thì ngươi nói luôn đi, đừng vòng vo nữa. Ta không còn nhiều thời gian.
Ngạc Đốn vái một vái rồi tiếp lời:
– Bẩm đại nhân. Được biết, Hoàng Thái Tử điện hạ mới lập là người cương liệt lại tài hoa, trong lòng vốn đã có hiềm khích với Chiêm Thành. Khi Điện hạ lên ngôi cửu ngũ, nếu không có hiền thần phân rõ lợi hại, e rằng giữa hai nước sẽ lại lần nữa giấy can qua. Ba Đích Đề đại nhân không muốn thấy cảnh dân chúng hai nước phải chịu cảnh binh đao, sinh linh đồ thán nên mới phái tại hạ tới đây.
Ngạc Đốn hơi dừng lại, vỗ tay ba cái, từ bên ngoài bốn gia nô bê theo bốn mâm lớn phủ lụa đỏ đi vào. Cứ từng người đặt mâm lên mặt bàn trống, kéo tấm lụa đỏ trước khi lùi ra ngoài. Bốn mâm vàng hiện ra trước mắt khiến lông mi Đỗ Tử Bình khẽ động. Ngạc Đốn không để Đỗ Tử Bình kịp lên tiếng đã tiếp lời:
– Biết Đỗ Hành Khiển đại nhân vốn là đương thế hiền thần, được cả Nghệ hoàng lẫn Hoàng Thái tử điện hạ hết mực trọng dụng. Chủ tử sai tại hạ mang tới chút lễ vật ra mắt đại nhân, chỉ xin đại nhân tương lai có thể giúp hai nước được cùng chung sống hòa bình, không động can qua. Không dám mong gì khác.
Nói không ngoa thì Đỗ phủ đã bị vét sạch tài sàn để đền bù cho Quốc Toản, bây giờ phủ đệ của hắn chỉ còn cái vỏ bên ngoài, bên trong thì rỗng toếch, gia nô cũng phải đuổi bớt để đỡ miệng ăn. Mấy mâm vàng kia như bình nước mơ ủ lạnh trước mặt một Đỗ Tử Bình đang đói khát. Đợi Ngạc Đốn dừng lời, Đỗ Tử Bình thoáng suy nghĩ mới tiếp lời cẩn trọng, còn có chút tức giận, cứng rắn, vẫn cố tỏ ra uy thế của một đại thần:
– Các ngươi đã quá coi trọng ta rồi, ta dù là Hành Khiển nhưng quyền hành không lớn. Làm sao ta đủ sức ngăn những chuyện này. Hơn nữa, nếu thật sự muốn hòa bình, thì vì sao Chiêm Thành các ngươi vẫn lùa quân vượt biên giới để cướp bóc, bắt bớ người dân ở Thuận Hóa. Làm như thế, lại còn muốn hòa bình được ư?
Trước giọng điệu có phần cương liệt của Đỗ Tử Bình, Ngạc Đốn hơi nhún mình đáp:
– Đại nhân minh xét, tất cả đều do đám giặc cướp chiếm núi, sông hồ mà tác quái. Ba Đích Đề đại nhân cũng vì chúng mà đau đầu không ngớt. Gần đây cũng đã ra sức tiễu trừ giặc phỉ, tại hạ đảm bảo chuyện này sẽ không xảy ra nữa.
Đỗ Tử Bình dịu giọng hơn:
– Dù thế, thì việc này cũng quá sức của ta. Hậu lễ này ta không dám nhận. Các hạ mang đi cho.
Ngạc Đốn hiểu rõ Đỗ Tử Bình từ uy hiếp đổi sang dịu giọng từ chối là đã muốn nhận phần quà này rồi, nhưng sĩ diện và ra vẻ thanh cao thì vẫn phải làm. Ngạc Đốn cũng chẳng ngại xuôi theo mà vỗ về, chỉ cần dấn thêm một chút là được:
– Đỗ đại nhân khách khí rồi. Như tại hạ đã nói khi nãy, đây chỉ là quà ra mắt xin đại nhân cứ nhận lấy. Còn tương lai, hàng hóa của ngài, vẫn sẽ có người đặt mua bằng hết. Chỉ xin đại nhân trên triều góp lời khuyên giải, để hai nước không phải động binh đao. Nếu vẫn không được nữa, chỉ xin đại nhân cho lời cảnh báo, để Đại Vương của tiểu nhân có thể kịp thời cho sứ giả sang yết kiến, nói rõ lợi hại, dâng lên lễ vật cho vua của Đại Việt, chỉ mong được giảng hòa, tránh sinh linh đồ thán. Mong đại nhân minh xét.
Đỗ Tử Bình ra vẻ lưỡng lự nhưng đã xuôi theo, không nhận cũng không từ chối mà dịu giọng nói:
– Việc này ta không dám hứa trước, nhưng để tránh binh đao thì ta sẽ cố hết sức, đây cũng là điều ta mong muốn. Thôi, nói nãy giờ, tối nay còn dài, ngươi cũng đừng đứng đó nữa, tới đây ngồi xuống uống chén rượu. Chúng ta vừa uống vừa nói kỹ hơn.
Ngạc Đốn như mở cờ trong bụng hồ hởi vái tạ:
– Tạ đại nhân.
Mọi chuyện về sau dần trở nên đơn giản, rượu vào làm hai bên dễ nói chuyện hơn nhiều. Ngạc Đốn không có ý định thăm dò chỗ Đỗ Tử Bình về thế lực đứng sau lưng Trương Nghĩa ở Kajo vì chuyện này vẫn còn nhiều ẩn số, hơn nữa tới giờ hắn có thể chắc chắn triều đình Đại Việt ít hay nhiều cũng có phần trong kế hoạch này. Nói ra với Đỗ Tử Bình bây giờ thì Ngạc Đốn lo sẽ có biến số không ngờ tới phát sinh làm loạn kế hoạch của hắn.
Mưu kế, kế hoạch của hai bên hiện giờ đã đan cài, lợi dụng lẫn nhau, mỗi bên đều đang có ưu thế riêng. Thời điểm thích hợp còn chưa tới, người Cơ Tu còn chưa bị kéo tách ra khỏi Kajo, mọi phát sinh bây giờ sẽ rất hỗn loạn và không cần thiết. Vì vậy, cho tới canh ba, khi bữa tiệc đã tàn và rời đi, Ngạc Đốn vẫn không để lộ chút thông tin gì tới lực lượng đang đóng giữ Kajo.
Ra ngoài cửa, thấy Trưởng Tôn Hào vẫn đang chờ sẵn ngoài hành lang, Ngạc Đốn rất tán thưởng khen ngợi:
– Làm tốt lắm, công đầu này là của ngươi. Chuyện bung ra làm ăn ở Chiêm Thành, ngươi cứ thoải mái mà làm, ta sẽ hỗ trợ. Coi như đây là phần thưởng cho cố gắng của ngươi. Còn giờ thì quay về thuyền thôi, ta muốn ngay khi bến cảng mở, chúng ta sẽ rời đi.
Trưởng Tôn Hào không giấu được niềm vui trên mặt mà khấu đầu tạ ơn:
– Tạ ơn đại nhân, tạ ơn đại nhân.