Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bi-noi-xau-cung-ngay-tro-tay-bien-tap-dai-de-boi-canh.jpg

Bị Nói Xấu Cùng Ngày, Trở Tay Biên Tập Đại Đế Bối Cảnh!

Tháng 1 14, 2026
Chương 732: Thu phục ba đại mười cấp vũ trụ giới (thượng) Chương 731: Cuối cùng thời gian!
tan-the-duoi-mat-dat-hoang-de-troi-toi-ve-sau-ta-noi-tinh

Tận Thế Dưới Mặt Đất Hoàng Đế, Trời Tối Về Sau Ta Nói Tính

Tháng 10 4, 2025
Chương 929: Quần tinh kế hoạch, hoàn tất Chương 928: Đưa Bạch Y
nguoi-day-la-khao-co-ro-rang-la-phat-hien-van-minh-moi

Ngươi Đây Là Khảo Cổ? Rõ Ràng Là Phát Hiện Văn Minh Mới

Tháng 10 14, 2025
Chương 328: Chí cao thế giới, Chư Thiên Vạn Giới người mạnh nhất 【 Kết thúc 】 Chương 327: Nữ Oa phục sinh, tối cường pháp bảo
thuc-tinh-ky-nang-bat-dau-tu-hanh-tu-viec-hai-thuoc

Thức Tỉnh Kỹ Năng: Bắt Đầu Tu Hành Từ Việc Hái Thuốc

Tháng mười một 10, 2025
Chương 225: Lập quốc Đại Hạ! (đại kết cục) Chương 224: Này ở đâu ra tội phạm?
hong-hoang-tiet-giao-ca-chep

Hồng Hoang: Tiệt Giáo Cá Chép

Tháng mười một 10, 2025
Chương 272: Đại kết cục Chương 271: Doạ dẫm!
nha-hang-cua-ta-lien-thong-di-gioi.jpg

Nhà Hàng Của Ta Liên Thông Dị Giới

Tháng 1 21, 2025
Chương 627. Phiên Ngoại ba Yogg-Saron cho lễ vật Chương 626. Phiên ngoại hai Gotham City ánh bình minh cùng siêu cấp đám tội phạm mới hoạt động
giet-quai-bao-thuoc-tinh-ton-thuong-999999-uc.jpg

Giết Quái Bạo Thuộc Tính, Tổn Thương 999999 Ức

Tháng 1 4, 2026
Chương 500: Thanh lý giả báo cáo Chương 499: Đường về
tong-vo-kiem-cai-yeu-nguyet-lam-hang-xom.jpg

Tổng Võ: Kiếm Cái Yêu Nguyệt Làm Hàng Xóm

Tháng 2 1, 2025
Chương 187. Từ hôm nay trở đi, tạm thời ẩn lui Chương 186. Dùng kiếm trong tay phải, Thiết Đảm Thần Hầu
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 268: Cá lớn từ phương nam.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 268: Cá lớn từ phương nam.

Lênh đênh trên mặt nước thêm vài ngày, thuyền đã ra tới biển để đi ngược lên phía bắc, sóng ở cửa biển lớn hơn trên sông rất nhiều, đám Bh’riu Liêng mới làm quen được với cuộc sống trên thuyền lại được phen hoa mắt chóng mặt khác. Mùa này, gió nam và gió đông bắc cứ xen kẽ nhau thổi. Gió mùa đông bắc phải tới tháng 4 mới hết, còn gió nam phải sau tháng 4 mới thực sự thổi mạnh. Con thuyền vì thế khi thì quai chèo cật lực để tiến ngược gió, khi thì thả buồm thong giong lướt đi.

Anh em Đinh Nhất không hề nói ngoa, gần như mọi luồng lạch, mọi dòng chảy, mọi cơn gió đều được họ lợi dụng. Có anh em hắn, giúp cho chuyến đi trở lên dễ chịu hơn rất nhiều. Đặc biệt là với Quốc Toản.

Từ khi chấp thuận cho anh em Đinh Nhất theo mình, mỗi sáng Quốc Toản đều có nồi cháo cá thơm nức để ăn. Đinh Nhất người vạm vỡ, cao lớn nhưng khi xuống nước thì lại nhanh nhẹn như rái cá. Mỗi sáng sớm, hắn đều mồm ngậm lao, nhảy tùm xuống nước, sau một hồi lặn ngụp là kiểu gì cũng xách lên được một con cá lớn để làm thức ăn cho Quốc Toản.

Vài ngày sống trên thuyền, mọi người đều dần quen biết rồi thân thiết với nhau. Nếu ở trên đất bằng, Lạt La Tạ Đốn hay Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc có thể dễ dàng chiếm thượng phong trước đám anh em Đinh Nhất, nhưng đánh nhau trên thuyền thì họ lại bị hành cho ra bã. Cả 3 tên kia đều là loại cứng đầu, nên chỉ cần hở ra là bọn chúng lại tìm người khiêu chiến lại, vừa là để tiêu khiển, vừa là để học cách chiến đấu trên thuyền.

Không ngờ tất cả đều tiến bộ rất nhanh, ưu thế của anh em Đinh Nhất cứ dần bị rút ngắn. Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc không còn bị lắc lư theo thuyền nữa, bọn chúng dựa vào bản năng của mình dần học được cách để đôi chân như dính chặt trên sàn thuyền, hông thả lỏng để thân trên không bị dao động mỗi khi thuyền dập dềnh. Đám Tạ Đốn không còn bị tình trạng đối thủ chưa đánh đã tự liêu xiêu đổ xuống.

– Cậu chủ, người xem. Chúng ta tới nơi rồi.

Tiếng hét của hoa tiêu ở mãi trên cột buồm vọng xuống khiến tất cả đều dừng tay. Quốc Toản nhón chân nhìn ra xa về phía bắc rồi gật gù hạ lệnh:

– Tốt, hạ cờ, thay trang phục trước khi tiến vào bến. Đừng để lộ thân phận của chúng ta.

Vân Đồn cứ dần dần hiện ra ở ngay trước mắt. Vốn là cảng thị lớn nhất, tấp nập nhất của Đại Việt từ triều Lý, nhưng từ sau cuộc chiến chống Nguyên, Vân Đồn dần chuyển thành cứ điểm phòng thủ quan trọng phía đông của Đại Việt. Để phục vụ nhu cầu quân sự, việc buôn bán dần bị hạn chế. Dù thương thuyền ngoại quốc vẫn được ra vào nhưng chỉ được tiếp cận cảng thị mà triều đình chỉ định ở phần rìa phía bắc của Vân Đồn, gần như không có thuyền buôn nào được tiếp cận vào sâu bên trong Vân Đồn.

Thời điểm tháng 3 này, những thương thuyền từ phía nam cũng dần lợi dụng những đợt gió mùa đông bắc cuối cùng để rời đi. Nhưng chưa phải toàn bộ, vẫn còn nhiều thương thuyền đang cố chất đầy hàng hóa lên thuyền của mình.

Để lại tất cả thuyền viên của mình trên thuyền, để họ lại cho phân hiệu của vương phủ tại Vân Đồn sắp xếp, làm thủ tục với quan viên, Quốc Toản chỉ dẫn theo Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc và Tạ Đốn đội nón tiến vào thị trấn. Đây không phải ưu ái, mà Quốc Toản có nghĩ thế nào cũng không thể yên tâm để ba tên này ở xa tầm mắt, hắn rất lo chúng sẽ gây tai họa.

Phố xá Vân Đồn không còn sầm uất như trong trí nhớ của Quốc Toản, nơi đây từng lầu cao, đường xá tấp nập cả ngày lẫn đêm với đủ tộc người từ bắc chí nam, tiếng chào mời khách khứa không ngớt khi nào, thuyền bè ngoài bến san sát. Chẳng thế mà nội việc bán nón lá cũng đủ khiến Nhân Huệ Vương giàu nứt vách. Một phần vì hạn chế buôn bán, một phần vì thời điểm này thương nhân đã rời đi gần hết, một phần vì vai trò của các cảng Hội Triều, Hội Thống, Cần Hải dần lớn hơn.

Đường phố hiện giờ thưa vắng, ban ngày chỉ có vài hàng quán lác đác bán trà nước, bánh trái. Vài cửa hiệu bán vải vóc, đồ gốm sứ vẫn đang cố chào mời số khách hàng cuối cùng tại bến trước khi mùa mua bán tấp nập nhất trong năm kết thúc. Dẫn thẳng vào một tửu lâu lớn ba tầng, Quốc Toản đi vào gian trong mà không cần ai chỉ dẫn, vừa vào trong, vị chưởng quầy đã đứng chờ sẵn cúi chào:

– Cậu chủ, người đã tới.

Quốc Toản khẽ gật đầu đáp:

– Đặng chưởng quầy, mọi chuyện thu xếp ổn thỏa chưa?

– Bẩm cậu chủ, mọi thứ đã chuẩn bị như cậu dặn. Mời cậu lên lầu 3, trời tối là chúng cũng sẽ tới. Địa điểm là khách điếm phía đối diện.

Quốc Toản chỉ gật đầu ưng thuận rồi theo chưởng quầy đi lên cầu thang phụ ẩn sau vách để lên lầu. Tửu quán trang trí không quá lộng lẫy nhưng lại toát ra vẻ bề thế khó tả. Tầng 1 khá đông khách, còn có chút ồn ào. Lên tới tầng 2 khách khứa dần thưa hơn nhưng lại sang trọng hơn. Tới lầu 3 thì chẳng còn vị khách nào cả, cả lầu 3 rộng rãi chỉ còn lại một bàn bày sẵn vài đĩa thức ăn, một cánh cửa hơi hé mở. Cầu thang lên tầng 3 thì hoàn toàn bị chặn lại bởi một vách gỗ có dán hàng chữ “Tửu quán đang sửa chữa lầu 3, xin quý khách lượng thứ”.

Quốc Toản ngồi vào bàn được chuẩn bị trước, qua cánh cửa khép hờ hắn có thể dễ dàng nhìn được xuống đường phố đang về tối ở phía dưới. Từng ánh đèn lồng dưới phố dần được đốt lên, tới khi cả con phố dần sáng rực, tửu quán nơi Quốc Toản tới cũng dần lên đèn tầng 1 tầng 2. Chỉ còn lầu 3 của Quốc Toản là vẫn đèn đóm tối om. Bh’riu Liêng nhịn nãy giờ mới lên tiếng chất vất:

– Đây cũng là tài sản của ngươi à? Rốt cuộc ngươi có bao nhiêu cửa hiệu thế?

Quốc Toản chỉ mỉm cười, trong bóng tối vẫn dễ dàng gắp được thức ăn ở đĩa lên ăn rồi trả lời hắn mà không rời mắt khỏi con phố phía dưới:

– Cứ thi thoảng lại có thêm cửa hiệu mở mới nên giờ ta cũng không biết chính xác mình có bao nhiêu cửa hiệu. Muốn biết rõ thì chỉ có cách hỏi Chiêu Dương thôi.

Bh’riu Liêng bĩu môi chê bai:

– Ngươi giàu thế mà sao kẹt sỉ, không chịu thắp đèn lên, để phải mò mẫm ăn trong tối thế này.

Nói thế chứ Bh’riu Liêng chẳng coi bóng tối ở đây ra gì, so với trong rừng thì ở đây vẫn sáng rõ như ban ngày vậy, hắn vẫn dễ dàng lấy được cái phao câu gà trong đĩa thịt lên nhai rau ráu. Quốc Toản chỉ mỉm cười đáp:

– Làm thế này, người dưới phố sẽ không thể thấy chúng ta, còn chúng ta có thể thấy họ rõ mồn một. Các ngươi nhớ đừng gây ồn ào gì đấy, ăn uống thì cứ thoải mái.

Như bao cảng thị khác, dưới phố dần dần đông người đổ ra đường, các tửu quán, kỹ viện cũng dần dần hồi tỉnh, tiếng chèo kéo, nói cười dần ồn ào hơn. Lạt La Tạ Đốn đánh bay mâm thức ăn thì rất tò mò muốn thò đầu ra ngoài ngắm cảnh phố phường, ngắm những cô nương mát mẻ đứng ở các hành lang đối diện. Nhưng hắn không dám che tầm nhìn đang rất chăm chú của Quốc Toản.

Dưới phố cũng không có gì đặc biệt, người ra vào khách điếm đối diện cũng khá đông. Khuôn mặt Quốc Toản khẽ nhếch môi lên cười khiến Tạ Đốn tò mò đứng ra đằng sau nhìn theo hướng của Quốc Toản. Chỉ thấy một cái kiệu nhỏ dừng trước cửa khách điếm, một trung niên ăn mặc không quá sang trọng nhưng nhìn qua cũng biết là nhân vật có địa vị bước xuống. Hắn ta còn ngoái ngác nhìn xung quanh, nhìn lên cả tầng 3 tòa tửu quán nơi Quốc Toản đang ngồi một lúc trước khi bước vào trong.

Tạ Đốn vội ngồi thụp xuống sợ hắn nhìn thấy, còn Quốc Toản vẫn ung dung ngồi đấy quan sát từng chút động tĩnh phía dưới. Tới khi Đỗ Tử Bình đi khuất vào khách điếm, Quốc Toản mới cười nhạt rồi nâng li trà lên uống. Tạ Đốn không kìm được mà tò mò hỏi:

– Cậu chủ, hắn là ai vậy. Khi nãy hắn nhìn lên đây, liệu có thấy chúng ta không?

– Yên tâm, hắn không thấy được gì đâu, miễn sao chúng ta không gây ồn là được. Hắn là một đại nhân vật ở triều đình, cũng rất quan trọng trong kế hoạch chiếm lấy Danak của ta.

Pơ Loong Đắc, Bh’riu Liêng hay ngay cả Tạ Đốn nghe lời này cũng không lấy làm ngạc nhiên, vẫn rất ung dung nhâm nhi quả khô trên tay, dù rằng Danak có thể nói là quê hương của bọn chúng cũng chẳng sai.

Tạ Đốn bỗng chỉ tay xuống phố kinh ngạc nói:

– Cậu chủ, người kia, cái lão lớn tuổi mà người nhỏ thó ấy, hình như con từng thấy hắn trong doanh trại quân đội rồi.

Quốc Toản gật gù khen ngợi:

– Tinh mắt lắm, đây cũng chỉ là lần đầu ta thấy hắn. Hắn chính là con cá lớn phương nam mà ta muốn câu. Hắn là Ngạc Đốn, kẻ có thể hô phong hoán vũ ở Danak, là cánh tay phải của Ba Đích Đề đấy.

Nghe tới tên Ngạc Đốn, Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc thờ ơ gác chân vắt vẻo trên ghế nãy giờ liền choàng dậy ngó nghiêng nhìn thật kỹ rồi nói:

– Ngươi nói Ngạc Đốn là lão già kia à? Ta chưa từng gặp mặt nhưng nghe Trương Nghĩa nhắc tới nhiều rồi, hắn nói Ngạc Đốn là kẻ vô cùng nguy hiểm và khó đối phó. Bảo hắn là hồ ly, kế gì của Trương Nghĩa cũng đều bị lão ta tìm ra cách ứng biến.

– Đúng thế, hắn là kẻ rất lợi hại.

Tạ Đốn ghé đầu nói xen vào:

– Vương gia, thế hắn và tên khi nãy cùng tới đây là có mục đích gì vậy.

Quốc Toản thờ ơ đáp:

– Chúng tới để hợp mưu đối phó với ta đấy.

Tạ Đốn bỗng nghiến răng tức tối:

– Để con đi giết bọn chúng.

Quốc Toản chép miệng gằn giọng.

– Ngồi im đấy, ta muốn giết chúng thì chúng chết lâu rồi, còn để cơ hội cho chúng gặp nhau à?

Pơ Loong Đắc khó hiểu hỏi lại:

– Ta thấy Tạ Đốn nói đúng mà? Chúng gây khó dễ cho ngươi, chính ngươi cũng bảo tên Ngạc Đốn kia là một kẻ nguy hiểm, giờ chúng đang ở ngay trước mắt chẳng phải cứ giết quách đi là được à?

Quốc Toản lắc đầu không biết phải giải thích thế nào cho mấy tên này hiểu nên chỉ nói qua loa:

– Vì để chúng sống sẽ tốt hơn, trong kế hoạch của ta cần bọn chúng hợp mưu với nhau. Giờ giết chúng thì tác dụng không có nhiều, tên Ngạc Đốn này chết thì sẽ có tên Ngạc Đốn khác thay thế mà thôi, cùng lắm chỉ gây ra chút xáo trộn, cái ta cần lớn hơn nhiều.

Bh’riu Liêng than thở:

– Bọn ta chẳng thể nào hiểu nổi đống suy nghĩ lằng nhằng, phức tạp của đám người miền xuôi các ngươi. Tên nào cũng chứa đủ loại âm mưu tính toán trong đầu. Cứ đơn giản như bọn ta, kẻ nào uy hiếp tới làng bản là bọn ta chém chết, ai tốt bụng giúp đỡ sẽ là bằng hữu. Thế chẳng nhẹ đầu hơn à?

Quốc Toản chỉ mỉm cười đáp lại:

– Nếu các ngươi có thể học được chữ viết, đọc được nhiều sách thì tự khắc sẽ hiểu vì sao lại thế thôi. Giống như bốc thuốc, các ngươi đâu hiểu chuyện kết hợp các loại thuốc với nhau lại sẽ có hiệu quả gì, nhưng Tuệ Tĩnh lại biết. Việc này cũng thế, vậy nên người dưới xuôi bọn ta chưa bao giờ coi nhẹ việc học.

– Được, vậy bọn ta càng phải học được chữ viết. Nếu không sẽ phải mãi chịu thiệt với người miền xuôi các ngươi.

Trước thái độ quyết tâm của Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc, Quốc Toản chỉ cười thành tiếng vui vẻ, còn Lạt La Tạ Độn thì bĩu môi chê bai:

– Hai ngươi là đồ ngốc. Ta chả cần, đợi lập được công trạng, ta cưới vợ rồi xin làm trang hộ của vương phủ, đẻ đứa con rồi cứ thế theo vương phủ mà sống là đủ.

Quốc Toản lấy tay gõ cái cốp lên đầu Tạ Đốn mắng:

– Ngươi học gì không học, lại học theo cái thói bám chân vương phủ mà sống của đám lão Nguyên à?

Tạ Đốn ôm đầu xuýt xoa rồi cười hề hề nói:

– Con thấy tốt mà, chẳng có chỗ nào là xấu cả.

Để giữ mấy tên này ở yên một chỗ, Quốc Toản phải nói chuyện với chúng rất nhiều. Tới tận canh 3, sau khi Đỗ Tử Bình và Ngạc Đốn đều đã từ khách điếm rời đi đã lâu Quốc Toản mới yên tâm để đi nghỉ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-hoang-ngon-chi-than-den-chu-the-chi-chu.jpg
Từ Hoang Ngôn Chi Thần Đến Chư Thế Chi Chủ
Tháng 1 7, 2026
muon-mang-ta-mang-theo-cay-nam-phong-dam-nguoi-xuyen-qua-the-gioi
Muốn Mạng, Ta Mang Theo Cây Nấm Phòng Đám Người Xuyên Qua Thế Giới
Tháng mười một 25, 2025
Vô Địch Đơn Giản Hoá Bắt Đầu Mãnh Hổ Quyền, Giết Vào Giang Hồ
Vô Địch Đơn Giản Hoá: Bắt Đầu Mãnh Hổ Quyền, Giết Vào Giang Hồ
Tháng 10 27, 2025
tam-quoc-bat-dau-lam-lu-bo-thu-ha-de-muu-sinh
Tam Quốc: Bắt Đầu Làm Lữ Bố Thủ Hạ Để Mưu Sinh
Tháng mười một 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved