Chương 267: Thịt hổ và hồ tiêu.
Mới cuối tháng 3, mùa mưa còn chưa tới, nước sông không lớn, tốc độ chảy cũng chậm, chiếc thuyền được giăng đèn sáng chưng cứ thế lướt nhẹ trên mặt sông.
Cách Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc chế biến, làm đồ ăn từ thịt hổ cũng rất đơn giản. Một chậu than đỏ rực được đặt trên sàn thuyền, từng tảng thịt lớn được ướp chút muối trắng đơn giản rồi xiên que nướng. Với bọn hắn chỉ cần có muối là thức ăn gì cũng thành mỹ vị nhân gian.
Dù không cầu kỳ, chỉ cần mùi thịt nướng, mỡ bị cháy xém thơm nức mũi đã đủ khiến gần trăm con người trên lâu thuyền nuốt nước bọt ừng ực chờ đợi được ăn. Ít người từng được ăn thịt hổ, nên ai cũng tò mò về hương vị của chúng. Tới khi mỗi người được phát cho một miếng thịt đã được nướng chín, không ai kìm được mà cắn luôn lấy một miếng.
Thịt hổ thêm chút muối có vị rất đậm đà, thịt vừa dai vừa chắc khiến ai cũng phải dùng cả hai tay giữ miếng thịt ra sức mà cắn xé để ăn. Sau miếng đầu háo hức, ối người dần nhăn mặt vì cái mùi tanh khá nồng của thịt hổ. Chỉ có Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc, Tạ Đốn ăn ngon lành.
Quốc Toản ăn tới miếng thứ 3 cũng không chịu nổi vị tanh nồng này, nếu có hớp rượu mạnh sẽ đỡ hơn, nhưng đây cũng coi như buổi hành quân nên chuyện uống rượu bị cấm tiệt. Quốc Toản với hỏa đầu trên thuyền:
– Mang cho ta nồi rượu mạnh, thái thịt này ra đem hầm sẽ đỡ tanh hơn. Làm cho ta đĩa muối, thêm giấm và hồ tiêu mang tới đây.
Đợi hỏa đầu vâng dạ rời đi, chỉ lát sau, một nồi rượu mạnh liền được bác lên trên chậu than để hầm thịt, lại mang ra một đĩa chấm nho nhỏ có chút bột đen đen bên trên đưa tới trước mặt Quốc Toản đang ngồi khoanh chân ở lâu thuyền.
Trong lúc chờ hỏa đầu nấu thịt hổ, Quốc Toản rút con dao nhỏ, cắt từng miếng thịt hổ cho vừa miếng rồi chấm đĩa muối để ăn. Món thịt hổ dường như đã dễ ăn hơn rất nhiều, khuôn mặt hắn hiện rõ vẻ hài lòng cứ vừa ăn vừa gật gù tán thưởng. Dù vừa mới công khai khiêu khích phật môn, không lường được những bất trắc sắp tới, nhưng chẳng mấy khi trăng thanh gió mát, Quốc Toản quyết định thả lỏng tâm trí một chút, cũng cho người xung quanh thoải mái hơn.
Bê đĩa muối cùng khay thịt hổ xuống dưới sàn thuyền, nơi đang tụ tập khá đông gia nô đang gặm nhấm bữa thịt hiếm có. Khẽ hích hích mũi chân vào mông Bh’riu Liêng bảo hắn ngồi dịch ra trước khi ngồi xuống, Quốc Toản hếch hàm về phía anh em Đinh Nhất đang rôm rả trò chuyện:
– Đinh Nhất, anh em ngươi là người mới tới, có tài nghệ gì đem ra góp vui được không?
Đinh Nhất nghe gọi tới, vội gân cổ cố nuốt miếng thịt nhai dở, hắn ngơ ngác nhìn mấy anh em xung quanh rồi gãi đầu xấu hổ thưa:
– Bẩm vương gia, chúng con là dân quê mùa, hàng ngày chỉ biết đánh cá, làm ruộng và tập tành chút võ nghệ. Chúng con không có tài nghệ gì đặc biệt cả, xin vương gia thứ cho.
Quốc Toản phủi phủi tay nói:
– Không sao, không sao. Ở trong quân toàn người thô kệch quen rồi, không phải cầu kỳ làm gì. Biết gì thì làm lấy. Nay trăng thanh gió mát, có đồ ăn ngon, có sông nước nên thơ thế này mà chỉ ngồi ăn không thì thật chán. Ngươi biết làm gì thì cứ làm để góp vui đi.
Lưỡng lự một hồi, Đinh Nhất nhìn 3 anh em của mình rồi ái ngại nói:
– Vậy con xin hò một điệu, con cũng không biết tên điệu hò này là gì, chỉ biết từ lâu nó đã được dân làng con hát đi hát lại.
– Hát đi….hát đi….hát đi.
Bốn anh em Đinh Nhất lần lượt đặt miếng thịt hổ xuống sàn thuyền trong tiếng cổ vũ của đông đảo người xung quanh. Thời này hình thức giải trí rất hiếm, mỗi khi có cơ hội được xem kịch, nghe hát, nghe kể chuyện ai ai cũng đều rất háo hức. Đinh Nhất khẽ hắng giọng chuẩn bị hát, xung quanh liền im bặt chờ đợi.
“Hò dô dô… dô hò dô!
Gió lên rồi, sóng hát
Mái chèo khua nhịp đều.
Tay ta chai sạn thế
Mà lòng vẫn trong veo.
Cá lượn qua lưới bạc
Mực bay ngang đầu thuyền.
Anh em cười giữa sóng
Ơi, đời đâu cần phiền.”
Mới vào nhịp có chút rụt rè, nhưng rất nhanh, anh em Đinh Nhất thể hiện được chất mộc mạc dân dã, phóng khoáng của ngư dân. Những người đương đầu với sóng gió sông nước nhưng vẫn giữ được sự lạc quan trên người. Bốn anh em cứ liên tục tiếp lời, thi thoảng còn phụ họa bằng những động tác như chèo thuyền, như kéo lưới để làm sinh động thêm cho điệu hò. Chẳng bao lâu, trên mặt sông tĩnh lặng chỉ còn giọng hát, hòa lẫn chút tiếng bọt nước như nốt nhạc điểm xuyết. Cả thuyền lâu dần dần hoàn toàn bị thu hút vào câu hò.
“Hò dô dô… dô hò dô!
Thuyền ta đi từ sớm
Qua bao hòn bao ghềnh.
Chân trời xa lấp lánh
Làm bạn với sao đêm.
Quê nghèo không lụa gấm
Có mỗi nắng và gió.
Mẹ hong cá trên giàn
Cha chèo thuyền ra ngó.
Hò dô dô… dô hò dô!
Lưới trúng bầy cá bạc
Mắt sáng rỡ như trăng.
Cơm chan mắm qua bữa
Mà vui như hội làng.
Sông nuôi ta như mẹ
Sóng vỗ vỗ lời ru.
Dù đời còn lam lũ
Vẫn hát giữa sương mù.
Hò dô dô… dô hò dô!
Mai con ta lớn khôn
Lại ra khơi như bố.
Hát câu xưa ông truyền
Vượt trùng khơi chẳng ngó.
Biển ơi, ơn chẳng cạn
Dẫu bạc tóc chân trần.
Ngư dân mình vẫn hát –
Tình biển, tình người dân.”
– Hay….hay….hay
Anh em Đinh Nhất vừa dứt tiếng hát, cả thuyền vỗ tay bôm bốp khen hay. Quốc Toản cũng không phải ngoại lệ, nhìn Đinh Nhất đang rối rít vái tạ xung quanh, hắn vẫy tay gọi tới:
– Hát hay lắm, lâu rồi ta không được nghe những điệu hò thế này. Hát rồi thì phải được thưởng, các ngươi muốn được thưởng gì? Nếu làm được, ta sẽ không tiếc.
Đinh Nhất còn chưa kịp nghĩ, anh em xung quanh còn đang hối thúc thì Đinh Tứ đã bạo dạn bước ra trước mặt Quốc Toản nói:
– Bẩm vương gia, nếu được thì xin người thu nhận chúng con vào Hoài Văn quân.
– Đinh Tứ, đừng vô lễ.
Đinh Nhất vội vàng quát lên rồi kéo Đinh Tứ quay lại, dù sao bọn hắn cũng là người mới tới, tự ý lại quá gần vị vương gia cao quý như Quốc Toản, hắn sợ sẽ gây hiểu lầm không đáng. Quốc Toản khoát tay nói:
– Không sao, không sao. Khi chiều mải suy nghĩ ta không để ý tới lời các ngươi nói. Các ngươi thật sự muốn vào Hoài Văn quân à?
Đinh Nhất cùng các anh em của mình nghe thế nửa mừng nửa lo vội quỳ thụp xuống khấu đầu:
– Bẩm vương gia. Danh tiếng Hoài Văn quân xưa nay ai cũng biết, mới năm ngoái còn đánh đuổi quân Chiêm tán loạn. Nghe nói Hoài Văn quân vẫn đang tuyển người, bọn con vừa là để đền nợ nước, vừa là để người nhà sống tốt hơn nên mới muốn tới ứng thí. Buổi lên Yên Tử hôm nay chúng con cũng chỉ cầu phật tổ phù hộ để được toại nguyện. Đây là mong ước tột cùng của chúng con, xin vương gia thu nhận.
Nhắc tới chuyện Yên Tử, Đinh Nhất lại nhớ tới chuyện ngu xuẩn lỡ đắc tội với Quốc Toản, giọng cứ dần trở lên lí nhí. Quốc Toản như chẳng để ý tới chuyện cũ, chân hơi rung rung nhẩm nghĩ rồi vô tư đáp:
– Chuyện khác thì không sao, riêng chuyện vào Hoài Văn quân thì không được.
Mới nói được tới đó, anh em Đinh Nhất đã thẫn thờ ngồi bệt xuống sàn thuyền, tay bất giác vỗ mạnh xuống sàn, mặt đầy ăn năn tự trách, cứ như chúng đã tự tay ném đi cơ hội của mình.
– Hoài Văn quân không phải đội quân ô hợp, là chỗ ai cũng có thể vào, muốn vào phải qua tuyển chọn kỹ lưỡng. Để các ngươi vào dễ dàng sẽ là bất công với những binh sĩ khác. Các ngươi muốn vào thì phải tự mình ứng thí vượt qua các yêu cầu tuyển quân, hoặc làm lên một phen công trạng, hoặc chứng minh được năng lực của mình. Nói chung, các ngươi yêu cầu cái khác đi, bất cứ cái gì trừ việc đòi vào luôn Hoài Văn quân.
Xung quanh Quốc Toản, dù các gia binh đang mải mê chè chén, ca hát, nhưng từng lời của hắn, chúng vẫn nghe rõ. Bất giác ai đấy đều có chút ưỡn ngực tự hào rồi tiếp tục cuộc vui, hòa chung vào không khí dần sôi nổi trên thuyền.
Hi vọng tưởng như đã mất lại quay lại, anh em Đinh Nhất ôm chầm lấy nhau mừng rỡ hò hét, Đinh Nhất nhanh chóng tỉnh táo thoát ra, hắn là người trải đời nhất nên đề nghị khéo léo:
– Bẩm vương gia, lời vương gia dạy chúng con đã hiểu. Vậy, vương gia, người có thể cho chúng con theo hầu người thời gian này, đợi tới ngày về Ngự Thiên bọn con sẽ ứng thí sau được không ạ?
– Đây là yêu cầu của các ngươi?
Quốc Toản nghi hoặc hỏi lại Đinh Nhất. Vốn dĩ nếu chỉ vì lợi lộc mà tới, thì đây là cơ hội để xin ban thưởng tiền bạc, nếu thế, Quốc Toản cũng không ngại mà sẽ đáp ứng chúng. Cần có thế thì cuộc sống của họ trong nhiều năm cũng không cần phải lo lắng quá nhiều. Nhưng anh em Đinh Nhất gật đầu cam đoan:
– Vâng. Vương gia có thể yên tâm, anh em bọn con từ nhỏ đã mưu sinh ở vùng sông nước Bạch Đằng, nên rất hiểu luồng lạch con nước ở vùng này. Bọn con ở trên thuyền tuyệt đối sẽ không gây phiền hà cho người.
Quốc Toản phất tay nói:
– Nghe điệu hò là ta biết các ngươi từ nhỏ gắn với sông nước rồi. Thôi được, các ngươi có thể theo thuyền của ta.
– Tạ ơn vương gia…….Tạ ơn vương gia.
Anh em Đinh Nhất dập đầu lia lịa để tỏ lòng biết ơn của mình. Đợi họ lùi ra, lão hỏa đầu mới bưng lên bát canh thịt hổ mới hầm tới trước mặt mời Quốc Toản dùng. Xong lão còn quay ra dùng con mắt đỏ dừ tức giận nhìn Lạt La Tạ Đốn, tiện tay giật lấy cái đĩa muối mình làm đem về chỗ Quốc Toản, giọng rít lên qua kẽ răng với Tạ Đốn:
– Ngươi đừng được nước lấn tới, biết thứ này đắt thế nào không hả? Nó là vàng đấy. Đừng tưởng cậu chủ dễ dãi mà làm tới. Đâu ra cái loại gia nô không biết điều như ngươi.
Lạt La Tạ Đốn lấy thịt hổ chấm muối hồ tiêu ăn nhóp nhép nãy giờ, đầu óc cứ mơ mơ màng màng nghĩ ngợi, như chẳng nghe thấy lời lão hỏa đầu. Quốc Toản lấy lại đĩa muối rồi nói xoa dịu:
– Được rồi, được rồi. Là khi nãy ta đồng ý cho hắn dùng thử đấy. Cứ để đây cho ta.
Lạt La Tạ Đốn vẫn còn ngơ ngác, rồi lóp ngóp bò tới gần Quốc Toản lễ phép hỏi:
– Cậu chủ, thừ này là vàng à? sao con thấy ăn nó có mùi thơm.
Tạ Đốn không phải ngốc, chỉ là hắn mới học tiếng của người Việt, nên nhiều cách nói ví von hắn chưa thể hiểu được. Quốc Toản trước vẻ ngờ nghệch của Tạ Đốn chỉ mỉm cười đáp:
– Không, ý lão hỏa đầu là nó đắt như vàng. Ăn nó như ăn vàng.
– Thứ này đắt vậy ạ. Cậu chủ, thứ này tên là gì ạ, người biết hình dáng của nó không?
Quốc Toản vô tư nhún vai đáp:
– Thứ đen đen này là hồ tiêu. Là loại hạt mà đám thương nhân từ Thiên Trúc, hay Diệp Điều mang tới. Quả xanh nó như thế nào thì ta cũng không rõ, đám thương nhân khôn lắm, thứ này đắt như vàng, là bảo bối của chúng, nên chúng chỉ mang loại hạt đã rang chín tới, không đời nào chúng mang hạt giống tới đâu.
Lạt La Tạ Đốn nhăn trán nghĩ ngợi:
– Con cứ ngờ ngợ mình từng ăn thứ quả dại có vị kiểu này, dù không nhớ rõ ràng lắm. Nhưng nghĩ mãi con vẫn chưa nhớ ra quả đấy mình ăn ở đâu.
Quốc Toản cười ha hả vỗ vỗ vai Tạ Đốn bông đùa:
– Thứ này quý lắm. Chỉ cần ngươi tìm ra được giống cây của thứ này là đã lập đại công. Việc cưới vợ sinh con, xây nhà lập phủ ở Đại Việt hay Ngự Thiên đều có thể.
Lạt La Tạ Đốn rất nghiêm túc gật mạnh đầu đáp:
– Con hiểu rồi, con nhất định sẽ tìm được loại quả này đem về.
Có thêm tạp kỹ biểu diễn để xem, dù cũng không chuyên nghiệp gì nhưng cũng đủ khiến không khí trên thuyền trở lên náo nhiệt. Con hổ mấy trăm cân nhờ thế mà cứ dần bị ăn hết sạch. Tới tận khuya, bữa tiệc trên thuyền mới tàn.