Chương 266: Bất lực.
Rời khỏi tịnh xá của Tịnh Huyền, Quốc Toản cau mày cố giấu căng thẳng và mệt mỏi ở trong lòng. Vừa ra tới khoảng sân rộng trước chùa, Quốc Toản đã thấy Lạt La Tạ Đốn cười ngây ngốc, tay nải đồ ăn của hắn đã rỗng tuếch, xung quanh là gần mười đứa trẻ con quần áo có phần rách rưới đang xúm quanh ăn uống ngon lành.
Cảnh tượng này, tiếng trẻ con cười khanh khách không ngờ lại khiến lòng Quốc Toản nhẹ nhõm đi phần nào. Hắn cứ yên lặng, muốn đứng nhìn mãi. Tới khi bọn trẻ con được bố mẹ trong chùa quay ra vái tạ Tạ Đốn rồi rời đi gần hết, Quốc Toản mới hắng giọng lên tiếng:
– Tạ Đốn, chúng ta quay về thôi.
Tạ Đốn nghe tiếng gọi liền nhăn nhở chạy tới trước mặt cúi chào:
– Cậu chủ, người xong việc rồi ạ. Người xem kìa?
Tạ Đốn hí hửng chỉ tay về phía góc sân, nơi có bốn đại hán đang khúm lúm quỳ dưới đất. Nhìn kỹ thì ra là đám người quát tháo Quốc Toản trên đường khi nãy. Quốc Toản nhăn mày nhìn Tạ Đốn hỏi:
– Là ngươi làm à?
Tạ Đốn lắc đầu ùng ục, xua tay vội nói:
– Không ạ. Chúng thấy người được Trụ Trì tháp tùng vào tịnh xạ nên biết người thân phận cao quý. Chúng tìm con hỏi chuyện, con vừa nói người là Hoài Văn vương thì chúng cứ quỳ ở góc sân nãy giờ để chờ tạ lỗi với người.
Nói xong, mặt Tạ Đốn hiện rõ vẻ đắc ý đầy hả dạ khi nhìn bốn người đang quỳ kia.
Quốc Toản vốn muốn giấu thân phận mới cải trang thế này, nhưng hắn quên mất không dặn Tạ Đốn nên giờ có trách cũng chẳng được. Hắn đành bước tới góc sân nói ngắn gọn rồi rời đi luôn:
– Đứng cả lên đi, ta không có ý trách phạt các ngươi. Lần này ta bỏ qua, các ngươi lấy đó làm bài học mà bớt ngông nghênh đi.
Quốc Toản vừa có phần mệt mỏi, đầu óc thì vẫn chưa dứt ra được những chuyện dây dưa với Phật giáo nên chẳng buồn để tâm tới bốn tên đang quỳ dưới đất nói gì nữa, cứ thế rời đi.
Quốc Toản biết, so với Phật giáo thì thế lực của bản thân còn rất yếu, hoàn toàn chưa đủ sức đối chọi trực tiếp vào lúc này.
Nhưng vấn đề là, nếu trì hoãn thêm vài năm, để thế lực đủ lớn mạnh thì khi đó phật môn đã tường tận về hắn, coi hắn thật sự là nguy cơ. Trước kẻ thù chung, e rằng phật môn sẽ đoàn kết lại, trở lên lớn mạnh hơn, khó đối phó hơn rất nhiều. Khi đó ai ăn ai còn chưa biết được, có khi mọi nỗ lực của hắn lại thành công cốc. Vì thế hắn muốn đánh phủ đầu để phân tách phật môn, để những chân tu tách bạch với đám lợi dụng phật giáo để kiếm lợi, những kẻ tham vọng phát dương quang đại, xây dựng thần quyền, rồi lần lượt bẻ gãy từ cái một.
Buổi gặp gỡ hôm nay Quốc Toản muốn lợi dụng Tịnh Huyền để truyền đi một tín hiệu trong nội bộ phật giáo, để bọn chúng biết có thế lực đang nhắm vào chúng, một thế đủ mạnh để san phẳng mọi thứ chúng có. Nói chuyện với những người lõi đời, trí tuệ chẳng kém ai như Tịnh Huyền, hắn biết bản thân không thể nói lý để thuyết phục đối phương nghe theo, chỉ đành dùng thế sấm sét, dữ dội ngay từ đầu để dồn ép lão ấy, không cho lão ấy cơ hội để phản kháng, buộc phải đưa ra lựa chọn tức thời.
Đây cũng là điều hắn phải đánh cược để lão ấy tin vào thực lực của Quốc Toản. Nhưng may mắn, Tịnh Huyền là người sâu xa nhưng hòa nhã, nhân từ, cũng là người từng tiếp xúc với các tổ phật nên hiểu được ý nghĩa của việc này. Dù lão ấy có chút không nỡ khi có thể đoán ra cảnh đầu rơi máu chảy, chùa miếu đổ nát nhưng đó lại là điều giúp kế hoạch bước đầu có vẻ đã thành công. Vì muốn hạn chế thiệt hại, hạn chế tai ương nên Tịnh Huyền nhất định sẽ dốc sức thuyết phục các chùa miếu khác.
Trong phật giáo, những người một lòng hướng phật, chuyên tâm tu hành để giác ngộ bản thân, tích đức hành thiện thì việc giữ mình trong khuôn khổ là điều xưa nay họ vẫn làm, hoặc đang cố thực hiện theo thập nhị đầu đà, sẽ chẳng có vấn đề gì với họ. Đây không phải là đối tượng Quốc Toản nhắm tới.
Những kẻ ưa hào nhoáng, tham lam và tham vọng về thần quyền mới là đối tượng không cam chịu, không dễ dàng để chúng từ bỏ những quyền lợi của mình, từ đấy mới sinh ra phản kháng. Trong đó hẳn có không ít dựa vào vương hầu khác để tác quái. Quốc Toản càng cố thể hiện bản thân mạnh mẽ nhưng mặt khác, người ta sẽ thấy hắn còn rất trẻ, tại vị chưa đầy 1 năm, chỉ là kẻ ngựa non háu đá và ngông cuồng không biết trời cao đất dày. Tạo ra sự chủ quan thì cơ hội để bẻ gãy từng tên của Quốc Toản sẽ tới.
Nhưng chuyện có được như thế cũng không phải đơn giản. Sức mạnh của phật giáo nằm ở nhân tâm chúng phật tử đông đảo. Phật tử suy cho cùng chính là con dân Đại Việt, làm không khéo để dân chúng phẫn nộ rất dễ gây tai họa. Ngược lại, được phật giáo ủng hộ đi tới đâu mọi việc cũng xuôi. Như hiện tại, khi đã kích phát kế hoạch này, Quốc Toản đã tự đưa mình ra làm tấm bia cho muôn ngàn mũi tên nhắm tới, nhưng cũng chẳng thể đoán biết được hắn sẽ phải đối mặt với những khó khăn gì từ phật môn.
Chuyện cần làm thì vẫn phải làm, chẳng thể bàn lùi được, giống như lên trận đối mặt với kẻ thù, do dự hay sợ hãi là mình đã tự thua.
Đầu cứ mải nghĩ miên man, chân cứ bước, người thì cứ tự giác làm đủ thứ chuyện trên đường. Gặp đứa bé bị ngã thì nâng nó dậy, gặp đám trẻ ôm bụng đói thì cho bánh, cho lương khô, đưa túi tiền cho Tạ Đốn đi mua thêm bánh về phát. Gặp tên côn đồ đang mắng mỏ người khác thì bực bội đá vào đít làm hắn ngã dúi dụi rồi để Tạ Đốn làm nốt chuyện còn lại. Gặp xe hàng bị đổ thì góp tay nâng lên. Chẳng việc gì là hắn không làm.
Đôi chân ngập bùn tới đầu gối, Quốc Toản nghiến răng gồng hết sức để nâng một bên bánh xe trâu bị thụt xuống rãnh lên. Con trâu cũng hợp sức ra sức bước đi, nhấc móng đạp bọp bọp xuống vũng bùn mấy cái là mặt mày Quốc Toản lầm lem. Hắn buông tay đứng thẳng lên dùng ống tay lau mặt để bùn khỏi chảy vào mắt mới nhận ra quanh mình còn mấy người khác. Tạ Đốn cũng đang nổi hết gân xanh gân đỏ, bất ngờ là mấy tên ngồi quỳ ở sân chùa không hiểu sao cũng có mặt ở đây. Nhưng mặc kệ, Quốc Toản lên tiếng:
– Lần này đừng thả tay. Giữ lâu một chút. Nào, 1 2 3 lên.
Sáu người vạm vỡ cùng một con trâu gồng người nâng chiếc xe nặng trịch lên, bánh xe nhích lên được một cái, mấy người mìm môi mím lợi cố giữ chắc, ông lão đánh xe trâu nhanh trí kê ngay khúc gỗ như bắp tay vào bánh xe. Có điểm tựa, chiếc xe liền lăn bánh thuận lợi thoát ra khỏi vũng bùn. Ông lão đánh xe rối rít tạ ơn, lục lục trong người tìm chút đồ làm quà nhưng ngoài bộ vải gai vá víu nham nhở thì lão chẳng có gì cả, hàng trên xe là của lão địa chủ ở nhà, ông lão không dám đem tặng. Phải nói mãi ông lão mới ngần ngại chịu rời đi.
Quay lại nhìn Tạ Đốn và 4 tên kia nói cười vui vẻ, cứ như đã quen biết từ lâu, Quốc Toản thoáng cau mày hỏi:
– Khi nãy ta đã nói không có ý trách phạt các ngươi cơ mà? Sao lại còn theo tới đây?
Bốn tên kia trở lên luống cuống, không biết phải nói làm sao thì Tạ Đốn đã ngờ nghệch đáp:
– Cậu chủ, người không nhớ sao? Khi nãy ở chùa chúng dập đầu muốn xin theo hầu cậu chủ, nói gì mà ngưỡng mộ uy danh của người. Cậu chủ không nói gì, nên con tưởng người đồng ý nên cứ để họ đi theo.
Quốc Toản đưa tay lên muốn ôm mặt bất lực nhưng nhớ ra tay mình dính đầy bùn đất nên thôi. Nhìn Tạ Đốn, Quốc Toản vẫn không thể trách được, chỉ tự dặn lần sau phải nói rõ ràng mọi thứ với hắn. Nhìn bốn tên luống cuống phía trước, Quốc Toản cũng đành tặc lưỡi nói:
– Dù gì cũng tới đây rồi, thuyền của ta cũng ngay trước mặt, cứ tới thuyền đã rồi tính. Các ngươi tên là gì?
Người lớn tuổi nhất, khoảng gần 30 tuổi là người đã chính miệng mắng chửi Quốc Toản khi trước vội quỳ xuống hối hả đáp:
– Bẩm vương gia, con là Đinh Nhất, kia là các tiểu đệ, lần lượt là Đinh Nhị, Đinh Tam, Đinh Tứ.
– Khấu kiến vương gia.
Theo lời của Đinh Nhất cứ lần lượt từng tên quỳ xuống chắp tay khấu tạ. Quốc Toản rất muốn hỏi kỹ hơn, nhất là cái kiểu đặt tên đơn giản đó, nhưng trời đã dần về tối, hắn khoát tay nói:
– Được rồi, trước mắt cứ về thuyền đã, còn thu nhận hay không thì tính sau.
Đám Đinh Nhất hớn hở:
– Tạ ơn vương gia.
Bến thuyền đã ở ngay trước mắt, Quốc Toản hiện giờ rất muốn lột bộ quần áo bê bết bùn đất, trút hết mệt mỏi phiền não, ngụm lặn thật sâu để sắp xếp lại suy nghĩ cho thấu đáo như mọi khi. Dẫn theo đám Đinh Nhất Nhị Tam Tứ về tới thuyền, nhìn lâu thuyền của mình Quốc Toản lại lần nữa lắc đầu bất lực nhưng cơ mặt lại dần giãn ra.
Dưới ánh chiều tà, con hổ bị lột sạch da, chỉ còn từng thớ thịt đỏ sẫm đang treo lủng lẳng trên cột buồm chờ róc thịt, tấm da hổ thì bị căng ra phơi ngay trên lâu thuyền, gia nô thì đang bê chậu lớn chậu nhỏ chuẩn bị dùng thịt hổ làm bữa tối…. Mọi thứ trên thuyền khá nhốn nháo, nhưng không khí thì rất đời thường, cùng với cảnh hoàng hôn tạo lên cảnh yên bình rất hiếm có.
Thấy Quốc Toản trở về, gia nô trên thuyền hơi khựng lại hơi cúi đầu chào rồi chờ biểu hiện tiếp theo của hắn. Quốc Toản chỉ nhẹ nhàng phất tay ý nói tiếp tục, thế là mọi thứ lại diễn ra bình thường. Con thuyền lại trở lên ầm ĩ.
Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc là chuyên gia về làm thịt thú rừng, một tên thì dùng con dao nhọn ngoáy ngoáy một lúc là cứ từng tảng thịt lớn rơi vào chậu. Một tên thì cẩn thận chăm chút cho bộ lông đáng giá, đảm bảo cho nó không bị nhăn, không bị vấy máu, không bị rách. Thấy Quốc Toản, Bh’riu Liêng hớn hở rêu rao:
– Bán rẻ cho ngươi tấm da hổ này lấy 5000 đầu mũi tên và 200 cây nỏ nhé?
Quốc Toản lắc đầu ngao ngán, bản thân cứ như vừa bị ăn cướp. Nhưng để giữ Kajo, việc này trước sau gì cũng phải làm, được tấm da hổ coi như có báo đáp lên gật đầu nói:
– Được, nhưng lần sau các ngươi bớt gây náo loạn đi được không? Mà sao các ngươi săn được con hổ này?
Pơ Loong Đắc hạ tảng thịt xuống chậu gỗ rồi thờ ơ nói:
– Dễ lắm, bọn ta đang đi trong rừng thì thấy dấu vết của nó, lần theo là bọn ta đoán được vị trí rồi phục kích thôi. May mắn là mới chờ được một lúc là nó đã xuất hiện. Mà chẳng phải chính ngươi bảo bọn ta tạo ra chút ồn ào ở cửa chùa à? Sao giờ lại trách bọn ta?
Quốc Toản lại bất lực, chẳng biết nói làm sao, Dặn chúng làm ồn một chút thôi, chứ có ai biết chúng vác đâu ra con hổ chạy nhông nhông như thế đâu. Đành phất tay thờ ơ dặn trước khi bỏ đi:
– Tùy các ngươi muốn làm gì thì làm. Ta đi tắm.
Cứ mặc kệ cho đám gia nô náo loạn bên ngoài, Quốc Toản lại theo thói quen dìm cả người xuống bồn tắm được gia nô chuẩn bị trước.