Chương 263: Lên Yên Tử 2
Gánh hàng bánh đúc cũng chẳng có gì cầu kỳ, một quai gánh một bên là nồi bánh đúc ủ trong sọt rơm để giữ ấm, một bên là giỏ bát đĩa, vài đùm lá gói quả khô, lọ nước tương và ấm nước chè. Chỗ ngồi ăn chỉ có cái mâm đặt trên một đôn gỗ cao tầm đầu gối trước gốc cây đa lớn, xung quanh có kê vài miếng gỗ, viên gạch vỡ làm ghế. Bà lão bán bánh đúc, tóc đã bạc, da nhăn nheo, cái lưng hơi còng xuống, có khách tới bà liền rất nhiệt tình đáp lại:
– Mời cậu ngồi. Cậu lớn gọi nhiều như thế, chắc là có bạn đồng hành hả? Cậu đợi chút, tôi cho làm ngay.
Quốc Toản chọn viên gạch vỡ để ngồi xuống cho thoải mái rồi khoát tay nói:
– Bà cứ nhẩn nha, đồng bạn của con còn chưa quay lại. Mà bà đừng gọi con là Cậu lớn cậu nhỏ nữa, con chỉ là học trò đi lễ phật cầu bình an thôi.
Bà chủ quán tay vẫn làm thoăn thoắt, miệng vẫn tiếp tục tán chuyện với Quốc Toản, vì giờ hàng của bà cũng chả có khách nào khác:
– Cậu lớn chê cười rồi, cậu mặc vải gai nhưng từng cử chỉ đều rất tự tin, làm gì có người thường nào mà như thế. Khi nãy chẳng phải cậu cũng chỉ nhẫn nhịn mà bỏ qua cho đám côn đồ hống hách đó, chứ đâu thấy cậu có nét khiếp sợ bọn chúng đâu.
Quốc Toản mỉm cười, đúng là rất khó để qua mắt người già nên đành thừa nhận:
– Bà thật tinh mắt. Thôi đừng nói chuyện này nữa, bà này, giờ đã là cuối mùa lễ hội ở Yên Tử mà người hành hương tới đây vẫn đông thế này ạ? Con đã căn đi vào dịp cuối lễ rồi mà xem ra vẫn phải chen chúc rồi.
(Lễ hội chùa Yên Tử bắt đầu từ mùng 10 tết, kéo dài tới 3 tháng)
– Cậu có vẻ ít đi chùa. Mấy hôm nay khách ít đi nhiều rồi đấy, chứ tháng trước người đi còn chật cả con đường này từ tờ mờ sáng tới tối mịt cơ.
Quốc Toản gật gù nâng bát bánh đúc nóng hổi lên làm một thìa lớn rồi tròn mắt khen:
– Ngon quá. Bà chủ, bánh đúc của bà ngon quá.
Bà chủ thích thú cười tít mắt:
– Cậu lớn quá khen. Bí quyết gia truyền của nhà ta đấy, nhà ta đã mấy đời bán bánh đúc ở đây rồi. Có điều, vài năm gần đây buôn bán khó khăn quá, khách ăn chẳng còn mấy.
Quốc Toản vừa húp miếng cuối của bát, ngạc nhiên hỏi lại:
– Ô, sao lại thế? Bánh rất thơm, giá cũng chỉ vài đồng, sao lại không có người ăn?
Bà chủ hếch hàm về phía đoàn người hành hương đùm bọc lớn bọc bé trên đường, giọng buồn bã nói:
– Cậu xem, mấy năm nay tình trạng đều là thế. Mùa màng đói kém hơn trước, ai cũng cố thắt lưng buộc bụng đợi thời thế qua đi. Người hành hương xưa kia đi hội chùa cũng đánh bạo chi tiêu một hai văn tiền để ăn nghỉ, còn giờ thì ai cũng đùm thêm bọc cơm, củ mỳ củ sắn để ăn mấy ngày, tiêu một đồng cũng tiếc. Người có chút tiền thì chẳng muốn vào mấy hàng rong bọn ta, quán xá ven đường đã chiếm hết lượng khách này rồi. Thế nên người có tiền mở quán càng ăn lên làm ra, còn bọn ta thì cứ nghèo dần đi. Xưa dân làng ta đi bán hàng đông lắm, giờ chỉ còn lại vài nhà vẫn đang gắng gượng. Cái hàng này của ta cũng không biết duy trì được bao lâu.
– Nhưng bà chủ, khách thập phương tới đây có khi phải đi mươi ngày tới một tháng. Đùm cơm nhanh hỏng thì sao mà ăn lâu được như thế?
Bà chủ mỉm cười chua chát:
– Cậu có lẽ không biết, đùm cơm hay củ gì cũng thế, cứ nắm thật chặt rồi bọc kín lại. Hàng ngày ăn thì cứ bóc dần từ bên ngoài vào tới trong lõi. Cứ như thế, cơm bên ngoài chưa kịp hỏng đã bị gọt đi ăn, cơm bên trong lộ ra có thể giữ thêm 1-2 ngày mà không hỏng. Như thế, người ta có thể ăn 5-10 ngày vẫn được.
Quốc Toản hơi ngộ ra, nhưng nói có chút chua xót:
– Thế chẳng phải cả chặng đường dài đều phải ăn cơm sắp hỏng ư. Người lớn đã thế, người già, trẻ nhỏ có chịu được không?
– Không chịu được thì cũng phải chịu thôi. Được ăn no bây giờ đã là điều may mắn, mấy ai còn để ý tới cơm cũ, cơm hỏng nữa. Ta thấy tới giờ chưa xảy ra nạn đói đã là nhờ phúc đức dày sâu của các Tiên Đế để lại rồi. Chỉ hi vọng sắp tới sẽ đổi khác, nếu không thật không dám tưởng tượng.
Quốc Toản thích nói chuyện với những người bình dân thế này, nói chuyện với họ giúp hắn ngỡ ra nhiều điều, cũng giúp hắn nắm bắt được thứ mà những bình dân thật sự cần. Hắn trưởng thành với sự nuôi dưỡng của gia bộc, làm bạn với bình dân. Người khác có thể thấy hắn thiếu may mắn, nhưng bản thân hắn rõ ràng cho rằng đây là điều may mắn của hắn so với vương hầu khác. Quốc Toản còn muốn tiếp lời thì ba tên loăng quăng kia đã quay về tới quán. Tên Liêng chẳng ngại ngần ngồi xuống, vuốt mặt than với Quốc Toản:
– Phụ nữ ở đây sao ai cũng ghê gớm thế à? Bọn ta chỉ xem xét một chút thôi mà, họ nói gì đó ta không hiểu, nhưng nhìn là biết cái điệu bộ chua ngoa đó đang chửi bọn ta.
– Bh’riu Liêng, sao ngươi vẫn cứ vô….. Thơm quá, cậu chủ, bánh đúc này người gọi nhiều thế là cho bọn con nữa ạ?
Lạt La Tạ Đốn đi sau, thấy Bh’riu Đắc chẳng có chút lễ nghi, coi Quốc Toản như đồng bọn thì muốn chửi, nhưng mùi bánh đúc nóng hổi thơm phức đã làm đầu óc hắn quên luôn chuyện muốn nói. Hơn nữa, Quốc Toản xưa nay cũng chẳng kiêng kỵ mấy chuyện này. Quốc Toản mới khẽ gật đầu một cái, Tạ Đốn đã ngồi xổm xuống đất húp bát bánh đúc cái “rụp”. Một hơi hết sạch bát bánh đúc, hắn mới thở phà ra một hơi, mặt đầy hạnh phúc khen ngợi:
– Ngon quá.
Pơ Loong Đắc, Bh’riu Liêng chẳng để ý tới câu trả lời của Tạ Đốn, cả hai tên đã tự nhiên ngồi xuống bắt đầu ăn bánh đúc hùng hục từ bao giờ rồi. Trước ánh mắt thèm thuồng nhưng còn ngại ngùng của Tạ Đốn đang nhìn chằm chằm bát bánh đúc trên mâm mong chờ, Quốc Toản khẽ bảo:
– Ăn được bao nhiêu cứ ăn tự nhiên. Bà chủ, bà cứ làm cho bọn chúng ăn thoải mái nhé.
Bánh đúc vốn đã ngọt ngọt thơm nức mùi gạo, lại mềm mềm chỉ cần húp một cái là trơn tuột xuống bụng. Thêm chút vị mặn mặn của nước tương cùng chút bùi bùi của quả khô, cả ba tên dễ dàng bị bát bánh đúc chinh phục hoàn toàn tâm trí, không tên nào ngẩng đầu lên được khỏi mâm bát. Hơi ấm của bánh đúc khiến bụng dạ, người ngợm tỉnh lên theo rất nhanh, đang đói mệt mà ăn bát bánh đúc thì chỉ tích tắc là lại khỏe như trâu liền.
Bà chủ quán luôn chân luôn tay tới toát mồ hôi nhưng miệng thì tươi cười như được mùa để phục vụ ba tên đấy, Quốc Toản tự mình với lấy ấm chè ra gốc cây nhẩn nha ngồi uống nhìn dòng người rồng rắn kéo nhau lên Yên Tử.
Để so ra với thời trước, thời mà hắn còn sống, dòng người giờ đây đông hơn nhưng lại tàn tạ hơn nhiều. Thời trước, cả nước luyện võ, sư sãi cũng luyện võ, cả nước đồng lòng, hừng hực khí thế chuẩn bị cho cuộc chiến với đế chế hùng mạnh nhất từng xuất hiện. Triều đình có rất nhiều chính sách khuyến khích người dân sản xuất, thương buôn thì tấp nập nên kinh tế rất thịnh. Người lên chùa vì thế cũng tinh thần phấn chấn, để tu tâm dưỡng tính, nhiều khi lên chùa chỉ để vái phật một cái rồi ra sân để tập võ cùng các sư sãi, tập xong còn được ở lại dùng cơm với chùa.
Khác xa bây giờ, bề ngoài thì tàn tạ, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, ai cũng cố chuẩn bị một gói quà tươm tất mang lên kính dâng cho phật để cầu bình an, cầu sức khỏe, cầu tiền tài, cầu công danh. Quốc Toản chẳng hiểu nổi, mới gần trăm năm mà sao lại biến đổi nhanh tới thế, khấn vái mà được no bụng thì thiên hạ này lấy đâu ra người nghèo?
Mải nghĩ ngợi miên man, tới lúc bộ mặt ngốc nghếch đang gãi gãi đầu xấu hổ của Tạ Đốn xuất hiện chắn tầm nhìn ngọn núi Yên Tử sừng sững phía trước, Quốc Toản mới uể oải tỉnh lại:
– Ăn xong rồi à? Thu dọn rồi chúng ta lên đường cho sớm.
Quốc Toản móc túi tiền ra định thanh toán mới chưng hửng 3 tên kia vậy mà ăn sạch gánh bánh đúc. Bà lão mìm cười để lộ ra hàm răng đen bóng, vui vẻ nói với Quốc Toản:
– Cậu lớn, lâu lắm rồi ta mới có một ngày bán hết hàng của mình, lại còn nhanh như thế. Cảm ơn câu, của cậu hết một văn rưỡi.
Quốc Toản ngạc nhiên hỏi lại bà lão:
– Sao lại rẻ vậy, cả gánh mà chỉ có một văn rưỡi? Bà không cần khách khí với ta đâu.
– Không phải thế đâu. Lâu rồi ta mới gặp người cao quý mà dễ gần như cậu lớn, không rõ cậu lớn là người phương nào nhưng ta rất vui, ta cũng không rõ bản thân sao lại rộ lên hi vọng mới. Buổi nói chuyện hôm nay là thứ đáng giá nhất, còn gánh bánh đúc này chỉ thế là đủ rồi thưa cậu.
Quốc Toản mỉm cười, lấy ra một miếng bạc hai lượng dúi vào tay cho bà lão ân cần nói:
– Ta cũng thế, nói chuyện với bà khiến ta rất vui. Món bánh đúc rất ngon, mong bà có thể tiếp dục duy trì để bọn ta có thể quay lại ăn lần nữa. Ta hứa, chỉ vài năm nữa, mọi thứ sẽ dần quay lại như xưa.
Bà lão rất muốn hỏi Quốc Toản là ai nhưng lời định ra lại thu về. Bà lão cứ thất thần nhìn Quốc Toản đã cùng với người của mình đang tiến nhanh lên núi.
Ngay gần chân núi là Viện Kỳ Lân, tiền thân là chùa Lân được Tiên đế Nhân Tông cho tu sửa, tôn tạo, xây dựng thành một nơi khang trang. Đây cũng chính là nơi mà ba vị sư tổ của Trúc Lâm thường xuyên tới thuyết pháp, giảng kinh.
Khi đặt chân tới đây thì cả khoảng sân lớn của thiền viện đã chật ních toàn người là người kéo dài tới tận chân núi. Cả viện hương khói nghi ngút, người trước đẩy người sau, ai cũng cố chen chân để mình có thể bước vào điện dâng hương hoa lên tới phật.
Lối đi lên chùa đã được làm thành bậc thang, nhưng người người chen lấn khiến việc leo lên trên núi còn khó khăn hơn cả leo rừng. Chính vì thế mà Pơ Loong Đắc, Bh’riu Liêng chẳng nói chẳng rằng, chỉ vẫy tay vài cái đã vọt mình vào trong rừng. Hai tên cứ như hai con báo đốm, chạy trong rừng cứ như bay, chỉ thoáng chút Quốc Toản đã chẳng thấy tăm tích bọn chúng đâu.
Lạt La Tạ Đốn được ăn no, sung sức, hắn khỏe như trâu cứ thế cố lách hàng người cho Quốc Toản đi qua. Kể từ khi sống lại, tính ra đây là lần đầu tiên Quốc Toản đi chùa, nên tới đây hắn vẫn không khỏi bất ngờ với độ sùng bái phật môn của dân chúng. Không ngờ được những người tàn tạ, có vẻ uể oải ở dưới kia khi tới đây lại dư thừa sức lực tới vậy.
Lạt La Tạ Đốn mồ hôi đầm đìa như tắm mới cùng Quốc Toản thoát ra được dòng người phía trước cổng viện Kỳ Lân, hắn chống nách thở hổn hển nhìn dòng người vẫn chen lấn không biết mệt than thở:
– Cậu chủ, bọn họ điên cả rồi à? Hay có bùa mê thuốc lú gì làm họ khỏe tới vậy?
Quốc Toản cũng ướt hết áo trong, chỉ lên phía trên núi vừa ra hiệu đi tiếp vừa nói:
– Đây chính là sức mạnh của tín ngưỡng. Các ngươi trước kia chẳng phải cũng thế à? Mới ở Ngự Thiên một năm mà đã quên rồi? Thôi, đi tiếp đi, bên trên thưa người hơn rồi.
Lạt La Tạ Đốn cười hề hề nhớ lại, đúng là trước kia ở Chiêm Thành, người Chiêm bọn hắn cũng tôn sùng phật giáo, chỉ có hơn chứ chẳng kém ở đây. Hắn ngó nghiêng một hồi hỏi thêm Quốc Toản:
– Cậu chủ, vậy còn hai tên kia, bọn chúng mất dạng trong rừng rồi, sao ta tìm được chúng.
– Kệ chúng, bọn chúng tự biết chờ chúng ta ở Vân Yên tự thôi. Đi thôi, ở đây không có gì cho chúng ta xem đâu.