Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
toan-cau-cao-vo-vo-dich-tu-bi-nu-de-cau-hon-bat-dau.jpg

Toàn Cầu Cao Võ: Vô Địch Từ Bị Nữ Đế Cầu Hôn Bắt Đầu

Tháng 2 24, 2025
Chương 304. Đại kết cục! Chương 303. Con mẹ nó, hung tàn như vậy sao?! Hồng Mông ảnh, Thế Giới Thụ, Lam Tinh tề lực
dai-duong-thuc-than-bat-dau-them-khoc-tan-duong-tieu-cong-chua.jpg

Đại Đường Thực Thần: Bắt Đầu Thèm Khóc Tấn Dương Tiểu Công Chúa

Tháng 2 8, 2025
Chương 159. Mở ra thời đại Đại hàng hải « chương cuối » Chương 158. Mục tiêu, tinh thần đại hải
noi-roi-doan-tuyet-quan-he-cac-nguoi-hoi-han-tinh-la-gi.jpg

Nói Rồi Đoạn Tuyệt Quan Hệ, Các Ngươi Hối Hận Tính Là Gì?

Tháng 12 3, 2025
Chương 000 không tính cái gì chương tiết Chương 201: Kết thúc
trong-dau-bay-toi-mot-tiem-ve-chai

Trong Đầu Bay Tới Một Tiệm Ve Chai

Tháng 1 4, 2026
Chương 2225: Khôi hầu chất vấn! Chương 2224: Cái này cần bồi thường bao nhiêu nha? (2)
to-tinh-khong-dong-y-ta-di-nguoi-dung-truy.jpg

Tỏ Tình Không Đồng Ý, Ta Đi Ngươi Đừng Truy

Tháng mười một 27, 2025
Chương 349: Đại kết cục Chương 348: Kịch bản không đúng
tiet-van-dao-su

Tiệt Vận Đạo Sư

Tháng 1 5, 2026
Chương 910: Song tu tiên lữ Chương 909: Lại thấy Vương Lư
minh-mat-ky-su.jpg

Minh Mạt Kỹ Sư

Tháng 1 19, 2025
Chương 1155. Xuất phát Chương 1154. Thánh thượng
hai-tac-gap-tram-lan-dong-nu-de-keu-len-qua-nhanh-a.jpg

Hải Tặc: Gấp Trăm Lần Dòng, Nữ Đế Kêu Lên Quá Nhanh A

Tháng 5 8, 2025
Chương 245. Trao đổi nhân sinh Chương 244. Nanaya đại chiến Im, thần kỳ đảo ngược
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 262: Lên Yên Tử
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 262: Lên Yên Tử

Từ Thăng Long đi Vân Đồn ngồi thuyền sẽ rất tiện, không như theo đường bộ phải qua hàng chục bến đò ngang lớn nhỏ. Ngồi thuyền thì chỉ cần từ Thăng Long, ngược dòng khoảng mười dặm để rẽ vào sông Thiên Đức (Sông Đuống) tới Vạn Kiếp thì rẽ vào sông Kinh Thầy, rồi theo phụ lưu phía bắc của sông cứ thế tiến vào sông Bạch Đằng, xuôi ra biển rồi ngược lên phía bắc là tới Vân Đồn.

Không cần đổi phương tiện, không phải khuân vác theo đồ đạc lỉnh kỉnh, không phải đội nắng mưa, khói bụi. Hàng ngày có thể luyện võ, đọc sách, rảnh rảnh thì nhàn nhã ngắm cảnh hai bên bờ, ăn uống chẳng phải lo. Thật sự đi thuyền rất nhàn, là trải nghiệm rất lạ với Pơ Loong Đắc và Bh’riu Liêng, dù mấy ngày đầu hai tên bị say sóng sấp mặt, nhưng giờ đã quen thì cả hai tên cứ vô tư tận hưởng kỳ nghỉ này.

Chuyến này đi, Quốc Toản dẫn theo Lạt La Tạ Đốn để làm thị vệ cho mình, không rõ tại sao nhưng Quốc Toản rất thích cái vẻ chân chất của Tạ Đốn. Ba tên này đã làm bạn với nhau, nhiều khi 3 tên hú hét khiến chiếc thuyền loạn cào cào. Tạ Đốn thì gần như đã từ bỏ tín ngưỡng của mình, giờ hắn chỉ còn tôn thờ mỗi Quốc Toản, với hắn điều may mắn nhất dường như chính là bị bắt làm tù binh hồi ở Đồn Khoái.

Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc giao tiếp được với rất ít người, rất ít người hiểu tiếng Cơ Tu và tiếng Chiêm như Quốc Toản. Dạo gần đây hai tên này sau một thời gian nằm ăn vạ ở Tế sinh đường, được thông não, bọn chúng liền quyết tâm học chữ để có thể đọc được những loại sách trong kệ của Tuệ Tĩnh. Mà dạy được bọn chúng gần như chỉ có Quốc Toản và cả Bùi Hải. Nhưng Bùi Hải thì theo Lê Văn Dần rời đi rồi. Thế là chúng bám theo Quốc Toản mỗi ngày. Đây cũng là lý do giúp chúng trụ được qua mấy ngày đầu bị say sóng lên bờ xuống ruộng.

Nhìn hai tên cầm bút, tay trái thì cố bóp chặt tay phải đang run run để vẽ vài chữ, Quốc Toản tặc lưỡi cố khuyên hai tên cứng đầu này:

– Đắc, Liêng, các ngươi từ bỏ đi. Giờ các ngươi nghe hiểu được một chút tiếng của bọn ta đã là may mắn lắm rồi. Còn viết chữ, quả thật hai ngươi không có năng khiếu đâu.

Bh’riu Liêng vẫn rất kiên định nói lớn:

– Bọn ta phải học được, Tuệ Tĩnh nói với bọn ta rồi, nếu không biết chữ thì thật sự không học được cách chữa bệnh. Chỉ học được mấy mẹo vặt truyền miệng, trị mấy bệnh thông thường thôi. Mà qua vài thế hệ lại mất hết. Hắn hứa rồi, chỉ cần bọn ta học được sẽ cho bọn ta một bộ sách mang về.

Đã vài lần khuyên 2 tên này, nhưng dù có xem gì, thú vị tới đâu thì chỉ ít lâu sau chúng lại quay về tìm Tuệ Tĩnh đòi học cách trị bệnh. Nhìn độ quyết tâm của hai tên này Quốc Toản lần đầu tiên thấy bó tay, vô sách giải quyết. Quốc Toản tò mò hỏi:

– Vì sao các ngươi phải cố chấp với chuyện học chữa bệnh thế? Phải biết học thứ này rất tốn thời gian, hơn nữa chỗ Trương Nghĩa cũng có thầy thuốc mà? Bọn ta có cấm người Cơ Tu xuống chưa bệnh đâu?

Liêng vẫn mải mê vẽ chữ, hắn đáp rất vô tư:

– Bọn ta đã mất rất nhiều huynh đệ. Thứ này có thể giúp bọn ta cứu họ.

Pơ Loong Đắc ngẩng lên nói thêm:

– Đúng thế, không chỉ các huynh đệ bị thương khi chiến đấu cùng bọn ta, trong bản từ trẻ con, phụ nữ hay đàn ông khỏe mạnh cũng chết rất nhiều khi bị ốm. Trước kia bọn ta không biết, chỉ nghĩ là Giàng gọi họ đi, tới đây bọn ta có thể thấy, thuốc có thể cứu được rất nhiều người, nên bọn ta phải học. Trước kia Trương Nghĩa từng muốn được cứu họ nhưng thầy tế và các già làng không chịu. Mãi về sau, phải đợi các thầy tế làm lễ xong thì thầy thuốc mới được vào chữa. Cũng vì người Cơ Tu chưa hoàn toàn tin người dưới xuôi, vì vậy chuyện này phải dựa vào bọn ta.

Quốc Toản mỉm cười yêu thích với cả hai tên, mục đích của cả hai rất đơn thuần, nhưng hắn phải nhắc lại:

– Nếu học được đúng là chuyện cực tốt với người Cơ Tu các ngươi. Nhưng hai ngươi nên nhớ, các ngươi sẽ gặp rất nhiều cản trở từ chính những người Cơ Tu mà mình muốn giúp. Người già, người cổ hủ trong bản sẽ rất khó để tiếp nhận chuyện này. Mâu thuẫn sẽ xảy ra, có thể bùng phát thành chiến tranh, nếu thế sẽ có rất nhiều người phải chết. Đừng quên chuyện ta đã cảnh báo các ngươi, các tộc Cơ Tu ở phía nam sẽ không ngồi yên nhìn các ngươi dần dần hòa nhập với văn hóa bên ngoài đâu. Họ sẽ coi các ngươi là ngoại lai, là dị giáo, các ngươi không định sớm quay về giúp bộ tộc của mình ư?

Bh’riu Liêng ngẩng lên nhìn Quốc Toản chăm chú rồi nở nụ cười tự tin, còn thêm chút sát ý trong suy nghĩ khi nói về chuyện này:

– Ngươi có thể yên tâm. Với các tộc này, bọn ta sống cạnh nhau không phải mới chỉ vài năm, đánh nhau với chúng cũng không phải lần 1 lần 2. Yên tâm, người ở nhà bọn ta có thể lo được, đợi bọn ta học thêm ít lâu rồi quay về vẫn được.

Quốc Toản vẫn cẩn thận nhắc nhở rõ hơn:

– Nhưng lần này quy mỗ sẽ khác đấy. Đám người ở Danak sẽ không bỏ qua cơ hội này, chúng sẽ hỗ trợ những tộc kia để đánh các ngươi. Hai bên cùng thiệt hại mới là điều chúng muốn nhất.

Pơ Loong Đắc nói xen vào:

– Chẳng phải ngươi từng bảo sẽ bảo Trương Nghĩa hỗ trợ bọn ta vũ khí, lương thực, thuốc men à?

Quốc Toản gật đầu đáp:

– Đúng thế, ta gửi thư cho Trương Nghĩa rồi, có kèm theo vài ngàn đầu mũi tên gửi vào cho hắn rồi.

– Thế thì chẳng còn gì phải lo nữa. Năm sau bọn ta quay về vẫn kịp.

“Kịch” thuyền cập bờ vang lên nhè nhẹ, Tạ Đốn vai đã đeo sẵn ba bốn tay nải, trong đấy cái lớn nhất đựng toàn đồ ăn, dường như hắn bị ám ảnh với đồ ăn nên từ khi theo Quốc Toản ra ngoài, hắn luôn chuẩn bị sẵn một bọc đồ ăn như thế để mang theo. Tạ Đốn hớt hải chạy lên mạn thuyền gọi lớn:

– Cậu chủ, thuyền cập bờ rồi, chúng ta có thể lên đường bất cứ lúc nào?

Tạ Đốn rất vô tư nhưng không hề ngốc, hắn rất khoái gọi Quốc Toản là cậu chủ vì hắn thừa biết gọi như thế là đặc quyền của những trang hộ lâu năm của vương phủ. Bh’riu Liêng nghe thế thì giật mình hỏi:

– Đã tới rồi à? sao hôm trước ngươi bảo còn gần 10 ngày nữa cơ mà?

Quốc Toản mặc bộ quần áo bình dân, tay cầm thêm cái quạt vừa vời hai tên đấy đi theo vừa nói:

– Chưa, ở đây có ngôi chùa rất nổi tiếng, có thể nói là trung tâm phật giáo của Đại Việt. Nay chúng ta tiện đường thì ghé núi tham quan một chút. Sẽ có rất nhiều thứ thú vị đấy. Đi thôi.

Nghe tới có nhiều điều thú vị, Liêng, Đắc đều trở lên hớn hở đi theo.

Tấm ván dài được hạ xuống, Quốc Toản không muốn kinh động tới ai nên chỉ dẫn theo Tạ Đốn, Liêng, Đắc xuống thuyền, số gia binh, gia nô còn lại đều được bố trị lại trên thuyền để trông coi tài sản.

Từ sông Bạch Đằng tới Yên Tử cần đi bộ thêm một đến hai canh giờ nữa. Nhưng từ bến thuyền, cảnh người qua lại đã trở lên đông đúc hơn hẳn.

Đại Việt mới trải qua mấy chục năm thịnh thế, tầm mười năm gần đây dù có xuống dốc rất nhanh nhưng dân chúng cũng không tới nỗi thiếu ăn thiếu mặc quá nhiều. Nhưng đấy chỉ là một phần. Từ khi rời Ngự Thiên hay rời Thăng Long thì cảnh đồng ruộng đìu hiu không phải hiếm gặp. Các phú hộ, chùa chiền tính sưu thuế rất cao, thường tới trên 4 phần, có chỗ chiếm tới 6 phần nên đời sống nông dân ngày càng khó khăn hơn.

Nông dân Đại Việt luôn là những người vô cùng chăm chỉ, chịu khó, họ rất gắn bó và yêu từng mảnh ruộng của mình. Nhưng vài năm gần đây, số người thà bỏ hoang ruộng đồng còn hơn cày cấy ngày càng nhiều lên, đơn giản vì càng làm càng lỗ, năm nào mùa kém có khi họ còn không đủ thóc mà đóng sưu cho phú hộ.

Ruộng đất vì thế bị địa chủ, quan lại, chùa chiền chiêm tinh ngày càng nhiều, thuế của triều đình thì ngày càng thất thu. Vấn đề này rất nhiều người nhìn thấy nhưng người có quyền thì vì lợi ích của bản thân và các thế lực khác mà nhắm mắt làm ngơ. Người muốn giải quyết như đám Lê Quát thì không có thực quyền, ngay cả với Trần Kính bây giờ, để giải quyết được cũng phải từ từ gỡ rối từng chút một. Chỉ đến khi có thể lấn át, đủ sức đập được các thế lực đứng sau chuyện này mới có thể dứt điểm vấn đề. Muốn thế, trước hết Trần Kính phải gây dựng đủ lực lượng, kiếm về đủ uy vọng cho mình.

Nơi nào đìu hiu thì không biết, nhưng trên đường đi từ sông Bạch Đằng tới chân núi Yên Tử thì không phải thế. Dường như con đường trước bất cứ ngôi chùa nào ở Đại Việt đều vậy. Cứ vài đoạn đường là lại mọc lên rất nhiều hàng quán, khách điếm được mở ra để phục vụ người hành hương. Từ chuyện ăn uống, nghỉ ngơi, mua sắm hàng hóa, hương khói, vàng mã… đều có cả. Với ngôi chùa lớn như Yên Tử thì quy mô càng khiếp.

Chuyện kinh doanh này cũng không phải ai muốn vào bán hàng cũng được, mà mỗi nơi đều phân ra địa bàn cho từng thế lực từ quan lại, địa chủ, phú hộ, vương hầu tới của chính chùa chiền. Những khách điếm cao tới hai tầng, lợp ngói kia không phải của vương hầu nào đấy thì Quốc Toản đi bằng đầu. Người dân địa phương có buôn bán ở đây thì đa phần chỉ là những gánh hàng rong nhỏ lẻ ven đường mà thôi.

Đang mải cười cười nhìn Pơ Loong Đắc, Bh’riu Liêng gây láo loạn phía trước, sà hết chỗ này tới chỗ kia, nhìn ngó, nâng lên đặt xuống một hồi nhưng chẳng mua một cái gì, bị một phụ nữ Đại Việt điển hình chửi mắng té tát, khiến hai tên phải cun cút chạy đi chỗ khác. Đang vui vẻ thì chính Quốc Toản cũng bị chửi:

– Không đi thì đứng gọn vào cho người khác đi. Làm cái gì mà cứ đứng chình ình như đống c** ngâm giữa đường thế?

Tạ Đốn cố nuốt miếng bánh trong mồm xuống, dơ bàn tay đang cầm 2-3 cái bánh khác định lao vào ăn thua với đại hán vạm vỡ ngông nghênh. Quốc Toản vội ngăn hắn lại, nhìn gã đàn ông cao lớn, phanh ngực áo, râu ria xồm xoàm vừa mới chửi mình thì cũng không lấy làm tức giận mà lách người qua nhường đường, nhẹ nhàng nói:

– Là ta thất lễ, mời vị huynh đệ tiếp tục lên đường.

Gã đàn ông cao lớn thấy Quốc Toản đã hạ mình thì cũng thôi, nhếch môi khinh thường, nói lời đắc ý:

– Coi như ngươi cũng biết điều. Lần này ta tạm tha cho.

Nhìn gã đàn ông dương dương tự đắc dẫn theo ba bốn tên khác rời đi, Lạt La Tạ Đốn không chịu được mà hỏi lại:

– Cậu chủ, nhìn nó to thế thôi chứ con đánh được nó mà, sao người không để con đấm cho nó một trận?

Quốc Toản tặc lưỡi:

– Hắn nói khó nghe nhưng đúng là chúng ta đứng chình ình giữa đường mà. Thôi, ngươi đi kéo hai tên kia về đây, đừng để chúng làm loạn nữa. Núi Yên Tử ngay trước mặt rồi, chúng ta nghỉ chân ăn vài bát bánh đúc rồi lên đường tiếp.

Để kệ cho Tạ Đốn vẫn còn hậm hực bỏ đi, Quốc Toản tới gánh hàng rong dưới gốc cây lớn ngồi xuống gọi:

– Bà chủ, cho con chục bát bánh đúc, đủ tương đủ quả khô.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

marvel-ben-trong-thu-nguyen-phong-an.jpg
Marvel Bên Trong Thứ Nguyên Phòng Ăn
Tháng 1 18, 2025
nha-ta-nuong-tu-dentu-tram-trieu-nam-truoc
Nhà Ta Nương Tử Đến Từ Trăm Triệu Năm Trước
Tháng mười một 12, 2025
phe-vat-hoang-de-ta-thanh-bao-quan-nu-de-khoc-te
Phế Vật Hoàng Đế? Ta Thành Bạo Quân, Nữ Đế Khóc Tê
Tháng mười một 22, 2025
quy-dao-truyen-nhan
Quỷ Đạo Truyền Nhân
Tháng 10 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved