Chương 261: Đông cung hết tiền.
Trần Kính nghe thế thì cũng ù ù cạc cạc đi theo Quốc Toản tới một vách gỗ lớn. Hắn dùng bút lông hì hục viết một tràng dài những yêu cầu của mình lên vách gỗ trong ánh mắt tò mò của những công tượng xung quanh. Tới hai khắc sau, khi hắn viết xong thì xung quanh cũng tụ tập kín người tới xem, nhưng đều đứng cách hắn và Trần Kính hơn 10 bước.
Quốc Toản kéo một cái đôn gỗ, đứng lên đôn để bản thân cao hơn hẳn xung quanh, tay cầm một cái thước gỗ gõ gõ mạnh vào phản gỗ hô lớn:
– Mọi người tập trung, tập trung vào đây.
Đợi xung quanh yên ắng trở lại, Quốc Toản khẽ hắng giọng nói:
– Tất cả nghe đây. Ta là Hoài Văn vương, hân hạnh được ra mắt các ngươi. Hôm nay tới đây, ta thật sự rất khâm phục tài nghệ, tay nghề của các ngươi, không ngờ những bàn tay thô ráp lại có thể làm ra nhiều sản phẩm mỹ nghệ như thế. Bên cạnh đó, ta cũng vô cùng thất vọng. Thất vọng vì những gì các ngươi làm vẫn chỉ là lối mòn, làm những thứ một cách rập khuôn mà không có chút sáng tạo. Từ vật dụng, dụng cụ, lò đốt tới những sản phẩm là ra đều không khác gì thứ cha ông chúng ta từng làm. Nói cách khác là chúng ta đều đang chỉ biết sống nhờ thành tựu của cha ông mà không chịu cải tiến. Nhưng ta biết các ngươi tài hoa hơn thế rất nhiều, chỉ là các ngươi chưa có cơ hội thể hiện ra mà thôi. Nhưng giờ ta sẽ tạo điều kiện cho các ngươi thể hiện tài hoa của mình, cũng là cách để các ngươi có thể cải thiện cuộc sống bản thân.
Quốc Toản hơi ngừng lại một nhịp rồi chỉ cây thước lên tấm bảng nói rõ:
– Các ngươi nhìn đây, trên đây là những yêu cầu của ta và phần thưởng đi kèm nếu các người có thể làm ra được sản phẩm đáp ứng yêu cầu này. Ta cần Hỏa thương có tầm bắn xa hơn, có thể gây sát thương trong phạm vi 100 bước, sử dụng thuận tiện hơn để 1 người có thể dễ dàng thao tác. Thứ 2 là ta cần hỏa đạn có thể thoải mái quăng đi xa, có thể ném bằng tay không, có thể dùng máy bắn đá ném đi mà vẫn không bị vỡ, tạo ra được tiếng nổ lớn, đồng thời sát thương từ mảnh vỡ phải lớn hơn, có thể phá khiên, có thể xuyên giáp. Đây là 2 đề bài lớn nhất, yêu cầu của riêng ta, tuy khó nhưng có phần thưởng lên tới 100 quan. Đương nhiên những cải tiến khác, chỉ cần hữu ích tùy theo mức độ sẽ được ban thưởng từ 2 quan đến 50 quan. Thế nào, có ai muốn thử sức không?
Nghe tới phần thưởng hấp dẫn tới 100 quan, là con số không tưởng với bất kỳ ai. Với những công tượng này có khi đấy là tài sản phải dùng nhiều đời mới kiếm được. Phần thưởng lớn thì kích thích lớn, các công tượng phía dưới bắt đầu nhao nhao bàn tán nhưng dường như rất ít người tin vào lời nói này. Một lão công tượng tóc hoa dâm đánh bạo bước lên vái dài hỏi:
– Bái kiến vương gia. Con là Bùi Hưng, con xin hỏi vương gia những lời này và cả phần thưởng kia là thật chứ?
Quốc Toản khẳng khái gật đầu, rất kiên định đáp:
– Yêu cầu là thật, phần thưởng cũng là thật. Chỉ cần hoàn thành, ta trực tiếp khảo nghiệm đạt, các ngươi có thể tự nhiên tới Hoài Văn vương phủ lĩnh thưởng. Phần thưởng sẽ dành cho mỗi một sáng kiến, là của riêng của những ai nghĩ ra sáng kiến đó, người khác tuyệt đối không thế động vào. Ở đây có Hoàng Thái tử điện hạ, ta không nói đùa.
Hàng trăm ánh mắt liền đổ dồn vào Trần Kính, trước giờ dù có làm tốt tới đâu thì họ cũng chỉ được đánh giá là không phụ thánh ân, được ban vài đồng lẻ đã là vinh dự, lĩnh đủ lương là may mắn. Làm gì có ai dám mơ tới con số 100 quan kia. Trần Kính chưa vội nói gì, rút từ thắt lưng ra một con dấu của Đông cung Thái tử, từ từ đi tới ấn mạnh đóng một dấu đỏ chót lên tấm bảng rồi quay xuống nói lớn:
– Lấy con dấu của Hoàng Thái Tử này ra làm chứng. Ta khẳng định, chuyện này hoàn toàn là thật, những yêu cầu và phần thưởng là thật. Các ngươi cứ bảo quản tấm bảng này là tin. Chỉ cần là sáng kiến tốt, chắc chắn sẽ được ban thưởng.
Các công tượng ở phía dưới từ ngờ vực bỗng reo hò phấn khích liên tục nhảy lên hô lớn:
– Điện hạ vạn tuế, điện hạ vạn tuế.
Đợi phía dưới hô hào xong, Trần Kính bước ra khoát tay một vòng nói lớn:
– Đường rồi, được rồi. Ai còn thắc mắc cứ thẳng thắn hỏi. Hôm nay bọn ta sẽ giải đáp toàn bộ.
Các công tượng ở phía dưới đưa mắt nhìn nhau một hồi rồi một thợ trẻ tuổi đánh bạo bước lên hỏi:
– Điện hạ, vương gia. Con là Bùi Hào, con cũng có điều muốn hỏi. Để làm ra những thứ tốt, chắc chắn chúng con phải mày mò, làm đi làm lại rồi thử nghiệm nhiều lần. Những thứ đó đều cần vật tư tốn kém tiền của, người có thể cho bọn con ứng trước không?
Quốc Toản đưa mắt nhìn Trần Kính, Trần Kính hiểu ý liền nói nhỏ “muốn nói gì, đệ cứ tùy ý”. Quốc Toản mỉm cười đáp:
– Bùi Hào, hỏi xác đáng lắm. Muốn làm ra thứ tốt phải thử nghiệm là đương nhiên. Những thứ này các ngươi không cần phải tự bỏ ra. Toàn bộ chi phí này sẽ do ta và Hoàng Thái tử điện hạ sẽ bỏ tiền túi ra tài trợ các ngươi. Cần gì các ngươi có thể lấy chỗ Trần Phục đại nhân, ghi chép lại mọi thứ, định kỳ hàng tháng vương phủ sẽ đứng ra thanh toán thay các ngươi.
Trần Phục hơi đưa mắt ra dò ý của Trần Kính, Trần Kính dù ngỡ ngàng vì tự nhiên mất đống tiền nhưng không để lộ ra ngoài, hắn hiểu ý hạ lệnh:
– Trần Phục nghe lệnh, với những vật tư công tượng cần để thử nghiệm đều phải cung cấp đầy đủ, không được chậm trễ. Ghi chép lại ra sổ sách, vương phủ và Đông cung sẽ thanh toán toàn bộ chi phí.
– Nô tài tuân lệnh.
Tên thợ trẻ phía dưới được mở cờ trong bụng liền đánh bạo hỏi thêm:
– Bẩm Điện hạ, vương gia, vậy hàng ngày khi làm xong việc trong công xưởng, chúng thần có thể tận dụng thời gian còn lại để làm những thứ kia không? có thể sử dụng công cụ của xưởng không?
Trần Kính nhìn Quốc Toản đang mỉm cười nhìn mình liền tự tin bước ra nói:
– Đương nhiên là được. Chỉ cần hoàn thành xong số lượng hàng hóa mà triều đình yêu cầu, các ngươi có thể tự do làm việc mình muốn. Có quyền sử dụng toàn bộ dụng cụ của công xưởng để làm. Nhưng phải đảm bảo làm thật, không được làm bừa, lấy đó làm càn. Ngoài ra, theo ta thấy công tượng đang khá thiệt thòi, trước mắt thì từ mai tăng gấp rưỡi khẩu phần ăn của tất cả công tượng, thêm một phần thù lao hàng tháng. Chi phí tạm thời do Hoài Văn vương và Đông cung tài trợ tới khi có quy định chính thức từ triều đình.
Bị Trần Kính úp sọt, Quốc Toản trố mắt bất ngờ, tăng khẩu phần ăn, thù lao cho công tượng là chuyện tốt, theo hắn còn phải tăng cả thù lao lên vài lần nữa cũng được. Nhưng công tượng là của Hoàng gia, đâu liên quan gì tới hắn mà bị kéo vào. Nhưng cũng chẳng kịp cãi, phía dưới công tượng đã quỳ cả xuống khóc tu tu, dập đầu bôm bốp vì cảm mến Thánh ân:
– Tạ ơn Điện hạ, tạ ơn Vương gia. Điện hạ vạn vạn tuế.
Trần Kính bước tới trước mặt lão công tượng tóc hoa râm lúc đầu, nhẹ nhàng nói:
– Bùi Hưng, ngươi có vẻ là người lớn tuổi nhất ở đây, từ nay việc này ta giao phó lại cho ngươi. Ngươi sẽ đại diện cho những công tượng khác để làm việc trực tiếp với phía Trần Phục, ngươi cũng phải đứng ra đảm bảo không ai được lợi dụng chuyện này phục vụ mục đích cá nhân. Nếu gặp khó khăn gì có thể cho người báo tới ta hoặc Hoài Văn vương. Ngươi làm được không?
Lão Bùi Hưng ngẫng mặt lấm lem nhìn ánh mắt kiên nghị của Trần Kính đang nhìn hắn rất tin tưởng thì lão dập đầu cái bốp xuống đất, khiến bụi còn bốc lên xung quanh rồi nói lớn:
– Nô tài tuân lệnh. Tạ ơn Điện hạ tin tưởng?
– Được rồi, không còn sớm nữa, bọn ta phải đi đấy.
– Cung tiễn Điện hạ, cung tiễn vương gia.
Bỏ lại tiếng ồn ào chúc tụng phía sau, Trần Kính dẫn theo Quốc Toản và Trần Phục rời đi vì trời cũng đã tối, xưởng bắt đầu lên đuốc. Lặng lẽ ra đến cổng, Quốc Toản biết ý bước ra xa một chút, Trần Kính liền quay lại vẻ âm trầm, ánh lửa lập lòe càng làm khuôn mặt Trần Kính khi ẩn khi hiện, tạo cảm giác nguy hiểm hơn rất nhiều. Giọng hắn đều đều vang lên lãnh khốc, nhưng đang cố kìm nén bộc phát trong lòng:
– Qua sự việc ở mỏ sắt trên Thái Nguyên, ta mới biết công tượng bị chèn ép, bóc lột thậm tệ thế nào. Ngay trong công xưởng này, khi tới đây ta cũng có thể thấy được điều đó. Các ngươi đều từng là nô tài theo hầu Tiên đế. Tiên đế nhân hậu, tin tưởng, cất nhắc các ngươi cho làm Quan nội hầu để thoát phận nô tài, nhưng không ngờ các ngươi lại có thể phụ Thánh Ân để làm ra những chuyện dối trên lừa dưới như thế.
Trần Phục mới nghe tới đây, đầu gối tự động nhũn ra, tự giác quỳ mọp xuống đất, không dám thở mạnh. Trần Kính thì vẫn tiếp tục từ trên cao nói dội xuống:
– Trần Phục, ngươi là số ít nô tài còn lại của Phụ thân, phục vụ Hoàng Thất đã mấy đời, ta biết ngươi trung thành với Hoàng thất. Nể tình Tiên đế và mấy chục năm phục vụ của ngươi, ta sẽ không truy cứu những chuyện trong quá khứ nữa. Nhưng từ giờ ngươi phải đảm bảo với ta sẽ không để xảy ra chuyện tương tự nữa? Ngươi phải bù đắp lại cho những công tượng ở đây, Từ giờ phải hỗ trợ họ thật tốt để chuộc lại tội lỗi trong quá khứ. Bằng không, chỉ cần lương họ thiếu một hạt gạo thì ngươi tự hạ đầu của mình và người nhà xuống mà tạ tội với Tiên đế.
Trần Phục úp mặt dưới đất, mồ hôi túa ra như tắm, khóc lóc rồi run rẩy đáp:
– Nô tài biết tội. Nô tài đáng chết. Nô tài thề sẽ dùng cả phần đời còn lại để chuộc lại lỗi lầm của mình. Tạ ơn Điện hạ khai ân. Tạ ơn Điện hạ khai ân.
Trần Kình mặc kệ Trần Phục run rẩy dưới đất quay người rời đi, tâm trạng trở lên bực bội, khó chịu. Hắn thật sự rất muốn giết quách đám tham quan này đi cho xong. Quốc Toản đi bên cạnh lựa lời nói chen vào:
– Huynh không truy cứu nữa thật à?
– Hừm, hiện tại bới ra vụ mỏ sắt làm điểm là đủ rồi, hơn nữa đây là bộ mặt của Hoàng Thất, bới ra chỉ thêm xấu mặt. Ngoài ra, chém đầu hắn thì đơn giản nhưng lúc này mà xử hết thì ta cũng chưa thể tìm được người mà thay thế. Giống như cách làm với Lương Đại (Hồ Long) giữ hắn lại sẽ tốt hơn.
Quốc Toản gật đầu đồng thuận rồi chắp tay vái:
– Điện hạ anh minh. Nhưng thưa điện hạ, công tượng là tài sản của Hoàng gia, cớ sao vi thần lại phải góp gạo, góp tiền để cải thiện bữa cơm của công tượng vậy? Vi thần cứ thấy bản thân đang bị bóc lột. Trước khi vi thần lên đường, Điện hạ có thể giải thích một chút không?
Trần Kính đang bực sẵn mà thấy cái bộ dạng làm trò của Quốc Toản không hiểu sao lại thấy thoải mái hơn ít nhiều, cứ hố được Quốc Toản lần nào là hắn vui được lần đó. Trần Kính phất tay đáp cụt lủn:
– Vì Đông cung hết tiền. Tiền tiền tiền, còn trẻ như thế mà đầu óc lúc nào cũng để ý tới mấy đồng tiền thối.
Rõ ràng bản thân bị bắt chẹt, giờ còn bị quở trách nữa, Quốc Toản nhăn nhó nói:
– Đệ đang làm bao nhiêu thứ như thế, không có tiền thì huynh bảo đệ làm thế nào được. Trướng phòng của đệ còn đang phải chạy đôn chạy đáo đi kiếm tiền để phục vụ kế hoạch của chúng ta kia kìa.
– Rồi rồi, ta biết đệ vất vả, nhưng Đông cung hết tiền là thật. Đệ chịu khó vài năm đi. Lúc nào đệ đi?
– Vài năm, tận vài năm nữa?
Quốc Toản bĩu môi đá hòn đất dưới chân để xả tức, hắn cũng thừa biết vất vả của Trần Kính, tới giờ hắn cũng thực sự trân trọng vị đại ca cũng đang dốc hết sức để vực dậy Đại Việt đang trượt dài này:
– Giờ đệ quay về sẽ đi luôn, gia binh chờ ở phủ rồi. Đại ca bảo trọng.
Trần Kính nghe câu này từ mồm Quốc Toản thì lòng như được tưới mát, bao nhiêu buồn bực tích tụ như tan hết, hắn mỉm cười đáp lại:
– Ừm. Chúc đệ vạn dặm bình an. Yên tâm, Cao Tổ mẫu, em dâu ở nhà ta có ta bảo vệ.
– Đa tạ đại ca.
Nhìn bóng lưng cao lớn của Quốc Toản lên ngựa rời đi, Trần Kính nhón chân hét vọng theo:
– Quốc Toản, không đi không tới.
Quốc Toản vẫn như mọi lần, không quay đầu, chỉ dơ nắm đấm lên cao đáp lại:
– Không đi không tới.