Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
my-man-phap-than.jpg

Mỹ Mạn Pháp Thần

Tháng 2 27, 2025
Chương 757. Vỗ tay phát ra tiếng Chương 756. Diệt thế ôn nhu
ta-than-the-gioi-tro-choi

Tà Thần Thế Giới Trò Chơi

Tháng mười một 21, 2025
Chương 685: Phiên ngoại một, ngon nhất thuật thưởng Chương 684: Đến từ quần tinh reo hò (đại kết cục)
hong-hoang-de-nguoi-ban-hang-nhung-nguoi-thanh-chu-thien-chi-cao

Hồng Hoang: Để Ngươi Bán Hàng , Nhưng Ngươi Thành Chư Thiên Chí Cao

Tháng 12 17, 2025
Chương 1682::Mắt trợn tròn Chương 1681::Vật thí nghiệm
cuong-thi-o-cuu-thuc-the-gioi-lam-tha-phuong-dao-nhan.jpg

Cương Thi: Ở Cửu Thúc Thế Giới Làm Tha Phương Đạo Nhân

Tháng 3 6, 2025
Chương 510. Trầm mặc Chương 509. Báo ân?
huyen-huyen-ta-ma-toc-thai-tu-bat-dau-nhan-vat-phan-dien-dinh-phong

Ta Ma Tộc Thái Tử, Bắt Đầu Nhân Vật Phản Diện Đỉnh Phong

Tháng 10 26, 2025
Chương 310: Gậy ông đập lưng ông, dương mưu tương lai (chương kết) Chương 309: Thần Nữ vào cung, bảy thành tài nguyên! ! !
co-long-the-gioi-ben-trong-de-nhat-tham-tinh.jpg

Cổ Long Thế Giới Bên Trong Đệ Nhất Thâm Tình

Tháng 1 5, 2026
Chương 11: Ủy khuất Lục Tiểu Kê (4) Chương 11: Ủy khuất Lục Tiểu Kê (3)
van-tien-quan.jpg

Vân Tiên Quân

Tháng 2 26, 2025
Chương 404. Đi tương cứu trong lúc hoạn nạn Chương 403. Lần thứ hai Thần Ngục náo động
giai-tri-tuyet-tang-7-nam-ta-fan-toan-truong-thanh.jpg

Giải Trí: Tuyết Tàng 7 Năm, Ta Fan Toàn Trưởng Thành

Tháng 5 14, 2025
Chương 164. Đại kết cục Chương 163. Hỏa bạo toàn bộ internet
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 259: Có thực mới vực được đạo
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 259: Có thực mới vực được đạo

Bước tới cổng vương phủ, Trần Kính chẳng cần dừng lại cứ thế phất tay cho người hầu lui ra rồi đi phăm phăm vào trong. Gia nhâ ở vương phủ cũng đã quá quen với cảnh này nên cũng chẳng ai cản. Đường đi nước bước trong Hoài Văn vương phủ hắn cũng đã quá quen, chẳng cần ai dẫn đường cũng biết tìm Quốc Toản ở đâu.

Tới hoa viên trước thư phòng, thấy bóng dáng quen thuộc của Quốc Toản đang thư thái ngồi vắt vẻo uống trà thưởng bánh, Trần Kính thoáng mỉm cười nhưng rồi máu huyết lại dồn lên não, chưa tới nơi đã lên tiếng trách mắng:

– Thằng chết tiệt, có cần phải nặng tay thế không? Ta phái bọn trẻ tới là để học hỏi rèn luyện, chứ không phải đi đày. Dù gì chúng cũng là Hoàng tộc, đệ không nể nang một chút được à? Có biết chuyện này mà đồn ra ngoài thì phức tạp thế nào không? Rồi sẽ có người nói đệ hống hách, coi thường Hoàng gia cho xem.

Quốc Toản định đứng lên vái chào thì Trần Kính đã vừa bước tới vừa phất tay bảo bỏ qua. Hắn với tay vào thùng gỗ bên cạnh với ấm trà ướp lạnh ra đẩy về phía Trần Kính rồi nhún vai nói có chút nịnh bợ:

– Bọn chúng là rồng con, tuổi của đệ cũng đâu hơn chúng, nếu không đập vỡ cái tôi cao ngạo của bọn chúng thì huynh bảo đệ dạy làm sao? Chẳng phải vẫn còn huynh chống đỡ đấy à? Việc gì đệ phải lo.

Trần Kính cầm ấm trà lên ngửa cổ tu một hơi dài, hắn rất thích cái cảm giác thoải mái, không bị gò bó bởi quá nhiều phép tắc này. Trong cung, đây là điều hắn ít được trải nghiệm nhất. Trần Kính phả ra một hơi sảng khoái ngồi xuống rồi nói với vẻ còn chút bực tức:

– Đạo lý ngọc phải mài mới sáng thì ta biết. Nhưng mạnh tay như thế, đệ không lo thành ngọc nát à?

Quốc Toản bĩu môi chê bai:

– Ngọc ngà gì bọn chúng, có là đá cuội thì có.

– Đệ, đệ,…

Trần Kính tay run run chỉ Quốc Toản rất muốn quát mắng nhưng không sao mắng nổi, đành hạ tay xuống thở dài:

– Haizzzz, cũng không trách đệ được, tông thất mấy năm nay xuống dốc là điều thấy rõ. Còn Trần Vĩ thì sao, nó cơ thể yếu ớt, làm sao đáp ứng được bài tập của đệ. Ăn uống thì đạm bạc, sức nó chịu nổi không?

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Trần Kính, Quốc Toản không nhẫn tâm trêu tức hắn như thời gian vừa qua nữa mà lên tiếng trấn an:

– Huynh cứ yên tâm. Chế độ ăn uống, thuốc thang đều là Tuệ Tĩnh soạn ra cả đấy. Còn tập luyện là giáo trình riêng, hiện giờ có chút thành quả rồi, đợi một thời gian nữa gặp lại huynh đừng có quá ngạc nhiên.

Trần Kính thoáng vui vẻ, yên tâm chuyển sang những chuyện khác:

– Vậy còn chỗ mỏ sắt Thái Nguyên, chuyện mấy quan viên, quản sự ở mỏ câu kết tuồn quặng sắt ra ngoài, làm giả sổ sách thì có lão Trương Đỗ lo rồi nhưng còn chuyện khai thác mỏ thì sao? Đệ định bao giờ khai thác lại? Sao người của đệ không làm gì ngoài xây lán trại, lo cơm lo nước thế? Mỏ này dù là độc quyền của triều đình nhưng cũng đừng chủ quan, năm nay sản lượng sắt mà thiếu hụt, ta không chắc năm sau có thể để đệ khai thác mỏ tiếp được đâu.

Quốc Toản đẩy đĩa trầu cánh phượng lại ý mời Trần Kính rồi tiếp tục nói:

– Người xưa dạy, có thực mới vực được đạo. Muốn khai thác hiệu quả thì người làm phải có sức. Ăn no bụng thì mới làm việc được chứ. Mỏ sắt Thái Nguyên khác gì địa ngục trần gian, từ công tượng tới nô lệ trên mỏ ai đấy gầy như que củi, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm thì huynh bảo họ lấy đâu ra sức mà làm việc cho huynh. Đệ cũng chẳng biết bao giờ mỏ hoạt động lại, người của đệ chưa báo cho đệ biết. Mà đệ cũng kệ, chuyện này hắn là chuyên gia, đệ động vào khéo còn hỏng việc. Chỉ biết theo hắn báo về thì mỏ khai thác lại nửa năm đảm bảo lượng sắt thu về sẽ gấp đôi năm ngoái. Thế là được.

Trần Kính nói đến chuyện này vẫn còn thấy tức giận, vốn vẫn biết có gian dối, bớt xén nhưng không ngờ đám Hộ Tào ở mỏ lại lớn gan đến vậy, buôn lậu cả sắt tuồn ra ngoài số lượng lớn, bớt xén cả thù lao của công tượng khiến tiếng than dậy đất. Vì thế mà lão Trương Đỗ được điều lên tận nơi làm cho triệt để. Trần Kính nghiến răng như muốn cắn đứt miếng trầu trong miệng:

– Thời thế nhiễu nhương, động tới đâu cũng thấy mối mọt, đâu đâu cũng là đám lang sói ăn người không nhả xương, nhìn đi nhìn lại chẳng còn biết trông cậy vào được mấy người.

Liếc nhìn Quốc Toản vẫn thoải mái ngồi rung đùi bàng quan thì Trần Kính lại than phiền:

– Đệ có phúc thật. Ta đầu tắp mặt tối, chuyện gì cũng tới tay, còn đệ thì cứ nhơn nhơn, công việc có người gánh dùm.

Quốc Toản ngạc nhiên quay lại nhìn Trần Kính:

– Chẳng phải huynh có Tam Thái, 6 Thượng thư sảnh, cùng cả đống quan viên khác đấy à? Là do huynh không chịu dùng đấy chứ. Còn đệ cũng đang phải vắt óc tìm trợ thủ đây này.

Trần Kĩnh bỗng chán nản, thở dài có chút bất lực rồi than thở:

– Ta biết đệ vẫn luôn muốn khuyên ta phân quyền nhiều hơn cho 6 thượng thư sảnh. Việc đệ làm ở Ngự Thiên cũng có một phần là muốn cho ta xem đúng không? Phải công nhận cách dùng người của đệ rất độc đáo. Từ Đinh Mãi ở Lạng Sơn, Trương Tuấn ở Hóa Châu tới cả Hồ Long nữa,…. Không ngờ những người từ bình dân đi lên lại có thể giải quyết vấn đề đơn giản như thế. Có lẽ vì họ hiểu rõ nhất nhu cầu của bình dân và người lao động cần. Nhưng chuyện không đơn giản như đệ nghĩ, triều chính phức tạp hơn nhiều, các quan hệ lợi ích chồng chéo rất đau đầu. Muốn cải tổ được tình trạng này thì cần nhiều thời gian, dần dần loại bỏ và thay thế mới được. Hiện giờ xung quanh ta cũng chẳng có mấy người có thể tin tưởng giao phó. Hay là đệ vào triều làm quan đi, gánh giúp ta một ít.

Quốc Toản nhìn bộ dạng chán nản của Trần Kính đầy đề phòng:

– Huynh lại thế, đừng cái gì cũng gán cho đệ. Không phải đệ gợi ý cho huynh, là trong lòng huynh có ý phân quyền như thế rồi nên mới sinh ra suy nghĩ đấy mà thôi. Chẳng qua muốn lấy đệ ra làm cái cớ ấy, để kể nể, để than phiền ấy gì? Còn chuyện làm quan thì cho đệ xin, vào triều bây giờ chỉ làm đệ bó buộc chân tay. Huynh có làm bộ vất vả thế nào cũng không dụ được đệ đâu. Đợi giải quyết xong Chiêm Thành rồi tính.

Không dụ được Quốc Toản, Trần Kính liền bỏ đi vẻ chán nản vừa rồi, lấy hộp gỗ mang theo đưa cho Quốc Toản nói:

– Đồ của đệ đây, thánh chỉ sắc phong Lê Văn Dần làm đô chỉ huy, Bùi Hải làm phó đến cửa biển Hà Hoa chọn người khỏe mạnh, tuyển mộ một vạn tân binh lập hai quân Long Dực, Long Tiệp. Các châu lộ ứng theo mà hỗ trợ. Đệ cần thêm gì nữa không?

(Hà Hoa là huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh thời nay)

Quốc Toản cứ vô tư đáp:

– Đệ cần thêm khoảng 2000 chiến mã nữa. Đệ ra sức gom cả năm nay mà vẫn chưa gom đủ cho 5000 kỵ binh + 500 mã cung thủ. Thời gian gấp quá, chậm chễ e rằng ảnh hưởng tới việc huấn luyện.

Trần Kính hỏi lấy lệ không ngờ Quốc Toản đòi thêm thật. Vừa đưa ấm trà lên miệng Trần Kính liền phun ra, ho sặc sụa một hơi mới nói tiếp được:

– Cái thằng, có vét hết ngựa của Thăng Long cũng không đủ con số đệ nói đâu. Đệ nghĩ chiến mã là chó gà hay sao mà đòi một lúc cả ngàn con như thế? Không có đâu.

Cứ nghĩ tới chiến mã là Quốc Toản lại nổi điên, bàn tay bất giác siết lại, nghiến răng ken két:

– Cuối cùng là tại ai? Chiến mã xưa nay vốn đã hiếm, đám vương hầu rảnh hơi lại bày ra cái trò đua nhau thiến ngựa. Đệ còn chưa tính sổ cái chuyện ngu xuẩn này. Mà huynh có trong số đó không đấy.

Trước ánh mắt soi mói của Quốc Toản, Trần Kính cũng hơi chột dạ lảng đi chuyện khác:

– Để xem nào, chiến mã quả thực bây giờ rất khan hiếm nhưng không phải không có cách. Hàng năm triều đình vẫn mua được khoảng hơn 1000 con. Chỗ Lê Văn Dần lập tân quân theo biên chế mỗi quân cũng được cấp 500 ngựa, hai quân gom lại cũng được 1000 rồi. Vậy đệ tạm lấy ngựa chỗ Lê Văn Dần đi, số còn thiếu từ giờ tới cuối năm ta sẽ nghĩ cách cấp thêm cho đệ. Nhưng chỗ Lê Văn Dần không có chiến mã liệu có vấn đề gì không?

Quốc Toản cười tít mắt lắc đầu:

– Không, thế là đủ rồi. Một vạn quân chỗ Lê Văn Dần đệ cũng chỉ định bố trí toàn bộ là bộ binh. Cứ chốt thế, chuyển ngựa tới làng Hoài đệ sẽ tự lo.

– Được rồi, vậy tiếp theo đệ định làm gì?

Quốc Toản cất chiếu chỉ đi rồi thờ ơ nói:

– Đợt này đệ phải đi một vòng các nơi phía bắc xem xét một lượt trước. Chắc sẽ mất vài tháng, đệ phải tranh thủ còn về trước khi Chiêu Dương sinh. Mà đệ nói trước, cuối năm đại lễ của huynh đệ không lên tham gia được đâu đấy.

– Rồi rồi, biết rồi. Nhưng sao đợt này đi lâu thế, phía bắc có động tĩnh gì rồi?

Quốc Toản cười nhăn răng nói úp mở:

– Cũng không có gì, con cá lớn phía nam đang bơi lên, con cọp núi ở phía bắc cũng đuối sức rồi. Chuyến này đệ đi định quan sát bọn chúng một lượt.

Trần Kính nhổm dậy vỗ bàn phấn khích:

– Thật à? Ta quên béng mất Đỗ Tử Bình mới xin công cán lên Vân Đồn. Hay lắm. Vậy là kế hoạch bước sang giai đoạn 2 rồi? Đệ cứ yên tâm mà đi đi, chuyện ở nhà cứ để ta lo. Hôm nay còn bận gì không? Chuyện vui thế, huynh đệ ta phải ăn mừng 1 chuyến chứ?

Quốc Toản khoanh tay lắc đầu:

– Đệ cũng muốn ngồi với huynh một bữa, nhưng đêm nay đệ phải lên đường đi Vân Đồn cho kịp. Còn giờ đệ muốn qua công xưởng một tý nữa. Huynh có thể đi cùng đệ được không? Giờ đệ tự vào thì làm khó đệ quá.

Trần Kính nghi hoặc nhìn xoáy vào Quốc Toản:

– Đệ muốn đóng chiến thuyền hay làm hỏa khí? Nói cho đệ biết, mấy thứ này giờ đệ động vào chỉ có rước họa vào thân thôi. Chưa tới lúc đâu.

Quốc Toản vẫn điềm nhiên trả lời:

– Đệ biết. Đệ cũng không có ý định làm hỏa khí, mấy thứ này triều đình không buông tay được. Đệ chỉ muốn qua xem hỏa khí phát triển tới bước nào rồi để lên kế hoạch cho tương lai thôi. Đối phó với Chiêm Thành đệ có thế miễn cưỡng không dùng hỏa khí, nhưng với nhà Minh thì khác. Đánh với chúng mà không có hỏa khí thì quá thiệt thòi, đánh không nổi.

Trần Kính nghe thế cũng không nghĩ ngợi gì nhiều mà gật đầu đáp ứng:

– Vậy được, ta đi cùng đệ sẽ tiện hơn, muốn xem xét rõ ràng cũng dễ. Đi luôn chư?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-ta-cung-nguoi-hon-nguoi-lai-lam-cho-ta-cha-nha-xi.jpg
Tam Quốc: Ta Cùng Ngươi Hỗn, Ngươi Lại Làm Cho Ta Chà Nhà Xí
Tháng 1 24, 2025
hogwarts-chi-quy-do
Hogwarts Chi Quy Đồ
Tháng 12 21, 2025
truong-sinh-tien-do-tu-phan-tich-co-so-quan-tuong-phap-bat-dau.jpg
Trường Sinh Tiên Đồ: Từ Phân Tích Cơ Sở Quan Tưởng Pháp Bắt Đầu
Tháng 1 3, 2026
dau-la-vo-hon-la-tam-phao-bat-dau-lua-gat-dai-su.jpg
Đấu La: Võ Hồn La Tam Pháo, Bắt Đầu Lừa Gạt Đại Sư
Tháng 2 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved