Chương 258: Ngọc phải mài mới sáng.
Từ đầu năm Trần Kính đã được Nghệ Tông giao lại phần lớn công việc triều chính. Nhường lại điện Thiên An cho Trần Kính xử lý công việc, còn bản thân Nghệ Tông dần lui ra điện Thánh Từ. Tới giờ này, ngôi vị gần như đã là vật trong tay Trần Kính mà không ai còn nghi ngờ gì. Tất cả chỉ chờ thời điểm thích hợp để nhường ngôi.
Lượng công việc, số tấu chương cần xem xét ngày càng nhiều, khiến Trần Kính không còn thời gian thảnh thơi như trước. Một mình ngồi trong điện Thiên An rộng lớn thế này làm hắn rất muốn được gọi Quốc Toản vào cung, trong ấn tượng của hắn, dù việc có phức tạp tới đâu nhưng qua vài câu nói của Quốc Toản thì dường như đều rất dễ giải quyết. Nhưng biết Chiêu Dương mới có thai, hắn lại gạt ngay ý nghĩ này đi, thậm chí lúc này hắn thực sự muốn tới Ngự Thiên một chuyến để chung vui nhưng không dứt triều chính ra được.
Không nhớ tới thì thôi, nhớ tới Quốc Toản làm hắn lại tò mò về tình hình tiến triển những việc bọn hắn đang ấp ủ. Trần Kính liền hạ tấu chương trên tay xuống, phất tay cho thái giám bên cạnh ra ngoài rồi gọi vọng ra:
– Nguyễn Chính! Đến đây.
Trần Kính từ hồi tự mình giải quyết công việc triều chính vẫn giữ thói quen giữ Nguyễn Chính ở bên để sai khiến, để thay hắn quản lý vài chuyện cá nhân, đặc biệt là những tin tức liên quan tới Quốc Toản. Điều này làm Nguyễn Chính hết sức hãnh diện, tự giác lại thêm phần cẩn trọng so với trước.
Nguyễn Chính được thăng lên làm chỉ huy cấm binh, phụ trách hai quân Thánh Dực chuyên bảo vệ Hoàng Cung. Giờ hắn luôn phải mặc bộ giáp trụ từ đầu tới chân, nếu là trước kia thì hắn sẽ thấy bộ giáp này vô cùng đẹp và oai phong, nhưng sau sự biến ở Đồn Khoái thì hắn thấy mấy thứ này chẳng giải quyết được gì. Nguyễn Chính nghe được gọi liền mở cửa, nhanh chân bước vào, quỳ một gối chắp tay hành lễ:
– Điện hạ vạn vạn tuế. Điện hạ cho gọi nô tài.
Trần Kính có chút buồn buồn, từ hồi làm Hoàng Thái Tử, tự mình giải quyết quốc sự, người xung quanh hắn ngày càng câu lệ tiểu tiết, giữ khuôn phép, khách sao. Có chăng chỉ còn Quốc Toản và vợ hắn Lê thị là vẫn giữ được cách cư xử như xưa. Đây có lẽ cũng là điều khiến hắn rất thoải mái khi ở cùng hai người họ. Trần Kính phất tay nói:
– Miễn lễ, đứng lên đi. Sau này không có người ngoài thì không cần lễ bái rườm rà. Hôm nay có tin tức gì của Quốc Toản gửi đến không?
– Tạ ơn Điện hạ.
Nguyễn Chính đứng lên lại khom người đáp:
– Bẩm Điện hạ, chỗ Hoài Văn Vương vẫn không có thư gì gửi cho người. Chỉ có thư của các Thế tử gửi đến thôi ạ.
Trần Kính khẽ cau mày, dùng tay day day trán lên tiếng trách mắng:
– Cái thằng này, làm cái gì mà không có tý tin tức gửi cho ta thế nhỉ? Cả tháng rồi mà nó vẫn còn để bụng chuyện cho mở Điền Giai ở mạn Thái Nguyên à? Nó phải hiểu chuyện này là muốn tốt cho nó chứ.
Trần Kính cằn nhằn một chút rồi ngẩng lên hỏi Nguyễn Chính bên dưới:
– Chỗ bọn Vĩ, Hiện thì sao? Bọn chúng vẫn than thở kể khổ à?
Nguyễn Chính hai tay dâng thư lên cho Trần Kính rồi lùi xuống lễ phép đáp:
– Bẩm Điện hạ, nay chỉ có thư của Nhị Thế Tử (Trần Hiện) và Công tử Nguyên Hãng gửi về. Còn lại không thấy gửi thư về nữa ạ.
Trần Kính ngửa cổ giãn được chút cơ mặt ra thở hắt ra như trút được một phần gánh nặng. Nhìn hòm thư đầy ắp bên cạnh, hắn tiện tay bỏ luôn hai lá thư vừa nhận được vào đấy, chẳng cần xem hắn cũng biết nội dung thư là gì, hắn thà không xem còn hơn, xem rồi lại sợ bản thân mềm lòng. Trần Kính thở dài:
– Trần Hiện và Nguyên Hãng là hai đứa nhỏ, vẫn còn mè nheo có thể hiểu được. Ba đứa còn lại xem ra dần quen với cuộc sống ở Ngự Thiên rồi. Cái thằng làm mạnh tay quá, chẳng chút nể nang gì?
Trần Kính lại quay xuống nhìn Nguyễn Chính dặn dò:
– Nguyễn Chính, ngươi dặn cả người dưới, chuyện này nhớ đừng nói với ai. Nhất là đừng để tới tai Hoàng Thái Tử phi, kẻo to chuyện.
– Vâng, nô tài hiểu.
Nguyễn Chính vừa khom người nghe căn dặn thì đã có tiếng Lê thị bên ngoài cất lên hỏi vọng vào:
– Điện hạ, thần thiếp có thể vào không?
Trần Kính vội vàng đóng nắp hòm thư cất đi, để vài tấu chương lên trên rồi mới yên tâm gọi với ra:
– Được, mình vào đi.
Lê thị vừa vào thì thấy Trần Kính phất tay cho Nguyễn Chính lui ra ngoài chỉ căn dặn:
– Được rồi, ngươi lui ra đi. Cứ thế mà làm.
– Nô tài cáo lui.
Nguyễn Chính quay người rời đi, gặp Lê thị hắn cũng chỉ cúi chào rồi bước đi cho nhanh. Lê thị nhìn theo bóng Nguyễn Chính ánh mắt như có chút mong đợi rồi rất nhanh giấu đi. Lê thị ân cần tự mình bê khay gỗ tới gần Trần Kính nhẹ nhàng quan tâm:
– Điện hạ, thiếp mới nấu chén chè sen, người nghỉ ngơi một chút cho đỡ mệt.
Trần Kính mỉm cười hạ tấu chương trên tay xuống rồi nhận chén chè sen húp một hơi hết nửa bát. Cả người cứ thế ngả ra ghế cho Lê thị đi tới phía sau xoa bóp cho, thỏa mãn nói:
– Dễ chịu thật. Mình vẫn là người hiểu tôi nhất, luôn biết thứ tôi cần.
Lê Thị ở phía sau vừa xoa bóp vai gáy vừa ân cần hỏi han:
– Thiếp là phận nữ nhi, chuyện quốc quân đại sự chẳng biết. Chỉ thấy mình sớm hôm vất vả công vụ chẳng khi nào được nghỉ ngơi, dù thương nhưng cũng chẳng làm được gì. Chỉ biết những thứ vặt vãnh này để giúp mình giải tỏa chút mệt nhọc mà thôi.
Trần Kính nhắm mắt thư giãn, tay khẽ vỗ vỗ lên bàn tay của Lê thị ở vai mình nhẹ nhàng nói:
– Sống với nhau cũng 20 năm rồi, mình thế nào tôi hiểu rất rõ. Mọi chuyện trong nhà trước giờ đều do mình chèo chống cả, tính ra đâu có mấy ai giỏi giang được như mình. Cũng nhờ thế mà tôi mới có thể chuyên tâm lo quốc sự. Chén chè này là thứ tôi cần nhất, hơn bất cứ thứ gì khác.
Lê thị xoa bóp thêm một lúc thấy Trần Kính đã được thư giãn thì dò hỏi:
– Mình này, tôi biết chuyện ở đây nhẽ ra mình không nên hỏi. Nhưng khi nãy thấy Nguyễn Chính, không biết dạo này có tin tức gì chỗ chú Toản hay của hai đứa Vĩ, Hiện gửi về không? Hiện thì còn trẻ con quá, còn Vĩ thì bẩm sinh đã hay ốm đau, không biết chúng giờ thế nào? Lâu quá tôi không có tin tức của chúng làm tôi cứ thấy lo lo. Mình biết gì thì kể tôi với nhé?
Trần Kính khẽ giật mình, mắt cứ nhắm nghiền không dám mở ra, cố lựa lời nói:
– Có gì đâu, chúng được vào thao trường để ăn ở và luyện tập. Mình biết quân đội rồi đấy, cấm tiệt mọi thư từ để tránh xao nhãng việc tập luyện. Có Quốc Toản ở đấy, mình không cần lo gì cả. Chưa kể Ngự Thiên giờ có cả Tuệ Tĩnh, y thuật của hắn ở Đại Việt xứng đáng nhất đẳng rồi, biết đâu sau chuyến này Vĩ lại khỏe hẳn lên ấy chứ? Mình không cần lo lắng quá?
Lê thị ở phía sau vẫn ân cần xoa bóp, nhưng có chút phụng phịu nói:
– Tôi biết là thế nhưng vẫn lo quá, lần đầu tiên tôi phải xa con lâu thế này, không biết bọn chúng ăn ở thế nào.
Như chợt nhớ ra gì đó, giọng Lê thị có chút hứng khởi:
– Mình à, hay là để tôi tới Ngự Thiên một chuyến, vừa khéo tới thăm Chiêu Dương, mang theo chút đồ tẩm bổ, tiện thể tôi cũng có thể gặp bọn nhỏ luôn. Tôi đi vài ngày rồi về thôi.
Trần Kính hơi chột dạ, nhưng cũng chẳng tìm được lý do nào để thoái thác, chỉ đành tìm cách trì hoãn ít lâu:
– Cũng được, nhưng mình phải đợi thêm ít lâu nữa. Bọn nhỏ mới bắt đầu thích nghi được với cuộc sống mới ở Ngự Thiên. Đám Vỹ, Ngạc, Uyên lớn rồi, suy nghĩ cũng chín chắn rồi thì còn đỡ. Nhất là hai đứa nhỏ Hiện và Hãng, giờ mình mà tới sẽ làm bọn chúng xao nhãng, thấy mẹ có khi bọn chúng lại tủi thân khóc lóc, nằng nặc đòi về. Thế thì công sức cả tháng qua khéo thành công cốc hết.
Lê Thị thoáng hứng khơi nhưng lại tò mò:
– Nhưng sao mình biết rõ bọn nhỏ đang như thế nào thế? Mình có tin tức của bọn chúng à? Cho tôi xem với.
Trần Kính lại chột dạ, để lộ đống thư từ ra ngoài thì đảm bảo hắn sẽ không có lúc nào được yên, cứ rảnh ra là sẽ phải nghe Lê thị ỷ ê khóc lóc. Hắn nhanh trí bịa ra lý do:
– Có câu ngọc muốn sáng phải mài. Nam nhi bọn ta ai mà chẳng từng như thế. Bọn trẻ thời nay được chiều chuộng hơn nên không hiểu. Chứ bọn ta năm xưa được Tiên đế (Minh Tông) rèn rũa vô cùng nghiêm khắc, có chuyện gì mà chưa từng nếm trải đâu. Nàng muốn con trưởng thành, tương lai có thể gánh vác xã tắc thì tốt nhất nên cố giữ lo lắng, thương xót ở trong lòng thôi, đừng để chúng thấy. Mình mà mềm lòng là bọn chúng được cớ dựa vào ngay.
– Nhưng mà….
Lê thị còn muốn hỏi dấn tới, nhưng bên ngoài của có tiếng của Nguyễn Chính vang lên đúng lúc, cứu được Trần Kính một bàn:
– Điện hạ, có văn thư mới được gửi tới, người có muốn xem luôn không ạ?
– Mang vào đây cho ta.
Trần Kính vuốt lại y phục, ngồi thẳng dậy rồi quay lại nhìn Lê thị vừa an ủi, vừa để kết thúc câu chuyện:
– Được rồi, mình cứ yên tâm, bọn nhỏ không sao đâu. Một thời gian nữa, nàng tới vấn an Cao tổ mẫu, thăm Chiêu Dương rồi tiện thể xem ăn ở của bọn chúng là được.
– Vậy thiếp cáo lui, Điện hạ giữ gìn sức khỏe.
Lê thị là người hiểu chuyện, biết việc triều chính bản thân phải tránh đi, nên dù lòng còn nhiều lo lắng và nghi vẫn nhưng vẫn hành lễ cáo lui ra ngoài. Trên đường đi vẫn kịp liếc thấy Nguyễn Chính bê trên tay khay đựng vài lá thư thì lại càng tò mò. Nàng thừa biết Nguyễn Chính là người thân cận, chỉ có hắn mới được động vào những chuyện quan trọng nhất. Nhưng là chốn cung đình, có sao thì phụ nữ như Lê thị cũng phải giữ phép tắc trong cung nên không dám dò hỏi.
Nhìn Lê thị rời khỏi cửa Trần Kính khẽ thở phào, hắn hi vọng có thể giữ chân được Lê thị thêm một tháng, để mọi chuyện ổn định rồi thì sẽ êm xuôi hơn rất nhiều. Quay lại bộ dạng thoải mái, Trần Kính hỏi Nguyễn Chính:
– Là thư từ đâu tới?
Nguyễn Chính khum tay đáp:
– Bẩm điện hạ, là thư của Hoài Văn vương gửi cho người.
– Mau, mau mang lên đây.
Trần Kính đã rất nóng lòng chờ hồi âm từ Quốc Toản. Mở lá thư rất mỏng ra xem, Trần Kính hơi ngớ người rồi cười phá lên, lấy trên bàn một hộp gỗ dài khoảng ba tấc rồi hối thúc Nguyễn Chính:
– Ngươi quay về thay thường phục đi, rồi đi cùng ta ra ngoài cung một chuyến. À phải, nhớ bí mật.