Chương 257: Tùy nghi hành xự.
Lê Đạo hôm nay mặc quan phục, điều hiếm khi hắn làm từ khi tới Ngự Thiên, còn dẫn theo cả chủ bạ, bộ đầu, bộ khoái ra trước bến cảng xếp hàng nghiêm chỉnh, mang theo cả tán lọng đi theo.
Lê Đạo thấy Quốc Toản vẫn mặc trang phục thường ngày, đang thích thú nhìn thuyền bè vây kín bến thuyền thì tiến tới chào hỏi:
– Hạ quan bái kiến vương gia.
Quốc Toản gật đầu đáp lại, giọng vui vẻ nói chuyện như muốn chúc mừng hắn:
– Lê tri huyện, tình hình này thì kỳ xét thưởng tới đây, việc ngài được thăng lên làm tri phủ là chuyện đã nắm trong tay rồi. Chúc mừng đại nhân.
Nghe Quốc Toản nói thế thì Lê Đạo khom người đáp lễ:
– Tất cả những việc này đều nhờ có chủ trương của Vương gia và Điện Hạ. Hạ quan đơn giản là chỉ làm theo thôi, hạ quan không dám nhận công về mình.
Quốc Toản quay lại nhìn bộ dạng khiêm tốn của hắn rồi lại quay xuống nhìn hàng dài hàng hóa đang chờ bốc lên thuyền khen ngợi:
– Không cần khiêm tốn, huyện Ngự Thiên sau một năm mà được như hôm nay có công rất lớn của ngươi. Có thể vừa bố trí công việc, vừa an dân, vừa lo thủy lợi lại đồng thời kéo được các xưởng thủ công xung quanh về đây đã nói lên năng lực của ngươi. Vương phủ chỉ giúp tiền của, Hoàng Thái Tử cũng chỉ cho ngươi không gian vẫy vùng mà thôi. Có những thứ đó rồi mà không có năng lực phát huy chúng thì cũng chả lên cơm cháo gì đâu. Thế nào? có định nhận chức tri phủ ở đâu chưa?
Lê Đạo chắp tay, mỉm cười khúm lúm đáp:
– Tạ vương gia đã khen ngợi. Việc này cũng không phức tạp gì. Từ khi kho hàng, bến bãi hoàn thành thì các thương nhân quanh đây có thể yên tâm mang hàng tới, đợi thuyền đến chở hàng đi mà không sợ mưa gió. Tự khắc lượng hàng hóa và xưởng được mở rộng hơn mà thôi. Quan trọng nhất là nhờ có vương phủ mở đường cho hàng hóa đi ra, tiểu nhân chỉ việc ứng theo mà thôi. Còn chuyện thăng chức, hạ quan chưa từng nghĩ đến. Còn giả như, nếu thật sự được thăng chức, chỉ cần Vương gia và Điện Hạ không chê mà đuổi hạ quan đi thì hạ quan cũng sẽ xin tiếp tục ở lại Ngự Thiên. Ngài thấy đấy, nhà hạ quan còn chưa kịp xây xong, giờ lại chuyển đi sẽ rất bất tiện cho vợ con.
Quốc Toản hơi nhón chân, cố dựa vào con đê cũ cao mà nhìn về phía mấy căn nhà đang xây cạnh huyện nha, phía sau là mấy lò gạch vẫn đang nhả khói thì mỉm cười khen ngợi:
– Lê tri huyện quả là yên dân như con, tự mình nhường gạch, thợ thuyền cho những công trình khác của huyện. Mai ta sẽ cử ít thợ của vương phủ qua giúp đại nhân và huyện nha một tay, không thể để chỗ ở, chỗ làm việc cứ dở dang mãi được. Nhân tiện thì ta nghĩ chúng ta mở thêm một con đường xuống bến cảng, tách hướng đi xuống và đi lên con đê này ra. Thêm ít kho bãi rồi cũng cần chuyển lò gạch ra phía bắc của huyện thôi, để đất làm việc khác.
– Tạ ơn vương gia. Hạ quan đã hiểu, đợi lúc nông nhàn hạ quan sẽ triển khai ngay. Nhân tiện thì vương gia, ngài làm thế có quá đáng lắm không?
Quốc Toản hơi tròn mắt nhìn Lê Đạo không hiểu hắn đang nói tới chuyện gì. Lê Đạo hơi ái ngại nhìn ra con sông chật ních thuyền bè nơi chiếc lâu thuyền được bốn đấu thuyền hộ tống đang cố gắng chen vào trong bến cảng, giọng có chút khó xử:
– Vương gia, dù sao trên thuyền cũng là Hoàng tử, Hoàng tôn, làm thế e rằng thất lễ quá.
Quốc Toản mỉm cười rất bình thản đáp:
– Đám Tiểu Long này tới đây để rèn luyện, muốn rèn luyện hiệu quả thì phải đập vỡ cái tôi cao ngạo của bọn chúng trước đã. Cứ kệ chúng, chuyện này ta được Hoàng Thái Tử phê chuẩn rồi. Lê tri huyện không cần lo lắng, ngài quay về phủ nha đi cũng được, ở đây để ta lo.
Quốc Toản đã nói thế thì Lê Đạo cũng đành thôi. Quốc Toản khi vào kinh nhận chức thì chỉ là tiểu quan, số người có thể ngồi lên đầu hắn nhiều vô số, nhưng khi về đất phong thì hắn là người đứng đầu ở đất phong của mình. Với Lưỡng cung, Hoàng Thái tử hắn còn vài phần kính nể chứ đám Tiểu Long này chẳng cần kiêng kỵ. Đấy là còn chưa nói tới thứ bậc trong tông tộc.
Trên sông, tiếng quát tháo đòi nhường đường ngày càng lớn, nhưng không có lệnh của Quốc Toản, các thương thuyền đang bốc hàng cứ mặc kệ, việc mình mình làm. Bất đắc dĩ, từ chiếc thuyền lâu lớn ở chính giữa, từng tốp người trên thuyền phải xuống thuyền nhỏ để len vào bờ.
Mùa nước chưa lớn, thuyền vào cách bờ xa, bờ ngoài khu bến cảng thì lại chẳng có đường, nền được lót ván để đi lại, lội xuống bùn chắc chắn bị thụt tới cổ chân. Vài tên thái giám không muốn chủ nhân bị lội bùn liền nhảy xuống trước, muốn cõng đám Tiểu Long lên bờ. Chân tên nào tên nấy thụt tới đầu gối, đi được vài bước là rút lên không nổi, cứ đứng như trời trồng giữa bãi lầy. Vài tên vì trót cõng chủ tử trên lưng nhưng bước đi không được, muốn đổ cả xuống, chúng phải cần tới 2-3 người khác túm tụm vào đỡ để không ngã xuống bãi lầy. Tiếng quát tháo, chửi rủa ý ới lại càng lớn.
– Bùn thụt quá, không đi nổi. Mau, mau lên bờ đi kiếm mấy tấm ván gỗ lớn tới đây.
Cái tiếng the thé quát tháo của Thuận Tử, tên thái giám đang cõng Trần Vĩ khiến đám hộ vệ xung quanh tỉnh ra. Vài tên nhao nhao muốn nhanh chóng chạy lên bờ, nhưng vội quá, bùn lại thụt khiến 3-4 tên cứ lần lượt ngã úp mặt xuống bùn. Đang luống cuống, một tên hộ vệ ngộ ra điều gì đó liền ra vẻ trung can nghĩa đảm cất tiếng:
– Thế tử điện hạ, không cần ván nữa, người cứ bước trên cơ thể nô tài mà đi, đừng để bùn đất làm bẩn y phục của người.
– Đúng thế, nhị thế tử, đại thiếu gia, nhị thiếu gia,… người bước lên người nô tài nữa.
Đám nô tài xung quanh như tỉnh ngộ, tên nào tên nấy ra sức nằm dài ra mặt đất. Chẳng mấy chốc, một con đường bằng người được trải dài tới tận mép cỏ.
Thuận Tử thở phào, đang muốn nhẹ nhàng muốn hạ Trần Vĩ trên lưng xuống thì tiếng Quốc Toản phía trước lại oang oang vang lên:
– Không ngại mưa nắng, vì nóng lòng cầu học mà sẵn sàng bỏ thuyền lớn, theo lối nhỏ mà lên bờ. Tinh thần hiếu học thật đáng khen. Nhưng sao lại dùng người khác như ván lót đường thế này?
Trần Hiện, Trần Vĩ đều biết tính Quốc Toản nên không dám bất bình, ở trên lưng gia nô vẫn chắp tay chào hỏi. Trần Ngạc trầm tính không thể hiện quá nhiều cảm xúc, Nguyên Hãng thì ngọ nguậy như con loăng quăng trên lưng người hầu. Chỉ có Nguyên Uyên lớn tuổi nhất, đã ra triều làm quan thì mặt hiện rõ vẻ bất mãn, nhưng hắn chưa kịp lên tiếng thì tên thái giám Thuận Tử vì bất bình cho chủ mà cướp lời, lên tiếng tranh thủ nịnh bợ:
– Hoài Văn vương, dù ngài có là vương gia, nhưng biết Hoàng tử, Thế tử tới đây mà không thèm ra đón tiếp đã là thất lễ. Giờ lại vì chút chuyện cỏn con này mà có ý trách mắng. Bọn nô là phận nô tài, vì chủ khỏi lấm lem mà dùng thân lót đường thì có xá gì?
Quốc Toản mặt bỗng đanh lại, không nói gì chỉ nhìn về Lưu Vân ở phía sau ra hiệu. Lưu Vân chắp tay rồi cứ lầm lỳ lội bùn đi tới phía Thuận Tử, khiến hắn hơi giật mình đề phòng, khổ nỗi hai tay hắn đang quắp chặt Trần Vĩ không buông ra được, chỉ có miệng lắp bắp:
– Ngươi muốn làm gì? Định làm gì? Đừng có làm càn?
“Bốp, bốp” Lưu Vân thẳng tay tát hai cái vào mặt làm Thuận Tử choáng váng. Đám hộ vệ xung quanh tự giác sờ cán đao toan lội bùn lao lên. Nguyên Uyên làm phủ tưởng quân, hắn khó chịu nãy giờ liền chỉ tay vào Lưu Vân quát:
– Hỗn xược….
– Một lũ nô tài ngu xuẩn. Đây là chỗ cho tên thái giám như ngươi lên tiếng à?
Quốc Toản trên bờ gầm lên quát lớn át hẳn tiếng Nguyên Uyên đi, rồi hắn tiếp tục khoát tay một vòng quát lớn:
– Còn các ngươi, hôm nay vì chút bùn đất mà có thể dẵm đạp lên những người này, sẵn sàng dùng họ làm ván lót đường thì tương lai, trước những lợi ích lớn hơn các ngươi có thể làm những chuyện kinh thiên động địa gì nữa? Một vũng bùn lầy có thể cản đường các ngươi thì tốt nhất các ngươi cút về Thăng Long đi, với cái quyết tâm nửa mùa đấy chẳng thể làm lên trò chống gì đâu. Cứ chui vào phủ đệ xa hoa mà hưởng phúc, có làm phế vật thì dù Đại Việt có xuống dốc tới đâu vẫn đủ để nuôi các ngươi yên ổn tới cuối đời. Nên nhớ, các ngươi tới đây là để rèn luyện bản thân, không phải đi du ngoạn. Lưu Vân, đem túi quà trên tay Trần Hiện đem về cho Tiểu Đào đi.
Đối diện với Quốc Toản, Trần Hiện chẳng có một chút phản kháng, cứ thế ngoan ngõa đưa tay nải trên vai cho Lưu Vân mang đi. Trần Vĩ có chút mệt mỏi nói với Thuận Tử vị vả cho choáng váng đang cần người đỡ:
– Được rồi, thả ta xuống. Vương gia nói rất đúng.
Trần Vĩ còn chưa xuống thì Trần Ngạc đã từ lưng thái giám nhảy xuống bãi bùn trước, mặc kệ quần áo lấm lem, hắn bước lên khum tay vái rồi mở lời:
– Sự việc nhỏ, đạo lý lớn. Trần Ngạc bị mây mù che mắt tạ ơn Hoài Văn vương chỉ dạy. Còn các đệ cũng xuống cả đi, đừng quên chúng ta tới đây là để rèn luyện.
Cả đám cậu ấm ngậm thìa vàng từ nhỏ vén quần, theo sau Trần Ngạc lội từng bước trong bãi lầy ven sông, điều mà bọn hắn chưa bao giờ trải qua khiến quãng đường vài chục bước chân cũng đủ trở lên gian nan. Tới được bờ thì chẳng còn chút bóng dáng của thế tử, hoàng tôn gì nữa, không bị bùn bôi lên tới mặt là may.
Quốc Toản bước tới trước mặt Trần Ngạc có vẻ là người kiên định nhất với đợt rèn luyện này, hắn vỗ vai khen ngợi:
– Khá lắm. Trần Ngạc, tới đây thì bỏ thân phận hoàng tử đi. Không phải là người lớn tuổi nhất nhưng luận về vai vế, ngươi là đại ca trong đám huynh đệ. Cố rèn luyện cho tốt, tương lai tông tộc cần ngươi gánh vác.
Bên cạnh là Nguyên Uyên vẫn còn hiện rõ vẻ mặt bất mãn, Quốc Toản đứng trước mặt hắn, ưỡn ngực tự tin đáp:
– Sao thế? không cam tâm phải nghe một người nhỏ tuổi hơn lên mặt dạy bảo? Trần gia chúng ta xưa giờ dùng võ trị quốc, cảm thấy bất mãn thì đợi vào thao trường, dùng nắm đấm nói chuyện với ta. Ta rất sẵn lòng tiếp đón.
Nguyên Uyên gầm gừ thách thức:
– Được, ta cũng rất mong chờ tới thời khắc đấy.
Quốc Toản chỉ mìm cười rồi bỏ qua hắn, tới động viên Nguyên Hãng, Trần Hiện là hai đứa bé nhất, mặt mày nhăn nhó rất muốn khóc vì lần đầu lâm vào cảnh này:
– Hai ngươi còn trẻ là điều may mắn, độ tuổi của các ngươi cũng vừa khéo để luyện tập. Rèn luyện tốt tương lai sẽ có thành tựu hơn hẳn người khác. Bỏ cái bộ dạng mít ướt đấy đi. Còn ngươi, Trần Vĩ. Là ta nhớ nhầm hay thật sự lần nào gặp mặt ta cũng thấy ngươi trong bộ dạng ốm yếu thế nhỉ?
Trần Vĩ lội lên tới bờ thì thở không ra hơi, mặt mày tái nhợt, nghe Quốc Toản hỏi xong nó phải cố thở vài hơi mới dần đáp lại được:
– Vương gia, người nhớ không nhầm. Vốn là do con từ nhỏ sức mỏng, hay ốm yếu rồi. Hôm nay vận động nhiều nên có chút mệt mỏi. Nghỉ một chút là sẽ không sao.
Quốc Toản gãi gãi cằm nghĩ ngợi đôi chút rồi nói:
– Vậy được, ta sẽ chuẩn bị một bài huấn luyện cho ngươi. Nhân tiện tới đây thì để Tuệ Tĩnh xem bệnh cho ngươi thử xem sao.
Trần Vĩ khom người vái tạ:
– Tạ ơn vương gia.
Quốc Toản thấy đã ổn ổn thì vỗ tay cái bốp rồi hứng khởi nói:
– Được rồi, đã tới Ngự Thiên thì ta sẽ hết lòng rèn luyện các người. Giờ thì 5 người theo ta về thao trường, trong đó đã chuẩn bị sẵn chỗ ở, quần áo và đồ dùng cho từng người rồi. Số còn lại quay về cả đi.
Quốc Toản nói xong, xung quanh ai đấy đều ngơ ngác, cả núi đồ dùng trên lâu thuyền đang được chuyển xuống cũng bị hắn phất tay đuổi đi cả. Thuận Tử hốt hoảng, lần này hắn lễ phép hơn rất nhiều, hắn vội quỳ xuống chắn trước mặt khẩn cầu:
– Bẩm vương gia, nô tài xin có lời muốn nói. Trước khi tới đây, Thái Tử điện hạ đã căn dặn đám nô tài phải cẩn thận chăm sóc cho các vị Thế Tử. Xin vương gia cho đám nô tài được ở lại để hầu cận các vị Thế Tử như lời giao phó….
Quốc Toản phất tay cắt ngang lời của hắn, cương quyết nói:
– Hầu với hạ cái gì? Thao trường là trọng địa, cấm người ngoài ra vào. Bọn họ vào đấy thì sao được phép dẫn theo các ngươi. Hoặc là quay về đi, hoặc còn lo lắng thì thuê khách điếm mà ở lại bên ngoài. Chuyện này Hoàng Thái tử Điện hạ đã gửi thư cho ta quyền Tùy nghi hành sự rồi. Các ngươi có quay về cũng không sao hết, không ai nói các ngươi phụ sự ủy thác cả.
Thuận Tử ngơ ngác lấy từ ngực áo ra một phong thư còn nguyên dấu xi dâng lên, nói đầy khó hiểu:
– Vương gia, không biết người nói tới phong thư nào? Đây là phong thư Điện hạ bảo nô tài khi tới thì giao lại cho ngài, trong đấy có lời ủy thác của Điện hạ cho ngài. Người còn dặn phải cẩn thận, chăm sóc cho tốt Thế Tử.
– Đâu, đưa ta xem.
Quốc Toản cầm lấy phong thư dầy cộp mở ra xem, thấy Trần Kính dặn dò đủ thứ, còn chưa đọc hết hắn đã gấp lại cất vào trong áo rồi hắng giọng quả quyết:
– Lá thư này được Điện Hạ viết trước, lá gửi riêng cho ta viết sau nhưng lại tới trước. Nội dung vẫn là Tùy nghi hành sự. Cứ theo lời ta mà làm. Đừng nhiều lời nữa, đi thôi.