Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
thuong-phao-du-hiep.jpg

Thương Pháo Du Hiệp

Tháng 1 30, 2025
Chương 4. 235 Tiểu Lục Long Converter Ryu Yamada Chương 3. Khế ước thú tiểu 9
tam-tuoi-thanh-bac-ban-chan-vit-hieu-truong-goi-ta-tieu-hai-ca.jpg

Tám Tuổi Thanh Bắc Bán Chân Vịt, Hiệu Trưởng Gọi Ta Tiểu Hài Ca

Tháng 1 24, 2025
Chương 410. Đại kết cục vung hoa, hết trọn bộ! Chương 409. Tứ phương ăn sự tình, bất quá một bát khói lửa nhân gian!
hong-hoang-ta-thuan-mieng-mot-loi-thong-thien-giai-tan-tiet-giao.jpg

Hồng Hoang: Ta Thuận Miệng Một Lời, Thông Thiên Giải Tán Tiệt Giáo

Tháng 1 11, 2026
Chương 192: Lâm Động tặng châu hộ Hắc Phong trung lập Chương 191: Hắc Phong Đại Vương lưỡng nan lựa chọn
truong-sinh-tu-tien-tu-gia-toc-chan-hung-bat-dau.jpg

Trường Sinh Tu Tiên: Từ Gia Tộc Chấn Hưng Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2025
Chương 330. Đại kết cục Chương 329. Trung Nguyên đại lục đệ nhất nhân!
tro-choi-ba-thap.jpg

Trò Chơi Ba Tháp

Tháng 1 5, 2026
Chương 467:: Vô tận tháp Chương 466: Lại gặp công ty Ba Tháp
nang-muon-mua-tham-my-thuoc-nguoi-dem-nang-bien-thanh-mi-ma.jpg

Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?

Tháng 4 24, 2025
Chương 557. Đại kết cục Chương 556. Đăng thần!
vong-du-ta-o-trong-game-lam-quan-sai

Võng Du: Ta Ở Trong Game Làm Quan Sai

Tháng 10 8, 2025
Chương 1035: Cảm nghĩ Chương 1034: Thiên Hạ Thùy Nhân Bất Thức Quân [ cuối cùng ]
dan-mang-mang-ta-la-phe-vat-ta-khen-han-nhin-nguoi-that-chuan.jpg

Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Nhìn Người Thật Chuẩn

Tháng 1 9, 2026
Chương 461: Sinh tồn khiêu chiến kết thúc, trở về New York Chương 460: Chỉnh tề như vậy, chờ ta mở hội chúc mừng a?
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 255: Tin vui.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 255: Tin vui.

Quốc Toản sợ Chiêu Dương ngã nên vội vàng ra ngoài bậu cửa đón thì nàng đã chạy tới nơi. Người Chiêu Dương nhễ nhại mồ hôi, hơi thở gấp gáp, mặt thì nhem nhuốc nhọ, thấy Đặng Văn Thiết đang ngồi phía trong, Chiêu Dương không nói nổi, chỉ khẽ cúi người chào. Quốc Toản liên tục xoa lưng cho Chiêu Dương đang ho khan mấy tiếng vì mệt vừa xót vừa nghiến răng bực tức:

– Rốt cuộc có chuyện gì mà nàng phải vội vàng thế? Nhìn kìa, mồ hôi nhễ nhại, mặt mày nhem nhuốc cả rồi. Đám gia đinh đâu, sao để nàng phải tự làm cái gì tới lỗi này, ta phải lóc xương chúng ra mới.

Quốc Toản vừa than trách vừa lấy tay áo, một tay lau một tay quạt. Chiêu Dương vội xua xua tay, lấy từ tay áo ra một bọc nhỏ gói trong khăn tay, cố hít vào vài hơi để nói:

– Là thiếp muốn làm. Phu quân xem này, chúng ta thành công rồi, thiếp sao được chè rồi. Chàng xem này.

Chiêu Dương nói xong lại quay ra nôn khan, Quốc Toản chẳng kịp nhìn đám chè bị sao khô thành từng sợi xoăn tít trong khăn tay kia, vừa dìu vừa đỡ Chiêu Dương vừa than:

– Nàng xem, ốm rồi kìa, mặt mày tái mét cả rồi.

Đặng Văn Thiết nhìn toàn bộ từ nãy tới giờ, hắn bỗng vội vàng bước ra phía cửa hét lên:

– Người đâu, nhanh đi tìm Tuệ Tĩnh tới đây. Nhanh lên. Còn Quốc Toản, ngươi mau dìu Chiêu Dương vào phòng đi. Nhanh lên.

Đám gia binh lần đầu thấy Đặng Văn Thiết hốt hoảng như thế liền bất kể sống chết, không dám chậm chễ mà chạy thục mạng tới Tế Sinh đường. Kệ cảnh gà bay chó chạy tán loạn trên phố, chúng lấy ngựa chạy rầm rầm. Người dân bị dọa ngã rạp cả ra hai bên đường, tiếng chửi bới vang lên inh ỏi dọc đường mấy gia binh kia cũng mặc kệ. Bình thường có cho tiền chúng cũng không dám làm thế, nhưng nay thì chúng bất chấp.

Tuệ Tĩnh bình thường rất được trọng vọng, hầu như ai gặp hắn cũng chắp tay cúi đầu chào, nhưng hôm nay gia binh không có thời gian để khách khí. Vừa gặp hắn, một gia đinh vạm vỡ đã túm ngay Tuệ Tĩnh đặt ngang lưng ngựa, kệ Tuệ Tĩnh có hò hét quẫy đạp ra sao, chúng cứ thế phi một mạch quay về vương phủ chẳng kịp giải thích. Vài gia binh khác cũng xông vào, cứ thấy hòm thuốc trong Tế Sinh đường là vơ hết vào lòng rồi chạy theo về phủ.

Cảnh hoảng loạn chưa từng có ở huyện Ngự Thiên làm bà Tám bên kia đường ngờ ngợ vương phủ xảy ra chuyện, tay chân bà bủn rủn ngồi bệt xuống đất, chỉ còn cái miệng là khống chế được, bà liền quát con cháu:

– Mau, mau, cõng ta tới vương phủ. Nhanh lên.

Người dân ngã rạp ra bên đường, còn chưa kịp bò dậy lại bị một phen hú vía, định lên tiếng chửi bới thì bị trang hộ lâu năm chỉ mặt quát:

– Câm mồm, ngươi không thấy gia binh vội vàng tới tìm Tuệ Tĩnh để khám bệnh à? Còn nói nữa, cẩn thận ta vả gẫy răng.

Nói xong, các trang hộ vội vàng theo gót bà Tám kéo tới vương phủ nghe ngóng tình hình. Vương phủ có hai lão tổ tông hơn trăm tuổi, mọi động thái bất thường của vương phủ đều khiến họ vô cùng lo lắng. Trước cổng vương phủ chẳng mấy chốc toàn người là người xì xầm bàn tán, nhưng chả ai biết chuyện gì cả, chỉ còn biết ngó nghiêng nhìn vào trong chờ tin tức.

Chiêu Dương không biết chuyện bên ngoài, dù mặt tái mét, nôn khan liên tục vẫn đang hoa chân múa tay nói về phương pháp sao chè. Quốc Toản luôn mồm trấn an Chiêu Dương tham tiền hơn mạng:

– Được rồi, được rồi. Ta sẽ cho làm một xưởng sao chè thật to ở làng Hoài, sẽ giữ bí quyết này 10 năm cho nhà chúng ta. Thương đội của nàng cứ tha hồ mà độc quyền ngành chè. Giờ nàng uống chút trà cho lại sức đi đã.

– Không, phải giữ 20 năm cho thiếp.

– Được, được thì 20 năm.

Chiêu Dương hiểu rõ khó khăn ở miền núi, phương pháp này sẽ giúp những châu miền núi có thêm một sinh kế, sinh kế cực tốt. Vì vậy nàng rất phấn khích, chỉ khi thấy vương phi cũng tìm tới thư phòng mới làm Chiêu Dương dừng phấn khích lại được. Vương phi nhìn Chiêu Dương vẫn nhợt nhạt ân cần hỏi han:

– Con sao rồi? Có phải nguyệt sự trễ mấy ngày rồi không?

Chiêu Dương nghe thế thì hai tay che miệng, đầu óc vận động liên tục, mắt đảo hết bên nọ tới bên kia rồi gật đầu liên tục, vội vàng đáp:

– Vâng, đúng là con chậm mất 5 ngày rồi. Mấy ngày qua bận mải sao chè quá, con không để ý. Trời ơi, trời ơi, khi nãy con còn vận động mạnh liên tục, con còn chạy nữa. Mẹ ơi, liệu có sao không ạ? Tại con, tại sao con lại ngu dốt thế này, sao con lại ngu dốt thế này?…..

Chiêu Dương càng nghĩ tới càng hoảng, tự nhiên òa khóc tu tu không hãm lại được, Quốc Toản vội ôm đầu nàng vào lòng an ủi, nhưng hắn chẳng hiểu gì cả, cứ tưởng Chiêu Dương phải chịu ấm ức liền sốt ruột quát hỏi người xung quanh:

– Nguyệt sự là cái gì? Đồ của nàng ấy đâu, tên làm dám làm chậm việc của nàng ấy? Bọn này chán sống cả rồi à?

– Giời ơi, trẻ con thì đi ra ngoài.

Đặng Văn Thiết bực bội kéo Quốc Toản còn đang muốn bốc hỏa đi ra ngoài. Để mỗi Vương phi ở lại an ủi Chiêu Dương:

– Bình tĩnh, con cần bình tĩnh. Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Nhưng chỉ bình tĩnh được một lúc, người cũng sốt ruột nói vọng ra ngoài:

– Đám gia binh làm gì mà còn chưa về? Tuệ Tĩnh đâu rồi?

Vừa dứt lời, gia binh phi ngựa thẳng vào tới cổng thư phòng, Tuệ Tĩnh được thả từ lưng ngựa xuống thì cũng chỉ còn nửa cái mạng. Còn chưa kịp hoàn hồn hắn lại được hai gia binh hai bên, tay ôm đùi, tay khoác vai khiêng thẳng vào trong thư phòng. Gia binh không kịp thở đã vội quỳ xuống khấu đầu:

– Bẩm vương phi, Tuệ Tĩnh đại sư tới rồi.

Vương phi không có thì giờ để từ tốn nữa, phất tay liên tục hối thúc:

– Tuệ Tĩnh, mau mau. Đừng lễ bái nữa, mau lên. Bắt mạch cho Chiêu Dương trước.

Bên ngoài vương phủ, đường xá im lìm. Đám lão Nguyên cũng nghe tin mà vội vàng từ doanh trại chạy tới, người khoác độc cái tạp dề làm bằng da trâu để tránh tàn lửa. Người ngợm ngồi la liệt. Thấy bà Tám lão Nguyên mặc kệ người ngợm ướt sũng mồ hôi sốt ruột hỏi:

– Bà Tám, rốt cuộc có chuyện gì? Bà có hỏi được gì không?

Bà Tám sốt ruột, mồm lẩm nhẩm tụng kinh xin tổ tiên phù hộ, thấy lão Nguyên hỏi bà cũng chỉ lo lắng lắc đầu:

– Ta cũng không biết, chỉ thấy gia binh vội vàng tới bắt Tuệ Tĩnh về đây. Không rõ ai trong vương phủ ốm đau thế nào. Khi nãy ta hỏi lão Lưu quản gia cũng không dám hé răng một lời.

Trước cửa thư phòng, nha hoàn, gia đinh cũng kéo cả về, đứng ngồi không yên, không ai dám thở mạnh, mắt đều hướng cả vào cánh cửa khép kín. Quốc Toản sốt ruột đi đi lại lại như kiến bò chảo rang, Đặng Văn Thiết gãi cánh tay cụt lủn xoành xoạch hồi hộp chờ đợi. Thời gian mới qua một chén trà mà ai cũng cảm tưởng như đã cả năm dài đằng đẵng trôi qua. Trong thư phòng, chỉ có vương phi được ở lại bên trong cùng Tuệ Tĩnh và Chiêu Dương.

– Không được, ta phải vào xem thế nào.

Thêm một khắc, Quốc Toản không nhịn được nữa mà định bước vào thư phòng, đúng lúc này cánh cửa mở ra. Tuệ Tĩnh mặt lạnh như tiền, nhìn Quốc Toản có chút uất hận vì màn tra tấn lúc nãy, hắn cứ lặng lẽ bước lại gần làm Quốc Toản càng thêm căng thẳng. Chi khi tới trước mặt, thấy mặt Quốc Toản trắng dã ra, nín thở nuốt khan nước bọt chờ hắn mở lời mới làm Tuệ Tĩnh hài lòng, rồi hắn rạng rỡ khom người nói lớn:

– Vương gia, thiếu phu nhân có thai rồi, cả mẹ và con đều khỏe mạnh. Chúc mừng vương gia.

Quốc Toản quá căng thẳng còn chưa kịp ngộ ra mình bị Tuệ Tĩnh cố tình chơi đểu, Đặng Văn Thiết thì há miệng cười ngây ngốc, còn Lưu Vân đã nhanh như sóc chạy hướng ra ngoài phố hét lớn:

– Thiếu phu nhân có thai rồi, mợ chủ có thai rồi.

– Thiếu phu nhân có thai rồi, mợ chủ có thai rồi.

Cả vương phủ liền náo loạn, tiếng hét nối tiếp nhau rồi lan tới cả ngoài phố. Những trang hộ là những người vui sướng nhất, vương phủ có hậu đại, cảnh thanh bình này sẽ kéo dài thêm một đời nữa. Người người ôm nhau nhảy lên hò hét.

Lão Nguyên cười oanh oanh quỳ lạy trời đất rồi cởi luôn cái tạp dề ra trâu ra dúi thẳng vào lòng một thanh niên trẻ theo lão từ lò rèn tới dặn dò:

– Mang về xưởng rèn cho ta. Bảo mọi người nghỉ làm, về chuẩn bị đi.

Nói xong, lão Nguyên kệ thanh niên còn đang ú ớ chưa hiểu, cứ để mình trần như thế bỏ về nhà. Bà Tám cười há miệng hiểu ra, vỗ tay cái đét nhanh chóng bảo con dâu rạng rỡ phía sau:

– Nhanh, con về đem giỏ trứng con so ta để riêng trên tủ tới đây. À phải, luộc trước lấy vài quả nhé. Trước khi tới thì thắp nén hương thay ta vái tạ tổ tiên đã phù hộ rồi hãy đi.

– Vâng. Con hiểu rồi. Con đi một lát rồi quay lại ngay, mẹ chờ con chút.

Các trang hộ phát tiết được cảm xúc vui mừng, ai lấy lại quỳ lạy trời đất rồi cũng nhanh chóng rời đi cả. Mới đầu ai cũng bị một phen hú vía, nhưng giờ được thay bằng tin mừng từ vương phủ, trang hộ ai ai cũng nhanh chóng muốn quay về nhà, thắp lên nén hương vái tạ tổ tiên.

Lão Lưu quản gia tới giờ mới hớn hở chạy ra tới cổng, cố vuốt lại quần áo cho thẳng mặt tươi cười, khum tay đứng sẵn đó. Phía bên trong, từng chiếc bàn dài được gia đinh khiên ra, xếp thành hàng lối trải lụa đỏ, đem bánh trái bày sẵn lên bàn thành từng mâm lớn.

Lão Nguyên hoàn thành hết thủ tục, mặt rạng rỡ, mặc bộ quần áo thẳng tắp hiếm khi đem ra dùng, tay xách theo con gà mái vàng óng tới đầu tiên, lão chắp tay cười lớn, nói oang oang:

– Lưu quản gia, chúc mừng, chúc mừng vương phủ. Chúc mợ chủ và tiểu chủ nhân vạn điều tốt đẹp. Trang hộ đã chờ ngày này lâu lắm rồi, nay chỉ có chút quà mọn để tỏ rõ lòng thành, mong quản gia không chê.

Không phân biệt là ai, ai tới lão Lưu cũng ân cần ra tiếp đón niềm nở:

– Không chê, không chê. Tình cảm của trang hộ vương phủ luôn khắc ghi. Đa tạ đa tạ. Lão Nguyên, mời vào mời vào dùng trà. Vương phi đang đợi trong tiền sảnh.

Chỉ thoáng chốc sau, các trang hộ lại lần lượt kéo tới theo sau lão Nguyễn, ai cũng thay quần áo chỉn chu, tay cầm thêm giỏ quà. Người thì trứng gà, trứng vịt, trứng ngỗng, người thì giỏ quả, chùm cau, người thì con gà, con vịt, cá chép,…. không thiếu thứ gì.

Vương phi ở phía trong phấn khởi, cười híp mắt, hai tay chống gậy ngồi giữa tiền sảnh vui vẻ trò chuyện với từng trang hộ mang quà tới. Dù bất kể là quà gì, giá trị nó thế nào đều được vương phi khen ngợi hết lời, qua lời người nói những đồ ở đây đều hơn hết thảy đồ ở Thăng Long, hàng ngự phẩm cũng chẳng bằng được.

Cầm quả trứng gà trên tay, vương phi chẳng cần ăn chỉ nhìn giỏ trứng đều tăm tắp, mười quả như mười thôi đã khen hết lời:

– Trứng thế này mới là trứng, chẳng như trứng ở Thăng Long, ăn chán chán là. Đúng là chẳng đâu bằng đồ trang hộ nhà ta.

Bà Tám trước mặt vương phi hóa thành trẻ nhỏ, xoa tay cười tươi rói như trẻ con được khen thưởng:

– Dạ, vương phi dạy rất phải, đồ bên ngoài bị nhiễm thói hư tật xấu không như gia viên nhà ta. Trứng này đều là con tự tay chọn từ quả, để mợ chủ, tiểu chủ nhân dùng thì không thể qua loa được.

Vương phi cười càng thích thú, với những trang hộ gắn bó lâu năm, tình cảm rất sâu đậm này, người chẳng tiếc mà cho họ một chút ưu ái, người hồ hởi nói:

– Đúng đúng. Tiểu Tám, thế thì từ giờ mọi trứng gà, trứng ngỗng cho Chiêu Dương và cả vương phủ nhờ cả vào ngươi nhé. Có hàng tốt, cứ đem tới cho Lưu quản gia. Chuyện này phải để ngươi làm ta mới yên tâm.

– Đội ơn vương phi, con nhất định sẽ dốc hết sức. Người yên tâm, con đảm bảo những thứ mang tới cho vương phủ đều là thứ tốt nhất.

Bà Tám nghe thế thì hớn hở rối rít tạ ơn. Đây vừa là sự tin tưởng của vương phủ cho bà, là vinh hạnh hiếm có. Vừa là cái danh cực tốt mà vương phi ban cho, sau này chỉ cần dựa vào cái danh “Vương phủ dụng” là hàng hóa của bà Tám bán ở Ngự Thiên sẽ không có đối thủ rồi.

Vương phi dù vui nhưng sức khỏe cũng có hạn, chỉ tiếp mỗi người được một chút rồi từng người đều biết ý nhanh chóng cáo lui. Tiếp đãi sâu hơn thì có Lưu quản gia phía ngoài phụ trách, bàn ghế kê la liệt, trà trầu tiếp không ngớt. Lão Lưu niềm nở, ai ra về cũng được lão dúi cho một gói bánh để đáp lễ tình cảm của họ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-trieu-hoan-vo-han-phan-than-quet-ngang-chu-thien
Ta Triệu Hoán Vô Hạn Phân Thân, Quét Ngang Chư Thiên
Tháng 12 5, 2025
doi-nay-yeu-duong-cho-cung-khong-them.jpg
Đời Này, Yêu Đương Chó Cũng Không Thèm
Tháng 1 3, 2026
sieu-thu-nguyen-cong-hoi.jpg
Siêu Thứ Nguyên Công Hội
Tháng 1 8, 2026
Tam Quốc Tranh Bá, Từ Khống Chế Dòng Bắt Đầu
Tam Quốc Tranh Bá, Từ Khống Chế Dòng Bắt Đầu
Tháng mười một 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved