Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dai-nan-sap-toi-de-binh-noi-tay-lao-to-giet-dien-roi.jpg

Đại Nạn Sắp Tới? Đế Binh Nơi Tay Lão Tổ Giết Điên Rồi!

Tháng 4 23, 2025
Chương 109. Ninh trục đăng thần Chương 108. Căn bản ngươi không hiểu được yêu ta!
tao-hoa-tinh-than-quyet

Tạo Hóa Tinh Thần Quyết

Tháng mười một 30, 2025
Chương 1002 thực lực hiển thị rõ Chương 1001 liệt sư giới diệu dụng
toan-cau-cao-vo.jpg

Toàn Cầu Cao Võ

Tháng 1 25, 2025
Chương Nhân Vương trở về (hạ) Chương 1436. Nhân Vương trở về (1)
trich-the-chan-tien

Trích Thế Chân Tiên

Tháng mười một 3, 2025
Chương 659: Ly biệt, vĩnh viễn ly biệt. Chương 658: Hạo kiếp kết thúc, vật đổi sao dời!
Mạnh Nhất Hùng Hài Tử

Hokage Cuồng Nhân

Tháng 1 15, 2025
Chương 11. 24 vị kiều thê tập họp Chương 10. Đã là kết thúc, cũng là chưa xong!
su-ton-sau-khi-song-lai-gap-ta-nam-ngua-sap-dien.jpg

Sư Tôn Sau Khi Sống Lại, Gặp Ta Nằm Ngửa Sắp Điên

Tháng 1 14, 2026
Chương 276: Tố Mạch Đan, thành! Chương 275: Độc Liệt Cốc
toan-cau-di-bien-bat-dau-tram-van-may-man-gia-tri.jpg

Toàn Cầu Dị Biến: Bắt Đầu Trăm Vạn May Mắn Giá Trị

Tháng 2 2, 2025
Chương 1234. Mới tinh bắt đầu Chương 1233. Được ăn cả ngã về không
tan-the-lanh-chua-bat-dau-truoc-rut-gap-tram-lan-thu-hoach.jpg

Tận Thế Lãnh Chúa: Bắt Đầu Trước Rút Gấp Trăm Lần Thu Hoạch

Tháng 1 25, 2025
Chương 1043. Về nhà Chương 1042. Lam tinh ý chí hiện thân
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 254: Gừng càng già càng cay
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 254: Gừng càng già càng cay

Ở huyện Ngự Thiên, mọi thứ đã tự vận hành trơn tru, việc của Ngự Thiên không cần Quốc Toản phải tham gia vào nữa. Nhưng ngày ngày hắn vẫn phải vùi đầu vào đống thư báo từ các nơi đổ về, nhất là làng Hoài lại đang trong giai đoạn kiến thiết. Các trang hộ cũng theo hướng dẫn của vương phủ, cũng lặng lẽ cắt cử con cháu lên làng Hoài để mở rộng sản nghiệp.

Vung vẩy lá thư trong tay, Quốc Toản cau mày gặng hỏi Đặng Văn Thiết:

– A Thiết, ngươi xem tin từ Kajo gửi về chưa? Ngươi nghĩ thế nào?

Đặng Văn Thiết đang lắc lư trên chiếc ghế tựa, mắt lim dim thư thái, sau 3 tháng bàn giao công việc lại cho Chiêu Dương có vẻ hắn đã dần quen với cuộc sống nhàn hạ, không còn quá buồn phiền như trước nữa. Kajo mỗi lần gửi thư về là cả mấy bọc, thư của Trương Nghĩa, Trương Hoài, Đặng Tất báo cáo riêng cũng tới hơn chục cái. Trước câu hỏi cụt lủn chẳng nói rõ đầu đuôi của Quốc Toản, Đặng Văn Thiết vẫn có thể hiểu được hắn muốn nhắc tới chuyện gì, đành chép miệng trả lời:

– Ta xem hết rồi, ta thấy không có gì cần phải lo lắng cả. Chuyện Danak mở phố buôn bán với sơn dân, Trương Nghĩa ứng biến cho người xuống mua hàng đã giúp giải quyết một phần khó khăn hậu cần của chúng ta. Đấy là chuyện tốt. Còn phía người Cơ Tu cũng không cần lo lắng. Những tộc chuyển tới Kajo thì không có chuyện quay lưng lại với chúng ta đâu, các bộ tộc lớn thì sau lễ hội máu vừa rồi họ có thứ phải lo hơn là chuyện ly gián của Danak. Hai chuyện này không ngờ lại đan xen với nhau, vừa khéo hóa giải cho chúng ta một chuyện đau đầu.

Quốc Toản hứng thú nghiêng hẳn người ra phía Đặng Văn Thiết hỏi thêm:

– Hóa giải thế nào cơ? Ngươi nói rõ hơn đi?

Đặng Văn Thiết hé một mắt thấy Quốc Toản có vẻ không nghĩ ra chuyện này thật thì càng khoái chí mỉm cười. Mắt lại nhắm hờ hờ, phe phẩy cái quạt mo trong tay giảng giải:

– Chuyện này cũng đơn giản thôi. Lễ hội máu là truyền thống từ ngàn đời của người Cơ Tu. Tộc Cơ Tu cũng không phải chỉ có 34 bộ tộc đã kết minh với chúng ta, họ có hàng trăm bộ tộc, làng bản khác nhau. Ngươi nghĩ thử xem, trong một cộng đồng như thế, duy trì truyền thống đã hàng ngàn năm giờ tự nhiên có một nhóm tách ra, thay đổi truyền thống thì thế nào?

Quốc Toản thoáng nghĩ ngợi rồi vỡ lẽ hô lên:

– Mâu thuẫn, chắc chắn sẽ xảy ra mâu thuẫn.

– Chính xác. Một bên nhận ra lợi ích của việc bỏ đi tập tục săn đầu người, đời sống ngày càng cải thiện chắc chắn sẽ không chịu quay về nếp sống cũ, tự làm suy yếu lẫn nhau. Một bên vẫn nhất quyết tuân theo tập quán của tổ tiên sẽ không chấp nhận những bộ tộc đã thay đổi tập quán này, thậm chí còn coi đối phương là dị giáo. Hai bên lại sống sát sườn nhau, lâu ngày nhất định sẽ xảy ra mâu thuẫn. Giải quyết không khéo, hoặc bị người ngoài hà hơi một chút thậm chí có thể xảy ra tranh đấu, nội chiến. Ta đoán khi nhìn ra mâu thuẫn này, đám người Danak sẽ khích cho hai bên đánh nhau mà thôi, người Cơ Tu mà suy yếu thì cuối cùng được lợi nhất vẫn là Danak. Một cuộc chiến là điều không thể tránh được.

Quốc Toản kinh ngạc, dơ ngón cái lên khen ngợi rồi làm bộ dạng tiểu bối cầu học, khiêm nhường nói:

– Lợi hại, lợi hại. Nếu đã nhìn ra vấn đề hẳn ngài cũng đã nghĩ ra biện pháp. Xin cao nhân chỉ giáo, học trò rửa tai lắng nghe.

Đặng Văn Thiết được lên mặt, hắn rất khoái nhưng ra vẻ không để ý tới chút lời nịnh bợ kia, tiếp tục thuyết giảng:

– Chuyện này giải quyết cũng dễ thôi. Người Cơ Tu chắc chắn sẽ không để người ngoài can thiệp vào tranh đấu nội bộ của họ. Chẳng phải chúng ta ở đây có Pơ Loong Đắc và Bh’riu Liêng đấy à? Nói cho họ những thứ cần thiết, dặn Trương Nghĩa hỗ trợ quân khí cho những bộ tộc đồng minh. Kinh nghiệm sơn chiến của người Cơ Tu cộng với vũ khí của chúng ta, ta không tin, họ không đối phó nổi với những bộ tộc khác. Sau vụ này có khi những tộc này còn mạnh lên trông thấy, chúng ta càng được lợi.

Quốc Toản kinh ngạc há hốc mồm, người ta nói gừng càng già càng cay là có đạo lý cả. Ai mà ngờ được người bạn hiền lành chất phát, chẳng bao giờ bàn mưu tính kế gì, sau gần trăm năm lại có thể nhìn ra những chuyện sâu xa dễ dàng thế này. Quốc Toản lễ phép hai tay bê tới chén trà mời Đặng Văn Thiết nịnh bợ:

– Tiên sinh, mong tiên sinh trường thọ 200 năm để soi đường chỉ lối cho vãn bối ngu dốt này nhiều hơn.

Đặng Văn Thiết cười khà khà khoái chí với vẻ lễ phép hiếm hoi này của Quốc Toản, bỏ đi quạt mo nhận lấy ấm trà đầy thích thú:

– Được, được, chén trà này ta nhận.

Tiếng cười sảng khoái vọng ra khỏi thư phòng, Tiểu Đào thấy thế tưởng Quốc Toản đã xong việc thì hớn hở chạy vào, cái váy lụa xanh nhạt tung bay theo từng bước chân ngắn ngủn của Tiểu Đào càng làm nó thêm đáng yêu. Nó rất lễ phép cúi chào Đặng Văn Thiết trước khi ngước lên nhìn Quốc Toản nài nỉ:

– Anh, mai anh cho em ra bến cảng được không?

Quốc Toản ngạc nhiên, ngồi xuống ngang mặt Tiểu Đào nhẹ nhàng hỏi:

– Sao tự nhiên em lại muốn ra bến cảng, chỗ đó đông người, bình thường em đâu có ra đấy chơi đâu.

Tiểu Đào phấn khích trả lời:

– Trần Hiện gửi thư cho em bảo mai huynh ấy sẽ tới đây, có cả quà cho em nữa. Huynh ấy bảo có cả bánh trong cung mà tới cho em.

– Cái gì, thằng nhãi ……. À không, Trần Hiện viết thư cho em á?

Quốc Toản bị bất ngờ hét lên làm Tiểu Đào giật bắn lên, rồi rất nhanh hắn phải dịu giọng ân cần hỏi lại. Tiểu Đao vô tư gật đầu khai hết:

– Vâng, mới đây thi thoảng huynh ấy có gửi thư cho em. Anh ấy bảo lần này sẽ có rất hiều người theo huynh ấy tới đây để rèn luyện.

Quốc Toản cố giữ bình tĩnh, hai tay xoa xoa má Tiểu Đào cưng chiều:

– Thế là em thích chơi với Trần Hiện hay em thích quà hắn mang tới?

Câu hỏi quá dễ, Tiểu Đào chẳng nghĩ ngợi mà đáp luôn:

– Em thích quà, nhất là bánh trong cung.

Quốc Toản nghe thế thì cười tít mắt hài lòng:

– Vậy được, mai anh sẽ dẫn em ra bến cảng để lấy quà. Còn giờ em tìm Lưu Vân để dẫn ra phố chơi nhé, anh còn chút việc chưa làm xong. Chiều tới đây anh em ta cũng vẽ tranh.

– Vâng.

Tiểu Đào sung sướng nhảy cẫng lên, thơm má cho mỗi người một cái. Đặng Văn Thiết thích thú nhìn theo bóng dáng tung tăng của Tiểu Đào than:

– Nhà có trẻ con thật thích. Ngươi mau mau đúc lấy vài đứa đi, đừng để bọn ta ngóng trông thêm nữa.

Quốc Toản đang bực bội, nói có phần gắt gỏng:

– Rồi rồi, con cái là chuyện trời cho, vội vàng cái gì. Nhưng sao Trần Hiện lại dẫn người tới đây để theo ta rèn luyện? Chẳng phải ta sắp tới Giảng Võ đường nhậm chức à? Chẳng lẽ Trần Kính vẫn chưa chịu thôi ý định muốn cưới Tiểu Đào cho Trần Hiện.

Đặng Văn Thiết chép miệng:

– Thế thì không phải lên Thăng Long ở nữa, cứ ở Ngự Thiên hưởng phúc càng tốt chứ sao.

Quốc Toản như hiểu ra điều gì, tay chỉ chỉ vào không khí nghĩ ngợi nói mơ hồ:

– Cũng đúng, nhưng khoan khoan đã, không tự dưng chuyện tốt lại tới tay như vậy được. Chắc chắn huynh ấy đang áy náy gì đó, nên muốn làm thế là muốn bù đắp lại cho ta. Nhưng là chuyện gì mới được?

Quốc Toản nghĩ tới đây thì càng chắc chắn suy đoán của mình, nóng vội đi đi lại lại trong thư phòng, mồm cứ lẩm nhẩm lại từng cơ ngơi của mình:

– Chắc chắn không phải Ngự Thiên. Cũng không phải là Hóa Châu, bài học lần trước còn đó. Thăng Long thì chẳng có gì ngoài vài cửa hiệu. Mỏ sắt Thái Nguyên thì đã thành giao ước không thể phá bỏ, Khâm Châu mới bắt đầu xâm nhập….. Vậy chỉ còn Lạng Sơn và Làng Hoài. Trên Lạng Sơn đang tưng bừng khói lửa, không có gì để động vào cả. Vậy chỉ còn Làng Hoài? A Thiết, Làng Hoài có gì bất thường không?

Đặng Văn Thiết lắc đầu:

– Không có gì, ta vẫn đang khai hoang vài ngọn đồi tốt làm điền giai, mới trồng thử nghiệm được một chút ở chân đồi thôi. Mục trường vẫn ổn.

Trần Quốc Toản vội vàng lao về bàn làm việc, lục tìm đống thư từ chưa kịp xem. Gân xanh gân đỏ trên mặt dần nổi lên, hơi thở càng nặng nề, hắn bực bội hét lên:

– Chết tiệt, sản nghiệp của ta. Mẹ nó, để lũ sói đói, tham lam vô độ đó đánh hơi thấy sớm thì ta còn phát triển sao được nữa. Lỗ lớn rồi, vụ này lỗ lớn rồi.

Đặng Văn Thiết lò rò với lấy bức thư bị Quốc Toản vò nát mở ra xem. Theo nội dung thư thì mô hình Điền Giai thu nhỏ được đưa ra giữa triều đình, lão Trương Đỗ còn tích cực giới thiệu Thái Nguyên rất thích hợp để triển khai những thứ này. Vài vương hầu, đại tộc đánh hơi thấy mùi tiền đã bắt đầu chuẩn bị đội ngũ tiến về phía Thái Nguyên xem đất. Đám vương hầu đại tộc bảo góp lương cứu nạn thì khó chứ bảo chúng có chỗ kiếm tiền thì bâu tới rất nhanh. Rừng núi Thái Nguyên sắp tới e rằng sẽ toàn người là người. Đặng Văn Thiết đặt tờ giấy xuống khẽ nhếch môi cười:

– Đây cũng không phải chuyện xấu, càng đông người lên thì khai phá Thái Nguyên càng nhanh chứ sao.

– Nhưng mà chúng ta chưa kịp cắm dùi những chỗ cần cắm. Để bọn chúng vào như thác lũ thế thì còn làm ăn gì nữa. Bao nhiêu tiền của thế là đi tong rồi.

Đặng Văn Thiết chép miệng nói:

– Để ta dạy ngươi một bài học trong kinh doanh. Kinh doanh cũng như ăn bánh. Ăn bánh ngươi được phép chọn lấy miếng ngon nhưng tuyệt đối không thể ăn một mình. Vừa không ăn hết mà khi chuyện lộ ra lại còn bị người khác ghen ghét, ngươi sẽ thành cái đích ngắm của muôn vàn mũi tên. Chưa kể tới những gia tộc kia kéo lên Thái Nguyên thì khi làm đường, buôn bán bọn chúng không nôn tiền ra góp sức vào mà được à? Vốn dĩ danh tiếng của ngươi cũng đâu tốt đẹp gì, ta thấy Trương Đỗ là cố tình làm thế để cứu vớt chút danh tiếng cho ngươi mới đúng đấy, cũng là thay ngươi cho những nhà kia chút ân huệ, để họ không làm phiền ngươi nữa.

Quốc Toản uể oải gục đầu xuống bàn, dù đã hiểu ra nhưng vẫn chưa nguôi ngoai:

– Thế thì vẫn là thiệt hại lớn rồi. Người của ta còn chưa kịp chiếm được mấy quả đồi. Ta cần gì danh tiếng, cái ta cần là tiền để làm việc. Kế hoạch của ta có chỗ nào là không cần tiền đâu.

Đặng Văn Thiết phì cười vì cái bộ dạng bắt đầu biết tham tiền của Quốc Toản, trước kia chỉ tung tăng vẽ vời đủ thứ, có người lo tiền cho. Bây giờ phải lo kiếm tiền để nuôi quân mới bắt đầu lộ ra bản chất tham lam:

– Giờ ngươi cũng biết tham tiền rồi cơ đấy. Yên tâm, chuyện này lão Chiêu Giật lo được, sống cả đời ở vùng núi non đấy rồi, nhắm mắt hắn cũng biết ngọn đồi nào là ngon nhất. Bảo hắn tập trung gom đất là được.

Quốc Toản còn chưa kịp phấn chấn sau lời mách nước của Đặng Văn Thiết thì bên ngoài tiếng Chiêu Dương phấn kích hò hét, chạy như bay tìm tới hắn.

– Phu quân, phu quân. Thành công rồi, chúng ta thành công rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-hon-le-lao-ba-to-tinh-voi-bach-nguyet-quang
Trong Hôn Lễ, Lão Bà Tỏ Tình Với Bạch Nguyệt Quang
Tháng 10 10, 2025
chuong-khong-thoi-quang-chi-long.jpg
Chưởng Khống Thời Quang Chi Long
Tháng 1 18, 2025
one-piece-ta-that-khong-ngo-soan-quoc-don-gian-nhu-vay.jpg
One Piece: Ta Thật Không Ngờ Soán Quốc Đơn Giản Như Vậy
Tháng mười một 27, 2025
tong-vo-nhuc-than-them-diem-nu-hiep-thinh-tu-trong.jpg
Tổng Võ: Nhục Thân Thêm Điểm, Nữ Hiệp Thỉnh Tự Trọng!
Tháng 1 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved