Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-lay-luc-phuc-tien.jpg

Ta Lấy Lực Phục Tiên

Tháng 1 5, 2026
Chương 722: Huyết Hà mưa Chương 721: Đại chiến sắp nổi lên
dao-ca-bao-do-nganh-giai-tri-fan-ham-mo-cau-ta-dung-giet

Đao Ca Bạo Đỏ Ngành Giải Trí, Fan Hâm Mộ Cầu Ta Đừng Giết

Tháng 1 12, 2026
Chương 557: Giá trên trời cát-sê, « Sơn Hà dạo chơi nhớ » Chương 556: Quỳ cầu thứ hai quý! « Trục Phong Lục » ẩn tàng chi tiết trứng màu
chu-thien-tu-tieu-ngao-bat-dau-don-gian-hoa-ky-nang.jpg

Chư Thiên: Từ Tiếu Ngạo Bắt Đầu Đơn Giản Hoá Kỹ Năng

Tháng 1 18, 2025
Chương 259. Đại kết cục Chương 258. Đệ nhất thiên hạ
ta-nhi-thu-nguyen-khong-the-la-thuong-ngay.jpg

Ta Nhị Thứ Nguyên Không Thể Là Thường Ngày

Tháng 2 24, 2025
Chương 743. Lịch sử là do Chương 742. Chiến đấu
tu-luyen-mot-ngay-truong-tram-ngay-tu-vi-ta-muon-vo-dich.jpg

Tu Luyện Một Ngày Trướng Trăm Ngày Tu Vi, Ta Muốn Vô Địch

Tháng 1 6, 2026
Chương 611: Vạn Cổ bi thương trống không nước mắt Chương 610: Thay người lại đánh
ngoai-vong-phap-luat-cuong-do-theo-dang-dinh-vo-lam-bang-truy-na-bat-dau.jpg

Ngoài Vòng Pháp Luật Cuồng Đồ, Theo Đăng Đỉnh Võ Lâm Bảng Truy Nã Bắt Đầu

Tháng 1 14, 2026
Chương 260: Qua lại đều xấu loại, thế giới làm hại ta! Chương 259: Hảo hảo kinh khủng Nhị hoàng tử, phải chết!
trung-sinh-76-dan-dau-toan-thon-an-thit-chay-thuong-thuong-bac-trung

Trùng Sinh 76, Dẫn Đầu Toàn Thôn Ăn Thịt Chạy Thường Thường Bậc Trung

Tháng 12 8, 2025
Chương 629: Phiên ngoại Bát Trân tiếc Chương 628: Phiên ngoại Thất Thất tinh liên tiếp (tục)
trong-sinh-2008-canh-hoa-dem-mua-xong-vao-nha.jpg

Trọng Sinh 2008, Cảnh Hoa Đêm Mưa Xông Vào Nhà

Tháng 1 15, 2026
Chương 411: Lòng dạ hiểm độc, Hoành Thịnh tung tích Chương 410: Sòng bạc? Chúng ta trong bóng tối điều tra
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 254: Bài học làm cha.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 254: Bài học làm cha.

Trước khi đứa trẻ được thuận lợi sinh ra, người Việt kiêng mở tiệc ăn mừng sớm, kiêng đủ các thứ khác. Vì thế mà cả huyện có một ngày vui vẻ, phấn khởi, khắp nơi là tiếng cười tưng bừng nhưng rồi ai lại về nhà lấy. Nhưng bữa cơm thì âm thầm thịnh soạn hơn một chút, hũ rượu chôn sâu được đem ra như để tự thưởng cho bản thân.

Quốc Toản được một phen hú hồn, từ lúc đó, mặc kệ không khí ồn ào huyên náo bên ngoài, hắn cứ quanh quẩn không chịu rời Chiêu Dương, gần như không cho nàng phải động tay vào cái gì. Từ chén nước, cái khăn, miếng bánh đều do hắn tự tay lấy cho. Nửa đêm Chiêu Dương khẽ cựa mình cũng đủ khiến hắn bật dậy xem xét năm lần bảy lượt.

Chiêu Dương rất tận hưởng cảm giác được quan tâm, chăm sóc thế này. Vương phi cấm tiệt chuyện tới vấn an mình buổi sáng, Quốc Toản cũng có lần thứ 2 bỏ tập. Trời đã sáng bảnh mắt, Chiêu Dương đã dậy, nhưng vẫn chưa thể rời khỏi giường, nàng khẽ xoa đầu Quốc Toản đang gối lên đùi, ôm lấy bụng mình dò hỏi:

– Chàng muốn con đầu lòng là trai hay gái?

– Con nào chẳng là con, nếu được chọn thì ta thích con gái. Qua nay ta nghĩ rất nhiều thứ, nghĩ cả tên cho con, ta lựa chọn được vài cái tên, nếu là con gái thì đặt tên là ….

Quốc Toản đang hớn hở nói thì bị Chiêu Dương vội vàng lấy tay bịt lấy miệng ngăn hắn nói tiếp:

– Trộm vía trộm vía. Kinh nghiệm các cụ truyền lại, chúng ta phải kiêng đặt tên cho con cái trước, kiêng cả mua sắm đồ đạc trước cho con. Chàng cứ giữ trong lòng là được, đợi khi con thuận lợi được sinh ra, chúng ta cùng xin ý kiến mẹ đặt tên là được.

Quốc Toản ngạc nhiên, nhưng chuyện này hắn chẳng biết gì nên cứ nghe theo là được, nhưng hắn nằm ngửa ra, tay thì bất giác theo thói quen lại xoa xoa

thứ tròn lẳn phía dưới eo Chiêu Dương, hỏi thêm:

– Thế à, phức tạp hơn ta tưởng. Chúng ta còn cần kiêng chuyện gì nữa không? Nhất là có chuyện nào mà ta hay làm không ấy? Nàng nhắc ta để ta còn tránh.

Chiêu Dương bỗng mặt mũi đỏ ửng, ngại ngùng lí nhí nói:

– Rất nhiều, gồm cả chuyện chàng thích làm mỗi tối, cả chuyện chàng đang làm nữa.

Quốc Toản vội rụt tay lại, gãi đầu xấu hổ còn có chút tiếc nuối, cười chữa ngượng:

– Hahaha, Thế à? Giờ ta mới biết.

Chiêu Dương thấy biểu cảm chân thật của Quốc Toản không nhịn được mà cười phá lên. Tiếng cười lan cả ra ngoài phòng, tiếng Tiểu Đào chầu trực bên ngoài theo đó vọng vào:

– Anh Toản, chị Dương, em vào được không?

Chiêu Dương vội vã muốn nâng Quốc Toản dậy, nhưng hắn hóm hỉnh cứ kệ nằm lỳ đấy nói vọng ra ngoài:

– Được, em cứ vào đi.

Chỉ tới khi cánh cửa hé mở, Chiêu Dương có chút vội vã hắn mới chịu ngồi dậy vuốt lại quần áo. Với Tiểu Đào, vương phủ không có vùng cấm, nó thoải mái vào tận giường của Quốc Toản, nó nhẹ nhàng ngồi xuống ngang bụng Chiêu Dương dò hỏi:

– Chị Dương, cháu em đã lớn thêm chút nào chưa.

Chiêu Dương nhìn bàn tay Tiểu Đào cứ khẽ động lại ngừng, thèm muốn được sờ thử bụng mình thì mỉm cười, ân cần đưa bàn tay bé nhỏ của Tiểu Đào lên áp vào bụng mình:

– Có chứ, cháu của em ở trong này, vẫn đang dần lớn lên từng chút một.

Mặt Tiểu Đào rạng rỡ, cứ như nó đang thật sự cảm nhận được đứa bé trong bụng Chiêu Dương. Nhìn cảnh quây quần này, Quốc Toản thật sự mong cảnh này còn kéo dài mãi. Hắn khoác áo khoác vào nịt thắt lưng thật chặt rồi hô như ra lệnh cho thuộc hạ trong quân:

– Tiểu Đào, nghe lệnh!

Tiểu Đào thi thoảng chơi trò này suốt, nên rất nhanh chóng nó đã nhập tâm vào trò đùa này. Cái mặt phính phính của nó trở lên nghiêm túc, mày khẽ cau lại, cái miệng nhỏ nhỏ cố mở rộng, người đứng rất nghiêm hô lớn:

– Có tiểu tướng!

– Tốt. Ta giao lại Chiêu Dương và em bé lại cho em. Chăm sóc chị dâu và cháu em cho tốt. Không được để cô ấy phải động chân động tay, không được để cô ấy đói, không được để cô ấy buồn. Chị dâu em cần nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng mấy ngày tới. Rõ chưa?

– Rõ, tiểu tướng tuân lệnh.

Nhìn Tiểu Đào cúi người, chắp tay nhận lệnh rất ra dáng, Chiêu Dương thì mím môi cố nhịn cười thành tiếng. Quốc Toản hài lòng gật đầu:

– Tốt. Thế thì giao phó cho em. Giờ ta phải ra thư phòng làm việc, chiều ta sẽ quay lại dẫn em đi nhận quà chỗ Trần Hiện.

Tiểu Đào rất nghiêm túc, môi mím chặt, mày nhíu lại, mắt mở lớn, còn khẽ gật đầu thể hiện quyết tâm, không hề có chút biểu hiện của chơi đùa. Với cái tính tham công tiếc việc của Chiêu Dương, cứ giao cho Tiểu Đào là Quốc Toản yên tâm nhất. Tiểu Đào đã nhận nhiệm vụ gì thì rất khó để dụ dỗ nó làm chuyện khác.

Tới thư phòng, Đặng Văn Thiết như thường lệ vẫn ngồi gật gù ở đó, xem thư từ chất đống trên bàn. Quốc Toản có cảm giác dù mình có chăm chỉ thế nào, đống thư từ kia cũng không thể vơi bớt. Hắn uể oải tới bàn, rót thêm trà vào chén của Đặng Văn Thiết mới trở về ghế của mình ngửa cổ lên nhìn trần nhà bẻ cổ răng rắc trước khi mở thư ra xem:

– Ta phải kiếm trợ thủ thôi. Nhiều việc quá.

Đặng Văn Thiết nâng chén trà lên uống rồi gật gù không biết vì đồng thuận với lời nói của Quốc Toản hay vì trà ngon:

– Phải đấy, ta không giúp được lâu nữa đâu. Mỏi lưng lắm. Chỗ Chiêu Dương sao rồi?

– Ngủ một giấc là ổn rồi, thuốc an thai của Tuệ Tĩnh có vẻ rất tốt. Có điều tham việc như nàng ấy, không biết chịu ngồi yên được mấy ngày.

Đặng Văn Thiết hơi ngẩng lên nghĩ ngợi đôi chút rồi nói:

– Không sao, ta sẽ bảo lão Lưu quản gia thời gian này tự giải quyết công việc, mấy chuyện nhỏ nhỏ không cần báo lại nữa. Chỉ những chuyện lớn, cộng sổ sách hàng kỳ đem lên cho Chiêu Dương thôi. Như thế cũng không làm Chiêu Dương bị quá mệt, cũng không quá buồn tẻ.

– Ừm, vậy chuyện này giúp ta lo liệu nhé.

Quốc Toản nói xong lại vục đầu vào xem thư từ các nơi gửi về, nhưng mới xem được hai ba bức, lòng hắn bề bộn không sao tập trung được. Hắn lại buông thư ra, quay sang hỏi Đặng Văn Thiết:

– A Thiết này, làm cha là như thế nào?

Bình thường nếu Quốc Toản không biết việc gì, Đặng Văn Thiết sẽ thường trêu ghẹo, mỉa mai hoặc dương dương tự đắc. Nhưng chuyện này thì hắn cười chẳng nổi. Sinh ra là hầu gia, nhưng Quốc Toản chưa một lần được nhìn mặt cha mình chứ đừng nói là cảm nhận được tình cha con. Tới giờ khi chuẩn bị lên làm cha, hắn không hình dung nổi bản thân cần làm cha như thế nào. Đặng Văn Thiết cũng hạ thư, trầm tư một lúc rồi trả lời:

– Làm cha nói cho cùng là một việc rất phức tạp, nói khó thì khó như ngươi phải quản lý cơ ngơi của vương phủ bây giờ, nói dễ thì dễ như ngươi tùy tiện bày trò chơi với Tiểu Đào vậy. Theo ta, nuôi dạy con cái quan trọng nhất là cần cân bằng. Cân bằng giữa cứng rắn răn đe với nhẹ nhàng khuyên bảo. Cân bằng giữa kỷ luật khổ luyện với tự do thoải mái. Cân bằng giữa nhẫn tâm và bao bọc…. Ngươi cần phải biết khi nào cần cứng rắn, khi nào cần nhẹ nhàng, khi nào cần giữ vững kỷ cương, khi nào cần che chở. Có những lúc ngươi phải lựa chọn phải nhẫn tâm đứng nhìn con mình chịu đủ gian lao khổ sở hay bao bọc, che chở cho nó bình yên mà sống. Có những cái phải nhẫn tâm để con chịu khổ lại là chuyện tốt cho nó, có những cái bao bọc che chở cho nó khỏi mọi đau đớn vất vả lại là hại nó….. Nói chung, ngươi cứ nhớ lại, ngày xưa chú Bộc nuôi dạy chúng ta thế nào thì làm cha chính là như thế.

Quốc Toản cau mày nghiêng đầu nghĩ ngợi, vừa cố để nghe hiểu lời Đặng Văn Thiết nói, vừa nhớ lại chuyện lão Bộc từng đối xử với mình thế nào. Nghĩ mãi hắn khẽ hít vào một thơi thành tiếng thắc mắc:

– Ta có nghĩ thế nào cũng chỉ thấy chú Bộc luôn chiều theo ý ta. Hầu như ta muốn gì là được đó, đâu thấy khó khăn gì?

Đặng Văn Thiết nghe thế cũng hít vào một hơi rít thành tiếng, nghĩ lại vẫn thấy ghen tỵ. Đúng là lão Bộc cũng coi hắn như con, nhưng so với Quốc Toản thì lão càng nâng hơn nâng trứng. Hắn cau mày, cố giải thích:

– Đấy là tại giờ ngươi nghĩ lại chỉ thấy biết ơn chú ấy nên mới thế. Như ta từng nghĩ lại chuyện ngày xưa, cũng toàn nghĩ tới chuyện vui lúc ngươi còn sống, còn bao nhiêu thiệt thòi trong 86 năm qua thì chẳng mảy may động tới, như gió thoảng mây bay. Ngươi có thấy, xưa kia chúng ta có kêu ca khóc lóc thế nào cũng có bao giờ được chú ấy cắt bớt bài tập đi không? Có nhớ những lần chúng ta từng trốn tập đi chơi bị phạt thế nào chưa? Còn nhớ trộm rượu chú Quỳnh nếu làm không khéo mà bị phát hiện thì bị phạt sao chưa?….. Gớm, chúng ta khi đó chả phải nằm úp mấy ngày.

Quốc Toản nghe thế thì khẽ rùng mình, tay còn bất giác xoa xoa mông tỏ ra sợ hãi ngắt lời Đặng Văn Thiết:

– Thôi, thôi, đủ rồi. Ta nhớ rồi, nghĩ lại vẫn thấy rát mông. Sao trước đấy ta như không nhớ mấy chuyện này nhỉ?

Đặng Văn Thiết nghiêm túc dặn dò:

– Cái này ngươi phải cẩn thận. Nếu nuôi dạy không khéo á, để con ngươi nuôi lòng oán giận thì dù ngươi có làm bao nhiêu chuyện tốt đi nữa, sau này nghĩ lại nó cũng chỉ thấy những ngày đau khổ, thù hận mà thôi. Còn làm tốt, thì như ngươi bây giờ, mấy vất vả khi xưa sẽ chẳng coi là gì.

Quốc Toản biết chuyện này nghiêm trọng nên gật đầu cam đoan:

– Ta hiểu rồi, ta sẽ lưu ý việc này.

Khi định quay lại làm việc, hắn lại ngờ ngợ nghĩ ra điều gì đấy rồi hỏi:

– A Thiết này, vừa nãy ngươi có nói. Đôi khi người cha phải lựa chọn giữa việc nhẫn tâm đứng nhìn con mình chịu dày vò, gian khổ rèn luyện hay bao bọc lấy con cái vào lòng. Vậy nếu chọn nhẫn tâm đứng nhìn thì chắc hẳn phải rất rất khó chịu đúng không?

Đặng Văn Thiết chẳng cần nghĩ, hắn gật đầu xác nhận luôn:

– Đương nhiên. Đứng nhìn con mình bị dày vò chẳng khác gì cực hình. Lòng thì cứ như có lửa đốt, cả người thì như bị kiến cắn, ngứa ngáy khó chịu vô cùng mà mặt vẫn phải tỏ ra là mình ổn, không được để lộ ra cảm xúc yếu đuối. Nhất là kho có bà vợ nào thương con, xót con bên cạnh nữa thì càng đau đầu phiền não.

– à à ra thế, ra thế.

Nhìn Quốc Toản gườm gườm nhìn ra ra, tay hơi siết lại, miệng hơi nhếch lên cười vô cùng nham hiểm. Đặng Văn Thiết có chút ghê sợ dò hỏi:

– Ngươi lại đang mưu tính hành hạ người cha nào đúng không?

Quốc Toản khẽ nghiến răng ken két rồi rít qua kẽ răng từng chữ:

– Đâu có, là người ta đem con đến nhờ ta giúp bọn chúng rèn luyện mà. Là ta muốn tốt cho chúng cả thôi.

Đặng Văn Thiết nghĩ tới đám Thế Tử Hoàng Tôn sắp tới đây liền hiểu ra, khẽ nhếch môi đầy khinh bỉ:

– Lại còn chối. Ngươi đúng là cái loại thù dai hơn đỉa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-conan-ta-co-mot-cai-ngau-nhien-cuong-hoa-he-thong
Người Tại Conan: Ta Có Một Cái Ngẫu Nhiên Cường Hóa Hệ Thống
Tháng mười một 5, 2025
toan-nhan-loai-ky-uc-thuc-tinh-tru-ta-ra
Toàn Nhân Loại Ký Ức Thức Tỉnh, Trừ Ta Ra
Tháng 1 10, 2026
bat-diet-ba-the-quyet.jpg
Bất Diệt Bá Thể Quyết
Tháng 1 18, 2025
moi-ngay-tinh-bao-tu-ran-nuoc-den-kinh-ha-long-vuong
Mỗi Ngày Tình Báo: Từ Rắn Nước Đến Kính Hà Long Vương
Tháng 10 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved