Chương 253: Ném đã dò đường.
Đậu Đức cùng đám tay chân đều bị tóm gọn, cuối cùng tình hình Khâm Châu cũng tạm lắng xuống, dù những vụ bắt bớ chưa thực sự dừng lại. Vừa có công phát hiện ra vụ buôn lậu, vừa có công phá án bắt được đầu sỏ, Phùng Mặc Lăng được thăng làm Huyện Úy, có quyền cai quản toàn bộ vấn đề trị an, tra án và cả quân sự ở Tây Thành.
Không như chức Bộ Đầu vốn chỉ là nha dịch của nha môn, không thuộc hệ thống quan viên cửu phẩm của triều đình, chức Huyện Úy là một chức quan triều chính thực sự, có ngạch bậc. Dù chỉ là ngạch Tòng Bát phẩm nhưng đây vẫn là một bước tiến lớn với Phùng Mặc Lăng, là bước đầu tiên rất quan trọng trên con đường thăng quan tiến chức của hắn.
Trong vụ bắt bớ, không chỉ có tội phạm bị bắt, rất nhiều quan viên, nha dịch khác của Khâm Châu cũng bị truy cứu trách nhiệm, nhiều người bị giáng chức, nhiều thân tín của người có công được đưa lên thay. Những bộ khoái thân tín của Phùng Mặc Lăng cũng thừa thế được thăng lên làm bộ đầu, gần như toàn bộ Tây Thành giờ đều do thân tín của Phùng Mặc Lăng nắm giữ. Khâm Châu nhất thời xáo trộn, còn cần thêm một thời gian nữa mới yên ắng trở lại.
Trong tất cả hỗn loạn đấy, lão Hàn may mắn lại tự đặt được mình bên ngoài vòng xoáy. Là người mới tới, được Vương Kiều Nhuệ mở đường nên không ai đả động gì tới hắn. Ba chiếc lâu thuyền lớn, có 3 tầng đang được hắn tích cực thuê người tân trang lại trong xưởng đóng tàu. Sau cả tháng tất bật, một chiếc cũng dần thành hình, những thứ xa hoa đắt đỏ nhất được hắn đem tới đã biến chiếc tàu xù xì dần dần thành một lâu đài hoa lệ trên mặt nước. Nhưng để đưa vào sử dụng, lão Hàn còn rất nhiều việc phải làm, trong đó có cả chuyện phải từng bước đưa được người của minh sang.
Uyển Nhi, Xuân Hoa, Tú Nhi, Thu Mai bốn hoa khôi đều được lão Hàn mang theo sang Khâm Châu, cả đoàn đều ở tạm trong khách điếm bên bến cảng. Mới một thời gian, dù mới chỉ hé chút cửa sổ, chút hương thơm son phấn thoang thoảng thoát xuống phố, vài bóng dáng yểu điệu lướt qua cánh cửa khép hờ, hay vài tiếng ca trong trẻo vọng xuống khi tập luyện đã đủ thu hút rất đông quan khách tò mò tìm tới.
Quán trà đối diện khách điếm của lão Hàn từ đấy luôn đông nghịt khách khứa, người bàn tán, người nghển cổ chờ đợi chút bóng hình thướt tha lướt qua cửa sổ.
Đấy là chiêu trò lão Hàn dùng để ném đá dò đường. Những ca kỹ mới xuất hiện luôn khiến dân tình bàn tán hiếu kỳ, nhiều lời bàn luận sôi nổi đánh giá xem liệu họ có đủ khả năng soán ngôi đệ nhất ca cơ của Khâm Châu hay không? Nửa úp nửa mở, không ai biết chủ nhân của những ca kỹ trên lầu hai kia là ai, địa điểm kinh doanh, ngay cả tên tuổi các nàng cũng không ai biết. Rất nhiều công tử đại gia và cả văn nhân cũng tò mò tìm tới dò hỏi nhưng đều nhận được những cái lắc đầu. Ai cũng muốn mình là người đầu tiên được chiêm ngưỡng những mỹ nhân mới tới kia, lời đồn cứ thế dần lan đi, hiệu ứng ngày càng lớn, việc hút khách về cho thuyền hoa sẽ không còn quá vất vả.
Tú Nhi thích thú nhìn trộm khe cửa của khách điếm xuống đám đông bên dưới, thấy bóng hình quen thuộc nàng phấn khích gọi:
– Uyển Nhi, Uyển Nhi, người thương của chị tới kìa? Không ngờ hắn dám tìm tới tận đây. Không biết có phải vì lo lắng cho chị không nhỉ?
Uyển Nhi khẽ động muốn nhổm dậy ra nhìn nhưng lại thôi, chuyển giọng có chút trách mắng:
– Tú Nhi, em đừng nói xàm, ai là người thương của ta? Hắn có tới đây cũng là vì việc công, chẳng liên quan gì tới chúng ta cả.
Xuân Hoa nghe thế thì cười khúc khích trêu vào:
– Hihi không phải người thương mà Tú Nhi còn chưa nói tên mà em đã biết người được nhắc tới là ai à?
Uyển Nhi mặt hơi ửng đỏ, vội vàng tìm cách bào chữa:
– Tại mọi người hay trêu em với hắn, nên giờ nhắc tới em mới nghĩ là hắn chứ tại ai.
Tú Nhi tiến tới gần cúi sát mặt, tròn mắt rồi trêu ghẹo:
– Uyển Nhi, thế sao mặt chị ửng đỏ lên rồi? Trời vẫn còn mát thì không phải do nóng rồi? Có phải vì lại nghĩ tới người thương nữa không?
– Còn dám trêu ta.
Uyển Nhi bặm môi tức giận, bất chợt túm lấy tay Tú Nhi kéo ngã ra giường, rồi hai tay cứ luồn lách khắp cơ thể cù cho Tú Nhi cười ra nước mắt. Tiếng nô đùa bất giác vọng ra khỏi gian phòng khiến bên ngoài càng xôn xao bàn tán lớn hơn.
Thu Mai là chị cả trong nhóm nhưng cũng chỉ 18 tuổi khẽ hắng giọng nhắc nhở:
– Thôi đi, các muội đừng gây ồn ào nữa. Trần Hiếu là khúc gỗ, hắn chỉ biết nghĩ tới nhiệm vụ, không để ý tới chúng ta đâu.
Uyển Nhi nghe thế thì ỉu xìu, Tú Nhi là em út, tranh thủ thoát ra khỏi ma trảo của Uyên Nhi thì vùng dậy, mặc quần áo xộc xệch chạy tới tìm Thu Mai khóc lóc kể tội. Xuân Hoa ở bên xem chuyện vui, còn cổ vũ nãy giờ, nàng có chút tinh nghịch hoặc ranh mãnh dò hỏi Thu Mai:
– Chị Mai, lão Hàn còn bắt chúng ta ở trong này bao lâu nữa? Em đã phát chán tận cổ rồi, em muốn ra ngoài dạo phố hoặc được thoải mái ca hát cơ.
– Ta cũng không biết, chắc hẳn là đợi thuyền hoa sửa chữa xong. Nhưng các em đừng quên chúng ta còn nhiệm vụ, dù cũng không nguy hiểm gì nhưng vẫn cứ cẩn thận thì hơn. Dù sao đây cũng là nơi đất khách quê người.Nhất là Uyển Nhi, ở đây ca cơ nổi tiếng có địa vị rất lớn, cũng bị rất nhiều người nhắm vào. Chúng ta ở đây thân cố thế cô, em là nhân vật chính của thuyền hoa thì càng cần cẩn thận. Nhớ kỹ, lão Hàn đã dặn, chúng ta bán nghệ không bán thân, một khi bán thân rồi thì không rút ra được đâu.
– Vâng, em biết rồi.
Xuân Hoa tiến tới Uyển Nhi đang ỉu xìu, tay luồn qua eo, cằm gác lên vai thích thú trêu chọc:
– Uyển Nhi, ta nghe nói ở đây, kỹ nữ nào đạt danh xưng Kỹ Khuê Chi Thủ sẽ có rất nhiều quyền lợi, cũng có thể được tự do chọn bến đỗ cho mình nếu đối phương ưng thuận. Ta thấy muội có thể thử sức đấy, biết đâu lại có thể tự mình giành lấy Trần Hiếu.
(Kỹ khuê chi thủ: Đứng đầu giới kỹ nữ. Một loại danh xưng của các văn nhân, chính khách dành cho kỹ nữ nổi bật nhất về tài năng và nhan sắc)
Uyển Nhi hơi ngập ngừng rồi lí nhítừ chối:
– Em không có.
– Lại còn chối.
– á đừng cù em. Haha đừng cù em.
Xuân Hoa ranh mãnh từ đằng sau luồn tay vào trong cái áo khoác lông vừa ghì chặt vừa sờ mó như điên khiến Uyển Nhi nhột tới cong người, cười chảy nước mắt cũng không thoát ra được. Tú Nhi nhỏ nhất liếm môi có cơ hội trả thù cũng nhảy vào hỗn chiến.
Từ bên ngoài khách điếm chỉ nghe tiếng cười đùa trong trẻo của những thiếu nữ, vừa có chút ngây thơ cùng chút phóng khoáng, ranh mãnh. Thêm vào chút mùi son phấn thoang thoảng cũng đủ khiến đám đông ở dưới lòng cuồn cuộn sóng. Vài tên cậu ấm không chịu được nhất quyết muốn xông vào, làm khổ đám gia đinh vô cùng. Vài người không chịu được quát mắng:
– Mẹ nó, ít nhất cũng phải cho bọn ta biết tên tuổi, dung mạo các nàng chứ?
– Phải, rốt cuộc ông chủ là người nào? Bao giờ thì thanh lâu mở cửa? Các ngươi không hé răng lấy một lời được à? Cứ bắt bọn ta phải chầu chực như vậy?
Trong góc trà quán hơi chếch phía đối diện, Trần Hiếu nhìn đám đông hỗn loạn thì lắc dầu cảm thản:
– Mấy người họ đùa nghịch gì không biết? Hiệu ứng có vẻ rất tốt.
Lão Hàn trong bộ đồ xanh thậm không mấy nổi bật, vẫn chưa ai ở bến cảng biết lão là chủ của nhóm thiếu nữ phía trên kia cả nên lão Hàn có thể vô tư ngồi bàn trà bên cạnh, âm thầm trò chuyện với Trần Hiếu mà chẳng ai để ý:
– Mấy đứa bị nhốt trong phòng bao lâu, chúng buồn chán quá mà nghịch ngợm ấy mà. Còn chỗ cậu thì sao? Động tĩnh vừa rồi lớn như vậy, có ảnh hưởng gì không? Chỗ đứng chân thế nào rồi?
Trần Hiếu nâng li trà lên môi, dùng chén trà để che dấu rồi nói:
– Mọi chuyện vẫn ổn, bước đầu ta đã chiếm được Tây thị làm địa bàn cho mình rồi, cũng tìm được người chống lưng, lão không cần lo lắng.
Lão Hàn khẽ thốt lên ngạc nhiên:
– Tiến triển nhanh vậy à?
Trần Hiếu khẽ gật đầu:
– Đúng là nhanh hơn dự kiến. Một phần vì may mắn kiếm được tên Đậu Đức làm thuốc dẫn, một phần vì tình trạng dân cư và quan viên ở đây đúng như cậu chủ dự đoán. Đám quan viên phần lớn là người thế lực cũ, người có máu mặt ở địa phương nên bọn họ rất tham, triều đình chưa hoàn toàn kiểm soát được bộ máy ở địa phương. Nhân cơ hội này xâm nhập đúng là tốt nhất.
Lão Hàn gật gù mắt vẫn nhìn về phía khách điếm thong thả nói:
– Đúng thế, vương gia thật sáng suốt khi hành động vào thời điểm này.
Trần Hiếu có chút lo lắng nhìn về khách điếm, nơi tiếng cười đã dứt, hắn nhắc nhở lão Hàn:
– Phải, nhưng cậu chủ cũng nhắc nhở, tình trạng này chỉ là tạm thời. Thêm vài năm nữa, triều đình, xã hội Đại Minh đã ổn định thì nhất định sẽ hướng mũi giáo vào đám quan viên tham lam này, khi đấy mọi chuyện làm ăn, mọi quan hệ móc nối của đám quan viên sẽ bị bới ra bằng hết. Vì thế chúng ta cũng cần giữ mình không lún quá sâu, kẻo lại đi cả cụm với chúng. Lão nhớ nhắc cả các muội ấy nữa.
– Được, ta hiểu rồi, chỗ ta thì dễ rồi, ta chỉ chuyên tâm làm ăn là được. Còn cậu phải cẩn thận, quan hệ trong Khâu Châu rất phức tạp.
Trần Hiếu tạm yên tâm, rời ánh mánh khỏi khách điếm nói thêm trước khi rời đi.
– Đợi thêm thời gian nữa, lão cho ta gửi vài tiểu cô nương vào chỗ lão. Chúng ở chỗ ta không an toàn, hơn nữa để chúng ở chỗ lão, chúng ta cũng có cớ để qua lại thuyền hoa mà không bị nghi ngờ. Vậy thôi, có tin tức gì ta sẽ báo lại cho lão sau. Bảo trọng.
– Bảo trọng.
Chỗ lão Hàn đã có thể yên tâm, Trần Hiếu nói xong liền cầm lên chiếc nón lá lặng lẽ rời khỏi trà quán, lang thang ngoài phố tìm Đại Cẩu trước khi quay trở về Thành Tây. Nói chuyện với người quen làm trong đầu hắn bây giờ toàn là cảnh bình yên ở Ngự Thiên.