Chương 252: Trần Hiếu tiếp nhận.
Khách hàng của những nhóm buôn lậu vũ khí cũng không phỉ thì tặc. Trong khi Triều đình Đại Minh đang tổ chức dẹp phỉ, tặc ở khắp nơi mà địa phương lại để xảy ra tình trạng này. Vì thế mà cả Khâm Châu rung động về vụ án buôn lậu vũ khí. Châu phủ vội vã huy động toàn bộ nha sai, quan binh của Khâm Châu hi vọng sớm bắt được đầu sỏ trước khi tin tức lan tới tai Bố chính sứ ty Quảng Tây. Khắp thành là những vụ lùng sục, bắt bớ những kẻ có liên quan. Mọi con phố, ngóc ngách đều có quan sai nha dịch tuần tra, cổng thành tạm thời bị đóng chặt, lệnh truy nã Đậu Đức dán ở khắp mọi nơi.
Dân trong thành cửa đóng then cài, không ai dám ra ngoài nếu không cần thiết. Tửu quán, trà lâu, kỹ viện đều phải tem tém lại. Khắp nơi là tiếng xì xầm bàn tán của dân hiếu chuyện. Đám bang hội hàng ngày hống hách thì giờ đang rúm ró, yên phận ở nguyên một chỗ cầu mong tai kiếp sớm qua đi.
Đám giang hồ tác oai tác quái, trước mặt quan binh hiện giờ cũng chỉ còn biết ngoan ngoãn ôm gối quỳ nguyên một chỗ.
Phùng bộ đầu đứng trước mặt hơn hai mươi tên giang hồ đang ngoan ngoãn quỳ trong Tây thị (chợ Tây) tên nào tên lấy mặt tái mét vì căng thẳng, hắn hắng giọng hỏi cả đám:
– Các ngươi biết Đậu Đức không?
Cả đám giang hồ nhưng chỉ là hạng tay chân, chẳng tên nào biết chút tin tức hữu ích, chúng im lặng hồi lâu, Phùng bộ đầu buồn chán phất tay:
– Người thì đông mà vô dụng. Giải chúng đi.
Tới lúc này, đám giang hồ bị xốc nách kéo đi mới hoảng hốt xin cứu mạng:
– Đại nhân, xin đại nhân lượng thứ. Chúng tiểu nhân thật sự không quen hắn.
– Đại nhân, đại nhân….
Phùng bộ đầu không hề quan tâm tới tiếng kêu than thảm thiết của đám giang hồ, bản thân dẫn theo 2 bộ khoái thân tín cứ bước tiếp vào gian nhà 2 lầu ở sâu trong Tây thị. Phùng bộ đầu vừa bước qua bậu cửa, một đại hán vẻ mặt bặm trợn đã hối hả dập đầu khóc lóc:
– Đại nhân, tiểu nhân thật sự không liên quan gì tới tên Đậu Đức, hắn chỉ tới ngỏ ý thuê gian hàng để cất đồ để ngày sau mở bán. Tiêu nhân thật sự không biết hắn là kẻ buôn lậu vũ khí, xin đại nhân minh xét.
Phùng bộ đầu lặng lẽ về cái bàn ở giữa phòng ngồi xuống rót trà ra uống giọng lạnh tanh:
– Mã Thiết, cho ngươi địa bàn béo bở nhất Tây Thành mà người ta làm cái gì bên trong ngươi cũng không biết? Ngươi không thấy mình quá vô dụng à?
Mã Thiết càng run rẩy, lúi húi bò tới ôm bàn chân của Phùng bộ đầu thảm thiết cầu xin:
– Tiểu nhân biết lỗi, tiểu nhân ngu dốt. Xin đại nhân khoan hồng, tha cho tiểu nhân lần này. Tiểu nhân xin thề, tuyệt đối sẽ không để chuyện này tái diễn nữa.
– Ngươi còn muốn có cơ hội lần sau à? Muộn rồi, kho hàng của Đậu Đức ở đây thì ngươi không tránh khỏi liên quan, trước sau gì cũng bị sờ tới thôi. Chuyện cần biết thì ngươi không biết, chuyện không nên biết thì ngươi lại biết hết. Theo ngươi thì phải làm sao?
Mã Thiết quỳ dưới chân, nghe ngữ khí của Phùng bộ đầu là hiểu đối phương đang ám chỉ tới quan hệ mờ ám giữa hắn và quan phủ. Hắn biết, Phùng bộ đầu đang lo lắng nếu hắn bị bắt thì rất có thể những chuyện này sẽ bị lộ. Mã Thiết càng khẩn thiết cầu xin:
– Đại nhân, xin đại nhân khoan hồng. Tiểu nhân xin thề dù có chết cũng không hé răng nửa lời. Cầu xin đại nhân, cầu xin đại nhân.
Nhìn Mã Thiết dập đầu bôm bốp dưới chân, Phùng bộ đầu chỉ nhếch môi cười, giọng điệu có chút coi thường nói:
– Bây giờ còn ai tin vào lời thề nữa? Ngươi có tin không?
Mã Thiết mặt sát đất, mắt đảo liên hồi rồi bỗng hét lớn vùng lên:
– Ép người quá đá. Phùng Mặc Lăng, ta liều với ngươi.
Mã Thiết biết đối phương đã quyết ý giết người diệt khẩu liền quyết đoán rút chùy thủ ở tay áo ra hướng thẳng về phía Phùng bộ đầu đâm tới, mong có thể khống chế được hắn tìm đường sống hoặc kéo theo hắn chết chung.
Phùng Mặc Lăng như đoán biết được hành động của Mã Thiết, hắn chỉ đơn giản là nghiêng người vừa đủ, để mũi dao sắc lẻm sượt qua xé rách vai áo, để lại trên người hắn một vết cắt vừa phải, không quá sâu. Tay Phùng Mặc Lăng bắt chặt lấy cổ tay của Mã Thiết rồi vặn ngược. Mặc kệ tiếng hét đau đớn của Mã Thiết, miệng hắn khẽ nở nụ cười nham hiểm rồi dõng dạc tuyên bố:
– Mã Thiết chống người thi hành công vụ, mưu toan ám hại mệnh quan triều đình. Trong lúc giằng co bị giết chết.
“Soạt” Bộ khoái thân tín đi theo Phùng Mặc Lăng như chỉ chờ hắn nói xong là đâm một đao xuyên ngực của Mã Thiết. Ngực đau nhói rồi mát lạnh, máu dồn lên miệng trào ra ngoài, Mã Thiết ú ớ nói không ra tiếng trước khi tầm nhìn tối sầm lại.
Buông Mã Thiết đã đoạn hơi ra, Phùng bộ đầu cứ mặc cho máu đang chảy ra ở vết thương, hắn đứng dậy dặn dò người của mình:
– Đừng để lại thứ gì, xóa sạch đi.
– Thuộc hạ hiểu.
Để lại mọi việc cho thuộc hạ, Phùng bộ đầu cau mày bước ra ngoài Tây thị. Hiện giờ hắn đang cố gắng bịt mọi đầu mối, còn việc cần nhất là phải tóm được tên Đậu Đức thì hắn vẫn chưa làm được. Nếu để lâu, Bố chính sứ ty mà biết được cho người xuống thì sẽ rất phiền hà. Giữa lúc đang phiền não, Phùng bộ đầu nhận được một lá thư của thuộc hạ đưa tới khiến hắn phải mỉm cười rồi nhanh chóng rời đi.
————————-
Trong miếu hoang, Uyển nương thì đã rời đi, quay về kỹ viện của mình. Phạm Tráng, Tiểu Vũ theo Thẩm Du Liêu ra ngoài đã mấy ngày. Giờ chỉ còn lại Trần Hiếu, Đại Lực ở lại canh miếu cùng đám trẻ con.
Bằng cách thần kỳ nào đó, chỉ sau vài ngày Đại Lực đã trở thành đối tượng được đám trẻ con xúm quanh. Đại Lực sau vài ngày cặm cụi cũng hoàn thành được vách ngăn tạm cho mấy tiểu cô nương. Những chuyện này hắn làm rất khéo, giờ hắn còn bắt tay vào làm những đồ dùng như bồn tắm, giường ngủ cho chúng nữa. Cái nét thô kệch nhưng hiền hiền, cùng nụ cười có chút ngốc nghếch của hắn không ngờ lại là thứ hấp dẫn trẻ con nhất.
Tiểu Bao cũng rất thích chơi với Đại Lực, chỉ còn Đại Cẩu là vẫn chưa chịu tha cho hắn. Nó khó chịu nhìn Tiểu Bao quấn quýt xung quanh Đại Lực đang cặm cụi làm mấy cái lược gỗ, trách mắng:
– Hừm, đúng là đám con gái, được làm cho chút đồ là quên hết tốt xấu.
Trần Hiếu đang nhàn nhã ngồi ở cổng miếu vừa để canh chừng, vừa để đợi khách tới thấy bộ dạng trẻ con của nó thì châm chọc:
– Xấu tính, hẹp hòi. Đệ khó chịu vì Tiểu Bao không còn quanh quẩn bên cạnh đệ nữa ấy gì?
– Đệ không có.
– Đừng có chối, trên mặt đệ hiện rõ hai chữ “ghen tị” kia kìa?
Đại Cẩu bị trêu chọc nó lại chưng ra cái bộ gầm gừ tức giận. Trần Hiếu lại càng cười càng trêu nhiều hơn, Đại Cẩu bực tức lao vào muốn cấu xé Trần Hiếu. Nhưng nó yếu, bị Trần Hiếu vần vò cù cho cười không ngậm được mồm. Mình nó thì chẳng thể làm gì được. Nó cố hét lên:
– Các huynh đệ, mau tới giúp ta.
Vài đứa trẻ thấy hai người lăn lộn trên mặt đất thì cũng hứng thú lao vào tham gia cuộc vật lộn theo lời cầu cứu của Đại Cẩu. Mấy tiểu cô nương thích thú reo hò, vỗ tay cổ vũ nhiệt tình.
– Đại Cẩu đại ca cố lên.
– Đại Cẩu đại ca cố lên.
Trần Hiếu bị đứa túm tay, đứa túm chân, bọn trẻ dù nhỏ nhưng rất khỏe, chẳng bao lâu, người Trần Hiếu bị ghì cứng ngắc. Đại Cẩu nhăn nhở cầm ra cục than củi, mặc sự chống cự của Trần Hiếu, nó ngồi lên ngực, hai chân kẹp cứng ngắc lấy đầu Trần Hiếu rồi vẽ nhoe nhoét lên mặt hắn.
Cả khu miếu hoang toàn tiếng cười sằng sặc của đám trẻ, Trần Hiếu bị hành hạ chán chê mới thoát ra được, hắn nhìn Đại Cẩu nghiến răng căm tức:
– Đại Cẩu, quả này đệ sẽ biết tay ta.
Đại Cẩu nhăn nhở, vừa lao ra phía ngoài, vừa ngoái đầu lại khiêu khích Trần Hiếu:
– Haha huynh lo bắt được đệ đi đã rồi hãy nói. Úi da….
Đại Cẩu như húc vào tường bật ngửa ra sau. Tiếng cười trong miếu cùng lúc cũng im bặt. Trần Hiếu lau qua loa mặt mũi rồi lập tức cúi người hành lễ:
– Tiểu nhân bái kiến đại nhân.
Phùng Mặc Lăng bước qua cổng miếu hoang, hắn trực tiếp bỏ qua Đại Cẩu còn đang ngơ ngác dưới chân mà tiến vào đối diện với Trần Hiếu, vừa đi vừa châm biếm:
– Bên ngoài thì khắp nơi gà bay chó chạy, các ngươi ở trong này thì thoải mái cười đùa. Có vẻ cuộc sống của các ngươi đang rất thoải mái?
Đám trẻ con nhất thời cứng đơ người, chúi đầu nhìn xuống đất, không đứa nào dám nhìn vào Phùng Mặc Lăng. Trần Hiếu vẫn cúi gập người, vô tư trả lời:
– Tất cả đều nhờ ơn của đại nhân.
Phùng Mặc Lăng dừng bước ở trước mặt Trần Hiếu, nhìn hắn thật kỹ rồi trả lời:
– Hình như đây không phải Trần Hiếu máu lạnh vô tình từ Thẩm Mật sở thoát ra mà ta biết. Thời gian ngắn ngủi, chẳng lẽ ngươi đã thật sự yêu quý đám cô nhi ở đây rồi?
– Tiểu nhân xuất thân là cô nhi, tự nhiên có sự đồng cảm với chúng. Yêu quý chúng chỉ là chuyện sớm muộn. Hơn nữa, đây chẳng phải là điều đại nhân muốn, cũng là điều khiến ngài càng an tâm ư?
Trần Hiếu rất thành thục trả lời, vì hắn hiểu hơn ai hết, Phùng Mặc Lăng chỉ sợ Trần Hiếu không thân không thích, không lộ ra sơ hở như thế sẽ rất khó kiểm soát. Còn hắn phô bày tình cảm của mình và đám nhỏ ra, sẽ không khiến Phùng Mặc Lăng nghi ngờ mà ngược lại, còn khiến đối phương yên tâm nhiều hơn. Vì ít nhất, Phùng Mặc Lăng biết đám trẻ là điểm yếu của Trần Hiếu, chỉ cần giữ đám trẻ trong phạm vi khống chế là sẽ kiểm soát được Trần Hiếu trong lòng bàn tay. Mà chuyện này có muốn giấu cũng không giấu được.
Phùng Mặc Lăng ngửa cổ cười lớn hài lòng:
– Hahaha, ngươi ranh mãnh lắm, nói cũng rất đúng. Được rồi, ngẩng lên đi. Bức thư ngươi gửi cho ta là sao? Đậu Đức đang ở đâu?
Trần Hiếu ngẩng mặt, đối diện với Phùng Mặc Lăng tự tin trả lời:
– Bẩm đại nhân, hắn vẫn còn ở trên núi.
– Còn ở trên núi? Sao ngươi dám tự tin khẳng định như thế? Mấy ngày trước người của ta đã xới tung ngọn núi lên rồi mà đâu thấy hắn?
Trần Hiếu mỉm cười đáp:
– Đại nhân, mấy ngày trước khi ngài xới tung ngọn núi đúng là hắn không có ở đấy. Nhưng hắn lợi dụng chính điều này để quay lại ngọn núi làm nơi lẩn trốn. Suy cho cùng đây là việc không ai ngờ tới, ngọn núi chính là nơi an toàn nhất Khâm Châu lúc này. Theo phỏng đoán này, tiểu nhân đã cho vài huynh đệ lên ngọn núi canh gác suốt mấy đêm vừa rồi, cuối cùng cũng lần ra tung tích của hắn. Đại nhân chỉ cần dẫn người tiến lên theo dấu vết tiểu nhân để lại là sẽ bắt được hắn. Ngài đem nhiều người chút, hắn vẫn còn đồng bọn ở đó.
– Hahaha lợi hại, lợi hại lắm.
Phùng Mặc Lăng ngửa cổ cười lớn, vỗ vai khen ngợi Trần Hiếu không ngớt trước khi quay người rời đi. Ra đến cổng, hắn quay đầu lại giao phó:
– Ngươi khá lắm. Vậy ta giao lại Tây thị cho ngươi, đợi chuyện này qua đi hãy tới tiếp quản.
Trần Hiếu vui vẻ, chắp tay vái tạ:
– Trần Hiếu tiếp nhận, tạ ơn đại nhân. Huyện úy đại nhân.
– Đừng vội mừng, giao cho người là một chuyện, còn giữ được hay không là do sức của ngươi.
– Tiểu nhân sẽ không để ngài phải thất vọng. Tạ ơn Huyện Úy đại nhân.
Trước lời nói đầy ẩn ý của Trần Hiếu, Phùng Mặc Lăng chỉ mỉm cười không trả lời cũng không chối bỏ cái danh Huyện Úy kia.