Chương 251: Món quà ra mắt.
Trần Hiếu thu hút phần lớn truy binh đuổi theo, vì hắn đã thấy mặt đám Đậu Đức nên đối phương truy đuổi rất gắt. Bọn chúng muốn giảm thiểu tối đa số biến số có thể trước khi lẩn trốn vào khu dân cư.
Những mũi tên vẫn không ngừng đuổi theo bóng lưng của Trần Hiếu, nhưng hắn luồn lách nhử trạch, chẳng có mũi tên nào bắn trúng được hắn cả. Trần Hiếu như con thú đang bị xua đuổi, hắn cắm đầu chạy hướng về bìa rừng mà không có chút ý đinh đánh trả.
Cả khu rừng vẫn tối om, nhưng nhờ kinh nghiệm hành tẩu, hắn nhận ra có hàn quang trước trước mặt. Trần Hiếu chột dạ, toàn thân theo phản xạ ngả người ra sau tránh né. Còn chưa kịp dừng thở, từ phía trước lại hô lên tiếng xung phong:
– Xông lên, bắt hết bọn chúng lại. Tên nào chống cự, giết.
Hàng chục cây đuốc được đốt sáng lên, trong chớp mắt Trần Hiếu bị kẹp vào giữa, phía trước là quan binh nghe động chạy tới, phía sau là đám buôn lậu liều lĩnh đang truy sát. Hai bên đan cài nổ ra chém giết loạn xạ.
Trần Hiếu cố gắng vừa nghiêng người tránh lưỡi đao của quan binh, vừa ra tay hạ gục đám sát thủ. Hắn khéo léo dùng võ nghệ của bản thân vừa khiến quan binh không tài nào bắt được, mà cũng khiến đám sát thủ không sao giết nổi.
– Thân thủ tốt lắm.
Phùng bộ đầu nhìn Trần Hiếu như giao long luồn lách giữa hàng chục người đang loạn chiến thầm khen ngợi rồi cũng rút đao lao tới phía trước. Kỳ lạ là khi thấy lưỡi đao của Phùng bộ đầu hướng tới, Trần Hiếu không tránh nữa mà dừng lại để lưỡi đao lại gác lên cổ mình. lão Phùng mỉm cười hài lòng quát thân tín bên cạnh:
– Tên này giao cho ta. Các huynh đệ, bắt hết đám còn lại về quy án. Đừng để tên nào thoát.
– Bắt hết bọn chúng lại.
Vài bộ khoái, lính của huyện nha hiểu ý liền hò hét lao về phía đám Đậu Đức đang bỏ chạy ngược vào trong rừng. Bọn chúng không muốn dây dưa để bị rơi vào tay quan binh, chỉ muốn lợi dụng bóng tối để tẩu thoát.
Phùng bộ đầu nhìn Trần Hiếu vẫn gan lì không chút sợ hãi thì càng hài lòng.
Trần Hiếu đợi đám bộ khoái đi xa thì khẽ nói nhỏ:
– Đại nhân, bọn chúng buôn lậu vũ khí.
Mắt Phùng bộ đầu liền mở to bất ngờ rồi lóe sáng như nhìn thấy kho báu, rất nhanh hắn đã biết bản thân cần làm gì để tận dụng cơ hội này, hắn khen ngợi:
– Khá lắm. Nhưng ngươi làm ra động tĩnh quá lớn rồi. Rút đi, quan binh sẽ rất nhanh lùng sục khắp nơi, mấy ngày tới đừng ra khỏi miếu hoang. Ta sẽ cho vài bộ khoái lập chốt canh giữ bên ngoài, như thế các ngươi sẽ được an toàn bên trong. Muốn làm gì thì đợi sóng gió này qua đi đã rồi làm. Coi như đây là đáp lễ của ta cho phần công lao này.
– Tạ ơn đại nhân. Nhân tiện, dịp này xin nhờ đại nhân giúp một chút.
Phùng bộ đầu hạ đao tra vào vỏ, mỉm cười bí hiểm rồi quát thuộc hạ bên cạnh:
– Người đâu, “áp giải” tên này về. Để lại vài người khác canh giữ đám mới bị bắt, số còn lại theo ta tiến lên núi truy bắt đám phản tặc này.
– Rõ.
Trần Hiếu ngoan ngoãn theo hai bộ khoái dẫn quay về miếu hoang, tới giờ hắn mới thở phào được một chút, từ lúc kế hoạch gặp biến số có thêm nhiều nguy hiểm nhưng cuối cùng vẫn về tới đích. May mà đám quan binh vẫn tới kịp. Công lao này hắn đem dâng cho Phùng bộ đầu làm quà. Không ngờ đây là nhóm buôn lậu vũ khí, phá được đường dây này sẽ là công lao rất lớn cho lão Phùng. Nếu vận dụng tốt, Trần Hiếu có thể đổi lấy cơ hội làm suy yếu các bang nhóm đang kiểm soát Tây Thị để hắn có thể sớm đoạt lấy Tây Thị phường.
Về tới miếu hoang, Trần Hiếu được thả vào trong, còn hai bộ khoái thì đứng lại bên ngoài, vừa để canh chừng cũng là bảo vệ người bên trong.
Vừa bước qua cổng, đám Phạm Tráng và Đại Cẩu đã bu lấy hắn, Trần Hiếu phải liên tục ra dấu yên lặng để cả bọn tiết chế lại.
Tiểu Vũ đấm ngực Trần Hiếu một cái cười nhẹ nhõm. Đại Lực cũng hạ được lồng ngực xuống, nhưng trong đầu còn đầy câu hỏi muốn hỏi Trần Hiếu.
Trần Hiếu tạm bỏ qua mọi người xung quanh, chắp tay về phía bóng dáng yểu điệu phía trước vái tạ:
– Uyển nương, đa tạ cô đã giúp trông nom bọn trẻ.
Uyển nương bỏ đi điệu bộ lẳng lơ thường ngày, nàng nhìn bọn trẻ đang cuộn tròn trong miếu thích thú:
– Không có gì, dù sao ta chơi với bọn trẻ cũng rất vui. Sau này ta sẽ thi thoảng ghé qua chơi với chúng.
Trần Hiếu sáng mắt mỉm cười:
– Vậy là cô đồng ý rồi. Đa tạ.
– Không chỉ ta, cả hắn nữa.
Uyển nương quay đầu hướng về căn miếu hoang nói vọng vào:
– Xuống đi, tới đây rồi ngươi còn núp gì nữa?
“Hừ” Thẩm Du Liêu như bóng đen từ xà nhà nhẹ nhàng đáp đất, bước ra phía ngoài hiên vừa đủ để lộ thân người dưới ánh sáng lờ mờ, còn mặt vẫn ẩn dưới bóng tối nói vọng ra:
– Ta tới đây chỉ vì trả ơn Đại Cẩu. Lời đã hứa ta nhất định sẽ làm. Nhưng còn hai tên mới tới kia thì sao? Bọn chúng có tham gia không?
Nghe tới đây, Trần Hiếu quay về phía anh em Đại Lực chân thành mời:
– Đại Lực, Tiểu Vũ, tới đây hẳn hai người cũng biết bọn ta muốn làm gì rồi? Tham gia cùng bọn ta không?
Tiểu Vũ ôm đầu không giấu nổi kinh ngạc, hắn ồ lên nửa ngạc nhiên nửa phấn khích:
– Điên thật, Trần Hiếu, ý nghĩ của ngươi thật điên rồ, nhưng …..
Đại Lực dơ tay cắt ngang lời của Tiểu Vũ, hắn bước lên trước hỏi lại:
– Trước hết, có phải chuyện tối hôm nay ngươi đã đoán ra từ trước? Quan phủ cũng là do ngươi gọi tới?
– Đúng thế. Ta chỉ đoán ra một phần rằng sẽ có nguy hiểm phía trước, nhưng không biết thứ hàng bọn chúng buôn lậu là quân khí.
Trần Hiếu không giấu giếm mà thẳng thắn gật đầu xác nhận. Đại Lực bất giác siết nắm đấm căm tức nhìn Trần Hiếu như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương, hắn rít qua kẽ răng:
– Biết thế mà ngươi vẫn nhẫn tâm để những cửu vạn kia đi vào chỗ chết?
Trần Hiếu giữ bình tĩnh nhưng không giấu được chút tiếc nuối trong lời nói:
– Tình huống quá bất ngờ, ta cũng rất tiếc khi không thể cứu được nhiều người hơn. Tin hay không thì tùy hai người. Hơn nữa, dù muốn nhưng ta cũng không phải Bồ Tát mà có thể cứu được tất cả. Ta là người phàm, còn đang phải vật lộn nghĩ cách nuôi sống bằng này đứa trẻ. Sức người có hạn, hiện giờ ta chỉ có thể quan tâm tới người quanh mình mà thôi. Cả sau này cũng thế, ta cũng không có ý định an bang tế thế.
Đại Lực nghiến răng chỉ Trần Hiếu quát mắng:
– Vô sỉ, đừng tưởng ta không biết. Ngươi không những không cứu họ, ngươi còn lợi dụng họ để ghi công với đám quan binh.
Trần Hiếu cũng nóng mắt lớn giọng:
– Ta thân cô thế cô, 50 đứa trẻ còn đang dựa vào ta, nếu không tận dụng quan hệ với quan binh thì làm sao đấu lại đám lang sói ở Khâm Châu? Bằng không, nhân từ với kẻ địch chính là ác với người của mình. Đừng mơ ta để chuyện đó xảy ra.
– Ngụy biện….
Đại Cẩu thấy Trần Hiếu bị quát mắng dạy dỗ, bản năng của nó như bộc phát, nó đứng ra gầm gừ quát lớn:
– Đại Lực, ngươi đừng nói càn. Tại sao Trần Hiếu đại ca phải giúp bọn chúng? Hôm nay đổi Trần Hiếu đại ca là người khác thì chúng có thoát chết không? Ngược lại, nếu ngươi thương xót những cửu vạn đấy thì khi bọn ta bị bỏ đói, chết co chết rét, bị hành hạ nửa sống nửa chết có ai đứng ra thương xót bọn ta không? Ngươi ở đâu? Đám cửu vạn kia ở đâu? Quan binh ở đâu? Hay các ngươi ngươi chỉ biết trơ mắt ra nhìn? Đứng nói với ta là các ngươi không biết, không thấy. Đại Cẩu ta dù bé nhưng ta nhổ vào lý lẽ của các người.
Càng nói, Đại Cẩu càng mất kiểm soát, mắt dần đỏ au lên, Trần Hiếu vội bước ra chắn trước mặt, Uyển Nương ở phía sau thấy Đại Cẩu bị dồn nén cảm xúc tới mức bộc phát thế này thì vô cùng thương xót, bản năng làm Uyển nương tự động bước lên ôm nó vào lòng để, liên tục an ủi cho nó bình tĩnh lại:
– Hết rồi, hết rồi. Những ngày ấy qua rồi, có bọn ta ở đây không sao nữa rồi.
Đám trẻ con nhất thời nghe tiếng gầm gừ của Đại Cẩu giật mình mà tỉnh lại cả, đúng lúc bên ngoài lại vang lên tiếng lùng sục bắt bớ, tiếng gà kêu chó chạy. Nhất thời cái ký ức từng bị đánh đập, bỏ đói lại ùa về. Vài đứa hoảng loạn chạy ùa ra ôm lấy Đại Cẩu và Trần Hiếu khóc tu tu, đám còn lại thì dồn hết vào một góc run như cầy sấy.
Trần Hiếu vỗ vai an ủi từng đứa cho bọn nó bình tĩnh lại:
– Yên tâm, yên tâm, có ta ở đây rồi. Trong này rất an toàn, mấy đứa không cần phải sợ gì nữa.
Để thí trẻ con không gì hơn là đồn ăn ngon, Trần Hiếu quay lại gọi Phạm Tráng đang siết tay thủ thế đề phòng Đại Lực làm càn:
– Đằng nào cũng dậy rồi, Phạm Tráng, nổi lửa nấu cháo, đem cả thịt khô ra nướng đi, chúng ta cùng nhau ăn cơm.
Đợi bọn trẻ bình tĩnh lại phần nào, Trần Hiếu nhìn Đại Lực đang có chút khó xử trên mặt bình tĩnh nói:
– Đại Lực, Tiểu Vũ, những gì cần nói ta đều đã nói rồi, dài dòng cũng chẳng để làm gì. Hai người muốn nghĩ sao thì tùy. Mấy ngày tới tốt nhất cứ ở tạm lại trong miếu hoang, hiện giờ ở đây là an toàn nhất.
– Còn Uyển nương, nếu được thì cô cũng nên đưa cả con tới đây ở vài hôm. Mấy ngày tới quan binh sẽ lùng sục khắp Khâm Châu, cô ở ngoài không an toàn.
Uyển nương mỉm cười rất duyên dáng:
– Ta dẫn cả An Nhiên tới rồi, nó đang ở trong miếu với đám trẻ đấy.
Trần Hiếu gật đầu yên tâm rồi hỏi Thẩm Du Liêu vẫn còn đứng ở phía xa:
– Du Liêu, vậy còn ngươi?
Thẩm Du Liêu lặng lẽ bước ra phía ngoài sân, để lộ ra toàn bộ dung mạo của mình. Việc này giống như hắn thầm thừa nhận sẽ chung hội với cô nhi bang. Bất ngờ nhất không ngờ hắn lại có khuôn mặt tuấn tú, điển trai, đường nét rõ ràng, vài sợi tóc mai bay lất phất trước mặt làm vẻ phong lưu của hắn còn hơn đứt đám công tử lụa là son phấn. Hắn dùng giọng thật của mình để trả lời Trần Hiếu:
– Ban ngày ta sẽ tạm ở lại đây, tối ta sẽ lẻn ra ngoài dò la chút tin tức.
– Ai zô ai zô, không ngờ Thẩm đạo tặc lại có gương mặt hớp hồn thế này đấy. Không biết có cô nương nào vì Thẩm huynh đệ đây mà xiêu lòng chưa? Gương mặt này thì hẳn hái hoa không ít hả?
Trước lời trêu ghẹo của Uyên nương, Thẩm Du Liêu bực bội phất tay:
– Không phải chuyện của cô.
Mùi thịt khô nướng bắt đầu tỏa ra thơm phức, từng giọt mỡ nhỏ xuống xèo xèo đã thu hút toàn bộ đám trẻ con tới quanh đống lửa. Uyên nương cũng quên luôn chuyện đang nói, nàng quay lại vẻ người phụ nữ tần tảo, ngồi giữa bầy trẻ con, lau mặt cho từng đứa, kiếm vài sợi dây vải túm tóc cho bọn nó.
Khung cảnh rất yên bình, không như cảnh ồn ào bắt bớ bên ngoài. Tiểu Vũ tự nhiên ngồi vào vòng tròn quanh đống lửa, hắn không để bụng chuyện khi nãy, cứ vô tư lấy miếng thịt khô kẹp vào cái que rồi hơ hơ nướng cho bọn nhỏ.
Phạm Tráng nhìn kiểu tóc kỳ quái của Tiểu Bao và vài đứa nhỏ khác được tết lại rồi búi như hai củ tỏi trên đầu hỏi:
– Uyển nương, sao cô lại buộc tóc chúng nó thành thế kia?
Uyển nương lườm lườm hắn nhiếc móc:
– Đúng là đám đàn ông vô cảm. Mấy tiểu cô nương đáng yêu thế này không buộc thế này thì còn thế nào.
Trần Hiếu, phun luôn hớp nước vừa uống ra tròn mắt, Phạm Tráng cũng hét lên thất thanh hỏi:
– Cái gì? Tiểu Bao và mấy đứa nhỏ kia đều là tiểu cô nương á?
– Chứ sao. Đám thô lỗ các ngươi chẳng biết cái gì cả, toàn nghĩ chuyện đâu đâu. Để mấy tiểu cô nương đáng yêu thế này ở chung ở chạ hổ lốn cả.
Trần Hiếu ngạc mồm vỗ đầu tự trách, hắn quên béng mất trẻ mồ côi lang thang như hắn nếu là con gái phải luôn che dấu thân phận, nếu không sẽ rất thảm.
Uyển nương mặc kệ hai tên đấy đang cuống cuồng ngó đông ngó tây đi hỏi lại từng đứa để xác nhận. Kệ Đại Cẩu bị Tần Hiếu cốc đầu vì cái tội không kể gì cho hắn. Nàng dẫn theo Tiểu Bao bê tới trước mặt Đại Lực đang thẫn thờ ngồi một góc một bát cháo trắng nóng hổi vừa nấu:
– Mai ta cần dựng vài cái vách để ngăn phòng cho các tiểu cô nương. Ngươi khỏe mạnh nhất có thể giúp ta một tay không?
Nhìn ánh mắt to tròn, trong veo của Tiểu Bao đang rón rén nhìn mình mong chờ. Phía sau là bọn trẻ con lấy lại niềm vui vì có thức ăn ngon, bắt đầu có những đứa chơi đùa nhốn nháo quanh đống lửa. Đại Lực dùng bàn tay thô kệch của mình cầm lấy bát cháo, gật đầu đáp:
– Được. Cứ để đó cho ta.