Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
sang-tao-hu-nghi-internet-bat-dau-thanh-lap-thuong-dao.jpg

Linh Sơn

Tháng 3 8, 2025
Chương 360. Nguyệt chiếu hoàng hôn Thanh Liên tử, phong đỡ nhân gian ngọn cây đầu Chương 359. Tiên phàm yêu dị một núi tận, nhân quỷ thần linh mấy quyển sách
dai-minh-ta-ly-thien-truong-tu-quan-khong-lam-nua.jpg

Đại Minh: Ta, Lý Thiện Trường, Từ Quan Không Làm Nữa

Tháng 1 10, 2026
Chương 263: Chăm lo quản lý, đại hán bốn quận Chương 262: Thay cái dẫn đầu đại ca
tu-tien-bat-dau-tu-duoc-dong-bat-dau

Tu Tiên: Bắt Đầu Từ Dược Đồng Bắt Đầu

Tháng 1 16, 2026
Chương 1803 đưa tin đảo ngược! (2) Chương 1803 đưa tin đảo ngược! (1)
Bất Diệt Kiếm Đế

Bất Diệt Kiếm Đế

Tháng mười một 8, 2025
Chương 2701 từ nay về sau, Nhân tộc vô song! ( đại kết cục ) Chương 2700 độ kiếp chi cảnh, xin chỉ giáo!
dai-minh-vuong-trieu-1627.jpg

Đại Minh Vương Triều 1627

Tháng 1 16, 2026
Chương 253: Pháp diễn tam thừa, mộng diệp duy hùng (35 tên~ cầu nguyệt phiếu) Chương 252: Thiết thủ quan đồ Tề Tâm Hiếu (45 tên a, cầu nguyệt phiếu ~)
toan-nang-chieu-yeu-kinh.jpg

Toàn Năng Chiếu Yêu Kính

Tháng 2 2, 2025
Chương 1615. Cuối cùng uy hiếp Chương 1614. Ta tới ngăn cản chiến tranh
vo-han-hop-thanh-ta-truong-sinh-van-co.jpg

Vô Hạn Hợp Thành Ta, Trường Sinh Vạn Cổ

Tháng 2 21, 2025
Chương 160. Hợp Đạo Chân Tiên! Trường sinh vạn cổ! Chương 159. Đạo thứ ba Hỗn Độn Tiên Khí!
dao-quy-di-tien.jpg

Đạo Quỷ Dị Tiên

Tháng 1 21, 2025
Chương 1037. Phiên ngoại: Thanh Vượng Lai Chương 1036. Phiên ngoại
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 250: Buôn lậu.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 250: Buôn lậu.

Cuối canh 2, Trần Hiếu cũng lò rò tới cổng chợ. Dù đã đầu xuân nhưng trời vẫn còn rất lạnh, kèm thêm chút hơi ẩm làm không khí càng thêm phần giá buốt. Là nơi tập trung của dân lao động, cả Thành Tây giờ này đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, ngoài đường chẳng còn lấy một bóng người, đèn đóm cũng tắt hết khiến một góc Khâm châu như chìm nghỉm trong bóng tối.

Vẫn như mọi khi, Tiểu Vũ luôn dành sẵn một chỗ ngồi bên cạnh đợi hắn. Nhìn xung quanh có tới gần 20 con người đang xoa tay, nhún nhảy cho đỡ rét, Tiểu Vũ hếch hàm hỏi Trần Hiếu:

– Tay họ Đậu này chuyển hàng gì mà chịu chi nhỉ? Bỏ cả trăm lượng bạc ra để thuê người chuyển hàng thế này cơ mà.

Trần Hiếu chỉ xoa xoa tay gật đầu không nói, mồi càng hấp dẫn thì càng nguy hiểm. Đây là chuyện đương nhiên mà hầu như ai cũng biết, nhưng ít người có thể cưỡng lại món lợi 5 lượng bạc ngay trước mắt. Dù sao, lòng tham là vô đáy, ai cũng nghĩ mình là gà cho tới khi bị đối phương nuốt chửng.

Đậu Đức trong bộ áo lông ấm áp từ bóng tối dần xuất hiện, theo sau là bốn tùy tùng kiêm hộ vệ cho hắn. Đậu Đức nhẩm đếm thấy đủ người rồi thì vẫy tay ra hiệu:

– Được rồi, tiền công như thế nào thì ta cũng đã nói. Ai muốn làm thì theo ta, hàng ở bên này.

Cả hai chục con người lẽo đẽo theo Đậu Đức tới một gian nhà có phần lụp xụp, từng kiện hàng được cuốn vải gai rất kỹ thành từng bó tròn tròn, bên trong còn chèn rơm. Từng bó hàng được xếp trên một cái gùi làm bằng mấy thanh tre, có dây gai để đeo. Ai có chút kinh nghiệm nhìn sơ qua là hiểu kiểu buộc hàng này chuyên dùng để đi núi, đi rừng.

Mà ở Khâm Châu chỉ có duy nhất một ngọn núi ở thành Tây, đi xuyên ngọn núi sẽ tới một nhánh của con sông hộ thành để dẫn nước vào trong rồi chảy ra một nhánh khác của Khâm Giang. Để dẫn nước vào, dưới chân thành được để một lỗ mở lớn nằm sâu dưới mực nước, có cắm song sắt để phòng có người đột nhập. Người muốn qua thì phải cắt được sắt để ra ngoài, chuyện này là vô cùng khó vì hàng ngày đều có quân lính tuần tra, kiểm tra khung sắt này.

Nhưng hàng hóa thì khác, vài tên buôn lậu nhiều mánh khóe, chúng buộc sẵn một sợi dây thừng luồn qua song sắt để sang bên kia sông. Những loại hàng hóa không sợ dính nước, được chúng dùng vật nặng cùng buộc vào sợi đây để hàng hóa luôn chìm. Dây rất dài,chúng buộc từng món hàng nhỏ cho bên ngoài kéo ra rồi bên trong lại kéo lại. Cứ thế, từng món hàng cứ như một dây chuyền âm thầm được chuyển ra ngoài. Vấn đề duy nhất chỉ là chuyển hàng tới được bờ sông bên kia quả núi mà thôi.

Tới đây thì ai cũng tự giác ý thức được, họ Đậu là tay buôn lậu rồi, nên cứ lần lượt từng người tới xốc một gùi hàng lên vai rồi nhận một miếng bạc vụn ứng trước từ Đậu Đức. Miệng ai cũng tự giác ngậm kín, chân cũng bước nhẹ nhàng hơn, di chuyển luôn bám sát bờ tường, mắt để ý theo từng tín hiệu của Đậu Đức. Ngọn núi ở Thành Tây cách không quá xa, nhưng phải đi theo lối nhỏ ngoằn ngoèo khiến con đường trở lên xa hơn nhiều lần, lại khó đi hơn.

“Rầm” Trần Hiếu trượt chân ngã đau điếng, đám hộ vệ lập tức trợn mắt lên nín thở cảnh giác. Trần Hiếu cố gắng mím môi để không phát ra thêm tiếng động mới khiến bọn chúng bỏ tay khỏi cán đao. Xung quanh không có tiếng động nào vọng lại mới khiến cả đoàn thở phào tiếp tục di chuyển theo con ngõ nhỏ. Tiểu Vũ xốc nách Trần Hiếu kéo dậy, hắn phì cười trêu ghẹo:

– Tối ngươi chưa ăn cơm à? Hay sợ vì lần đầu chuyển hàng thế này?

– Im đi, ta trượt chân thôi. Tiếp tục đi đi.

Mang tiếng là núi, nhưng núi vốn được đắp từ đất đào con sông hộ thành và nội thành nên không quá cao, đường cũng không quá khó đi. Dựa theo lối mòn có sẵn, nên dù không có đuốc soi đường đoàn người vẫn miễn cưỡng đi được. Đường trơn trượt nhưng nhờ hơn chục tùy tùng của Đậu Đức tiếp ứng, người đẩy kẻ kéo nên đoàn người vẫn nhích lên từng tý một.

Nhưng nhìn đội tùy tùng của Đậu Đức gần như đang kèm sát từng người, Trần Hiếu lại càng thêm lo lắng vì chỉ cần Đậu Đức muốn ra tay thì những Cửu Vạn rất khó thoát. Trong những cửu vạn ở đây, Đại Cẩu khi tối quay về cũng dò la được vài người, có một điểm chung họ đều xuất thân từ trẻ mồ côi hoặc người lang thang, không thân thích, không gia đình. Nếu có chuyện xảy ra với họ, cũng chẳng lo bị kiện cáo, Đậu Đức đã chủ động nhắm vào những người như thế.

“Soạt” “Giữ hắn lại, đỡ lấy hắn” một cửu vạn trượt chân bị tụt xuống sườn dốc phía trên, tiếng hét loạn xạ của đoàn người cắt ngang suy nghĩ của Trần Hiếu. Cửu vạn cứ trượt dài trên sườn núi, lăn từ giữa đoàn xuống dưới, hắn cố gắng cào cấu mong tìm được cái gì để bám vào nhưng đều vô ích, dây rừng dễ dàng bị giật đứt vì sức nặng của hắn và gùi hàng phía sau.

Đại Lực thấy thế liền bước ra một bước, cánh tay lực lưỡng của hắn vươn ra, căn chuẩn túm lấy được cổ áo của người cửu vạn, kéo đối phương lại gần dễ dàng như kéo một bao thóc mà thường ngày hắn khuôn vác.

– Ngươi không sao chứ.

Đại Lực kéo được vị cửu vạn nhưng không cứu được hàng, bó hàng bị xổ ra vương vãi tung tóe. Từng thanh giống gỗ bản lớn như bàn tay, dài tới 8-9 tấc được quấn dấy dầu cẩn thận bung ra khỏi gùi tre.

Người cửu vạn được cứu nhưng chưa kịp cảm ơn, mồm hắn há hốc kinh ngạc, người bất giác run lên. Trần Hiếu cũng kinh ngạc, hắn biết đây là buôn lậu, nhưng không biết thứ buôn lậu là đao. Cảm nhận rõ sát khí của đám người Đậu Đức, dù chưa tới điểm hẹn như kế hoạch, Trần Hiếu phản xạ nhanh nhất, hắn quăng luôn gùi đồ trên lưng vào thẳng tên hộ vệ bên canh rồi hét lớn:

– Đao, là đao. Bọn chúng buôn lậu vũ khí. Chạy đi.

Đậu Đức ở phía trên, mắt hắn như hóa xanh trong màn đêm, hắn gầm lớn:

– Ra tay, đừng để tên nào thoát.

“Keng, soạt, soạt” Từng tiếng đao kiếm rời vỏ chém vào da thịt vang lên, không khí bỗng chốc sực lên mùi máu tanh. Vài cửu vạn còn chưa định hình được chuyện gì đã bị đám hộ vệ chém gục.

Người cửu vạn trên tay Đại Lực cũng bị một kiếm từ phía sau đâm xuyên tim, trước khi mũi kiếm đâm được vào người Đại Lực, Trần Hiếu đã lao tới, một cước đá bay tên hộ vệ. Rồi hét lớn:

– Muốn sống thì chạy xuống chân núi. Nhanh lên. Chúng không dám lộng hành trong thành đâu, ra khỏi núi là sống.

Đại Lực lúc này mới bừng tỉnh, hắn căm ghét quăng gùi đồ trên tay, dễ dàng đánh bay tên hộ vệ phía trên. Tiểu Vũ còn muốn lao lên đón đánh đám hộ vệ đang bổ nhào từ trên xuống để chém giết những cửu vạn đang quay đầu bỏ chạy. Trần Hiếu vội kéo tay hai tên cứng đầu lại hét lên:

– Bọn chúng là lính chính quy, chúng đã chuẩn bị từ trước thì không chỉ có 10-20 tên. Ta đấu không lại đâu, chạy trước đã, muốn sống thì giúp ta mở đường.

Đại Lực lập tức hiểu ra cũng hét lên:

– Tiểu Vũ, nghe lời Trần Hiếu đi. Nhanh.

Trần Hiếu vừa dứt lời, quả thực từ phía sau Đậu Đức có tiếng hàng chục người khác đang hò hét tràn xuống. Đậu Đức cũng rút đao trực tiếp lao xuống, hắn hét lớn:

– Đừng để tên nào chạy thoát. Giết!!!

Bỏ lại tiếng hét thảm thiết sau lưng, Trần Hiếu, Đại Lực, Tiểu Vũ từ đi cuối thành chạy trên cùng, cả ba tên không cần biết phía trước là gì, chân cứ hướng bìa rừng mà chạy, có bóng đen nào xuất hiện trước mắt đều bị họ đánh gục.

“Phập phập” sau những tiếng chem giết ban đầu, những mũi tên xé gió từ đằng sau bắt đầu đuổi tới, cắm chi chít vào mấy cái cây trước mặt. Tiểu Vũ bực tức hét lên:

– Chó chết, chúng có cung thủ.

– Cúi xuống.

Trần Hiếu vội vàng túm lấy cổ áo Tiểu Vũ kéo mạnh hắn vào sau gốc cây, tức thì vài mũi tên bay sượt qua trước mặt Tiểu Vũ. Đại Lực nép mình sau thân cây lớn, nhặt được cục đá hắn bực tức ném mạnh về phía tên bắn tới, chỉ nghe thấy tiếng “hự” đau đớn vang lên rồi im bặt.

Tên bắn như mưa, nhất thời cả ba người phải nép mình sau gốc cây tránh đợt tên. Những cửu vạn ít ỏi chạy tới đây cứ từng người bị bắn gục. Trần Hiếu thở phì phò lấy hơi, nói bằng âm gió với Đại Lực, Tiểu Vũ:

– Nhiều cung thủ quá, cùng chạy thì khó thoát lắm. Chờ tín hiệu của ta rồi hai người nhằm bên phải mà chạy. Tới bìa rừng nếu không thấy ta thì chạy thẳng tới miếu hoang ở thành Tây. Biết chưa?

Tiểu Vũ ngay bên cạnh, vội giật tay Trần Hiếu hỏi lại:

– Còn ngươi thì sao?

Trần Hiếu nghiêng nghiêng đầu cố gắng nhìn động tĩnh của đám Đậu Đức đang từ từ bước xuống, chỉ còn cách tầm 70 bước, giờ cả khu rừng e răng chỉ còn ba người họ làm con mồi. Trần Hiếu khẽ nói:

– Yên tâm, ta mạng lớn, không chết được đâu. Vụ này kinh động tới quan binh rồi, ta chỉ cần câu thêm chút thời gian để chúng không trốn vào khu dân cư là được. Sau vụ này sẽ ầm ĩ lắm, hai người nhớ tuyệt đối không được để rơi vào tay quan binh, nếu tới bìa rừng thì chạy theo tiếng huýt sáo, gặp người tên Phạm Tráng thì theo hắn về rồi chờ ta ở miếu hoang.

– Nhưng,….

Tiểu Vũ còn chưa nói hết câu, Trần Hiếu đã lao vọt ra ngoài, thấy động, đám cung thủ liền hướng cả về phía Trần Hiếu mà bắn. Trần Hiếu nhanh như sóc lách mình qua từng thân cây để hạn chế mũi tên bắn tới. Tai nghe thấy loạt tên đầu đã rời dây, kệ mũi tên đang bay đi vun vút, hắn hét lớn:

– Chạy!

Sự đã tới nước này, Tiểu Vũ, Đại Lực cũng vọt ra khỏi gốc cây nhằm bên phải mà chạy. Đậu Đức ban đầu muốn nhanh gọn giải quyết hết cửu vạn, mai phục cũng đã bố trí, nhưng tình huống phát sinh làm chuyện bị xé ra to, quan binh sẽ nhanh mà ập tới. Hắn bực tức hét lên:

– Chia ra, đuổi theo. Chúng biết mặt chúng ta, đừng để chúng sống. Thoát ra ngoài bìa rừng lập tức tản đi, xen lẫn vào khu dân cư tránh sự lùng sục của quan binh. Ngày sau tụ tập lại sau.

Đám hộ vệ cũng lập tức chia làm hai đường, nhanh chóng đuổi theo đám Trần Hiếu muốn giết người bịt đầu mối.

Đại Lực, Tiểu Vũ không bị đám cung thủ bắn theo, lại chiếm bất ngờ nên khoáng cách nhanh chóng vượt xa đám truy binh phía sau. Hai tên chạy thục mạng, tiếng người đuổi phía sau vẫn không ngớt. Nhưng bìa rừng đã ngày càng gần.

“Huýt huýt” Đang chạy bán sống bán chết, nghe tiếng huýt sáo hai tên không rõ đầu đuôi nhưng vẫn cứ theo lời dặn của Trần Hiếu. Bọn hắn cứ nghe tiếng huýt sáo mà chạy tới. Phạm Tráng đứng dậy khỏi bụi cỏ, tay quơ quơ trên cao tha hồ gọi:

– Bên này, bên này.

Tiểu Vũ hổn hển thở hỏi không rõ tiếng:

– Ngươi là Phạm Tráng à?

Phạm Tráng lo lắng nhìn hai người, sốt ruột hỏi:

– Đúng thế. Trần Hiếu đại ca đâu, sao huynh ấy không đi cùng hai người.

Tiểu Vũ nghe thế thì gục đầu xấu hổ, Đại Lực giọng ồm ồm đứng ra giải thích:

– Hắn đánh lạc hướng đám truy binh rồi. Chỉ bọn ta chạy tới được đây. Hai người cứ về đi, ta quay lại tìm hắn.

“Chết tiệt” Phạm Tráng bất giác chửi thề một câu nhưng rồi rất nhanh lấy lại bình tĩnh:

– Không, hai người theo ta về miếu hoang đã. Truy binh sắp tới rồi. Huynh ấy mạng lớn, sẽ không sao đâu. Nhanh lên, quan binh sẽ nhanh chóng bao vây nơi này thôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-chi-manh-nhat-nguoi-o-re.jpg
Đấu La Chi Mạnh Nhất Người Ở Rể
Tháng 1 21, 2025
an-cu-3-nam-nguoi-noi-voi-ta-day-la-dai-duong.jpg
Ẩn Cư 3 Năm, Ngươi Nói Với Ta Đây Là Đại Đường?
Tháng 1 13, 2026
ta-tai-tran-phu-ti-tra-an-nhung-nam-kia.jpg
Ta Tại Trấn Phủ Ti Tra Án Những Năm Kia
Tháng 1 4, 2026
nguoi-tai-tokyo-lam-ma-than.jpg
Người Tại Tokyo Làm Ma Thần
Tháng 1 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved