Chương 248: Ứng viên thứ 2.
Bất kỳ thành thị nào, ngoài những thanh lâu lộng lẫy đèn đóm, tràn ngập tiếng nhạc cùng hương thơm son phấn thì còn tồn tại rất nhiều những kỹ viện nhỏ lẻ ấn dưới ánh đèn mờ, kín tiếng hơn nhiều.
Nếu Thanh lâu lộng lẫy, rực rỡ là nơi có nhiều thanh kỹ, ca kỹ nổi tiếng với tài năng về ca hát, nghệ thuật, thơ ca và cả nhan sắc để phục vụ tầng lớp quan lại quý tộc. Thì những kỹ viện dưới ánh đèn mờ mờ kia đơn thuần chỉ là nơi các kỹ nữ phục vụ nhu cầu thể xác cho khách làng chơi. Đối tượng vì thế cũng chỉ là tầng lớp từ trung lưu tới bình dân, là nơi chiếm đa số nếu xét theo số lượng khách hàng nhưng số tiền thu được so ra thì chưa bằng một góc của những thanh lâu kia.
Nếu thanh lâu là nơi được những thế lực lớn như đại gia tộc, đại quan chống lưng, có cổ phần trực tiếp, nơi như thế không ai dám động tay động chân. Thì những khu phố kỹ viện nhỏ lẻ lại rất phức tạp, là nơi những chứa chấp đủ loại người, đủ loại tội phạm, vì thế cũng là nơi có đủ loại âm mưu quỷ kế lẫn tội ác âm thầm tồn tại. Mặt khác, ngoài khu vực bến cảng, thì những khu phố kỹ viện cũng là khu vực béo bở cho các thế lực giang hồ, những tên đầu lĩnh tham vọng và có thế lực lớn nhất lao vào tranh phần.
Đối diện với hai cái đèn lồng đỏ sáng mờ mờ đang đung đưa trong gió, Trần Hiếu chỉ vào con hẻm tối om, nơi chỉ có chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ hai cái đèn lồng, đủ để thấy cánh cửa gỗ mục đang khép hờ hỏi:
– Ứng viên thứ 2 đệ nói ở trong đó à?
Đại Cậu gật đầu tự tin đáp:
– Đúng thế, đây là chỗ Uyên nương sống và làm việc. Uyển nương rất tốt, thi thoảng còn cho bọn đệ đồ ăn.
– Được rồi, chúng ta vào xem sao.
Trần Hiếu thở ra một hơi dài rồi theo bước Đại Cẩu bước vào trong con hẻm. Đại Cẩu dường như quen mọi ngóc ngách đường phố, không gian tối om, mặt đất lởm chởm rác, đá vụn, chất thải và nhưng vũng nước đọng bốc mùi hôi thối mà nó cứ đi phăm phăm chẳng cần nhìn.
Tới chỗ cánh cửa đang khép hơn, nó thuần thục gõ vào ba cái rồi lên tiếng gọi:
– Uyển nương, Uyển nương.
Đáp lại tiếng gọi của nó, Trần Hiếu nghe rõ tiếng bước chân có phần vội vàng đằng sau cánh cửa, chỉ chậm dần khi đã tới sát cửa như để dừng lại một nhịp lấy hơi. “Kettt” cánh cửa gỗ hé mở ra, một nữ tử mới khoảng 24-25 tuổi, dáng người nhỏ bé khá ưa nhìn, mái tóc dài búi gọn gàng, trên người mặc độc một bộ lụa cũ phai màu, mỏng có thể nhìn thấy lớp yếm ẩn hiện bên trong. Vừa thấy Đại Cẩu, vị Uyển nương thoáng để lộ ánh mắt lo lắng nhưng khi thấy có người đi theo nó thì liền quay lại vẻ lả lướt của mình, khẽ vung tay yểu điệu chỉ vào Đại Cẩu, giọng uốn éo:
– Ay dô, Cẩu Tử hôm này biết dẫn khách quý tới cho Uyển nương này rồi à? Đúng là đứa bé hiểu chuyện.
Rồi Uyển nương lại quay sang Trần Hiếu ve vãn:
– Tiểu công gia, ngài hẳn lần đầu tới đây. Yên tâm, nơi này nhìn có vẻ hơi lụp xụp nhưng nô tỳ sẽ không để người thất vọng. Ở đây có những thứ mà ngài sẽ không thể thấy được ở chốn thanh lâu xa hoa đâu. Nào, nào, mời ngài vào nhà đã.
Đại Cẩu tròn mắt đang định giải thích thì bị Trần Hiếu bịt mồm đẩy vào, vừa vào hắn vừa nói:
– Được, được, mời Uyển nương dẫn đường.
Trần Hiếu vừa đẩy Đại Cẩu vừa bước vào cửa thì Uyển nương đã kéo sập cửa lại, cánh cửa đóng kín như để báo với bên ngoài “quán đang có khách”.
Trong nhà bày biện đơn giản, đồ đạc phần lớn đều nhuốm màu thời gian nhưng sạch sẽ. Vài ngọn nến leo lắt, chút hương trầm không đủ để xua đi mùi ẩm mốc. Một cái giường trong góc, có mành, còn được ngăn bằng một vách gỗ với gian ngoài, nơi có một cầu thang để lên gác xép. Vài món đồ đạc chưa kịp cất còn đang vắt dọc theo tay vịn cầu thang. Thi thoảng cứ có tiếng lộc cộc vang lên phía trên như có vài con chuột đang quậy phá. So với những kỹ viện bình dân khác thì nơi này không quá tốt nhưng cũng không tới mức lụp xụp.
Uyển nương như biến thành người khác, bỏ đi bộ dạng lả lướt của mình nàng bước tới vò 2 má của Đại Cẩu, mắt lướt một lượt từ trên xuống dưới người nó lo lắng hỏi:
– Đại Cẩu, đệ và bọn trẻ ở miếu có chuyện gì không? Ta nghe nói đám Thẩm Sứt chết cả rồi?
Đại Cẩu gian nan lắc đầu, dùng cái miệng đang bị nặn cho méo đi đáp:
– Bọn đệ không sao, hôm đó được Uyển nương cho bánh nhưng bị tên Lang giật mất. May mà có Trần Hiếu, nhờ huynh ấy, nếu không bọn đệ bị ném xác ra sau núi rồi.
Uyển nương thở phào, quay lại gật đầu như cảm ơn với Trần Hiếu nhưng vẫn ẩn chứa đầy lo lắng trên khuôn mặt:
– Đa tạ Trần Hiếu huynh đệ đã thương xót đám trẻ. Nhưng mọi người nên sớm tránh đi, tốt nhất là nên rời Khâm Châu. Tin đồn Thẩm Sứt chết đã lan đi khắp nơi, các thế lực đều đang nhòm ngó Tây Thị phường, ở lại đây rất nguy hiểm….
Trần Hiếu dơ tay ngăn lời của Uyển nương lại, từ tốn hỏi:
– Khoan đã, Uyển nương, sao cô lại tin tưởng ta mà nói hết ra những chuyện này.
Uyển Nương quay lại nhìn Đại Cẩu đầy tin tưởng đáp:
– Vì Đại Cẩu chưa bao giờ dẫn khách tới cho ta, nó dẫn người tới chứng tỏ người được nó hoàn toàn tin tưởng. Ta thì hoàn toàn tin nó, hơn nữa ta không muốn bọn chúng gặp nguy hiểm.
Đại Cẩu khẽ gãi đầu xấu hổ, còn Trần Hiếu thì như vỡ lẽ, cũng rất hài lòng mà đáp lại:
– Vậy được, Uyển nương, bọn ta sẽ không chạy. Bọn ta tới đây là muốn nhờ cô giúp, ta muốn nhờ cô chăm sóc bọn trẻ.
Uyển nương khẽ cau mày ngắt lời hỏi lại:
– Ngươi muốn nhờ ta chăm sóc Cẩu tử và Tiểu Bao? Được, Thẩm Sứt không còn thì cứ đem chúng tới đây. Trước kia ta chỉ e ngại Thẩm Sứt thôi, ta đủ sức nuôi thêm hai đứa nó.
Trần Hiếu khoanh tay lắc đầu rồi nhìn thẳng vào Uyển nương cương quyết nói:
– Không phải. Ý ta không phải nhờ cô nuôi bọn chúng, tiền bọn ta có thể kiếm được, chuyện ăn ở không đáng lo. Cũng không phải chỉ cần chăm sóc anh em Đại Cẩu, mà ta muốn là toàn bộ đám trẻ ở miếu hoang, sau là đám trẻ lang thang của Khâm Châu. Cái ta thật sự muốn là bọn chúng được bảo vệ, tránh được những nguy hiểm, nguy cơ tiềm tàng từ các thế lực khác. Mọi chuyện khác để đám người lớn bọn ta thực hiện.
Uyển nương như sợ hãi bất giác lùi lại hai bước tới khi va vào mép bàn, ngón tay kín đáo mò tới cái kéo, nhìn Trần Hiếu nghi hoặc rồi gay gắt:
– Ngươi muốn tranh giành địa bàn ở Khâm Châu? Ngươi đang lợi dụng đám trẻ? Ngươi có biết các thế lực ở đây lớn thế nào không? Ngươi muốn kéo tất cả cùng chết chung à?
Trần Hiếu nhận ra sát ý trong lời của Uyển nương, điều này càng chứng tỏ sự nhanh nhạy của nàng ấy. Còn Trần Hiếu không muốn chối bỏ lời này, vì hắn thật sự đang lợi dụng đám trẻ con để lấy thông tin, nhưng ngoài lợi dụng hắn còn thực lòng muốn cho bọn trẻ này một hi vọng vào tương lai, thông tin hiện giờ chỉ là thứ đi kèm. Mà thông tin hắn muốn thì còn rất lâu mới có. Trần Hiếu thành thực đáp:
– Ta muốn cho bọn trẻ chút hi vọng vào tương lai, một tương lai trở mình thành người có ích, được sống tốt hơn. Để đám lang thang bọn ta có một nơi để về, có việc để làm. Không có gì là miễn phí cả, muốn có quyền lợi thì phải đấu tranh, đấy là điều ta học được. Nếu không đừng mong thay đổi được tình trạng hiện tại, đừng mong phá được xiềng xích mà làm người, cũng đừng mong có một tương lai tốt đẹp chờ mình. Uyển nương, bọn trẻ cần người chăm sóc trước khi chúng có thể tự bảo vệ mình, bọn ta ở phía trước có thể cản minh thương, những vẫn cần người ở phía sau giúp bọn trẻ tránh được ám tiễn.
Uyển nương nhìn xoáy vào Trần Hiếu như để hiểu con người hắn, Đại Cẩu đứng bên cạnh bỗng thấy tình hình trở lên căng thẳng thì bám vào cánh tay mảnh mai của Uyển nương lắc mạnh, tha thiết nói:
– Đúng đấy Uyển nương, Thẩm Sứt giấu rất nhiều bạc, nếu muốn huynh ấy đã ôm bạc cao chạy xa bay chứ chẳng ở lại đấu trí với lão Phùng làm gì. Bọn đệ cũng đang sống rất tốt, Tiểu Bao cũng được cứu sống. Nhưng nếu huynh ấy bỏ đi bây giờ mọi thứ sẽ chấm hết. Mọi chuyện lại chẳng có gì thay đổi cả, kẻ sau tới có khi còn tàn ác hơn Thẩm Sứt. Huynh ấy bây giờ là hi vọng của bọn đệ. Nương tin huynh ấy đi.
Uyên nương suy nghĩ thêm một lúc rồi xoa đầu Đại Cẩu, cẩn thận hỏi lại Trần Hiếu:
– Vậy, tại sao ngươi lại tin tưởng ta? Không sợ ta bán đứng ngươi?
Trần Hiếu mỉm cười, chỉ vào món đồ trẻ con đang phơi ở cầu thang đi lên gác xép đáp:
– Trong hoàn cảnh này, ở thời đại này, một người mẹ không bỏ con đáng quý hơn bất cứ thứ gì. Không tin cô thì còn tin được ai nữa. Chuyện này không cần vội, nếu đồng ý thì cô chỉ cần chuyển những tin tức mình thăm dò được cho đám Đại Cẩu mang tới cho ta là được. Ta biết cô quen biết nhiều chị em, sẽ có nhiều tin tức mà bọn ta không thể kiếm ở bên ngoài. Như thế đã là quá nhiều. Khi chuyện thành công, ta thề sẽ để bọn trẻ có một thân phận mới, cuộc đời mới. Và cả cô nữa. Cáo từ.
Trần Hiếu chắp tay vái chào, bỏ qua Uyển nương còn đang lưỡng lự ở trong phòng kéo Đại Cẩu rời đi rất dứt khoát. Chuyện này hắn biết không thể đòi hỏi một bà mẹ đơn thân đang vất vả nuôi con phải nhanh chóng quyết định được.
Đại Cẩu chỉ biết Uyên nương từng là ca kỹ có chút danh tiếng, biết nàng đang nuôi một đứa nhỏ. Đứa nhỏ từng đi lạc, được Đại Cẩu dẫn về là mối nhân duyên của hắn với Uyển nương. Chuyện xâu xa hơn Đại Cẩu không hiểu, nhưng Trần Hiếu biết. Một ca kỹ có thai muốn tiếp tục được ở lại thanh lâu thì phải bỏ cái thai. Nếu không, muốn giữ cái thai thì hoặc có đủ tiền để chuộc thân hoặc bỏ trốn.
Với Uyển nương, Trần Hiếu đoán tới 9 phần là nàng bỏ trốn khỏi thanh lâu. Đây là việc làm liều lĩnh, cần rất nhiều can đảm bởi hậu quả kinh khủng của nó nếu bị bắt. Cả đời Uyển nương sẽ luôn phải lẩn trốn thế này, đứa bé cũng sẽ chẳng có thân phận, lớn lên đừng nói tới thi quan tiến chức, ngay cả việc làm một người bình thường có thể đường đường chính chính đi ngoài phố cũng khó.
Bước khỏi con hẻm, Trần Hiếu lại ngổn ngang suy nghĩ trong lòng, nhưng đã đi thì đi một lèo, hắn quay lại hỏi Đại Cẩu còn đang bối rối:
– Đệ mệt chưa? Nếu đủ sức thì chúng ta tới luôn chỗ của Đại Lực mà đệ kể.
– Không mệt, để đệ dẫn huynh đi. Tới canh 5 Tây thị mở cửa, huynh ấy cũng bắt đầu đi làm rồi, đường đi cũng không xa lắm, giờ chúng ta tới là vừa đẹp.
– Được, vậy đệ dẫn đường đi.
Đại Cẩu còn đang bừng bừng phấn khích vì kế hoạch mới, nên dường như nó không biết mệt, hoặc mấy hôm vừa rồi được ăn đủ, nghỉ đủ nên nó không thấy bản thân yếu đi tý nào. Đại cẩu còn dư năng lượng để liên tục nói chuyện của ứng viên tiếp theo mà nó đang dẫn đường.