Chương 247: Ứng viên thứ nhất.
Thẩm Sứt cai quản không phải chỉ có đám trẻ mồ côi như Đại Cẩu, hắn có khu vực quản lý của riêng mình là Tây Thị phường, là một chợ khá lớn ở phía tây. Trong khu vực của mình, Thẩm Sứt có quyền quản lý gần như toàn bộ các thành phần trong giang hồ ngoài dân cư của Khâm Châu. Từ khất cái (ăn mày) trẻ mồ côi, đám du đãng, đầu trộm đuôi cướp,….
Thẩm Sứt chết, đám giang hồ tan đàn xẻ nghé, mỗi tên đều muốn tranh thủ đứng lên làm lão đại. Muốn giành lại hoàn toàn cái ghế lão đại của Thẩm Sứt. Trần Hiếu muốn leo lên được thì còn rất nhiều việc phải làm nhưng hắn chưa vội. Mấy ngày đầu từ khi giải quyết xong Thẩm Sứt, Trần Hiếu chỉ tập trung cho bọn trẻ được ăn uống đầy đủ một chút, dọn dẹp lại miếu hoang làm chỗ ở cho đàng hoàng, việc làm nhiều nhất có lẽ là hắn ngày ngày cùng Đại Cẩu đi nắm bắt thông tin địa bàn của phường Tây Thị.
Đại Cẩu giờ đây rất cảm phục Trần Hiếu, có lẽ hắn là người đầu tiên cho nó chút hi vọng vào tương lai, chút ấm áp của tình người. Đi cạnh Trần Hiếu, Đại Cẩu có cảm giác mình được làm trẻ con đúng với lứa tuổi. Hai huynh đệ vận bổ vải gai rách vá nham nhở, cầm cái bánh nướng ngồi gặm dưới bậc đá trước phố chợ, vừa nhìn dòng người qua lại, vừa ăn ngon lành.
Ánh mắt của Đại Cẩu rất tò mò nhìn Trần Hiếu khiến hắn không kìm được mà hỏi:
– Đại Cẩu, có chuyện gì thì cứ hỏi? Sao phải nhìn ta kỳ quặc thế?
Đại Cẩu rướn cổ nuốt miếng đánh to, nó tròn mắt hỏi:
– Đệ nghe nói có một loại bệnh gọi là đa nhân cách. Người bị bệnh thường thể hiện những bộ mặt rất khác nhau cứ như có nhiều linh hồn đang cùng trú ngụ trong cơ thể. Huynh có phải cũng bị bệnh này không?
Trần Hiếu phì cười phụt cả chút bánh đang nhai ra ngoài, hắn vội vàng chùi mép hỏi lại:
– Sao đệ nghĩ thế?
– Thì hôm trước huynh làm việc quá dã man, như tên máu lạnh, nhưng mấy hôm nay lại hoàn toàn khác. Huynh hiền như cục bột.
Trần Hiếu mỉm cười xoa đầu nó ôn tồn nói:
– Đại Cẩu, thế giới chúng ta đang sống là thế giới của kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Muốn giành quyền lợi, công bằng về cho bản thân thì chúng ta phải mạnh hơn chúng. Đám Thẩm Sứt là dã thú ăn người không nhả xương, đối đầu với dã thú chúng ta không thể dùng lý lẽ, chúng ta phải tàn nhẫn hơn, máu lạnh hơn chúng thì mới khiến chúng sợ mà không cắn trả. Bằng không, nhân đạo với chúng tới ngày nào đó chỉ làm hại người xung quanh mình. Hiền lành, tử tế chỉ dành cho người nhà mà thôi….
Nghe thấy từ người nhà khiến Đại Cẩu lâng lâng khó tả, nó thẫn thờ tới quên cả ăn. Trần Hiếu khẽ búng búng tay trước gương mặt hạnh phúc mà một đứa trẻ nên có để Đại Cẩu tỉnh lại:
– Đệ sao đấy. Ăn đi rồi chúng ta tiếp tục đi xem địa bàn.
– Không sao. Đệ vừa ăn vừa dẫn huynh đi cũng được.
Trần Kính chép miệng, kéo Đại Cẩu định đứng lên ngồi lại bậc đá:
– Đệ cứ ăn cho xong đi rồi đi. Chuyện này không vội.
– Huynh không lo, làm không nhanh lão Phùng sẽ tới gây kiếm chuyện à?
– Không, hắn có tới ta cũng sẽ thuyết phục được hắn thôi.
Đại Cẩu vừa nhóp nhép nhai bánh nướng, vừa chăm chú hỏi chuyện, nó rất tò mò cách Trần Hiếu ứng phó với tình hình rối ren ở phương Tây Thị:
– Sắp tới huynh định làm gì? sao đệ thấy huynh không làm gì cả ngoài lo chỗ ăn ở?
Trần Hiếu kiếm cọng rơm để xỉa kẽ răng rồi nhẩn nha trả lời Đại Cẩu:
– Ổn định căn cơ bản thân đã rồi mới tiến đánh ra ngoài. Đấy là công thức thắng lợi đấy. Giờ chúng ta là thế lực yếu nhất, ít ai để ý tới, chúng ta theo đó chỉ cần tự bảo vệ, xây dựng lực lượng cho riêng mình, để đám hùm beo còn lại đánh lẫn nhau giành cái ghế lão đại. Tới khi tên nào cũng sứt đầu mẻ trán rồi chúng ta bước ra thu lưới lần lượt từng tên là được. Quan trọng nhất là chúng ta phải kiểm soát để không tên nào được mạnh lên quá nhiều, lấn lướt so với những kẻ còn lại. Chuyện ta hỏi đệ mấy hôm trước, đệ có nghĩ được ai không?
– Huynh có cần phải tránh trộm cướp hay kỹ nữ không?
Trần Hiếu lắc đầu:
– Không, chỉ cần không phải loại bại hoại, cướp, giết, hiếp là được. Trộm hay kỹ nữ đều được.
Đại Cẩu nghe thế thì mắt sáng rực hồ hởi:
– Thế thì đệ biết vài người, đệ sẽ dẫn huynh đi gặp họ?
Nó bỗng khựng lại hỏi rõ hơn:
– Mà khoan, thế bọn đệ làm gì? Huynh không phải định để đệ ngồi ăn một chỗ đấy chứ? Đệ không chịu đâu đấy, huynh đi đâu, đệ sẽ đi đó. Đệ đã bán mạng cho huynh rồi.
Trần Hiếu cười híp mắt thích thú xoa đầu Đại Cẩu đang gầm gừ ra vẻ tức giận:
– Dĩ nhiên là không rồi. Các đệ có vai trò rất lớn, là tai là mắt của Cô Nhi bang, tin tức đề nhờ các đệ cả. Đấy là hồi sau, trước tiên cứ ăn đủ, ngủ đủ vài ngày để hồi sức cái đã. Đệ ăn xong chưa? Dẫn ta đi tìm ứng viên của đệ đi.
Đại Cẩu trong chuyện này là chuyên gia, lang thang khắp ngóc ngách kiếm ăn giúp nó biết rất nhiều chuyện, gặp gỡ rất nhiều loại người. Để sống sót được trong giang hồ, ai cũng có bản lĩnh của riêng mình. Đây có lẽ là bản lĩnh của Đại Cẩu.
Trần Hiếu cứ đi lặng lẽ đi theo nó mặc Đại Cẩu đang hoa chân múa tay kể về ứng viên mà nó đang dẫn hắn tới gặp.
Người đầu tiên tên Thẩm Du Liêu có biệt danh là Thẩm Trạch. Biệt danh của hắn đơn giản đã nói rõ khả năng của hắn. Thẩm Trạch là tên trộm đi đến không để lại dấu vết, bước đi như mèo, luồn lách như trạch. Nạn nhân của hắn chủ yếu là nhà giàu có, phần lớn trong số nạn nhân sau vài ngày mới biết mình bị mất trộm.
Rất ít người biết mặt mũi của hắn trông thế nào. Nhưng Đại Cẩu thì biết. Cơ duyên là trong một lần hành nghề, không hiểu vì sao hắn bị ngã từ lầu ba của khách điếm họ Tào xuống. Hắn không kể mà họ Tào cũng kín miệng không hé răng lấy nửa lời. Hắn không kịp đau đớn đã phải chạy bán sống bán chết để trốn khỏi sự truy đuổi của đám gia binh nhà họ Tào. Lúc hắn gần kiệt sức trong con hẻm, nhờ có Đại Cẩu nhanh trí đổ rác lên người hắn rồi giả vờ đang lục rác kiếm ăn mới cứu được hắn một mạng. Thế nên, Đại Cẩu mới biết được chỗ để liên lạc với hắn.
Hai anh em dừng chân bên gốc liễu ngay ngã ba sông. Khu Tây thành không được nhộn nhịp như thành Đông. Nơi đây tập trung nhiều dân lao động, con buôn nhỏ lẻ nên buổi tối rất ít người ra đường, trừ khi còn bận mải mưu sinh. Trời về tối, trăng đầu tháng lờ mờ, sao thưa, cả Tây thành như chìm vào bóng tối tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng Đại Cẩu ngồi gãi chân xoành xoạch, mồm thì thao thao bất tuyệt kể về ứng viên của mình. Trần Hiếu chờ mãi mà không thấy nó đi tìm người mới hỏi lại:
– Đệ không có cách gì liên lạc với hắn, chỉ có thể ngồi chờ ở đây thôi à?
– Đúng thế, huynh ấy lang bạt, chẳng ai biết được tung tích của huynh ấy. Chỗ này là giao hẹn huynh ấy bảo đệ.
– Sao hắn biết đệ ở đây mà tới? Không biết hôm nay hắn có tới không?
– Cái này đệ cũng không biết.
Đại Cẩu chỉ biết nhăn răng cười xấu hổ. Mất công tới đây rồi thì Trần Hiếu cũng đành ở lại vừa tán chuyện vừa chờ đợi.
“Vụt” một bóng đen như vừa mới vọt qua sau lưng hai anh em, làm tóc Trần Hiếu khẽ bay lên nhè nhẹ. Đại Cẩu thấy Trần Hiếu dơ tay ra cảnh giác, vào tư thế sẵn sàng chiến đấu thì tò mò hỏi:
– Huynh sao thế?
– Hắn tới rồi.
Trần Hiếu vừa dứt lời thì có tiếng nói từ trên ngọn cây Liễu bên bờ sông vọng xuống kèm theo tràng cười dài:
– Hahaha khá lắm, không ngờ ngươi lại nhận ra sự có mặt của ta.
Nghe tiếng nói vọng tới, Đại Cẩu mừng rỡ hét lên:
– Du Liêu đại ca. Huynh đến rồi.
– Đại Cẩu, nay đệ đi cùng ai thế kia? Ta nghe nói Thẩm Sứt chết rồi? May mà đệ vẫn ổn.
– Huynh ấy là Trần Hiếu, người đã giết đám Thẩm Sứt để cứu bọn đệ. Đệ cũng đã đồng ý bán mạng cho huynh ấy.
Từ dưới nhìn lên không thể thấy rõ bộ dạng của Thẩm Du Liêu, chỉ thấy bóng đen lờ mờ đang tung tung túi vải trong tay vang lên tiếng lạch cạch:
– Ra thế, hạ đám Thẩm Sứt, nhìn ra chuyển động của ta thì cũng có chút bản lĩnh đấy. Nhưng ai lại bận bộ vải gai rách nát mà đem theo nhiều tiền thế này không? Dấu đầu lòi đuôi rồi.
Trần Hiếu không cần sờ thắt lưng cũng biết túi tiền mình đã nằm trong tay đối phương. Từ nhỏ đã phiêu bạt giúp Trần Hiếu biết rất nhiều ngón nghề trong giang hồ. Trước giọng điệu vừa chê bai vừa thăm dò đó, Trần Hiếu cũng xòe bàn tay đưa túi vải như túi thơm lên ngắm nghĩa rồi nói:
– Chỉ là dựa vào bóng tối, theo điểm mù mà tiếp cận, chờ thời gian đối phương lơ đãng để ra tay, lợi dụng màn đêm và chướng ngại vật để tẩu thoát,… mà thôi. Chút mẹo vặt này ta cũng biết chút ít. Chân ta không nhanh bằng ngươi, nhưng tay thì không kém đâu. Một tên đạo chích sao lại có hứng thú với túi thơm của nữ nhân thế này?
Thẩm Du Liêu im lặng hồi lâu, rồi mới ném trả lại túi bạc nói vọng xuồng:
– Haha đấy chỉ là chút sở thích khi hành nghề thôi. Trả lại ta rồi nói xem nay tới tìm ta có chuyện gì?
Trần Hiếu biết Thẩm Du Liêu có bí mật khó nói. Gần như ai cũng có điều cần giữ kín trong lòng, bản thân hắn cũng thế nên không gặng hỏi thêm mà ném trả túi thơm, còn chưa kịp lên tiếng Đại Cẩu đã xen vào:
– Du Liêu đại ca, về chung hội với bọn đệ không? Chúng ta cùng nhau chiếm lấy cái ghế lão đại của Tây Thị phường?
Thâm Du Liêu bắt được túi gấm đeo lại vào thắt lưng, nghe Đại Cẩu nói thì phì cười chế giễu:
– Dựa vào đám trẻ con các đệ và tên non tơ kia mà muốn chiếm Tây Thị phương?
Đại Cẩu gầm gừ định hét lên thì Trần Hiếu bước ra trước mặt nó nhìn thẳng vào bóng dáng của Thâm Du Liêu bình thản nói:
– Nó nói sai, không phải là Tây Thị phường, mà là Khâm châu. Cái bọn ta nhắm tới là lão đại của Khâm châu, tiếp tới là Liêm châu.
Thẩm Du Liêu nhất thời ngỡ ngàng rồi cười phá lên:
– Hahaha là ngươi bị điên hay muốn chọc ta cười chết?
Thẩm Du Liêu ôm bụng cười gập người hồi lâu, nhưng đáp lại hắn Trần Hiếu vẫn im lìm đứng đó, bộ dạng vô cùng nghiêm túc, vô cùng tự tin. Thẩm Du Liêu nhìn bộ dáng đấy thì không cười thêm được nữa, hắn đưa ngón tay gạt khóe mắt nói vọng xuống:
– Xem ra là ngươi bị điên. Nhưng sao ta phải giúp ngươi, ta đang sống cuộc sống phiêu du tự tại, việc gì phải tự trói mình vào kế hoạch của ngươi.
Trần Hiếu nhếch môi nói khiêu khích:
– Phiêu diêu tự tại? Nói ngươi là tên đạo chích không nhà không cửa, cả đời phải phiêu bạt, trốn chui trốn lủi khỏi sự truy lùng của quan phủ và kẻ thù cũng chẳng sai. Về với bọn ta, biết đâu ngươi có cơ hội thay đổi những điều này, rồi đạt được điều mà mình khao khát?
– Ngươi biết ta muốn gì?
Trần Hiếu từ ngày gặp Quốc Toản, hắn học được chiêu giả thần giả quỷ, nói năng nửa úp nửa mở rồi để đối phương tự mình suy đoán, tự mình hoàn thiện ngờ vực, tự mình cho rằng hắn biết tất cả. Khi thấy cái túi thơm, Trần Hiếu chỉ ngờ ngợ suy đoán thứ mà Thẩm Du Liêu thèm khát liên quan tới nữ nhân. Nhưng hắn không cần nói ra, Trần Hiếu chỉ nhún vai dang tay đáp:
– Ai biết. Nếu muốn có cơ hội đổi đời thì ngươi biết tìm ta ở đâu rồi đó. Tới đó, ta sẽ cho ngươi biết cách ta bước tới cái ghế lão đại kia.
Thấy Trần Hiếu quay người rời đi luôn, Đại Cẩu vội hét về phía ngọn liễu:
– Du Liêu đại ca, cùng tham gia với bọn đệ là yêu cầu của đệ. Huynh đã hứa sẽ đáp ứng một yêu cầu của đệ, nhất định phải giữ lời.
Đại Cẩu nói xong rồi quay bước chạy đuổi theo Trần Hiếu, để mặc Thẩm Du Liêu đang cau mày nhăn nhó vì đống suy nghĩ ngổn ngang trong lòng sau cuộc gặp chớp nhoáng này.