Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vong-du-bat-dau-thanh-lap-thien-ha-de-nhat-thon.jpg

Võng Du: Bắt Đầu Thành Lập Thiên Hạ Đệ Nhất Thôn

Tháng 2 5, 2025
Chương 1737. Đại kết cục Chương 1736. Yến diệt
live-stream-giam-dinh-do-co-chuc-mung-dai-ca-vui-nhac-com-tu.jpg

Live Stream Giám Định Đồ Cổ, Chúc Mừng Đại Ca Vui Nhấc Cơm Tù

Tháng 1 18, 2025
Chương 477. Hết bản cảm nghĩ Chương 473. Mục tiêu, là toàn thế giới đồ cổ
phuc-thien-kiem-ton.jpg

Phục Thiên Kiếm Tôn

Tháng 1 21, 2025
Chương 250. Thiên tuyển chi tử, tuyệt thế Tà Đế Chương 249. Thần bí Thiên Cơ lão nhân
sieu-pham-truyen.jpg

Siêu Phàm Truyện

Tháng mười một 27, 2025
Chương 1204: Lời cuối sách Chương 1203: Sách mới mở ra mời tiến vào
trong-sinh-chi-nguoi-ngoai-hanh-tinh-phu-than.jpg

Trọng Sinh Chi Người Ngoài Hành Tinh Phụ Thân

Tháng 2 1, 2025
Chương 451. Không hoàn thành bùn ép làm bụi Chương 450. Chu Hạo Bân phản kích
giao-hoa-mang-thai-den-cua-kich-hoat-sieu-cap-toan-nang-he-thong.jpg

Giáo Hoa Mang Thai Đến Cửa, Kích Hoạt Siêu Cấp Toàn Năng Hệ Thống

Tháng 1 3, 2026
Chương 373: Xảo ngộ đại cữu Ôn Lương, thân phận lộ ra chấn kinh mọi người! Chương 372: Lông mày ngươi mỹ trang, món ăn trên chất lượng tốt, ngự trù truyền nhân!
tuyet-the-hoang-de-bat-dau-trieu-hoan-lu-phung-tien.jpg

Tuyệt Thế Hoàng Đế: Bắt Đầu Triệu Hoán Lữ Phụng Tiên

Tháng 2 26, 2025
Chương 307. Đệ nhất thần triều Chương 306. Điên cuồng buổi đấu giá
chan-kinh-can-bo-de-to-su-dung-la-ngoc-hoang-dai-de.jpg

Chấn Kinh! Cần Bồ Đề Tổ Sư Đúng Là Ngọc Hoàng Đại Đế?

Tháng 1 2, 2026
Chương 296 Di Lặc Phật tiếp nhận lượng kiếp Chương 295 Nhiên Đăng chối từ
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 246: Cô nhi bang 2.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 246: Cô nhi bang 2.

Giữa quan phủ và đám du đãng từ lâu đã tồn tại một mối quan hệ cộng sinh, điều mà bất cứ ai từng sống trong giới giang hồ đều hiểu rõ.

Đám du đãng dựa vào mối quan hệ với quan phủ để hành nghề mưu sinh. Nhờ có “bảo kê ngầm” bọn chúng mới có thể ngang nhiên hoạt động trong những khu vực nhất định, miễn là không gây động tĩnh lớn hay làm xáo trộn trị an. Những việc như canh giữ bến tàu, thu tô chợ, trấn áp đám vô danh tiểu tốt, quản lý đám khất cái … đều nằm trong phạm vi được cho phép.

Ngược lại, quan phủ cũng cần đến những đầu lĩnh như Thẩm Sứt để kiểm soát đám trẻ mồ côi, đám du thủ du thực, hay bọn trộm cắp lắt nhắt. Những kẻ mà quan phủ chẳng thể lúc nào cũng canh chừng thì bọn đầu lĩnh lại có thể dễ dàng quản lý. Không chỉ là công cụ kiểm soát gián tiếp, bọn đầu lĩnh còn là nguồn cung cấp tin tức hữu dụng trong điều tra, truy án của bộ khoái. Quan trọng hơn cả, đây là một trong những cách “trị an mềm” vừa ít tốn lực, vừa dễ tạo ra thành tích để quan viên báo cáo về triều.

Chưa kể, đám bộ đầu, bộ khoái cũng vì thế mà có thêm “nguồn thu nhập phụ” đủ để chúng cải thiện cuộc sống vốn bấp bênh với đồng lương ít ỏi nơi nha môn.

Thế nên, chỉ cần nhìn qua cái xác trong hẻm, vị Phùng bộ đầu đã cho người của mình ở lại canh giữ hiện trường, còn bản thân nhanh chóng tìm tới Thẩm Sứt ở miếu hoang để hỏi rõ đầu đuôi mọi chuyện.

Vừa đạp cửa bước vào, đập vào mắt Phùng bộ đầu là Thẩm Sứt mặt mày tím tái sưng vù, thở hắt ra nhiều hơn là hít vào, cái đầu nóng của hắn lập tức nguội đi quá nửa để bình tĩnh quan sát tình hình. Đám tay chân đều bị trói gô lại, tên gãy chân, tên gãy tay cũng thoi thóp cả vì một đêm đằm mình trong sương tuyết.

Phùng bộ đầu không vội vã truy hỏi, tay hắn đặt hờ trên cán đao, mắt nhìn chằm chằm đám Trần Hiếu đang ngồi ôm gối trước căn miếu đổ, phía trong là đám trẻ con gầy đét run rẩy vì rét. Hắn chậm rãi bước tới sờ soạng kiểm tra tình trạng đám Thẩm Sứt, thử lay hỏi nhưng chẳng tên nào đáp lại lời hắn.

Lúc này, Phùng bộ đầu bước tới trước mặt Trần Hiếu, người có vẻ mặt bình tĩnh nhất truy hỏi:

– Mọi chuyện là sao? Trà lời thành thật trước khi ta lôi ngươi ra pháp trường.

Trần Hiếu trên người có đủ loại vết rách, vài vết thưởng hở máu đã khô, người dính đầy máu, có nhìn thế nào thì cũng thấy hắn có liên quan tới vụ này. Trần Hiếu thành thật trả lời, không chút run sợ nói:

– Bẩm đại nhân, tên Lang hành hạ đám trẻ chỉ thiếu đường chết, tiểu nhân không chịu được đánh hắn một trận rồi về tìm Thẩm Sứt nói chuyện. Về tới đây thấy hắn lôi cả rương bạc, trang sức ra đếm trong khi để đám trẻ co quắp chết đói. Tiểu nhân nhất thời nóng giận cự cãi rồi xảy ra tranh chấp. Rồi chuyện thành ra thế này?

– Nói thế cái xác trong hẻm cũng là do ngươi giết? Mình người làm ra chuyện này?

Phùng bộ đầu không tin một tiểu tử 15-16 tuổi như hắn có thể hạ gục cả chục người lớn thế này. Trần Hiếu lắc đầu rồi gật đầu khó hiểu rồi kể lại:

– Bẩm đại nhân, đúng thế. Ban đầu ở đây chỉ có mình Thẩm Sứt và hai tên tay chân, tiểu nhân và vài đứa nhỏ liều mạng mới hạ được. Về sau đám tay chân của hắn cứ từng tên kéo về, nhìn thấy bạc tên nào cũng muốn ôm bạc bỏ chạy, mặc đám trẻ sống chết. Tiểu nhân không chịu, lại đánh từng tên, tất cả đều gom lại ở đây chờ đại nhân tới định đoạt.

– Bạc ở đâu?

Mỗi câu kể của Trần Hiếu đều nhắc tới từ bạc khiến Phùng bộ đầu tò mò, chẳng để ý gì tới chuyện khác. Trần Hiếu vẫn không chút sợ hãi chỉ tay vào trong miếu nói:

– Ở đằng sau bức tượng Ngọc Hoàng. Đại nhân cứ đi thẳng vào sẽ thấy.

Phùng bộ đầu trước vẻ lầm lì của Trần Hiếu, tay chưa từng rời cán đao đeo ở hông. Hắn từ từ bước qua Trần Hiếu, cẩn thận tiến vào trong căn miếu đổ nát, đám trẻ con run rẩy, đói rách, hôi hám sợ hãi dạt sang hai bên môi khi hắn tới gần.

Tới sau bức tượng, rương bạc vừa một người ôm, cùng rương trang sức nhỏ nhẹ bày ra sẵn khiến Phùng bộ đầu không vội mừng rỡ mà hắn bất giác siết mạnh cán đao, rít qua kẽ răng:

– Thẩm Sứt, thằng chó chết. Đến lão tử ngươi cũng dám lừa.

Hắn vừa dứt lời, ngoài sân vang lên tiếng xương cốt bị bẻ gãy giòn tan. Phùng bộ đầu một nách kẹp hòm bạc, vai khoác hòm trang sức, vội bước ra xem xét thì kinh hoàng thấy Trần Hiếu, Phạm Tráng đi tới lạnh lùng bẻ cổ từng tên du đãng đang thoi thóp trên mặt đất. Hắn vội vã rút đao quát lớn:

– Dừng tay, giữa thanh thiên bạch nhật ngươi giám giết người trước mặt ta?

Đám trẻ con thấy ánh đao sáng loáng vội vã la hét dạt tận vào góc miếu run cầm cập. Trần Hiếu chẳng chút sợ hãi, hắn bình tĩnh bẻ cổ tên du đãng cuối cùng trong tay trừ Thẩm Sứt ra rồi mới nói:

– Đại nhân, ngài tới đây thì tiểu nhân có chạy cũng chẳng thoát, dù sao cũng chết. Nếu để đám này còn sống thì bọn trẻ cũng chết hết. Chi bằng tiểu nhân giết luôn chúng, cho lũ trẻ con một cơ hội sống sót, coi như tích chút đức.

Phùng bộ đầu cứ chậm rãi bước tới đặt đao lên cổ Trần Hiếu tới khi máu ở cổ khẽ rỉ ra trên lưỡi đao mà đối phương chẳng chút chống cự. Phùng bộ đầu gằn giọng hỏi:

– Ngươi không sợ chết.

– Cuộc sống của bọn tiểu nhân còn khổ hơn là chết. Chết còn là giải thoát, thế thì sao phải sợ?

Phùng bộ đầu không biết Phạm Tráng ở phía sau đang siết tay muốn động thủ, hắn hạ giọng dò hỏi Trần Hiếu:

– Nếu ta mang số bạc và trang sức đi, ngươi có ý kiến gì không?

Trần Hiếu kệ lưỡi đao ở cổ, lắc đầu làm lưỡi đao cứa dài thêm vừa như để nhắc nhở Phạm Tráng dừng lại vừa nói với Phùng bộ đầu:

– Không. Trong số bạc này có một phần là của ngài, tiểu nhân thì tùy ngài định đoạt, chỉ xin ngài cho bọn trẻ đường sống, chúng quá đáng thương.

– Ngươi biết chuyện giữa ta và Thẩm Sứt? Ngươi căm hận Thẩm Sứt như thế sao lại không hận ta?

– Bẩm đại nhân, tiểu nhân cũng là cô nhi, đã phiêu bạt giang hồ thì chuyện này ai cũng hiểu. Đại nhân đã tạo điều kiện cho đám cô nhi như tiểu nhân được mưu sinh, nếu không tiểu nhân đã chẳng thể kiếm ăn ở trong thành. Đấy là phần đại nhân đáng được nhận. Hận là hận Thẩm Sứt tham lam chỉ lo vơ vét cho đầy túi, lừa dối bên trên, dưới thì mặc cho đám cô nhi như tiểu nhân chết đói chết rét. Hắn đáng chết.

Phùng bộ đầu dùng ánh mắt ranh mãnh của mình cố nhìn cho kỹ Trần Hiếu cũng không phát hiện ra nửa câu nói dối của hắn. Giọng hắn có chút xuôi xuôi:

– Ngươi tên là gì? Sao ta chưa từng thấy mặt.

– Bẩm đại nhân, tiểu nhân là Trần Hiếu, đệ là Phạm Tráng. Đều là trẻ mồ côi, lưu lạc khắp nơi mới được Thẩm Sứt chiêu mộ nửa tháng nay.

Phùng bộ đầu là tên lõi đời, cuối cùng hắn cũng tìm ra sơ hở trong lời nói của Trần Hiếu nên tiếp tục truy hỏi:

– Nghe giọng thì ngươi là người phía nam? Trẻ mồ côi sao lại có giọng này? chưa kể, có phải ngươi đã từng giết người? Khi nãy ngươi ra tay một lúc giết 5-6 người không chớp mắt một cái. Đây không phải là thứ một tiểu tử 15 tuổi có thể làm. Nói cho rõ trước khi ta ra tay.

Trần Hiếu thoáng bối rối, hắn tỏ ra như đang đấu tranh nội tâm dữ dội, hồi lâu chưa chịu lên tiếng, thanh đao của Phùng bộ đầu nhất thời lại cứa thêm một chút, trợn mắt quát:

– Nói mau.

Trần Hiếu mím môi hơi cúi đầu xuống như nhìn về quá khứ đen tối, có chút run lên nói:

– Đại nhân biết Thẩm Mật sở chứ?

Phùng bộ đầu thoáng nhướng mày kinh ngạc rồi liền cau mày khó chịu:

– Đương nhiên, cơ quan giám sát rộng khắp trên lãnh thổ của nhà Nguyên. Chỉ huy được chúng, chỉ có Hoàng Đế Đại Nguyên. Ngươi là người của Thẩm Mật sở?

Trần Hiếu mặc kệ lưỡi đao ở cổ lại lắc đầu khiến máu chảy thêm, độ gan lì khiến người ngoài cũng phải kinh sợ:

– Không phải, nói chính xác thì tiểu nhân là người trong trại huấn luyện của Thẩm Mật sở, nhà Nguyên diệt, sở bị phá, tiểu nhân thoát được cùng đệ đệ lưu lạc mấy năm nay ở vùng Giang Nam này. Tới nay đã quá chán phải chạy trốn rồi mới quyết ở lại đây. Người tiểu nhân đã giết, thân phận cũng đã nói rõ. Muốn chém giết hay muốn đem đi lĩnh thưởng là tùy đại nhân.

Thẩm Mật sở là cơ quan giám sát và xây dựng hệ thống liên lạc trong toàn bộ lãnh thổ Đại Nguyên, sở dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Hoàng Đế. Là cơ quan có quyền lực vô cùng lớn. Để dễ hiểu thì nó tương đương với một phần của Cẩm Y Vệ + Ngự Sử Đài cộng lại nhưng không chuyên quyền như Cẩm Y Vệ.

Thẩm Mật sở chuyên tuyển mộ trẻ mồ côi về đào tạo trong các cơ sở huấn luyện bí mật. Nói tới đây, Phùng bộ đầu có thể hiểu được lý do cho thái độ lạnh lùng, gan lỳ, máu lạnh của Trần Hiếu. Phùng bộ đầu còn đang mải suy nghĩ, Đại Cẩu tới từ lúc nào, nó ôm lấy chân Phùng bộ dầu khóc lóc:

– Đại nhân, xin đại nhân tha cho Trần Hiếu đại ca. Huynh ấy làm thế chỉ vì bất mãn với Thẩm Sứt, chỉ vì muốn cứu bọn nô tài. Chỉ cần đại nhân tha cho huynh ấy, chúng nô tài hứa sẽ chăm chỉ, ngoan ngoãn kiếm tiền, không quấy phá, không để địa bàn của đại nhân bị mất trị an. Cầu xin đại nhân khoan hồng, xin đại nhân.

– Xin đại nhân tha cho Trần Hiếu đại ca…..Xin đại nhân tha cho Trần Hiếu đại ca.

Đám trẻ gầy đét, rách rưới lóp ngóp bò ra lạy lục trước mặt khiến Phùng bộ đầu khó xử. Nghĩ tới rương bạc trên tay, kèm với việc giết hay tố cáo Trần Hiếu cũng chẳng có lợi lộc gì, hắn vẫn cần một người có thể kiểm soát đám dũ đãng ở khu thành Tây này. Phùng bộ đầu nhìn Trần Hiếu dò hỏi:

– Nếu tha cho ngươi, ngươi có thể đảm bảo cho ta những gì?

Trần Hiếu tự tin đáp:

– Tất cả những thứ Thẩm Sứt đã làm cho ngài nhưng tốt hơn và không chút giấu giếm. Ngoài giúp ngài khống chế được thành Tây còn lấy được tin tức cả những thành Đông, Nam, Bắc về cho ngài nếu muốn.

Nghe tới đây, lông mi của Phùng bộ đầu khẽ động. Khác với thành Đông giáp bến cảng, thành Tây là nơi nghèo nàn nhất của Khâm Châu vì địa thế hướng núi của nó. Cũng vì giáp núi mà nó là nơi tội phạm, đám trộm cướp ẩn nấp rất nhiều. Thành tích của hắn luôn kém nhất châu cũng vì vậy. Phùng Bộ đầu nheo mắt dò hỏi:

– Ngươi đã tính trước là ta sẽ đồng ý thỏa thuận với ngươi?

– Không phải. Là tiểu nhân đem mạng mình ra đặt cược. Cược đại nhân sẽ chấp thuận tiểu nhân.

“Hahaha” Phùng bộ đầu bỗng cười lớn, đao trong tay liền vung lên một vòng dễ dàng cắt phăng cuống họng Thẩm Sứt dưới đất. Mặc kệ máu cứ từ từ lan ra nhuộm đỏ nền tuyết dưới chân. Hắn cười lớn sảng khoái nói:

– Ngươi cược thắng rồi. Tối nay đem xác bọn chúng vứt ra sau núi. Nhớ kỹ, đây là tranh chấp của các bang phái. Mọi chuyện còn lại ta sẽ lo. Còn đây, cầm lấy, đây là vốn của ngươi. Bọn trẻ cũng cần phải ăn.

Trần Hiếu bắt lấy hai thỏi bạc được ném tới, chắp tay hành lễ:

– Tạ đại nhân. Tiểu nhân sẽ cố hết sức, không phụ kỳ vọng của đại nhân.

Đợi Phùng bộ đầu đi rồi, đám trẻ con mới thở phào ngồi bệt xuống đất, Phạm Thạch mới giãn được nắm tay ra. Đại Cửu nhìn Trần Hiếu đầy tôn kính, nó tiến tới đưa miếng vải cho Trần Hiếu cầm máu rồi cẩn thận dò hỏi:

– Trần Hiếu đại ca. Sau này mọi chuyện nguyện nghe huynh sắp xếp. Cần làm gì huynh cứ nói, chúng đệ rất thạo chuyện ở Khâm Châu.

– Đại ca…..Đại ca…..Đại ca.

Tiếng bọn trẻ con học theo Đại Cẩu tôn Trần Hiếu làm đại ca cứ vang lên không ngớt. Trần Hiếu mỉm cười xoa đầu bọn nó nói:

– Đừng vội, trước tiên các đệ cần lấp đầy cái bụng ít lâu để lấy lại sức đã. Từ giờ chúng ta là Cô Nhi bang, cô nhi chúng ta phải dựa vào nhau để sống. Rõ chưa?

– Rõ!

Đám trẻ con phấn khích nhảy tưng tưng xung quanh Trần Hiếu, Phạm Tráng mồm liên tục hò hét để diễn tả niềm vui trong lòng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tuy-trieu-ky-cuc.jpg
Tùy Triều Kỳ Cục
Tháng 1 16, 2026
xuyen-viet-den-co-dai-ta-thanh-ngheo-tung-tu-tai.jpg
Xuyên Việt Đến Cổ Đại, Ta Thành Nghèo Túng Tú Tài
Tháng 3 23, 2025
dai-minh-ma-hoang-hau-di-chuc-ta-the-ma-la-thai-tu.jpg
Đại Minh: Mã Hoàng Hậu Di Chúc, Ta Thế Mà Là Thái Tử
Tháng 1 6, 2026
hong-hoang-ta-so-voi-nguoi-khac-manh-hon-mot-chut.jpg
Hồng Hoang: Ta So Với Người Khác Mạnh Hơn Một Chút
Tháng 1 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved