Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
sa-ban-ben-tren-dai-tong

Đại Tống Trên Sa Bàn

Tháng 10 27, 2025
Chương 540:Hoàn thành cảm nghĩ & Sách Mới Chương 539: Bọn hắn còn tại thế giới cũ bên trong
tong-vo-bat-dau-thuc-tinh-coppy-paste.jpg

Tống Võ: Bắt Đầu Thức Tỉnh Coppy Paste

Tháng 2 1, 2025
Chương 428. Về nhà Chương 427. Rời đi
dien-roi-nguoi-xac-dinh-nguoi-la-ngu-thu-su.jpg

Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Tháng 1 22, 2025
Chương 727. Hết thảy mạnh khỏe Chương 726. Gạt bỏ đại tự tại vương Phật
tam-gioi-cuc-cai-tao-lao-dong.jpg

Tam Giới Cục Cải Tạo Lao Động

Tháng 1 24, 2025
Chương 427. Địa Cầu hố người tổ ba người Chương 426. Chư thần ngồi băng ghế!
55a1ae15895f0cc98a5a89a9752996da

Hồng Hoang Thần Tôn

Tháng 1 15, 2025
Chương 732. Luận trà Chương 731. Đại xà!
nguoi-tai-tay-du-la-bo-he-thong-cai-quy-gi.jpg

Người Tại Tây Du, Lã Bố Hệ Thống Cái Quỷ Gì?

Tháng 1 8, 2026
Chương 285: Mộc Linh Nhi: thu mua lòng người, ta là chuyên nghiệp! (1) Chương 284: Thường Hi, Hi Hòa, kẻ xướng người hoạ!
phap-luc-vo-bien-cao-dai-tien.jpg

Pháp Lực Vô Biên Cao Đại Tiên

Tháng 3 26, 2025
Chương 1231. Phù Sinh thiên kiếp tận, trường nhật nhất đăng minh Chương 1230. Kỷ nguyên như ngục
hop-thanh-he-vu-su.jpg

Hợp Thành Hệ Vu Sư

Tháng 3 28, 2025
Chương 332. Đại kết cục Chương 331. : Chung một chiến tuyến
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 245: Cô nhi bang.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 245: Cô nhi bang.

Bất cứ nơi đâu, không riêng gì Khâm Châu hoa lệ, hoa luôn là cho người giàu, còn lệ là cho người nghèo. Thành phố càng phồn hoa, đi kèm sẽ là càng nhiều tệ nạn và tội ác. Đơn giản vì càng nhiều người giàu tụ tập thì sẽ càng có nhiều dịch vụ ăn chơi giải trí. Điển hình là kỹ viện, tửu lâu, tử quán, sới bạc càng nhiều. Để vận hành được những chốn xa hoa đó là hàng trăm hàng ngàn người phục dịch. Từ lao động chân tay cho tới xác thịt con người. Những thân phận cùng khổ vì thế cũng nhiều lên tương xứng. Mà khổ nhất trong tất cả chính là trẻ con.

Kỹ nữ cũng chỉ có một thời xuân thì. Vào nghề khi mới 13, 14 tuổi, rực rỡ được dăm ba năm, tới lúc nhan sắc phai tàn, vai trò của họ trong chốn hoa lệ ấy cũng chấm dứt chẳng có chút thương xót. Ở thời đại biện pháp tránh thai bằng không, nếu khi phát hiện mình có thai mà không nỡ bỏ, những đứa bé được sinh ra 10 đứa thì tới 8 đứa là bị bỏ rơi cho mặc sống chết. Hai đứa còn lại may mắn được người mẹ kỹ nữ nuôi nấng thì cũng phải sống trong kỹ viện, phải làm đủ loại công việc bưng bê từ nhỏ. Vất vả đã đành, tương lai mù mịt cũng chẳng kém.

Sới bạc lập ra để hút máu con bạc. Cứ được ăn rồi lại mất, khi được ăn thì tham lam không muốn bỏ, khi mất lại đấm ngực tiếc nuối. Nhưng con bạc càng bị hút máu lại càng muốn gỡ gạc lại, đầu óc chẳng nghĩ được gì khác ngoài lấy được tiền để gỡ lại vốn đã mất. Nào có con bạc nào nhận ra đấy là vòng luẩn quẩn sới bạc tạo ra cho mình. Chỉ tới khi bán sạch nhà cửa, bán cả vợ con mới ngộ ra thì chẳng còn gì nữa.

Chiến tranh là li tán. Đàn ông xông pha nơi chiến trận, đánh trận liên miên chết không biết bao nhiêu mà kể. Mẹ góa con côi bơ vơ cực khổ, lạc loài giữa thời loạn, bị hiếp đáp, bị lãng quên chẳng ai quản. Nếu người mẹ cũng gặp nạn, thì đứa trẻ trở thành cô nhi, sống lay lắt đầu đường xó chợ, không nơi nương tựa.

Có trăm ngàn lý do để một đứa trẻ phải lang thang đầu đường xó chợ trong thời đại này. Dù nho sinh, đại học sĩ, thi hào có thi nhau tung hô thịnh thế ra sao thì những đứa trẻ cùng khổ như thế chưa bao giờ hết, cũng chưa bao giờ được ngừng tạo ra. Chỉ là có mấy ai để ý tới chúng không mà thôi?

Số phận của những đứa trẻ cũng trôi dạt bất định, chẳng có một đích đến cụ thể nào.

Một số được triều đình thu dụng, huấn luyện để lập lên những đội quân dũng mãnh, trung thành tuyệt đối với Hoàng Đế như Thánh Dực Dũng Nghĩa của Đại Việt hay Cẩm Y Vệ của Đại Minh.

Một phần bị lôi kéo, ép buộc vào các hội nhóm, bang phái bị lợi dụng làm đủ chuyện xấu xa. Số đứa đủ khả năng sống sót trong môi trường này tới khi trưởng thành được đã ít. Những đứa trẻ đấy lớn lên cũng học theo thói xấu của đám người từng ức hiếp chúng, nếu có điều kiện, chúng lại vận dụng những thứ đã học được để áp lên những đứa trẻ khác. Lại là một vòng luẩn quẩn chết tiết, suốt cuộc đời những đứa trẻ như vực thẳm đen tối, sâu không thấy đáy.

Trần Hiếu và huynh đệ của mình may mắn hơn khi được Phạm thị cứu khỏi vực thẳm đen tối đấy. Đứa bé hắn vừa cứu tên Đại Cẩu, cái tên nói lên tính cách liều lĩnh của nó. Đại Cẩu dẫn Trần Hiếu tới ngôi miếu hoang ở thành Tây nơi bọn nó trú ngụ, cũng là địa bàn chính của Thẩm Sứt – kẻ cầm đầu nhóm du đãng trong khu vực.

Tới trước cánh cổng miếu hoang đổ nát, Đại Cẩu lo lắng bảo Trần Hiếu:

– Giờ này đám tay chân của Thẩm Sứt tản đi kiếm ăn còn chưa về, nhưng cũng phải có 4-5 tên ở lại đây cùng hắn để canh chừng đám trẻ. Liệu huynh đối phó nổi không?

Phạm Tráng ở phía sau, vỗ vỗ vai Đại Cẩu cười nhăn nhở:

– Yên tâm, hai bọn ta là đủ. Nhóc cứ ở ngoài này.

– Phạm Tráng, đệ ở vòng ngoài, đừng để tên nào chạy thoát.

Từ lúc nhìn thấy những thứ mình từng trải qua này, tâm trạng Trần Hiếu trở nên rất tệ, hắn chẳng thèm giấu giếm, cứ thế đạp đổ cánh cửa mục nát mà vào. Trong miếu tức thì vang lên tiếng quát tháo rồi đủ loại âm thanh đánh đấm, tới tiếng la hét đau đớn.

Đám du đãng chỉ được cái cậy lớn bắt nạt bé, cậy đông hiếp yếu, đối phó với chúng Trần Hiếu chẳng mấy vất vả. Hắn lao vào, mới tung cước hạ tới tên thứ 2 đã khiến đám du đãng muốn lùi lại.

Nhưng Trần Hiếu không muốn tha cho tên nào cả. Nhất là khi nhìn những đứa trẻ gầy trơ xương nằm vất vưởng, vài đứa còn đang thoi thóp run như cầy sấy nằm bẹp dưới nền đất lạnh lẽo, chỉ có chút lá khô để giữ ấm.

Thẩm Sứt to lớn, béo mập, hắn phanh áo bẩn thỉu ra để lộ cái ngực đầy lông lá của mình ra như để uy hiếp Trần Hiếu, hắn gào lên:

– Ngươi biết ta là ai không mà dám tới đây gây chuyện. Muốn…..

Khi hắn vừa mới chỉ tay định quát mắng, đã bị Trần Hiếu vọt lên thụi cho một cú như trời giáng, rồi Trần Hiếu một tay túm lấy cổ áo, một tay không nói không rằng đấm liên tục không cho đối phương thêm bất cứ cơ hội nào để mở miệng lần nữa.

Đám tay chân của Thẩm Sứt chỉ là lũ vô dụng, Trần Hiếu lại như dã thú xổng chuồng, hành động quá dã man. Chúng thấy đại ca bị đánh không khác gì cái bị thịt cũng không dám tới cứu mà quay đầu muốn bỏ chạy. Phạm Tráng sát cánh cùng Trần Hiếu bao năm cũng cực ghét cái đám du đãng này, hắn nhăn nhở rất ghê người, cứ thế tiến tới, đuổi theo bẻ chân từng tên một, tên nào còn kêu gào tới tiếng thứ 3 liền bị hắn túm tóc kéo lên rồi dụi thẳng xuống nền đá tới khi ngất lịm trên vũng máu.

Trần Hiếu đấm không ngừng, chỉ nhẳm Thẩm Sứt mà đấm, tới khi nắm đấm của hắn nhuộm đỏ máu mới chịu thả cổ Thẩm Sứt ra. Hít vào vài hơi khí lạnh để áp cơn giận trong bụng xuống, Trần Hiếu nói với Phạm Tráng và Đại Cẩu phía sau:

– Phạm Tráng, dừng tay đi. Đệ trói chúng lại, đừng để chúng chết, đợi quan phủ tới rồi xử lý. Đại Cẩu, kiếm cái bát sạch, đổ nước trong túi da dê này ra nhúng bánh cho mềm rồi đút cho đám nhỏ ăn từng miếng một. Để bọn chúng ăn nhiều bây giờ là giết chúng đấy. Phạm Tráng, làm cho xong rồi giúp Đại Cẩu một tay.

– Vâng, đại ca.

Đại Cẩu sau phút bàng hoàng, chôn chân tại chỗ trước độ dã man của Trần Hiếu, nó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh khi Trần Hiếu không hề có ác ý với bọn trẻ. Mặc kệ đầu đuôi thế nào, nó lao vọt vào trong rồi cứ theo lời dặn mà làm.

Trần Hiếu học được điều này trong chuyến đi công cán Lạng Sơn với Quốc Toản, khi đó hắn mới hiểu nguyên nhân cái chết của những người bị cơn đói hành hạ lâu ngày là ngay lập tức ăn thật no chứ không phải chết vì đói.

Tiểu Bao thì ra chỉ là đứa nhóc độ 4 tuổi, vì không đủ sức kiếm được tiền nên bị đám Thẩm Sứt bỏ đói cho người ngợm khô quắt. Trong miếu còn mười mấy đứa bé đang sợ hãi co ro trong một góc tường, chỉ có mùi bánh nướng thơm phức mới có thể kéo đám trẻ con bò ra ngoài. Cả đám nhao nhao muốn vơ lấy bánh nhét ngay vào miệng, Đại Cẩu không đủ tay để ngăn chúng lại. Phạm Thạch thấy thế phải bỏ dở công việc bước tới cười híp mắt không ngại bẩn mà xoa đầu từng đứa cản lại nói:

– Bình tĩnh, bình tĩnh. Bọn ta còn rất nhiều bánh cho các đệ. Nhưng các đệ phải ăn bánh nhúng nước cho mềm trước để làm quen cái đã. Nếu không sẽ vỡ bụng mà chết đấy. Yên tâm, tương lai sẽ không sợ bị đói nữa.

Trần Hiếu đang lục lọi đồ của Thẩm Sứt cũng dừng tay lại nói:

– Hắn nói phải đấy, bọn ta trước kia cũng giống các nhóc. Yên tâm, giờ có bọn ta ở đây, tháng ngày đen tối trước kia từ nay sẽ chấm dứt. Các nhóc phải nhớ, cuộc sống có đày đọa, muốn biến ta thành thú vật thế nào thì vẫn phải nhớ, chúng ta là con người.

Đám trẻ con ngơ ngác chẳng hiểu gì, có lẽ chỉ Phạm Tráng và Đại Cẩu là hiểu điều Trần Hiếu muốn nói, nó cũng biết thứ Trần Hiếu muốn tìm:

– Nếu ngươi muốn tìm tiền bạc của Thẩm Sứt thì hắn giấu ở sau tượng Ngọc Hoàng ấy. Trên người hắn hẳn có chìa khóa.

Nói xong Đại Cẩu quay lại việc chăm sóc cho đám trẻ. Mấy ai mà không tham tiền bạc, kẻ mà nó vừa bán mạng cho sao ngoài vòng đấy được. Dù có chút thất vọng nhưng nó cũng chẳng thèm quan tâm nữa, miễn sao nó và Tiểu Bao được ăn no là được.

Trần Hiếu theo lời của Đại Cẩu lục lọi được cây chìa khóa han gỉ trên người Thẩm Sứt rồi tới sau tượng Ngọc Hoàng lục lọi một hồi cũng tìm được ngăn kéo bí mật dưới chân bức tượng.

Mở được ngăn kéo ra, Trần Hiếu thực sự muốn tới lột da Thẩm Sứt cho bõ tức, trong ngăn kéo có tới mấy trăm lạng bạc đựng riêng trong một hòm gỗ, hơn chục quan tiền đồng, cùng đống đồ trang sức. Số tiền bạc này đủ để hắn cho đám trẻ cuộc sống tốt hơn rất nhiều, nhưng hắn không làm thế. Để gom được số tiền này cho mình, không biết Thẩm Sứt đã khiến bao nhiêu đứa trẻ bị chết đói.

Trần Hiếu cất riêng túi tiền đồng vào một góc tường, còn toàn bộ số bạc và trang sức được hắn đem bày ra trên bàn. tự tay quệt máu lên mặt, rạch trên người vài vết rách nhỏ, trước khi quay sang thấy đám trẻ đã được lót dạ, hắn nói với Phạm Thạch:

– Thạch, đệ cũng chuẩn bị đi, hóa trang một chút. Đám tay chân của Thẩm Sứt cũng sắp quay về rồi, trói hết bọn chúng lại. Còn Đại Cẩu, đệ có trấn an được đám trẻ con theo về để chúng không tán loạn không?

Đại Cẩu đặt Tiểu Bao đã lấy lại chút hồng hào trên mặt xuống, dù có chút không thoải mái nhưng vì lời hứa nó vẫn tự tin đáp:

– Được, cứ giao cho ta.

Đúng như dự đoán của Trần Hiếu, từ canh ba đổ về sáng, cứ thi thoảng lại có tên tay chân của Thẩm Sứt dẫn theo khoảng 6-7 đứa trẻ quay về, mang theo chút chiến lợi phẩm. Cứ tên nào vừa bước qua cửa liền bị Trần Hiếu, Phạm Thạch khống chế gọn gàng, đám trẻ ngơ ngác muốn bỏ chạy thì có Đại Cẩu ở bên ngoài đứng ra ổn định.

Đại Cẩu cũng là đứa thông minh, để ổn định đám trẻ con chẳng gì dễ hơn đồ ăn. Mỗi lần bọn trẻ định chạy, nó chỉ cần giơ cái bánh nướng thơm phức lên cao hô lớn “Đừng hoảng, ta có bánh nướng cho tất cả”. Chỉ cần thế là đám trẻ liền khựng hết lại tập trung nhìn hết về phía Đại Cẩu. Sau đó thì mọi chuyện dễ dàng hơn rất nhiều.

Tới sáng, trong ngôi miếu đổ nát cũng gom lại gần 50 đứa trẻ, đứa lớn nhất mới 9 tuổi, đứa nhỏ nhất chỉ tầm 4 tuổi. Đám Thẩm Sứt cùng 8 tên tay chân bị trói gò vào một chỗ, tên nào tên đấy bị đánh cho bầm dập. Trần Hiếu cho bọn chúng phơi sương một đêm tên nào cũng chỉ còn nửa cái mạng.

Đám trẻ được cho ăn lưng lửng bụng, đứa nào đứa ấy lần đầu cảm nhận được bản thân không bị cơn đói hành hạ trong mấy năm qua đều thấy rõ vẻ thích thú trên mặt. Nhất thời, bọn nó dồn hết vào góc nằm ngủ ngon lành. Chăn đệm không có, đến rơm cũng chẳng đủ thì nằm sát nhau như bọn nó bây giờ là cách tốt nhất để chống lại cái rét.

Đại Cẩu không ngủ, nó đoán trời sáng thì Trần Hiếu sẽ ôm theo vàng bạc rời đi, nên nó luôn sẵn sàng để đi theo, hoặc bị bỏ lại cũng được, nó không ý kiến. Tới khi trời bắt đầu có tia sáng, Trần Hiếu vẫn ngồi yên tĩnh trước sân miếu, Đại Cẩu tò mò bước tới dò hỏi:

– Trời sáng rồi, nếu còn không đi thì sẽ muộn mất. Đám bộ khoái sẽ tới nhanh thôi.

Trần Hiếu mồm ngậm cọng rơm nhai cho đỡ buồn, vẫn nhìn chằm chằm về phía cửa miếu trả lời nó:

– Còn phải đi đâu nữa? Đệ khua đám trẻ dậy đi, sắp tới giờ diễn rồi.

– Không phải ngươi muốn cướp tiền của Thẩm Sứt rồi cao chạy xa bay ư?

Trần Hiếu giờ mới vỡ lẽ thái độ có chút khó chịu của Đại Cẩu từ tối tới giờ, hắn mỉm cười chỉ vào đám trẻ đang ngủ nói:

– Sao phải chạy? Từ giờ chúng ta sẽ cùng nhau sống ở đây. Ta, Tráng, đệ và cả đám trẻ, tất cả sẽ sống cùng nhau. Ta nói rồi, từ giờ không ai phải chịu đói nữa.

Đại Cẩu đứng chôn chân thẫn thờ, nước mắt nó tự động chảy dài trên cái má nhem nhuốc. Trần Hiếu bực mình cằn nhằn với nó:

– Đệ còn đứng đó làm gì, khua đám trẻ dậy, tới giờ chúng ta phải diễn rồi. Nhanh chút, tên Phùng bộ đầu đệ kể sẽ tới bất cứ lúc nào.

– Được, đệ đi làm ngay.

Nhìn Đại Cẩu quệt cái mặt lem nhem nước mắt đầy hạnh phúc, Trần Hiếu cũng vui lây với nó.

Chỉ thêm nửa canh giờ nữa, cánh cửa mục nát của căn miếu hoang lần nữa bị đạp bung. Vị bộ đầu trang phục đỏ sậm liền oai phong bước vào tay đặt sẵn lên cán đao cẩn thận quét mắt quan sát toàn bộ căn miếu hoang.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-trong-sinh-den-nam-2002.jpg
Ta Trọng Sinh Đến Năm 2002
Tháng 1 24, 2025
tu-hop-vien-cho-choc-ta-ta-chi-muon-lam-nhan-ca
Tứ Hợp Viện: Chớ Chọc Ta, Ta Chỉ Muốn Làm Nhàn Cá
Tháng mười một 10, 2025
dau-la-chi-manh-nhat-nguoi-o-re.jpg
Đấu La Chi Mạnh Nhất Người Ở Rể
Tháng 1 21, 2025
Cẩu Tại Tạp Dịch, Lặng Lẽ Tu Hành
Cẩu Tại Tạp Dịch, Lặng Lẽ Tu Hành
Tháng 10 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved